Chương 70: Không quá tốn sức.
Nghe Trịnh Văn Cẩn nói như vậy, Linh Nhiễm và Đào Nương liền chạy sang, giọng nói khẩn trương hỏi.
“Trịnh đại ca, huynh nói, thanh danh của cô ấy chỉ là quà tặng kèm, như vậy là có ý gì?”
“Đúng thế. Là có ý gì?”
Vẻ mặt của Trịnh Văn Cẩn có chút miễn cưỡng, lại bất ngờ trước sự kích động của cả hai, nói.
“Đây là chuyện nội bộ gia tộc người ta. Hai muội biết để làm gì?”
Khi nhận thấy cả hai định dùng cách nài nỉ như với Lưu Vân thì Sở Uyển Đình đã kéo cả hai ra. Thông qua những chuyện mắt thấy tai nghe về La Ngọc Quỳnh, nàng đã có thể đoán được phần nào hoàn cảnh của nàng ta ở La gia. Vả lại biểu hiện của La Ngọc Quỳnh đối với những câu hỏi về bản thân rất tệ, cũng không rõ là nàng không muốn người khác bàn tán về mình hay là không muốn người người khác bàn tán về gia tộc nữa.
Nhưng nếu La Ngọc Quỳnh đã ngại nói về những chuyện này thì bọn họ không nên dò hỏi làm gì cả. Chuyện của nội bộ La gia thì người ngoài như bọn họ không có quyền xen vào.
Sở Uyển Đình kéo hai muội đến đứng cạnh Bạch Nguyệt Quân, nhỏ giọng nói.
“Hai người các muội đừng có gây chuyện nữa.”
“Nhưng mà…”
Sở Uyển Đình hơi nhướng mày, hướng ánh mắt sang Bạch Nguyệt Quân ngồi gần đó. Tuy vậy Bạch Nguyệt Quân trông như không quan tâm đến chuyện của La Ngọc Quỳnh. Nàng hờ hững tựa ghế, tay khẽ mân mê chén trà trong tay. Dường như tâm trí của nàng lúc này không có ở đây mà đang ở đâu đó ngoài tiền đường này.
Linh Nhiễm và Đào Nương thấy biểu hiện của Bạch Nguyệt Quân như vậy, đành yên phận không hỏi đến chuyện này nữa. Linh Nhiễm bước đến ghế xuống cái ghế cạnh La Ngọc Quỳnh, rồi nói lời an ủi. Đào Nương cũng tham gia vào, giọng điệu đã nhẹ nhàng hơn. Cả hai không truy hỏi về La gia nữa, mà nói ra mấy lời trêu đùa giúp cho nội tâm La Ngọc Quỳnh bình tĩnh lại.
Sở Uyển Đình thì chỉ đứng cạnh Bạch Nguyệt Quân nhìn hai muội của mình xoa dịu La Ngọc Quỳnh như xoa dịu chú nai con đang kinh hãi. Nàng không nghĩ bản thân có thể an ủi ai, cũng sợ rằng nàng sẽ làm tâm trạng của La Ngọc Quỳnh tệ hơn.
“Uyển Đình, con có tâm sự gì sao?”
Bạch Nguyệt Quân nghiêng đầu nhìn đứa đệ tử của mình. Nàng biết Sở Uyển Đình có rất nhiều tâm sự, nhưng con bé chưa bao giờ tìm nàng để tâm sự cả. Chỉ thấy thi thoảng Sở Uyển Đình tìm Lưu Vân sau đó lặng lẽ ngồi cạnh hắn, Lưu Vân cũng không bỏ đi chỗ khác như bình thường mà sẽ ở đó cho đến khi Sở Uyển Đình chủ động bỏ đi trước.
Sở Uyển Đình trầm ngâm trước câu hỏi của sư phụ hồi lâu mới cất tiếng hỏi lại.
“Sư phụ, con nghĩ mình không hợp tu hành theo cách của người và tiên sinh.”
