Chương 71: Rõ là đang hối lỗi.

La Ngọc Quỳnh nghe vậy thì nhận ra mình đã đến đây đã lâu. Lúc đầu Trịnh Văn Cẩn mang nàng đến đây, là nói với cha của nàng có chuyện muốn hỏi thêm. Nhưng giờ đã qua nửa canh giờ, nàng cũng nên quay về rồi. Gác lại nỗi sợ trong lòng, nàng hành lễ với Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân, sau đó nhanh chóng rời khỏi tiền đường huyện nha.

Lưu Vân nhìn theo thân ảnh của La Ngọc Quỳnh mà bình luận một câu.

“Nữ tử như nàng ta, rất hiếm gặp. Người như vậy có thể sống được ở La gia cũng không khó hiểu.”

Đôi mắt lưu ly của Linh Nhiễm sáng lên, nhảy đến bên cạnh Lưu Vân dò hỏi.

“Phụ thân, người biết chuyện của cô ấy sao?”

Lưu Vân liền đưa tay chặn lại, nhàn nhạt nói.

“Khoan đã. Lúc nãy ta thấy quan sai hành hình đã chuẩn bị xong hình cụ rồi. Mấy đứa đi lĩnh phạt trượng trước đi rồi hãy nói.”

“Cái gì? Phụ thân…”

Linh Nhiễm chưa kịp nói xong thì đã bị Sở Uyển Đình và Đào Nương kéo ra ngoài, vẻ mặt không cam tâm, còn vùng vẩy kịch liệt, nhưng sức của nàng vẫn không bằng hai tỷ. Cuối cùng vẫn bị mang ra ngoài. Lưu Vân còn nói thêm câu.

“Lúc bị đánh không được vận pháp hộ thân.”

Tầm ba khắc đồng hồ sau, cả ba nàng mới trở lại tiền đường. Nhìn Sở Uyển Đình thì nàng không có biểu lộ gì, trong khi Đào Nương và Linh Nhiễm thì xoa xoa cái mông nhỏ của mình. Ba người các nàng không chỉ bị đánh năm mươi trượng, cộng thêm một trăm trượng do tội gây rối ẩu đả trên công đường nữa. Biết là thể chất của cả hai cứng rắn hơn phàm nhân rất nhiều, nhưng bị đánh vào cùng một chỗ mấy chục trượng thì cũng cảm thấy đau. Giống như dùng búa tạ đập liên tục vào một thanh sắt cứng vậy, dù không có hề hấn gì đến tổng thể nhưng vẫn bị móp mép chút ít.

Đào Nương ghé sát Linh Nhiễm thì thầm.

“Nha Sai đó đánh nữ tử mà chẳng nương tay chút nào, chắc chắn là do tiên sinh dặn dò.”

“Vẫn tốt hơn là tự tay phụ thân hoặc mẫu thân đánh. Nếu là thật thì có vận pháp hộ thể cũng không chống nổi đâu.”

Lưu Vân lúc này tay cầm chén trà, nghe vậy khóe môi hơi cong, cất tiếng trêu đùa một câu.

“Không đến mức ấy. Nếu ta và mẫu thân con ra tay, cùng lắm chỉ là gấp ba phần lực của Nha Sai đó mà thôi.”

Lưu Vân vừa nói, vừa giơ ba ngón tay lên. Hắn biết mấy hình phạt của nhân gian sẽ chẳng làm gì được các nàng, nhưng việc mấy nàng ngoan ngoãn nhận sai chịu phạt đã là tốt rồi. Ấy là tốt hơn trong suy nghĩ của hắn.

Ban đầu Lưu Vân cứ nghĩ mấy người các nàng, nếu bị lưu đày hay tống giam sẽ bỏ trốn, phạt trượng thì sẽ vận pháp hộ thân, tệ hơn nữa là đánh trả Nha Sai trút giận. Trong lòng hắn nhẹ nhõm hơn mấy phần khi tâm tính của các nàng, đặc biệt là Đào Nương và Linh Nhiễm vẫn chưa đến mức xem thường luật pháp, dù cho có là tu sĩ đi chăng nữa.

Lưu Vân nhìn sang Bạch Nguyệt Quân nháy mắt một cái, sau đó cả hai cùng đứng dậy. Lưu Vân hướng về phía Tống Vân Chi đang ngồi uống trà mà chắp tay.

“Tống đại hiệp, hôm nay nói đến đây thôi. Ngày khác gặp lại. Lưu mỗ xin phép cáo từ.”

Bạch Nguyệt Quân cũng nhìn y gật đầu một cái. Tống Vân Chi lập tức đứng dậy đáp lễ với Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân, sau đó nhìn sang đám thiếu nữ chào tạm biệt.

“Tống đại hiệp, tạm biệt.”

“Tống đại ca, chào nhé.”

Xong, Lưu Vân vung tay áo một cái. Chỉ trong chớp mắt đã không còn ai ngoài Tống Vân Chi còn ở trong phòng. Y nhìn quanh bốn hướng một hồi, lại ngồi xuống ghế mà lẩm bẩm.

