Chương 69: Đều do si hận.
Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân mang ba tiểu nha đầu gây chuyện trở lại tiền đường khiến Tống Vân Chi có chút kinh ngạc. Y muốn lên tiếng hỏi, nhưng khi thấy vẻ mặt của Bạch Nguyệt Quân thì y lập tức từ bỏ ý định của mình.
Hai người thả ba cô nương ra rồi ngồi xuống ghế. Bạch Nguyệt Quân quét mắt một lượt rồi quát.
“Quỳ xuống!”
Cả ba nghe thấy lập tức quỳ phịch xuống đất, cả người run rẩy. Tống Vân Chi thấy tình hình như vậy thì lặng lẽ đi ra ngoài, còn kéo cả Bổ Đầu đi cùng lúc nãy đi theo. Dù bản thân không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn sắc mặt của Bạch Nguyệt Quân cùng với cách nàng quát người như vậy thì lặng lẽ rút lui là tốt nhất.
Lưu Vân không nói gì, lặng lẽ rót trà cho Bạch Nguyệt Quân. Sau đó thì ngồi chéo chân, hai tay đan vào nhau nhìn ba tiểu nha đầu nhà mình, biểu cảm của hắn rất khó tả. Thi thoảng hắn nghiêng đầu chăm chú nhìn một trong số ba người, sau đó lại nhìn về một khoảng trống vô định như thể đang nghĩ cách xử lý vậy.
Bạch Nguyệt Quân thì uống chén trà mà Lưu Vân rót cho, sau đó nhắm mắt điều chỉnh hô hấp, rồi lấy một miếng bán trên đĩa nhai nuốt, hết cái này đến cái khác, đến khi hết bánh trên đĩa mới thôi. Xong, nàng mới đưa mắt nhìn Sở Uyển Đình, nói.
“Uyển Đình, con nói đi. Đã xảy ra chuyện gì?”
Sở Uyển Đình ngước mắt nhìn Bạch Nguyệt Quân, giọng nói nhàn nhạt kể lại chuyện đã xảy ra.
Ban đầu mọi chuyện vẫn như những buổi xử án bình thường ở huyện nha. Trịnh Văn Cẩn lần lượt cho gọi nguyên cáo và bị cáo vào trong công đường. Sư gia của Dương gia cáo buộc các nàng tội hành hung, các nàng nhận tội, nhưng là khai là vì thấy Dương Bách Tử cùng mấy vị công tử khác giở trò sàm sỡ La Ngọc Quỳnh.
Lúc này Trịnh Văn Cẩn mới gọi nhân chứng là La Ngọc Quỳnh vào. Nhưng nàng lại nói là bản thân không có sàm sỡ, chỉ là đang trò chuyện với đám Dương Bách Tử mà thôi. Ba người các nàng cũng không nói gì, bởi Sở Uyển Đình hiểu nếu chuyện này truyền ra ngoài thì thanh danh của La Ngọc Quỳnh và La gia sẽ bị ảnh hưởng, vì vậy nàng mới không cho hai muội phản đối lời khai của La Ngọc Quỳnh.
Thế nhưng chuyện mới bắt đầu chuyển xấu từ đây. Trịnh Văn Cẩn kết án cả ba hành hung Dương Bách Tử, phạt đánh năm mươi trượng, bồi thường hai mươi lượng bạc. Sư gia và người hầu của Dương gia nghe phán xong thì bắt đầu cười cợt. Sư gia nói.
“Ba mươi lượng bạc lớn như vậy, các nàng có trả nổi không? Còn có năm mươi trượng kia nữa, các nàng có chịu nổi không? Hay là đến Dương gia hầu hạ đại công tử nhà ta đi, thì chuyện này xem như không có gì, không cần phải phạt đánh hay bồi thường gì cả.”
