Chương 67: Dù có phiền nhưng không thể làm ngơ.

Sáng hôm sau, Sở Uyển Đình từ trong phòng mình đi ra đã thấy Lưu Vân mặc bộ bạch y mảnh nằm trên ghế tựa ngoài hiên nhà, chân nọ vắt chân kia, tay phe phẩy cây quạt phiến. Bộ dáng của hắn vô cùng thong thả, tựa như chẳng có việc gì có thể kéo hắn ra khỏi chiếc ghế ấy.

Lúc này Linh Nhiễm và Đào Nương cũng vừa ra đến. Hai nàng thấy Lưu Vân như thế thì bước đến gần nói với hắn.

“Phụ thân, người không đi cùng tụi con thật sao?”

“Tại sao tiên sinh lại không đi cùng chứ? Nếu tụi con bị bọn họ bắt nạt thì sao?”

Lưu Vân liền dùng quạt khẽ vỗ vào đầu Đào Nương một cái.

“Có ai bắt nạt được ba tỷ muội các ngươi chứ. Dù cho ta có mười cái miệng cũng chưa chắc nói lại các ngươi, đừng nói là một sư gia.”

Lý do hai người các nàng cứ nài nỉ ỉ ôi Lưu Vân suốt từ tối đến giờ không có gì to tát. Không phải các nàng sợ bị người ta bắt nạt, chẳng qua các nàng đã nghĩ đến việc bản thân không khống chế được bản thân lại đánh người lần nữa. Nói ra vẫn thấy có chút nực cười, nhưng Lưu Vân cũng không tin các nàng có thể yên phận được.

Sở Uyển Đình thì không nói, nhưng hai người Linh Nhiễm và Đào Nương vẫn chưa học được cách tĩnh tâm, nghĩ lại thì có chút giống Bạch Nguyệt Quân, thi thoảng nàng ấy vẫn không giữ được bình tĩnh trước những chuyện bất bình. Nói nàng có khí phách nam nhân có lẽ vẫn còn nhẹ.

Lưu Vân vẩy quạt một cái, nói.

“Mau ra chỗ khác chơi, đừng có mà làm phiền đến ta! Hôm trước ta cũng đã nói là sẽ đứng ngoài chuyện này, vậy nên hôm nay ta sẽ không đi đâu cả.”

Linh Nhiễm có chút bất ngờ khi thấy Lưu Vân khó ở như vậy. Trước giờ nàng thường thấy phụ thân rất ôn hòa. Trừ lúc nói chuyện với Sở Uyển Đình là không có chút khách sáo nào thì hắn luôn nói chuyện rất nhẹ nhàng với nàng, còn có phần chiều chuộng nhi nữ.

Lúc này Bạch Nguyệt Quân từ trong nhà bước ra, lướt qua Linh Nhiễm và Đào Nương đi ra bếp. Thái độ của nàng hờ hững hệt như Lưu Vân vậy. Lát sau nàng quay lại với hai cái bánh bột chiên, đưa một cái cho Lưu Vân. Bạch Nguyệt Quân cắn một miếng thật lớn, vừa nhai vừa nhìn hai cô nương đang nũng nịu.

Sở Uyển Đình thấy vậy cũng bước đến gần, cất tiếng hỏi.

“Sư phụ, người cũng không đi cùng bọn con sao?”

Bạch Nguyệt Quân lắc đầu không đáp. Nàng ra hiệu cho Lưu Vân dịch sang một bên rồi ngồi vào ghế cùng hắn. Lưu Vân nhai nuốt miếng bánh, lại nói.

“Mấy đứa đánh hắn không sai thì sợ gì chứ, dù có chút nặng tay. Chỉ cần Trịnh đại nhân điều tra rõ ràng thì có thể nể tình mà bỏ qua thôi. Cùng lắm thì bị đánh vài ba chục trượng, phạt thêm ít bạc. Với thể chất của mấy đứa thì bấy nhiêu có là gì.”

“Nhưng mà tiên sinh để bọn con chịu trượng hình vậy sao?”

Lưu Vân nghe vậy Đào Nương nói vậy thì rít một tiếng rõ to.

“Ai bảo ngươi đánh Dương Bách Tử ra bộ dạng như thế. Dù ngươi có nói là vì vị La tiểu thư kia thì ta cũng không tin.”

Bạch Nguyệt Quân nghiêng đầu nhìn Đào Nương và Linh Nhiễm, nhẹ nhàng giải thích.

“Hôm nay chàng ấy lười biếng, vậy nên rất khó ở với những người làm phiền mình. Đừng nói là mấy đứa, dù có là Thanh Viễn Chân Nhân chàng ấy vẫn đuổi đi như vậy thôi.”

Nếu so với lúc bình thường Lưu Vân luôn nhẫn nhịn chiều chuộng mấy thiếu nữ trong nhà, thì hôm nay đúng là hắn khó ở thật. Không phải vì chán ghét các nàng, mà chỉ bởi từ tối qua đến giờ, hai cái miệng nhỏ đã lải nhải bên tai hắn không ngừng nghỉ.