“Sao lại không thích hợp ? Đệ tử của ta tài giỏi, xinh đẹp như vậy, nếu không thể sống ở nhân gian chẳng lẽ phải tìm một cái động nào đó rồi bế quan cả đời ở đó sao?”
Bạch Nguyệt Quân vừa nghe là đã hiểu, Sở Uyển Đình nói đến không hoàn toàn là chuyện tu hành, mà còn nằm ở chuyện sinh sống ở nhân gian. Trước kia Sở Uyển Đình là công chúa sống trong nhung lụa, giờ nàng là tu sĩ sống nơi sơn dã. Lối sống tuy khác biệt rất lớn nhưng Sở Uyển Đình vẫn có thể làm quen rất nhanh, như thay một tấm áo ngoài thân, không khác biệt quá nhiều.
Cái chưa hoàn toàn thay đổi chính là tâm tính của nàng. Dù Sở Uyển Đình không tỏ ra vẻ cao ngạo với người xung quanh, nhưng trong suy nghĩ vẫn xem bản thân cao hơn phàm nhân một bậc. Đặc biệt khi nàng đã là tu sĩ, lại có sư phụ là có thể xem là đại năng, càng làm nàng tự cao hơn. Dù cho sự cao ngạo này không được rõ ràng, cũng chẳng mấy khi biểu hiện ra ngoài nhưng vẫn ảnh hưởng không nhỏ không đạo tâm của Sở Uyển Đình.
Về vấn đề này, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân cũng đã nhận ra từ lâu, nhưng cả hai không ai nhắc đến cả. Dù vậy cả hai vẫn luôn để mắt đến Sở Uyển Đình, dần dần chấn chỉnh nàng trong âm thầm. Bạch Nguyệt Quân từng hỏi Lưu Vân.
“Tại sao chúng ta không nói thẳng cho con bé biết luôn đi? Như vậy không phải là nhanh hơn sao?”
Lưu Vân liền ân cần đáp.
“Khi nàng sống đủ lâu, nàng sẽ biết tâm tính của một người rất khó thay đổi. Trừ khi có một biến cố đủ lớn ánh hưởng đến bản tâm, nếu không thì sẽ cần một khoảng thời gian rất dài. Có khi cần cả một đời người ấy chứ.”
Nhớ lại lời này, Bạch Nguyệt Quân khẽ mỉm cười, thầm nghĩ.
‘Chàng cứ như một cuốn sách sống vậy.’
Rồi nàng dịu dàng nhìn Sở Uyển Đình, nghĩ lại đệ tử của nàng cũng chỉ là một thiếu nữ, thời gian còn rất dài. Bạch Nguyệt Quân nhẹ nhàng cất tiếng làm cho Sở Uyển Đình hơi mở to mắt nhìn sang sư phụ.
“Con không nhất thiết phải hoài nghi bản thân. Dù cho có là ta hay là tiên sinh của con thì cũng có lúc không không rõ bản thân có đang làm đúng hay không. Biết sai mới có thể sửa sai. Như vậy mới gọi là tu hành mà, phải không?”
Bạch Nguyệt Quân nói cùng với nụ cười dịu dàng nhìn Sở Uyển Đình một lúc thì nói tiếp, giọng điệu trêu đùa.
“Với lại, ta lại cảm thấy hối hận khi đưa cho con cái Đoạn Trần Sơ đó rồi. Nếu biết trước nó sẽ biến đệ tử của ta thành ra thế này thì ta đã vứt nó trở lại Đông Hải rồi.”
Nghe lời này, Sở Uyển Đình vô thức đưa tay chạm vào chiếc lược ngọc trắng đục cài trên mái tóc bạc trắng như tuyết của bản thân. Sau đó lại khẽ vuốt mái tóc, trong một thoáng ánh mắt trở nên trầm tĩnh nhìn vào một điểm dưới nền nhà. Trong lòng bỗng nổi lên một cảm xúc khó tả mà dường như Sở Uyển Đình đã lãng quên từ lâu. Rồi nàng khẽ mỉm cười, thấp giọng nói.