“Đúng thật là tiên nhân, đến rồi đi không một chút dấu vết. Ai! Chỉ tiếc là đã gặp tiên sinh quá trễ, nếu không ta cũng muốn đi theo ngài ấy.”

Khi này cả nhà Lưu Vân đã đi bộ ngoài phố. Hắn không đi hướng đến nhà Tưởng lão, cũng không đi hướng ra khỏi huyện thành. Chỉ thấy hắn cứ đi chậm rãi, thi thoảng ngó nghiêng nhìn các sạp hàng như đang tìm kiếm thứ gì đó. Cả Bạch Nguyệt Quân cũng giống như vậy.

Đám Sở Uyển Đình không rõ là hai đang tìm gì, nhưng cũng không lên tiếng hỏi, chỉ lặng lẽ theo sau cả hai. Đi hết phố này đến phường khác, Bạch Nguyệt Quân bỗng vỗ vỗ vào lưng của Lưu Vân rồi chỉ tay.

“Lưu Vân, ở đằng kia.”

Hắn liền nhìn theo hướng chỉ tay của Bạch Nguyệt Quân, nhìn thấy một sạp trang sức, đứng bán là một nam tử độ chừng hai mươi, ba mươi tuổi. Cả hai lập tức ghé vào mà xem hàng. Đám Sở Uyển Đình có chút kinh ngạc, bình thường hai người bọn họ đâu có để ý đến mấy thứ này. Sở Uyển Đình liền hỏi.

“Sư phụ, tiên sinh. Hai người muốn mua trang sức gì sao?”

Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân không đáp, chỉ chăm chú lựa chọn trâm cài tóc, mỗi khi chọn được cái thuận mắt lại đưa lên tóc của đối phương để ngắm tới ngắm lui. Cuối cùng chọn ra được hai cây trâm ngọc màu đen có hình dáng tương đồng để cài lên tóc đối phương.

Sau đó cả hai tiếp tục xem thêm vài cây trâm nữa, thi thoảng khẽ liếc nhìn chủ sạp hàng. Lúc này trán y đang túa mồ hôi, mỉm cười gượng gạo nhưng không dám nhìn thẳng vào hai khách quan trước mặt. Bạch Nguyệt Quân bèn hỏi.

“Ông chủ, có cây trâm nào hợp với tiểu nữ nhà ta không?”

Bạch Nguyệt Quân vừa nói vừa tránh sang một bên, để lộ ra Đào Nương phía sau, khiến cho y thoáng giật mình, sau đó cố lấy bình tĩnh nói.

“Có… Có chứ. Khách quan chờ chốc lát, để ta tìm thử.”

Hành động của Bạch Nguyệt Quân làm cho Đào Nương và Sở Uyển Đình chút ý đến chủ sạp. Hai nàng nheo mắt nhìn chủ sạp hồi lâu, liền nhận ra y là người bán cây trâm ngọc cho Đào Nương vào cái đêm nàng vừa mới tụ hình. Rồi nàng tự hỏi tại sao người của Dương gia có thể tìm đến nhanh như vậy, hóa ra là có người chỉ điểm.

Đào Nương chỉ tay, há miệng toang nói thì Bạch Nguyệt Quân đã đứng chắn trước mặt nàng, nhận lấy cây trâm mà chủ sạp vừa mới tìm được, hình dáng và màu sắc khác giống với cây trâm cũ. Nàng liền quay sang cài lên tóc của Đào Nương, nói.

“Đúng là rất hợp! Ông chủ, tất cả hết bao nhiêu thế?”

“Ba cây trâm ngọc, hết tất cả mười lăm… Không phải. Sáu… Là sáu lượng bạc.”

Lưu Vân không mặc cả, liền lục lọi trong tay áo lấy ra mấy thỏi bạc đặt lên sạp sau đó cùng Bạch Nguyệt Quân rời đi. Khi đi cùng đưa tay chạm vào cây trâm ngọc trên tóc, thì thầm khen rất hợp.

Đào Nương không hiểu tiên sinh và tiên tử đang làm gì, nhìn theo bóng lưng hai người. Sau đó lại muốn đi đến chất vấn chủ sạp thì Sở Uyển Đình tiến đến ngăn lại, ghé sát thì thầm.

“Tiên sinh và sư phụ rõ ràng đã biết nhưng không tra hỏi, tức là không trách tội người này. Muội đừng có gây chuyện nữa.”

Chủ sạp cũng khẽ đưa mắt nhìn đám Sở Uyển Đình, định mở miệng nói gì đó nhưng lại không dám. Cứ vậy mà nhìn mấy người các nàng rời đi.

Cả ba tỷ muội liền theo chân Lưu Vân và Sở Uyển Đình đi về hướng Thúy Hoa Lâu. Khi này chỉ có Lưu Vân tự mình vào trong mua thức ăn, còn Bạch Nguyệt Quân đứng chờ ở ngoài. Đào Nương liền hỏi bằng giọng ấm ức.

“Tiên tử biết hắn là người chỉ điểm bọn con, sao lại không xử lí hắn chứ?”