Đang lúc trong lòng đang tức giận, Linh Nhiễm và Đào Nương lập tức xông đến muốn đánh cho mấy tên đó một trận, liền bị Nha Sai cùng vài Bổ Đầu cản lại. Sở Uyển Đình cũng đứng ra ngăn hai muội của mình. Nhưng khi thấy Dương Bách Tử cùng người hầu của mình bật cười trước cảnh hoảng loạn, còn nói.
“Các nàng xinh đẹp như vậy, làm tiểu thiếp của ta, nhất định không phải chịu thiệt. Thế nhưng các nàng lại hành xử như võ phu như vậy, Dương mỗ đây cũng không cần nữa. E là khắp huyện Hoài An này cũng không ai dám lấy các nàng làm vợ đâu.”
Lời này đánh thẳng vào tâm trí của Sở Uyển Đình. Trước giờ chưa có ai dám nói như vậy trước mặt nàng. Không chỉ như vậy, còn dám sỉ nhục các muội của nàng. Sở Uyển Đình liền quật ngã một Bổ Đầu đứng cạnh, sau đó rút đao của y toang chém chết Dương Bách Tử, liền bị Lưu Vân định thân.
Nghe đến đây Lưu Vân nhàn nhạt cất tiếng hỏi, đôi mắt mở hờ nhìn chăm chú mấy ngón tay của bản thân.
“Vậy giờ… mấy đứa muốn bị phạt như thế nào đây?”
Đào Nương và Linh Nhiễm nghe bản thân phải chịu phạt thì lưng thẳng tấp nhìn nhìn thẳng về phía trước., không dám động đậy. Sở Uyển Đình thì vẫn cúi gầm mặt nhìn xuống đôi bàn tay đang run run. Nàng không nói gì, cũng không có biểu tình gì kịch liệt, như đang chờ đợi hình phạt của tiên sinh và sư phụ.
Lưu Vân không nói tiếp mà nhìn ra ngoài cửa. Trịnh Văn Cẩn đang đứng chờ ở ngoài, lấp ló bên cạnh là La Ngọc Quỳnh. Trịnh Văn Cẩn nhận ra Lưu Vân đã thấy mình thì bước vào trong chắp tay thi lễ thi lễ với cả hai.
“Tiên sinh, phu nhân. Trịnh mỗ không làm phiền chứ?”
Khi nãy Trịnh Văn Cẩn nghe Tống Vân Chi nói bên này rất căng thẳng. Thế nhưng những gì y chứng kiến lại khác hoàn toàn, vậy nên Trịnh Văn Cẩn không dè dặt gì mà đi vào trong hỏi chuyện.
Lưu Vân khẽ lắc đầu. Hắn hỏi.
“Trịnh đại nhân, tội gây náo loạn trên công đường, theo luật pháp Đại Triệu sẽ bị xử lý như thế nào?”
“Đối với Đào Nương và Linh Nhiễm thì có thể bị phạt trượng, tống giam khoảng hai tuần trăng. Còn với Uyển Đình thì… gây náo loạn, có ý đồ giết người, nhẹ thì phạt trượng lưu đày, nặng thì xử trảm nếu bị Dương gia cáo trạng.”
Trịnh Văn Cẩn thờ dài, quay sang nói với ba tỷ muội.
“Các muội thật là… Tên Dương Bách Tử đó không giữ được mồm miệng. Với những lời lẽ đó của hắn, đáng lẽ ta đã có thể dùng tội danh uy hiếp dân nữ mà xử lí hắn rồi. Các muội hành động nhanh đến mức ta còn chẳng kịp phản ứng nữa. Ai nha!”
Trịnh Văn Cẩn không nhịn được mà vỗ vào đùi một cái rồi ngồi phịch xuống ghế, trong lòng bức bối. Y vốn đã không vừa mắt Dương Bách Tử và Dương gia từ lâu, nhưng lại không có lý do chính đáng để đường đường chính chính bắt con chuột lớn này. Vốn tưởng lần này đã có cơ hội giải quyết Dương Bách Tử, vậy mà bị mấy tiểu nha đầu nóng nảy này phá hỏng hết.