“Đồ nhi đa tạ sư phụ. Đa tạ sư phụ đã không bỏ mặc đồ nhi.”
“Con là đồ đệ của ta, sao ta có thể bỏ mặc con chứ.”
Bạch Nguyệt Quân vừa nói, vừa vòng tay ôm lấy Sở Uyển Đình, nhìn đệ tử của mình bằng ánh mắt dịu dàng, bao dung. Việc này khiến cho Sở Uyển Đình có hơi kinh ngạc, vì sư phụ chưa từng thân mật với nàng như thế bao giờ. Nhưng nàng cũng thả lõng tựa vào Bạch Nguyệt Quân, của nhận sự ấm áp từ sư phụ mình.
Đào Nương và Linh Nhiễm thấy vậy cũng đến ôm lấy Sở Uyển Đình. Cả hai không rõ là Bạch Nguyệt Quân và Sở Uyển Đình đã nói những gì với nhau nhưng vẫn vui vẻ ôm lấy, khiến cho Sở Uyển Đình phải kêu lên.
“Chặt quá rồi, con không thở được.”
Trịnh Văn Cẩn ngồi xem cảnh này phải phì cười, dường như đã bắt đầu quen với cái gia đình nhỏ này. Trong khi đó La Ngọc Quỳnh lại tỏ vẻ ngạc nhiên như thể lần đầu thấy cảnh này vậy.
Cùng lúc đấy, Lưu Vân và Tống Vân Chi bước vào, theo sau là Nha Sai Lạc Tuyên. Thấy cảnh ấm áp này, Lưu Vân liền lên tiếng trêu đùa.
“Mấy đứa vui vẻ quá nhỉ?”
Lạc Tuyên đi đến trước mặt Trịnh Văn Cẩn, chắp tay nói.
“Đại nhân, người của Dương gia đã bị bắt vào ngục rồi.”
“Cái gì? Đã xảy ra chuyện gì à?”
Trịnh Văn Cẩn vừa nghe đến liền đứng bật dậy. Bên phía Bạch Nguyệt Quân cũng đưa mắt nhìn sang. Lạc Tuyên khẽ liếc mắt nhìn Lưu Vân đã yên vị tự rót trà, nói.
“Lúc nãy Lưu tiên sinh nói với tiểu nhân là đưa ngài ấy đến gặp Dương công tử để trả tiền bồi thường. Tiểu nhân liền đưa ngài ấy đến phòng tiếp khách, rồi tiểu nhân đứng ở ngoài chờ. Chỉ là tầm một khắc sau bỗng nghe thấy tiếng hét từ trong phòng. Tiểu nhân vừa định xông vào thì tiên sinh đã bay ra khỏi cửa sổ, lăn mấy vòng rồi nằm im trên đất.”
“Hả?”
Mọi người trong phòng đồng thanh kêu lên, hướng mắt về Lưu Vân đang ung dung uống trà. Hắn không có phản ứng gì đặc biệt, tựa hồ đang cho phép Lạc Tuyên kể tiếp.
“Sau đó tiểu nhân báo cho người đưa người của Dương gia đi, rồi đỡ Lưu tiên sinh vào phòng. Nhưng khi Tống đại hiệp nghe tiếng náo động đi đến thì tiên sinh liền đứng dậy, phủi sạch bụi đất trên người rồi cùng tiểu nhân đến đây.”
Bạch Nguyệt Quân nheo mắt nhìn Lưu Vân, bước đến gần hỏi.
“Ta tưởng chàng đi giải quyết vấn đề. Sao lại phải diễn một màn này vậy?”
