Chương 72: Tình thân khó cưỡng cầu.
Khi vừa trời nhá nhem tối, xe ngựa của La Ngọc Quỳnh mới về đến La phủ. Vừa bước xuống xe, nàng đã gặp được lão quản gia đứng đợi ở cổng. Lão hướng về phía La Ngọc Quỳnh chắp tay.
“Đại tiểu thư, lão gia muốn gặp cô.”
“Ta biết rồi.”
La Ngọc Quỳnh gật đầu, đi theo lão quản gia vào trong. Tầm hai khắc đồng hồ sau, nàng đã đứng trước thư phòng của cha nàng. La Ngọc Quỳnh hít một hơi thật sâu, sau đó đẩy cửa bước vào. Lúc này, cha nàng La Mục Ninh đang viết chữ trước án thư, nhìn thấy con gái mình bước vào thì dừng tay gác bút, nhàn nhạt hỏi.
“Về rồi sao?”
La Ngọc Quỳnh tiến đến hành lễ vạn phúc đáp.
“Nhi nữ thỉnh an phụ thân. Con vừa về đến.”
“Thế nào? Tri huyện đại nhân có làm khó con không?”
Nàng lắc đầu.
“Tri huyện đại nhân công chính vô tư, khiêm cung tiết độ, không có bạc đãi con.”
“Thế án phán thế nào?”
Đến đây La Ngọc Quỳnh thoáng sững người hơi nắm chặt bàn tay, sau đó lấy lại bình tĩnh đáp.
“Ba vị tiểu thư đó bị phạt trượng, còn phải bồi thường cho Dương công tử.”
“Thế thì tốt. Sau này đừng có qua lại với hạng người như thế nữa. Con lui xuống nghỉ ngơi đi.”
“Dạ. Nhi nữ cáo lui.”
La Ngọc Quỳnh lại hành lễ một lần nữa rồi lui ra đóng cửa thư phòng. Lúc này nàng mới thở phào một hơi, nhanh bước đi về viện của mình.
La Mục Ninh ngồi trong thư phòng tựa lưng vào ghế, ngửa đầu nhắm mắt, nghe tiếng bước chân nhẹ xa dần, sau đó là tiếng bước chân nặng nề hơn tiến đến. Tiếng gõ cửa vang lên, y liền bảo.
“Vào đi.”
Cửa thư phòng được đẩy mở, bước vào là nam tử trung niên râu quai nón đi cùng La Ngọc Quỳnh đến huyện nha. Gã đi đến chắp tay với La Mục Ninh. La Mục Ninh vẫn giữ tư thế ngã lưng nhắm mắt, cất tiếng hỏi.
“Ở huyện nha có xảy ra chuyện gì bất thường không?”
“Bẩm lão gia, bất thường thì không có nhưng quả thật có chút náo động.”
“Náo động như thế nào?”
Nam tử râu quai nón im lặng trong thoáng chốc, liền kể lại chuyện xảy ra trên công đường. Vừa nghe đến đánh nhau với Nha Sai, còn cướp đao của Bổ Đầu mà chém người thì La Mục Ninh liền bật dậy chồm người tới trước, giọng điệu khẩn trương hỏi.
“Vậy Quỳnh Nhi có bị thương không?”
Nam tử râu quai nón lắc đầu, từ lúc này giọng điệu của gã trở nên trầm ổn hơn.
“Lão gia yên tâm, đại tiểu thư không sao. Mấy vị tiểu thư đó vậy mà có thể quần thảo cùng đám Nha Sai nhưng không làm bị thương ai, cũng không thất thế. Đặc biệt là tiểu thư cướp đao đó, nàng ta vậy mà quật ngã được Bổ Đầu. Nghĩ lại lúc đó có chút nguy cấp, nếu không có hai người khác đến e là Dương công tử đã bị một đao chém chết rồi.”
La Mục Ninh khi này đã bình tĩnh ngồi xuống ghế, nghe vậy thì nghi hoặc hỏi.
“Là ai?”