Lưu Vân nghe vậy thì nhìn mấy tiểu nha đầu nhà mình, nói.
“Vì Trịnh đại nhân nghĩ mấy đứa tiểu quỷ các ngươi có thể nhẫn nhịn như ta, vậy nên mới không nói trước với các ngươi. Thế nhưng tâm tính vẫn còn nóng nảy, chỉ vì mấy lời nói của phàm nhân mà tự hạ thấp cốt cách của mình. Như thế có đáng không?”
Bạch Nguyệt Quân thì nhìn đệ tử của mình. Nàng tự trách bản thân không dạy dỗ sát sao, vậy nên tâm của Sở Uyển Đình mới chưa thể tĩnh tại được. Như vậy thì có khác gì những đệ tử tiên môn, tiên phủ ngoài kia? Vẫn nghĩ cách dạy dỗ của mình và Lưu Vân không giống bọn họ, nhưng cuối cùng vẫn là không thể thay đổi được gì nhiều.
Nghe được tiếng lòng của Bạch Nguyệt Quân, Lưu Vân chầm chậm nhấp một ngụm trà rồi nói.
“Nàng nghĩ vậy là không đúng. Trong bản thân mỗi chúng sinh đều có tham, sân, si. Gọi là Tam Độc, bất kể là người, yêu, ma, quỷ, thần, tiên, phật. Cách dạy như thế nào không quá quan trọng, quan trọng là làm sao để đệ tử có thể hiểu được mà tự thoát khỏi Tam Độc này. Chúng ta đã giúp ba tiểu nha đầu này tự thoát khỏi tham lam, còn sân hận và ngu si thì… khó lắm, khó lắm a!”
Đoạn hắn lại nhìn sang ba tiểu nha đầu nhà mình giảng giải.
“Vì mấy đứa vẫn còn chấp vào cái ngã, vậy nên mới để si làm mờ lý trí, dẫn đến sân hận rồi gây chuyện như thế này. Muốn bỏ được sân, si trong tâm, trước tiên phải đoạn ngã. Đoạn ngã ở đây tức là không còn chấp vào bản thân. Ta như thế này, ta như thế kia, ngươi như thế này, ngươi như thế kia. Đến khi ấy mới thật sự đoạn ngã. Khi đã đoạn ngã thì sẽ không còn si, không còn si tức là không còn sân hận, tham lam.”
Nói xong hắn dừng lại một lát, nhìn mọi người xung quanh. Trừ Bạch Nguyệt Quân thì ai cũng ngơ ngác không hiểu Lưu Vân đang nói gì, kể cả La Ngọc Quỳnh vẫn còn đang lấp ló ngoài cửa cũng như vậy. Linh Nhiễm và Đào Nương thì chớp chớp mắt, còn Sở Uyển Đình không còn cúi gầm nữa mà ngước mặt nhìn Lưu Vân. Trịnh Văn Cẩn tay nâng chén trà uống thì dừng lại giữa không trung.
Bạch Nguyệt Quân liền truyền âm.
‘Chàng đang nói gì vậy?’
‘Chút đạo lí Phật môn. Đoạn thời gian trước có tìm hiểu qua. Nàng có hiểu ta nói gì không đấy?’
‘Ta hiểu đôi chút. Nhưng mà chàng nói vậy, mấy tiểu nha đầu này có hiểu được không?’
Lưu Vân đứng dậy, đi lướt qua đám Sở Uyển Đình hướng ra cửa, vừa đi vừa nói.
“Không hiểu ngay của không sao. Từ từ nghiền ngẫm vẫn tốt hơn.”
Dáng vẻ hắn ung dung, tựa như từ nãy đến giờ không có chuyện gì xảy ra cả, khi ra đến cửa còn gật đầu với La Ngọc Quỳnh một cái rồi mới đi mất.
