Chương 66: Có chút quyến luyến.

Bởi vì chuyện Dương Bách Tử và đồng bạn bị người ta đả thương mà bữa tiệc của Hứa gia phải kết thúc khá sớm. Thông thường sẽ ngồi lại đến tận nửa đêm cơ, nhưng hôm nay chỉ mới qua đầu giờ Hợi đã tan tiệc rồi. Hứa lão thái gia cũng không để lộ chuyện ra, chỉ khéo léo thông báo với khách khứa sau đó đưa thưởng rồi tiễn khách ra về.

Đúng như dự tính, Sở Uyển Đình, Linh Nhiễm và Đào Nương đều lấy được thưởng, tính sơ cũng được mấy chục lượng bạc. Lưu Vân giữ lời, chỉ lấy ra hai phần trong số đó, còn lại để cho các nàng giữ lấy. Trên đường về, hắn nói.

“Số bạc này mấy đứa muốn tiêu thế nào cũng được, nhưng đừng có phung phí. Còn nữa, cây trâm ngọc của Đào Nương đâu rồi?”

Đào Nương lúc này mới đưa tay lên tóc kiểm tra, quả thật không thấy trâm đâu. Đây là cây trâm mà Sở Uyển Đình mua cho nàng hồi lần đầu gặp mặt, vì vậy nàng rất quý trọng nó, luôn cài trên tóc.

“Chẳng lẽ rơi rồi sao?”

“Không thể nào! Sao có thể rơi được chứ? Lại rơi vào lúc nào chứ?”

“Có lẽ là lúc tỷ…”

Linh Nhiễm vừa nói vừa nắm tay thành quyền. Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân thấy vậy thì phì cười. Bạch Nguyệt Quân nói.

“Đánh người thì cứ nói là đánh người, cần gì phải thần thần bí bí như vậy.”

Đào Nương và Linh Nhiễm nghe vậy thì ánh mắt sáng lên, vừa mở miệng muốn nói thì Lưu Vân đã chen vào.

“Chuyện hôm nay hai người bọn ta sẽ không xen vào. Nhưng, nếu có người đến tìm thì mấy đứa phải tự giải quyết.”

Giọng điệu của Lưu Vân nhẹ nhàng nhưng mang theo sức nặng trong lòng ba thiếu nữ. Ba người các nàng vì muốn cứu người, cũng vì muốn trút giận mà không suy nghĩ quá nhiều đến hậu quả. Có phần ỷ lại bản thân là tu sĩ, lại có Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân chống lưng. Nhưng bây giờ Lưu Vân nói sẽ đứng ngoài khiến các nàng phải thật sự nghĩ lại về việc mình đã làm.

Sở Uyển Đình cầm túi bạc cùng vật thưởng trong tay, đắn đo một hồi thì bước đến đưa cho Lưu Vân. Mắt thoáng nhìn Lưu Vân rồi cụp xuống, trong giọng nói có vài phần áy náy.

“Tiên sinh, con sai rồi.”

“Sai ở điểm nào?”

“Con làm tỷ nhưng không can ngăn các muội, hành động bộc phát…”

Nàng dừng lại một lúc, môi mím chặt.

“Còn nổi sát tâm với phàm nhân.”

Lưu Vân nhìn túi bạc trong tay Sở Uyển Đình, rồi lại nhìn bộ dạng nhận lỗi của nàng hồi lâu, sau đó chép miệng xoay người bước đi. Bước chân chậm rãi, tà áo khẽ lay, ánh trăng in rõ bóng của hắn trên mặt đất. Lưu Vân vừa đi vừa nói.

“Số bạc này ngươi cứ giữ lấy. Phạt thì miễn đi, ta cũng không dám phạt nha đầu ngươi đâu. Về đến nhà ngươi tự kiểm điểm lại bản thân là được. Còn hai tiểu nha đầu kia giao cho nàng đấy, Nguyệt Quân.”

Bạch Nguyệt Quân đứng xem, lúc này mới bước lên ngang với Lưu Vân, gật đầu nói.

“Được.”

Đào Nương và Linh Nhiễm nhìn Sở Uyển Đình nhận lỗi, trong lòng cũng sinh ra cảm giác áy náy. Cả hai bước đến ôm lấy hai tay của Sở Uyển Đình đang ủ dột, rồi cùng nhau bước đi. Linh Nhiễm thấp giọng nói.

“Uyển Đình tỷ, muội xin lỗi.”

“Muội cũng vậy. Đã gây chuyện còn làm mất cây trâm do tỷ tặng nữa.”

Gương mặt của Sở Uyển Đình vẫn lạnh nhạt như vậy, nhưng giọng nói của nàng có phần dịu dàng hơn.

“Không sao đâu. Đi thôi. Chúng ta về nhà.”

Tay Sở Uyển Đình ôm chặt hai muội, cùng dìu nhau đi về nhà.

Vài ngày sau, Lưu Vân lại bày bàn viết chữ ở đầu đường Quách Văn. Thời điểm này hắn cũng lười dùng thuật che mắt để đổi màu tóc, vậy nên dứt khoác để màu trắng bạc nguyên bản mà đi vào huyện thành. Việc này làm cho Tưởng lão khá bất ngờ, phản ứng của lão hệt như Trịnh Văn Cẩn vậy.