“Thuộc hạ không rõ. Đó là một nam tử tầm ba mươi tuổi, tóc bạc trắng cùng với một nữ tử. Cả hai thân thủ rất tốt, chỉ trong nhịp thở đã có thể áp chế được ba vị tiểu thư đó. Điểm lạ là Tri Huyện đại nhân đối với hai người này rất cung kính, gọi nam tử đó một tiếng tiên sinh, còn nhận là do bản thân không kiểm soát được nên mới có chuyện náo động như vậy.”
Trên mặt của La Mục Ninh tỏ vẻ kinh ngạc. Y từng gặp qua Trịnh Văn Cẩn trước đây, cảm nhận được Trịnh Văn Cẩn không phải dạng người sẽ khom lưng cúi gối trước ai, dù có là hoàng thân quốc thích. Người như thế mà cung kính với một người còn trẻ tuổi hơn thì quả thật có điểm kỳ lạ.
“Lão gia có cần ta điều tra hai người này không?”
“Không cần. Chuyện của người khác ta quản làm gì.”
La Mục Ninh liền gạt chuyện này sang một bên. Y không quan tâm đến hai người này là ai. Chỉ cần biết con gái của mình không bị thương là La Mục Ninh đã yên lòng rồi. Y nói với nam tử râu quai nón.
“Ngươi làm tốt lắm. Đi nghỉ ngơi đi.”
Nam tử râu quai nón liền hành lễ, sau đó lui ra ngoài.
La Mục Ninh trong lòng nhẹ nhõm, đứng dậy khỏi ghế đi đến bên cửa sổ. Y nhìn sao trời trên kia, bỗng nhiên nghĩ đến vài chuyện cũ mà mỉm cười, rồi trong thoáng chốc lại trở nên u sầu đến lạ.
Dù chỉ mời ngoài ba mươi bảy nhưng trên gương mặt của y đã có dấu vết tuổi tác. Tóc cũng có vài lọn đã bạc rồi.
La Mục Ninh ra khỏi thư phòng, lặng lẽ bước đi giữa trời đêm. Thi thoảng có vài hạ nhân, tỳ nữ bắt gặp liền hành lễ với y. Y cũng chỉ ậm ừ vài tiếng rồi lại đi tiếp. Không biết đi bao lâu lại phát hiện bản thân đi đến trước cổng viện của La Ngọc Quỳnh.
Nhìn thấy bên trong vẫn còn sáng đèn, bóng của La Ngọc Quỳnh ẩn hiện trên khung cửa, động tác như đang ghi chép gì đó. Trong lòng La Mục Ninh có chút dao động, muốn đi vào trong. Nhưng rồi lại thôi, quay đầu trở về viện của mình.
Sáng hôm sau, La Mục Ninh cùng với cả nhà dùng bữa sáng. Y nhìn quanh mọi người một lượt rồi hỏi.
“Quỳnh Nhi đâu? Nó không đến ăn sáng sao?”
Lão quản gia chưa kịp mở miệng đáp lời thì La Ngọc Quỳnh đã vội vã bước vào. Hơi thở có chút gấp gáp, mồ hôi ướt đẫm cả trán. Nàng nhanh chóng chỉnh lại vạt váy áo, bước đến hành lễ với La Mục Ninh và nữ nhân ngồi bên cạnh.
“Ngọc Quỳnh khấu kiến phụ thân, tiểu nương.”
“Ừ, đến ngồi đi.”
Ngữ điệu của La Mục Ninh nhàn nhạt, khẽ gật đầu. La Ngọc Quỳnh ngoan ngoãn ngồi vào chỗ. Trong suốt bữa ăn, nàng không nói lời nào, chỉ lặng lẽ dùng bữa. Bên kia, Nhị tiểu nương của nàng cùng hai con, một trai một gái trò chuyện rôm rả, náo nhiệt mà nàng như người đứng ngoài.
La Mục Ninh cũng nhận thấy điều này. Nhưng y không có phản ứng gì là đặc biệt cả, chỉ gật gù với vài câu nói của Nhị tiểu nương.
Khi này, Nhị tiểu nương nhìn La Hoành, chậm rãi nói.