Khi này Bạch Nguyệt Quân mới đỡ mấy cô nương đang quỳ đứng dậy. Nàng biết Lưu Vân bỏ đi như vậy hẳn là đã nghĩ ra cách giải quyết rồi. Vì vậy cũng không cần các nàng phải quỳ nữa. Thế nhưng nàng vẫn lên tiếng nhắc nhở.
“Những lời Lưu Vân nói, các con phải nhớ kỹ. Dù lúc này có không hiểu nhưng từ từ cũng sẽ ngộ ra mà thôi. Với lại bọn ta vẫn chưa nói là sẽ không phạt, vậy nên đừng có mà tưởng bở.”
Tất cả đồng thanh nói “dạ”. Xong, Linh Nhiễm liền đi ra cửa kéo La Ngọc Quỳnh vào trong. Lúc đầu nàng ta vẫn còn hơi lúng túng, bởi lúc nãy thấy ba người quỳ dưới đất, lại nghe Lưu Vân nói gì đó khó hiểu. La Ngọc Quỳnh cảm thấy mấy người bọn họ có gì đó rất kỳ lạ, cũng cảm nhận được giữa bọn một thứ thân tình sâu sắc mà lần đầu tiên nàng được chứng kiến.
Linh Nhiễm đẩy La Ngọc Quỳnh ngồi vào ghế, sau đó Đào Nương và Sở Uyển Đình cũng tiến đến. Linh Nhiễm dịu dàng hỏi.
“Là do Dương gia ép cô thay đổi lời khai phải không?”
La Ngọc Quỳnh mở đôi mắt to tròn của mình nhìn ba cô nương vây quanh nhìn mình với ánh mắt tò mò xen lẫn mong đợi, làm cho nàng không biết phải đáp thế nào mới phải. Bên kia Trịnh Văn Cẩn không mấy để tâm đến, bởi y đã đoán ra được lý do rồi.
La Ngọc Quỳnh như bị mắc nghẹn, nhỏ giọng đáp.
“Không phải… Là do… Là do ta…”
Trịnh Văn Cẩn đặt chén trà xuống bàn, nói chen vào lời của La Ngọc Quỳnh.
“Là do gia chủ La gia. Hẳn các muội cũng hiểu lý do tại sao rồi nhỉ.”
Sở Uyển Đình liền đáp.
“Là để bảo vệ thanh danh của cô ấy và La gia.”
Trịnh Văn Cẩn thở dài, chỉnh lại vạt áo, lắc đầu nói.
“La tiểu thư thứ cho ta nói thẳng. Thanh danh của La gia là chính, còn thanh danh của La tiểu thư chỉ là quà đi kèm thôi.”
La Ngọc Quỳnh kinh hãi nhìn Trịnh Văn Cẩn, cả người run rẩy. Nàng muốn hỏi tại sao y lại biết nhưng cổ họng như khô khốc, không thể thốt ra lời nào. Thấy vậy, Trịnh Văn Cẩn chầm chậm nói.
“La tiểu thư đừng quá bất ngờ. Trịnh mỗ là quan phụ mẫu ở đây. Chức trách của ta là quản lí huyện Hoài An này, vì vậy nắm rõ tình hình của các hộ trong huyện là điều hiển nhiên. Đặc biệt là khi dưới trướng có mấy Nha Sai, Bổ Đầu thích hóng chuyện thì không biết cũng khó.”
Lời này của Trịnh Văn Cẩn tuy có chút đùa cợt nhưng vẫn là lời nói thật. Thông tin nội bộ của các hộ một phần là do y cho người đi điều tra, một phần là do cấp dưới hóng chuyện mang về kể cho y. Đây cũng chính là thói quen của Trịnh Văn Cẩn khi còn làm việc ở Ngự Sử Đài, nắm rõ thông tin của từng bên, từ đó mới dễ dàng giải quyết sự vụ.
Đề xuất Tiên Hiệp: Võ Đạo Độc Tôn
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.