“Tiên sinh. Tóc của ngài sao lại?”

“Tóc ta vốn như vậy. Lão đừng để tâm làm gì.”

Lưu Vân nhanh chóng bày văn phòng tứ bảo ra bàn, sau đó ngồi yên vị vào bàn. Lưu Vân nhắm mắt điều tức, ngồi rất lâu nhưng không ai đến hỏi viết chữ. Mà dường như hắn cũng đã đoán trước được điều này, cứ thế ngồi đến quá giờ trưa.

Tưởng lão thấy Lưu Vân ngồi im đã lâu, bèn sang vỗ vai hắn gọi.

“Tiên sinh. Đến giờ cơm rồi. Ở đây ta có bánh nướng với rau mặn, ngài có ăn không?”

Lưu Vân khẽ mở mắt, nhẹ nhàng đáp.

“Tưởng lão có lòng rồi. Lão chờ ta một chốc, ta đi rồi về ngay.”

“A. Được, được.”

Tưởng lão gật đầu với Lưu Vân sau đó trở về phía sau sạp hàng lấy ra mấy cái bánh nướng cùng một ít rau mặn. Còn hắn thì bỏ đi đâu đó. Lát sau, hắn trở lại với một hộp thức ăn.

Lưu Vân không nhanh, không chậm tiến đến ngồi xuống bên cạnh Tưởng lão, rồi mở hộp đựng lấy ra hai bát mì thịt nóng cùng với một bình trà hoa cúc. Tưởng lão lấy làm kinh ngạc, định mở miệng hỏi thì Lưu Vân đã lấy một miếng bánh xé thành mảnh nhỏ bỏ vào trong bát mì. Hắn cầm đũa bắt đầu ăn, bộ dạng ăn rất ngon lành làm cho Tưởng lão không nói được gì nữa, đành cầm bát mì lên ăn cùng hắn.

Khi này, một nha sai từ xa đi đến. Gã đến trước Lưu Vân chấp tay hành lễ, nói.

“Lưu tiên sinh, Trịnh đại nhân gửi cho ngài mấy thứ này.”

Nói rồi gã đưa ra hai phong thư, một cái có đóng dấu triện đỏ, cái còn lại thì trống trơn.

“Đa tạ.”

Lưu Vân gật đầu đưa một tay nhận lấy hai phong thư từ tay nha sai. Nha sai chấp tay với Lưu Vân một cái, sau đó rời đi. Phong thư có ấn triện đỏ Lưu Vân không động vào mà trực tiếp ném đi, để nó theo gió bay về phương xa. Rồi hắn mở phong thư còn lại ra.

Phong thư gửi đến, lời lẽ giản lược, chỉ nói sơ việc Dương Bách Tử bị thương, lại có nhân chứng vật chứng chỉ rõ kẻ ra tay là một thiếu nữ trong phủ Lưu gia. Biết rõ người trong nhà Lưu Vân không phải hạng phàm tục, Trịnh Văn Cẩn không dám chậm trễ, đành viết thư bẩm báo, xin Lưu Vân đưa ba người Sở Uyển Đình, Đào Nương cùng Linh Nhiễm đến huyện nha đúng ngày thăng đường để phối hợp tra xét.

Lưu Vân đọc xong thì cất vào trong ngực áo, sau đó tiếp tục ăn mì. Hắn cũng đã đoán trước chuyện này sẽ xảy ra, vì vậy không có vẻ gì là bất ngờ, cũng không mấy để tâm. Nhưng nghĩ lại, chẳng may Dương gia trên công đường có làm gì quá đáng khiến cho mấy nha đầu nhà hắn tức giận không kìm chế được thì sẽ lại thêm chuyện phiền phức.

Hắn lùa nốt mấy miếng bánh vào miệng rồi thở một hơi thỏa mãn. Lưu Vân đặt bát xuống, đưa mắt ra đường nhìn người qua lại. Thời gian hắn sống ở đây không ngắn, cũng chưa quá dài. Nhưng nghĩ đến chuyện sắp phải chuyển đi vẫn khiến cho Lưu Vân cảm thấy có chút quyến luyến, không nỡ rời đi. Dù sao thì huyện Hoài An vẫn khá yên bình, lại có những người quen ở đây nữa.

Tự rót cho mình một chén trà, nhấp một ngụm rồi khẽ liếc nhìn Tưởng lão. Dương khí cùng sinh cơ của lão tuy ổn định nhưng vẫn đang dần suy yếu. Lưu Vân biết dương thọ của lão đã sắp cạn rồi.

Sau một lúc trầm ngâm, Lưu Vân nói khẽ.

“Từ ngày mai, lão không còn dọn hàng để bán nữa.”

Tưởng lão đang nhai mì nghe vậy thì sặc sụa ho vài tiếng. Lão hỏi lại.

“Tiên sinh nói vậy là có ý gì?”