“Lão gia, Hoành Nhi cũng chuẩn bị thi hương rồi. Thiếp thấy có nên mời gia sư về đốc học không?”
Tam đệ của La Ngọc Quỳnh đang uống canh nghe thấy mà suýt sặc, ho khụ vài tiếng. Hắn vội vãi đặt chén canh xuống rồi xua tay.
“Phụ thân, hài nhi tự học được. Không dám làm phiền người đâu.”
Nhị muội của La Ngọc Quỳnh liền châm biếm.
“Nếu đệ tài giỏi như vậy thì còn cần tiểu nương và phụ thân hao tâm vì đệ sao?”
La Ngọc Quỳnh chẳng hề để tâm đến màn đối đáp ấy, lặng lẽ gắp một ít rau cho vào miệng nhai nuốt. Gương mặt nàng bình thản, như thế chuyện trong bàn ăn không hề liên quan đến mình.
Dẫu cho có là tỷ muội thì cũng là con thê con thiếp. Lời chào hỏi là chuyện nên có, còn tình thân thì nàng chẳng dám mong cầu. Bỗng nàng nhớ đến gia đình nhỏ của Linh Nhiễm. Dù cho có chút kỳ lạ nhưng dù sao họ cũng giống một gia đình hơn nàng hiện tại. Nghĩ đến đây, La Ngọc Quỳnh thoáng mỉm cười.
La Mục Ninh nhìn thấy nàng mỉm cười một mình thì lấy làm lạ, cất tiếng hỏi.
“Quỳnh Nhi, con có chuyện gì vui sao? Cùng kể với cả nhà đi.”
La Ngọc Quỳnh giật mình lắc đầu, nhận ra bản thân đã lơ đãng liền khẽ cúi đầu giải thích.
“Không có gì cả. Chỉ là nhi nữ nhớ đến một điển cố thú vị, vậy nên lỡ thất thần. Xin phụ thân thứ tội.”
La Mục Ninh nghe vậy thì cười thầm trong bụng, nhưng bên ngoài vẫn tỏ vẻ điềm nhiên. Y nhàn nhạt hỏi lại.
“Điển cố gì mà lại khiến cho con đang ăn cơm cũng nhớ ra thế?”
“Là điển cố của Lương Đức Đế. Năm xưa khi còn là thái tử, ngài rất lười nhác, nhờ có thái sư mà ngài mới chăm chỉ học hành, vì thế mới có cơ hội lên ngôi. Lúc nãy tiểu nương nhắc đến chuyện mời gia sư, nên nhất thời con nhớ ra.”
“Chỉ có vậy thôi sao? Thôi con tiếp tục ăn đi.”
La Mục Ninh gật đầu với nàng. Sau đó lại tỏ vẻ lơ đãng lái sang chuyện của La Hoành. Y nhìn La Hoành nói.
“Con sắp thi hương rồi. Chuyên tâm học hành, không được lơ là. Nếu không ta sẽ mời gia sư về để đốc thúc con.”
Cứ như vậy một buổi sáng liền qua. La Ngọc Quỳnh ngồi trong phòng, trong lòng mừng thầm khi không có ai nhắc đến chuyện hôm qua cả. Nếu thật sự có ai hỏi đến thì nàng cũng chẳng biết là mình sẽ bị trách mắng đến mức nào. Nghĩ lại nàng vẫn chưa báo đáp cho đám Sở Uyển Đình, Linh Nhiễm và Đào Nương. La Ngọc Quỳnh bèn cất tiếng gọi.
“Đổng thúc. Thúc có ở đây không?”
Lập tức có thanh âm đáp lại.
“Đại tiểu thư cần ta làm gì sao?”
“Thúc có thể đưa ta ra ngoài không?”
“Để làm gì?”
“Là ba vị tiểu thư hôm qua. Bọn họ có ơn với ta mà ta vẫn chưa báo đáp, lại không đứng ra làm chứng khiến họ bị phạt nữa. Ta muốn tìm họ.”
Không có thanh âm đáp lại. La Ngọc Quỳnh lại cất tiếng gọi.