Hắn vốn đã nói rõ, chuyện này không muốn dính vào. Nhưng hết lần này đến lần khác lại bị kéo vào, thành ra dẫu có ôn hòa đến đâu cũng phát cáu. Mà tính hắn từ trước đã vậy. Lười biếng, ngại phiền, không thích dây dưa. Nay lại thêm tiếng ồn vây quanh, chẳng trách gì lời nói ra có phần cộc cằn.

Lưu Vân ăn nốt cái bánh, phủi phủi tay rồi điều chỉnh giọng điệu có phần nhẹ nhàng hơn.

“Uyển Đình, giao hai tiểu nha đầu này cho ngươi, đừng để hai đứa bọn chúng làm loạn. Cả ngươi, trước khi quyết định cũng phải suy nghĩ kỹ càng. Còn hai đứa nữa, đừng có mà gây chuyện nữa đấy.”

Nói xong hắn xua tay đuổi cả ba đi. Đào Nương trong lòng có chút bất mãn, định mở miệng nói thì bị Linh Nhiễm và Sở Uyển Đình kéo đi. Cả ba cưỡi mây vào huyện thành.

Đến trước huyện nha mà Đào Nương vẫn còn lẩm nhẩm.

“Tiên sinh thật là! Ít nhất cũng phải cho chúng ta ít lời khuyên chứ.”

Linh Nhiễm đi bên cạnh nàng nghe vậy thì huých một cái, khẽ nhắc nhở.

“Tỷ còn nói nữa! Phụ thân không phạt chúng ta đã là may lắm rồi. Hôm nay tâm tình phụ thân tệ như vậy, nếu còn mè nheo nữa thì không biết phụ thân sẽ làm gì ba người chúng ta đâu.”

Sở Uyển Đình dẫn đầu không nói lời nào, lấy ra phong thư có dấu triện đỏ đưa cho Nha Sai sau đó hơi nghiêng đầu suy ngẫm.

Lưu Vân có thể xem là văn nhân nhã sĩ nhưng lại không giống. Hắn tinh tế, cư xử lễ nghĩa nhưng lại có phần lười nhác, ngại phiền. Tuy ôn hòa, điềm nhiên nhưng khi bị chạm vào giới hạn sẽ rất đáng sợ. Nếu bọn nàng thật sự bị hắn phạt, Sở Uyển Đình nghĩ cả ba sẽ bị ném vào núi Bất Chu một tháng cho mà xem.

Nghĩ đến đây nàng có hơi rùng mình, nhàn nhạt nói với hai muội.

“Ta không nghĩ tiên sinh sẽ nương tay đâu.”

Câu này làm cho Đào Nương và Linh Nhiễm cũng phải rùng mình theo Sở Uyển Đình. Hai nàng đồng tình việc Lưu Vân có phần nuông chiều các nàng thật nhưng nếu gây chuyện làm hắn khó chịu thì hắn sẽ không nể nang ai cả.

Khi này Nha Sai đi ra chấp tay với ba người các nàng, nói.

“Các vị tiểu thư, Trịnh đại nhân cho mời mọi người vào trong. Mời đi lối này.”

Nha Sai làm động tác mời sau đó đi trước dẫn đường. Ba người vừa bước vào cổng thì đã có một xe ngựa đi đến. Người bước xuống không ai khác ngoài La Ngọc Quỳnh, theo sau là một nam tử trung niên râu quai nón. Linh Nhiễm vừa thấy La Ngọc Quỳnh thì muốn đi đến chào hỏi, liền bị Sở Uyển Đình giữ lại. Nàng nói khẽ.

“Không được. Bây giờ không tiện, chờ sau khi Trịnh đại nhân phán xử xong đã. Nếu cứ vậy mà đến chào sẽ chỉ làm cô ấy khó xử thôi.”

Nói rồi, nàng đi theo Nha Sai vào bên trong. Linh Nhiễm và Đào Nương cũng đành đi theo sau.

Từ xa, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân ngồi ở một quán nước ven đường nghe ngóng tình hình bên này. Thấy Sở Uyển Đình hành xử cẩn trọng như vậy, cả hai cũng an tâm phần nào.

Tuy ngoài mặt Lưu Vân tỏ ra vẻ khó chịu, không muốn xen vào chuyện này nhưng dù sao các nàng cũng là tiểu bối của hắn, trong lòng ít nhiều vẫn cảm thấy lo lắng. Phần sợ các nàng bị phạt, tội cố ý đánh trọng thương người khác ngoài phạt trượng ra còn có thể bị phạt lao dịch, nặng hơn còn có khả năng phải ngồi tù. Phần còn lại thì sợ Đào Nương và Linh Nhiễm bị người của Dương gia làm kích động, đến khi ấy thì Tạ Thành Hoàng cũng cản không kịp. Đặc biệt là Sở Uyển Đình, lần trước nàng đã thu lại sát tâm với Dương Bách Tử, lần này thì không chắc nàng có thể kìm chế được đâu.

