Chương 68: Đi cứu người.

Đào Nương khi này vẫn ngồi ăn bánh uống trà xem mấy người Trịnh Văn Cẩn, Sở Uyển Đình trò chuyện về cái ngày bọn họ đến nhà Lưu Vân lần đầu. Tính ra chỉ thiếu Dĩnh Vương nữa là đủ một bàn rồi. Tuy lúc đó cây đào cũng ở đấy, nhưng Đào Nương lại không có gì để cùng trò chuyện cả.

Thấy vậy, Linh Nhiễm đi đến kéo Đào Nương đến giới thiệu với Tống Vân Chi.

“Giới thiệu với huynh, đây là Đào Nương, có thể xem là tỷ tỷ của ta.”

Tống Vân Chi theo thói quen chấp tay với Đào Nương, rồi chợt cảm thấy Đào Nương trông khá quen mắt, thế nhưng không rõ là đã gặp ở đâu. Trịnh Văn Cẩn liền nhỏ giọng nhắc nhở kèm theo một nụ cười ẩn ý.

“Muội ấy trông có giống nguyên nhân làm huynh từ quan không?"

Tống Vân Chi nhíu mày. Nguyên nhân làm ta từ quan? Y không hiểu Trịnh Văn Cẩn đang nói gì nhưng vẫn cố gắng nhớ lại Đào Nương trông giống ai. Hồi lâu sau, Tống Vân Chi bỗng giật mình một cái, nói năng lắp bắp.

“Là… Là tiên hậu!”

Linh Nhiễm bật cười, xua tay nói với y.

“Chỉ đúng một nửa thôi. Tỷ ấy có vẻ ngoài của tiên hậu Yến Khinh Yên, nhưng thật ra là cây đào trong sân nhà ta tụ thành hình người.”

Cây đào trong sân nhà tiên sinh? Tống Vân Chi tự hỏi. Y nhớ trong sân nhà Lưu Vân quả thật có một cây đào, lúc đó còn nở hoa trái mùa còn bị Bạch Nguyệt Quân quát mấy tiếng nữa.

Trịnh Văn Cẩn liền kể rõ ngọn ngành câu chuyện, việc y cầu xin Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân cứu Yến Khinh Yên đến lý do Đào Nương có vẻ ngoài của muội muội y. Dù Tống Vân Chi biết Lưu Vân và người nhà hắn không phải phàm nhân, nhưng chuyện như thế này thật là quá sức tưởng tượng của y. Tống Vân Chi cũng không ngờ bản thân lại có góp một phần trong câu chuyện ly kỳ mà Trịnh Văn Cẩn vừa kể, nhất thời không chịu được mà đưa tay ôm trán.

Trịnh Văn Cẩn khẽ vỗ vai Tống Vân Chi, thì thầm.

“Khi nghe tiên tử kể lại, ta cũng phản ứng giống như huynh vậy. Huống hồ, chuyện này cũng có liên quan đến ta và muội muội, còn có cả cha mẹ của ta nữa. Nghĩ lại, chuyện vẫn từ ta mà ra, nếu truy xét đến nguyên nhân sâu xa vẫn là do ta nên huynh mới phải từ quan. Trịnh mỗ vẫn nên tạ lỗi với huynh.”

Nói rồi Trịnh Văn Cẩn lui lại vài bước, cúi người chấp tay tạ lỗi với Tống Vân Chi làm cho y lúng túng, xua tay. Trước giờ Tống Vân Chi nghĩ việc mình bị mấy đại thần trong triều dâng tấu luận tội lên Hoàng Thượng là do bản thân xui xẻo bị nhắm đến, hiện tại một chuỗi sự kiện kéo dài này làm cho tâm trí không tài nào hiểu kịp. Dù vậy, Tống Vân Chi vẫn nói.

“Trịnh đại nhân không cần phải làm vậy. Một năm qua Tống mỗ hành tẩu giang hồ đã ngộ ra một vài đạo lý. Với cả một năm này ta kết được rất nhiều bằng hữu, hành hiệp trượng nghĩa giúp đỡ bá tánh. Như vậy thì từ quan có là gì, chẳng qua là nghèo hơn trước mà thôi.”

Tống Vân Chi có chút tự giễu, ngồi phịch xuống ghế sau lưng. Trịnh Văn Cẩn thấy vậy cũng chỉ thở dài. Bỗng y nhớ lại câu nói của Lưu Vân trong tiệc Nguyên Tiêu ở Hứa phủ mà tự mình mỉm cười. Chỉ có một năm mà có quá nhiều chuyện xảy ra, cả hai người Trịnh Văn Cẩn và Tống Vân Chi cũng đã thay đổi rất nhiều. Nghĩ đến chuyện này trong lòng cả hai nảy sinh ra cảm giác tiếc nuối khó tả.

Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đứng cạnh Nha Sai Lạc Tuyên từ sớm đến giờ, toàn thân trong suốt. Thuật che mắt của cả hai tinh diệu đến mức mấy cô nương nhà hắn không nhận ra, cũng không cảm nhận được khí tức của cả hai.

Bạch Nguyệt Quân cảm thán.

“Tống đại hiệp so với các võ giả khác có chút đặc biệt. Vẻ ngoài thanh tú, dáng vẻ nho nhã, hành xử như thư sinh nhưng lại làm quan võ, còn là Chỉ Huy Sứ Ngự Lâm Quân. Chàng nói xem có thú vị không?”

Lưu Vân khẽ quay đầu sang nhìn Bạch Nguyệt Quân mỉm cười.

“Nàng đang bắt chước cách nói chuyện của ta đấy à?”

Nhưng Bạch Nguyệt Quân nói cũng có phần đúng. Từ lần đầu gặp mặt, Tống Vân Chi đã có cách xử sự không giống võ phu thông thường, đằng này còn là võ tướng. Hắn cảm thấy con người của Tống Vân Chi quả thật rất thú vị.

Lúc này, một nam nhân trung niên là Án Sai bước vào, nói với Trịnh Văn Cẩn.

“Đại nhân, đã sớm đến giờ thăng đường xét xử vụ án Dương đại công tử bị hành hung. Nguyên cáo và nhân chứng đều đã đến cả rồi. Còn bị cáo thì…”

Nói đến đây y mới nhìn sang ba cô nương đứng trong phòng, liền sửa lại lời nói.

“Bẩm đại nhân, tất cả đều đã có mặt đầy đủ. Ngài có thể đi chuẩn bị rồi.”

Trịnh Văn Cẩn gật đầu với Án Sai, sau đó quay sang chấp tay với mọi người rồi đi ra ngoài cùng Án Sai. Sở Uyển Đình, Đào Nương và Linh Nhiễm cũng chào Tống Vân Chi một tiếng rồi được Lạc Tuyên dẫn đường đến công đường.

Khi mọi người đã đi hết, Tống Vân Chi mở thở phào một hơi dài. Y nhắm mắt, điều chỉnh hô hấp, cố gắng tiêu hóa lượng thông tin vừa rồi. Bỗng nhiên một giọng nói vang lên bên cạnh làm Tống Vân Chi nhảy khỏi ghế, vào thế chiến đấu.

“Quả thật đã làm Tống đại hiệp chịu khổ rồi.”

Nhận ra người trong phòng là Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân, Tống Vân Chi liền thả lỏng rồi chấp tay với hai người.

“Tiên sinh? Tiên tử? Hai vị vào đây từ lúc nào thế?”

“Tống đại hiệp vẫn nhanh nhạy như xưa. Thân thủ rất tốt!”

Bạch Nguyệt Quân cất tiếng khen ngợi, làm cho Tống Vân Chi có chút ngại ngùng. Nếu so với hai người trước mắt thì Tống Vân Chi còn xa mới bằng, nhưng lại được người như vậy khen thì nội tâm của y cũng nảy sinh phấn khởi.

Tống Vân Chi gãi đầu, không biết nên làm gì thì Lưu Vân tay cầm chén trà ra hiệu cho y ngồi xuống trò chuyện. Bạch Nguyệt Quân cũng nói.

“Tống đại hiệp cứ tự nhiên là được. Dù sao nơi đây cũng là huyện nha. Ở đây hai người chúng ta cũng chỉ là khách thôi.”

Tống Vân Chi vâng lệnh ngồi xuống, được Lưu Vân rót cho chén trà. Khi này hắn mới giải thích lý do cùng Bạch Nguyệt Quân đến đây. Tống Vân Chi nghe vậy thì hỏi.

“Vậy sao tiên sinh không đến công đường nghe xử án?”

“Xem xử án có gì vui chứ! Với lại, chỉ một sư gia của Dương gia cũng không nói lại ba cái miệng nhỏ ấy. Chi bằng ta ngồi đây trò chuyện với Tống đại hiệp vẫn là thú vị hơn.”

“Tiên sinh xem trọng Tống mỗ rồi. Ta đâu có chuyện gì thú vị để cùng trò chuyện với tiên sinh và tiên tử.”

Lưu Vân nhấp một ngụm trà, hơi nhướng mày.

“Tất nhiên là có. Trong giang hồ có rất nhiều chuyện ly kỳ. Tống đại hiệp cứ tìm ra một vài chuyện kể lại được rồi.”