“Ta nói là lão dành thời gian chăm sóc Du Nhi đi. Thời gian này ta sẽ mang thức ăn đến cho lão, không cần lo chuyện tiền bạc nữa.”

Tưởng lão dường như cũng hiểu ra ẩn ý trong lời nói của Lưu Vân, gật gật đầu rồi tiếp tục ăn mì. Nhưng động tác của lão đã chậm hơn, vẻ mặt cũng trầm ngâm hơn.

Lưu Vân không nói thêm gì, chỉ đưa tay lấy một cái bánh rồi gắp một ít rau mặn kẹp vào. Hắn vừa ăn vừa ngơ ngẩn nhìn trời, thầm nghĩ.

‘Sinh, lão, bệnh, tử. Phàm nhân muốn tránh cũng chỉ tránh được mỗi bệnh, còn lão và tử phải tránh như thế nào? Đã già rồi thì hạnh phúc được lúc nào hay lúc ấy, không nên lo nghĩ quá nhiều nữa.’

Dù vậy không phải ai cũng có thể buông bỏ được. Có những thứ chỉ có thể gánh vác đến khi nhắm mắt xuôi tay mà thôi. Đến lúc ấy liệu người đã chết có thể an lòng về Âm Ty hay không, Lưu Vân cũng không rõ. Tuy là hắn đã trải qua rất nhiều lần luân hồi, cũng chứng kiến khoảng khắc cuối cùng ở dương gian của nhiều loại người, nhưng không phải ai cũng giống nhau. Nói cho cùng, khó đoán nhất vẫn là lòng người mà.

Trong lúc Lưu Vân nhìn trời suy nghĩ vẩn vơ thì một dáng vẻ quen thuộc đã bước đến trước mặt. Gương mặt tuấn tú, da dẻ ngăm đen mặc một bộ y phục màu đen đã sờn cũ, bên hông đeo một thanh trường kiếm. Y chấp tay nói với Lưu Vân.

“Tống Vân Chi bái kiến Lưu tiên sinh.”

Lưu Vân cắn một miếng bánh, mắt nhìn bộ dạng dãi nắng dầm sương của Tống Vân Chi nhưng vẫn không có phản ứng gì kịch liệt. Hắn đưa tay vỗ vỗ xuống mặt đất bên cạnh, ra hiệu cho y ngồi xuống, sau đó ném cho y một cái bánh nướng. Tống Vân Chi chụp lấy rồi nhanh chóng ngồi xuống cạnh Lưu Vân.

“Mới có hơn một năm không gặp, không ngờ tiên sinh lại thay đổi nhiều như vậy.”

Tống Vân Chi nhai nuốt một miếng bánh, sau đó cất tiếng hỏi. Lưu Vân cười đáp.

“Ta vẫn như vậy thôi. Có Tống đại nhân đây mới là đổi khác rất nhiều.”

“Tiên sinh đừng gọi ta là đại nhân. Tống mỗ bây giờ chỉ là hiệp khách giang hồ mà thôi, không còn là Chỉ Huy Sứ Cấm Ngự Lâm Quân nữa.”

“Vậy ra Tống đại hiệp đã từ quan rồi sao?”

Tống Vân Chi cười khổ, vừa ăn bánh vừa kể chuyện của thân cho Lưu Vân và Tưởng lão nghe.

Sau khi tiên hậu Yến Khinh Yên mất, chuyện có hai kẻ lạ mặt đột nhập sâu vào trong hậu cung không rõ vì sao lại truyền ra bên ngoài. Văn võ bá quan, đặc biệt là Ôn Tất Luân mượn chuyện này cùng với những chuyện vặt khác để tấu Tống Vân Chi lên hoàng đế, nói y không tròn chức trách. Cũng bởi vì y bị bọn họ xem là cùng phe cánh với Dĩnh Vương và Thái Tử nên mới bị như vậy. Tống Vân Chi chấp nhận chịu phạt, sau đó từ quan rồi bắt đầu hành tẩu giang hồ.

Lưu Vân không vội bình luận. Hắn ăn nốt cái bánh trong tay, sau đó rót trà đưa cho Tống Vân Chi. Nhìn bộ dạng này của y, khóe miệng Lưu Vân có hơi cong lên. Hắn cười vì một vị quan võ có vẻ ngoài thư sinh lại biến thành như thế này. Cười vì y đã thoát khỏi quan trường không rõ đục trong, xem như trong họa có phúc.

“Thế bây giờ Tống đại hiệp đến huyện Hoài An là có chuyện gì sao?”

Tống Vân Chi nhấp một ngụm trà rồi đáp.

“Không có chuyện gì to tát cả. Ta chỉ là muốn đến thăm tiên sinh cũng Trịnh đại nhân thôi. Sau khi tiên hậu qua đời, hẳn là ngài ấy đau buồn lắm.”

Lưu Vân khẽ cười, trong lòng có chút mong chờ đến cảnh tượng Tống Vân Chi gặp Trịnh Văn Cẩn hiện tại sẽ như thế nào.

Đề xuất Tiên Hiệp: Vừa Thành Tiên Thần, Con Cháu Cầu Ta Xuất Sơn
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.