Bạch Nguyệt Quân bèn nhìn Đào Nương bằng ánh mắt hờ hững, đưa tay búng vào trán Đào Nương một cái. Nàng nói.

“Bị đánh hơn trăm trượng vẫn chưa chừa cái tính nóng nảy. Nếu hắn tự mình đến chỉ điểm cho Dương gia, hoặc Dương gia tìm đến thì hắn còn đi bán trang sức trên đường làm gì. Vả lại, cách hắn ấp úng, hạ giá ba cây trâm ngọc xuống còn sáu lượng, rõ là đang hối lỗi rồi.”

“Nếu hắn cảm thấy ăn năn thì từ đầu chỉ điểm làm gì chứ?”

“Vì hắn không có lựa chọn.”

Lưu Vân từ trong Thúy Hoa Lâu bước ra, hai tay cầm hai hộp gỗ lớn tỏa ra mùi thức ăn thơm phức. Nghe được cuộc trò chuyện ngắn này, liền trả lời thay Bạch Nguyệt Quân.

“Nếu hắn đã là người bán cây trâm ngọc cho ngươi, tức là biết ngươi là ai. Mà cây trâm đó chính là vật chứng định tội, vì vậy nếu biết mà không khai sẽ bị định tội bao che phạm nhân, có thể xem là tòng phạm. Phạm nhân bị xử như thế nào thì hắn bị xử như thế ấy. Ngươi nói xem, hắn sẽ chọn khai hay là không khai?”

Nói xong, hắn nhìn Đào Nương khẽ lắc đầu, nói tiếp.

“Đọc sách cho ngươi nghe không biết là bao nhiêu, vẫn là quên đọc luật pháp Đại Triệu. Nhắc cho ngươi biết, ngoài một trăm trượng do gây rối trên công đường thì mấy đứa còn phải bị giam một tháng nữa. Nhưng vì Trịnh đại nhân chướng mắt tên Dương Bách Tử kia, cho rằng các ngươi bị khiêu khích nên mới hành xử như vậy nên đã miễn phạt giam rồi. Về nhà lo mà học thuộc luật pháp Đại Triệu đi.”

Đào Nương nhìn Lưu Vân cười trừ, không dám nói thêm gì nữa. Lưu Vân cũng chỉ nhìn nàng bằng ánh mắt mệt mỏi, khẽ thở một hơi dài sau đó đưa một hộp gỗ cho Bạch Nguyệt Quân cầm lấy rồi lấy từ trong tay áo ra một túi bạc nhỏ đưa cho Sở Uyển Đình.

“Mấy đứa cầm lấy. Đi dạo chơi hay đi ăn uống đều được.”

Sở Uyển Đình đưa tay nhận bạc, trong lòng cảm thấy nghi hoặc, liền hỏi.

“Tiên sinh và sư phụ định mang hai hộp thức ăn đó đi đâu sao?”

“Bọn ta sẽ đến nhà Tưởng lão, cùng hai ông cháu họ ăn tối.”

“Thế bọn con không được đi cùng sao?”

Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đang bước đi được vài bước, nghe thế thì nói.

“Tùy mấy đứa. Nếu muốn đi cùng thì đi vào chợ mua thêm vài thứ để nấu thêm đi, chứ chỉ chừng này e là không đủ cho mấy đứa đâu.”

Lưu Vân vẫn không ngừng bước chân, nâng tay cầm hộp gỗ lên mà gõ gõ vài cái. Ban đầu hắn không nghĩ đám Sở Uyển Đình sẽ đi cùng, cũng vì các nàng vừa bị phạt, nghĩ rằng các nàng sẽ muốn tìm chỗ để giải tỏa tâm trạng nên chỉ mua thức ăn cho đủ bốn người mà thôi.

Đám Sở Uyển Đình cất tiếng “Dạ” sau đó vui vẻ dắt tay nhau cùng đi về phía chợ, bước chân của các nàng càng lúc càng nhanh, thoáng chốc đã không thấy đâu nữa. Lưu Vân đưa mắt nhìn theo, rồi lại quay sang nhìn Bạch Nguyệt Quân khẽ nhún vai.

“Tâm tình của mấy tiểu nha đầu này không tệ như ta nghĩ. Thấy bọn chúng vui vẻ như vậy, xem ra không cần tìm pháp bảo tặng cho chúng nữa rồi.”

“Vậy Thiên Đạo Lôi Phù mà chàng hứa cho ta thì sao?”

Bạch Nguyệt Quân vừa nói vừa đưa tay đến trước mặt Lưu Vân, ánh mắt mong đợi nhìn hắn chớp chớp vài cái. Lưu Vân mỉm cười, đưa tay nắm lấy tay nàng, vừa đi vừa đung đưa tới lui.

“Được rồi, để vài ngày nữa ta tìm nguyên liệu luyện chế cho nàng.”

“Được, ta sẽ chờ. Mà này, chàng có nghĩ thịt giò hầm cùng với…..”

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Tại Tu Tiên Giới Siêu Nghiêm Túc Dời Gạch
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.