“Kẻ tạo ra vấn đề chính là vấn đề. Vậy nên giải quyết hắn thì vấn đề cũng không còn. Vả lại mấy người bọn họ cũng không nhìn ra ta là ai, vậy nên cũng không có vấn đề gì.”
Rồi hắn quay sang nói với Trịnh Văn Cẩn.
“Trịnh đại nhân, Dương Bách Tử đã rơi vào tay ngài, tùy ngài xử lí. Còn mấy tiểu nha đầu này, phạt thì cứ phạt, đánh thì cứ đánh. Không cần nương tay đâu.”
Trịnh Văn Cẩn gật đầu vài cái với Lưu Vân, sau đó bước đi. Nhưng liền dừng lại, xoay người hỏi.
“Khoan đã tiên sinh. Ngài đóng vai nạn nhân, thiếu ngài sao có thể…”
Lưu Vân liền vung tay áo, lập tức trước mặt Trịnh Văn Cẩn hiện ra một thân ảnh lưng còng già nua, râu tóc bạc trắng, mặc y phục may bằng vải bố. Lão nông bắt chước động tác của Lưu Vân khẽ vuốt râu gật gù.
“Trịnh đại nhân cứ dùng người này. Như vậy sẽ không có ai nhận ra.”
“Được, được. Ta đi lấy lời khai ngay.”
Giọng điệu của Trịnh Văn Cẩn có chút phấn khích. Phải nói là y đã chờ cơ hội này từ rất lâu, nếu còn bỏ lỡ nữa thì chắc chắn y sẽ không cam tâm. Y chắp tay với Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân, sau đó cùng lão nông và Lạc Tuyên rời khỏi.
Khi này Bạch Nguyệt Quân thấp giọng hỏi.
“Chàng dùng pháp thuật gì thế?”
Lưu Vân lắc đầu.
“Chỉ là một cái ảo ảnh thôi, điều khiển không tốn quá nhiều sức lực. Nàng cũng có thể làm được mà.”
Dù sao Bạch Nguyệt Quân cũng là hồ ly, vì vậy nàng tinh thông huyễn thuật ảo ảnh hơn Lưu Vân rất nhiều. Chỉ là Bạch Nguyệt Quân một thân chính trực, luôn chọn cách đối chiến trực tiếp nên không thường dùng đến thôi.
Lưu Vân nhấp một ngụm trà, khẽ liếc La Ngọc Quỳnh đang mở to mắt, há hốc với cảnh tượng vừa rồi. Đối với người khác thì hắn có thể sẽ làm người đó ngủ trước, hoặc trực tiếp đánh ngất vì nếu chuyện cả nhà hắn là tu sĩ bị đồn ra ngoài thì sẽ rất phiền phức. Nhưng đối với La Ngọc Quỳnh thì hắn cho rằng nàng ta có biết cũng không sao, cũng bởi nàng cũng là người ngại chuyện phiền phức, vậy nên hắn tin nàng sẽ không nói cho ai khác. Thế nhưng hắn vẫn nhắc nhở một chút.
“La tiểu thư, cô…”
Lưu Vân đang nói dở thì La Ngọc Quỳnh đã quỳ xuống.
“Ta… Ta không thấy gì cả. Xin tiên sinh tha mạng cho ta.”
Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân nghiêng đầu nhìn La Ngọc Quỳnh bằng ánh mắt hoài nghi. Linh Nhiễm nhanh chóng đỡ La Ngọc Quỳnh đứng dậy, nhẹ nhàng nói.
“Cô đâu cần làm như vậy, chỉ cần đừng kể với ai là được rồi.”
“Linh Nhiễm nói đúng, bọn ta đâu có vô tình đến mức đấy.”
Bạch Nguyệt Quân hơi nhún vai, lắc đầu nói. Lưu Vân cũng gật đầu đồng tình.
“Ta chỉ định nói, đã trễ rồi, La tiểu thư cũng nên về đi.”
Đề xuất Voz: Cô gái chạy ra khỏi lớp và biến mất
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.