Lưu Vân khá hứng thú với những chuyện giang hồ này. Ở những kiếp trước Lưu Vân chưa từng tiếp xúc với cái gọi là giang hồ, chỉ có lúc còn ở thời hiện đại, hắn đã đọc qua không ít tiểu thuyết kiếm hiệp, võ lâm tranh bá, yêu hận tình thù miên miên không dứt. Vậy nên hắn muốn xem xem giang hồ ở thế giới này có giống như vậy hay không.

Bạch Nguyệt Quân bên cạnh cũng tỏ vẻ rất hứng thú. Nó gần như được viết lên mặt nàng vậy. Càng ngày cách cư xử của Bạch Nguyệt Quân càng giống với Lưu Vân. Ngay cả sở thích của hắn, nàng cũng bị lây một vài cái. Tính thích nghe những chuyện ly kỳ thú vị này là một trong số đó.

Tống Vân Chi chỉ đành chọn ra một vài chuyện mà bản thân gặp trên giang hồ, từ từ kể lại cho Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân. Chuyện có lúc vui vẻ, có đoạn ly kỳ, cũng có khi rất đau thương. Cùng với giọng kể của Tống Vân Chi tận mắt chứng kiến càng khiến cho câu chuyện như một khúc nam ai, làm cho nội tâm của Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân cũng lên xuống theo tình tiết của chuyện.

Tuy ngoài mặt cả hai nghe kể chuyện là vậy nhưng vẫn luôn dùng thần thức dò xét công đường ngoài kia. Bỗng nhiên một tia sát ý nổi lên làm Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân giật mình, dùng hết tốc lực chạy ra đến công đường, khiến Tống Vân Chi kinh ngạc hỏi vọng theo.

“Tiên sinh, tiên tử. Hai vị chạy đi đâu vậy?”

“Đi cứu người!”

Lưu Vân dùng Súc Địa đưa cả hai đến công đường nhanh hết sức. Khi đến nơi đã thấy Đào Nương và Linh Nhiễm đối đầu với đám Nha Sai, còn Sở Uyển Đình đã quật ngã một Bổ Đầu, rút đao của y toang chém Dương Bách Tử. Tình huống nguy cấp, Lưu Vân liền chỉ tay vào Sở Uyển Đình hô một tiếng “Định”. Lập tức toàn thân Sở Uyển Đình cứng đờ, dừng lại ngay tại chỗ. Động tác vung đao vẫn giữ nguyên đó, lưỡi đao chỉ cách người Dương Bách Tử một gang tay.

Bạch Nguyệt Quân liền xông vào giữa vòng vây của Nha Sai mà túm lấy, nhấc bổng hai tiểu nha đầu đang nóng nảy. Mấy Nha Sai nhận ra nàng liền thu lại đao trong tay, không tiếp tục đánh nữa.

Linh Nhiễm và Đào Nương thấy Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân cúi mặt xuống không dám nhìn thẳng hai người. Bạch Nguyệt Quân liền quát.

“Mấy đứa giỏi lắm! Còn dám đánh người trên công đường!”

Lưu Vân chầm chậm đi vào, nắm lấy cổ áo của Sở Uyển Đình kéo mạnh một cái, khiến nàng như con mèo con bị nhấc bổng trên không. Lưu Vân nhìn nàng với ánh mắt nửa hờ hững, nửa mệt mỏi. Hắn thở dài, nói khẽ.

“Ta bảo ngươi quản hai muội muội, ngay lại cùng hai đứa nó đánh người. Sao vẫn còn cầm đao, còn muốn giết người sao?”

Sở Uyển Đình không nói gì, cặp mắt trùng xuống, môi hơi run run, tay buông đao rơi xuống đất kêu lên hai tiếng leng keng. Lưu Vân lại nhìn người nhà họ Dương. Cả đám người đã co cụm lại một chỗ, nấp sau Dương Bách Tử đang ngồi xe lăn, gương mặt của ai cũng hoảng hốt nhìn Sở Uyển Đình, rồi lại nhìn sang người đang trấn áp nàng.

Trịnh Văn Cẩn liền bước ra từ công án, vội vã nói.

“Tiên sinh đừng tức giận. Là do Trịnh mỗ không khéo làm hai bên cãi nhau. Vậy nên…”

Lưu Vân lập tức chen ngang lời của Trịnh Văn Cẩn.

“Trịnh đại nhân có thể tạm thời bãi đường, sau đó cho Lưu mỗ mượn dùng tiền đường có được không?”

“Được, được. Bãi đường. Mời ngài đi theo Bổ Đầu.”

Nói xong với Lưu Vân, Trịnh Văn Cẩn liền đi đến chỗ mấy người Dương gia, còn hắn và Bạch Nguyệt Quân thì đi theo Bổ Đầu vào trong tiền đường, tay vẫn nhấc bổng ba tiểu nha đầu gây chuyện.

Đề xuất Voz: Tử Tù
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.