Thấy Lưu Vân thở dài, khóe miệng của Bạch Nguyệt Quân hơi cong lên, liền cất tiếng trêu đùa hắn.

“Xem chàng kìa, nói là không đi nhưng vẫn âm thầm theo sau. Nếu đã lo lắng cho mấy tiểu nha đầu như vậy sao từ đầu không ra mặt luôn đi?”

“Nếu từ đầu ta ra mặt luôn thì mấy tiểu nha đầu này sẽ càng dựa dẫm vào ta hơn. Uyển Đình thì không nói, Linh Nhiễm tuy có chút đạo hạnh nhưng luôn tỏ ra vẻ ngây thơ. Nàng nghĩ là tại sao? Còn Đào Nương, một thân tu vi không kém mấy vị Trưởng Lão của Côn Luân nhưng lại bốc đồng, làm việc ít khi suy xét. Nếu không có hai người chúng ta thì Đào Nương có thể làm ra chuyện lớn thế nào?”

Bạch Nguyệt Quân ngẫm lại hồi lâu, cảm thấy Lưu Vân nói cũng có lý. Cả hai người không thể che chở cho đám tiểu bối mãi được. Vẫn nên để cho các nàng ấy tự học cách giải quyết vấn đề của bản thân là tốt hơn.

“Thế nhưng cũng không thể cưỡng cầu mấy tiểu nha đầu này được. Vẫn nên đi theo quan sát thì tốt hơn.”

Lưu Vân sau khi nhấp một ngụm trà thì nói tiếp. Những chuyện này vẫn nên để các nàng từ từ ngộ ra hơn là ép phải hiểu ngay lần đầu. Làm không khéo sẽ rất dễ phản tác dụng. Đến khi ấy sẽ càng phiền phức.

Bạch Nguyệt Quân cũng tỏ vẻ tán thành. Lưu Vân trả tiền nước sau đó cùng Bạch Nguyệt Quân đi vào trong huyện nha huyện Hoài An, thế nhưng đường đi có chút không chính thống.

Thời điểm này, ba người Sở Uyển Đình, Đào Nương, Linh Nhiễm đang ngồi chờ ở tiền đường. Vì vẫn chưa đến thời gian thăng đường nên cả ba được Trịnh Văn Cẩn cho người tiếp đãi khá chu đáo. Nha Sai dẫn đường lúc nãy tên Lạc Tuyên ở đây chờ cùng các nàng, dáng vẻ trông như muốn đến hỏi thăm các nàng nhưng lại rụt rè không dám.

Thanh âm của Trịnh Văn Cẩn từ bên ngoài vang lên, cùng với tiếng bước chân của một người khác tiến về phía tiền đường.

“Ta không ngờ huynh lại từ quan đấy. Chẳng lẽ Dĩnh Vương không nói đỡ cho huynh sao?”

“Dĩnh Vương ra mặt nói đỡ cho ta, chẳng phải là đúng ý bọn họ rồi sao?”

Trịnh Văn Cẩn xuất hiện ở cửa cùng Tống Vân Chi. Hai người đi đến chấp tay với mấy cô nương nhà Lưu Vân. Nếu tính từ lần gặp trên điện Kim Loan thì đã hơn một năm rồi Tống Vân Chi mới gặp lại Sở Uyển Đình. Có điều bây giờ dáng vẻ của y đã khác trước, vậy nên y không rõ là nàng có nhận ra hay không.

Thế nhưng vừa gặp, Sở Uyển Đình và Linh Nhiễm đã đứng lên chấp tay đáp lễ. Sở Uyển Đình nói.

“Tống đại nhân, đã lâu không gặp.”

“Chào Tống đại nhân, ngài còn nhớ ta không?”

Tống Vân Chi kinh ngạc nhìn Sở Uyển Đình, rồi lại nhìn sang Linh Nhiễm. Y hỏi.

“Cô nương là… Linh Nhiễm tiểu thư?”

Linh Nhiễm nhỏ nhắn đáng yêu năm đó bây giờ đã trở thành một thiếu nữ, suýt chút nữa là Tống Vân Chi không nhận ra. Linh Nhiễm mỉm cười đáp.

“Đúng vậy, ta là Linh Nhiễm. Lâu rồi không gặp, Tống đại nhân lại trở nên bết bát như thế này sao?”

Tống Vân Chi cười khổ, giải thích bản thân không còn làm quan nữa, nay đã phiêu bạt giang hồ thế nên bộ dạng mới như thế này. Y cảm thấy lời nói này của Linh Nhiễm tựa như lúc cùng Lưu Vân tái ngộ vậy, không nói thẳng nhưng vẫn trúng vấn đề. Tống Vân Chi thầm cảm thán.

“Không hổ là nhi nữ của tiên sinh.”

Đề xuất Khoa Kỹ: Hắc Ám Vương Giả
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.