“Đổng thúc. Thúc còn ở đó không?”
“Ta phải đi hỏi lão gia đã.”
“Ấy ấy, khoan đã. Nếu phụ thân biết sẽ không cho ta đi đâu.”
La Ngọc Quỳnh liền chạy ra khỏi phòng. Lập tức chắn trước mặt nàng là nam tử râu quai nón. Gã đứng khoang tay, nghiêm nghị nhìn La Ngọc Quỳnh.
“Nếu không có sự cho phép của lão gia, ta không thể đưa tiểu thư đi được.”
“Nhưng mà phụ thân đã cấm ta qua lại với bọn họ. Thúc mà đi hỏi thì ta sẽ bị mắng một trận cho mà xem.”
“Vậy thì không nên đi thì vẫn hơn. Tiểu thư ngoan ngoãn ở trong viện đi.”
Dứt lời gã xoay người bước đi, nhún người một cái nhảy lên mái nhà rồi khuất dạng. La Ngọc Quỳnh chỉ còn cách bất lực nhìn theo mà thở dài. Chỉ có những dịp như Tết Nguyên Tiêu nàng mới có thể tự do rời khỏi phủ. Nói là vậy nhưng Đổng Toàn vẫn âm thầm đi theo bảo vệ nàng, bởi nàng không có thị nữ riêng.
Chuyện này đối với một tiểu thư khuê cát như La Ngọc Quỳnh mà nói là rất hiếm thấy, trừ khi là ghẻ lạnh, giống như nàng hiện tại vậy. Vì vậy những chuyện như thay y phục hay vệ sinh cá nhân đều do nàng tự làm lấy mà chẳng có ai hầu hạ.
La Ngọc Quỳnh đứng ở cửa thêm một lúc lâu, sau đó mới lủi thủi đi vào phòng.
Tầm một khắc sau, Đổng Toàn đã đến bên cạnh của La Mục Ninh, nói cho y nghe mong muốn của La Ngọc Quỳnh. Khác với tưởng tượng của La Ngọc Quỳnh, y không từ chối ngay mà lại hỏi Đổng Toàn.
“Ngươi thấy ba vị tiểu thư đó là người như thế nào?”
Đổng Toàn vuốt râu suy ngẫm, lúc sau mới đáp.
“Tiểu nhân cảm thấy họ không phải người xấu. Khi bị phán tội trên công đường, bọn họ không có phản ứng gì đặc biệt, chỉ khi bị Dương công tử nói khích, bọn họ mới nổi giận. Ngay cả khi tiểu thư khai sai với sự thật bọn họ còn không có phản ứng như vậy.”
La Mục Ninh khẽ gật đầu. Tiếng xấu của Dương Bách Tử tất nhiên là y biết, vì vậy mới không cho La Ngọc Quỳnh khai ra sự thật, y không sợ La phủ chịu điều tiếng nhưng nhất định phải giữ thanh danh cho nàng. Nếu bị đồn ra thật thì e là nàng khó mà gả được vào một nhà tốt.
Nhưng La Mục Ninh đã đánh giá sai ba cô nương nhà Lưu Vân. Giờ ngẫm lại mới thấy ba người các nàng dẫu có không giống tiểu thư khuê cát, nhưng cũng không phải là hạng nữ tử chợ búa như y từng nghĩ.
La Mục Ninh gật gù nói.
“Ta không ngờ Quỳnh Nhi lại là người trọng tình trọng nghĩa như vậy. Xem ra những năm tháng này không làm cho con bé thay đổi bản tâm thiện lương. Ở trong phủ nó cũng không có bạn, hay là có để con bé ra ngoài đi. Nhớ kỹ, kín kẽ một chút.”
“Dạ! Tiểu nhân đi ngay.”
Đổng Toàn chắp tay hành lễ với La Mục Ninh rồi lui ra ngoài. La Mục Ninh nhìn theo thân ảnh của Đổng Toàn, trong lòng lại suy nghĩ đến chuyện sâu xa, bỗng dưng lại cảm thấy hứng thú với nam tử tóc bạc cũng nữ tử thân thủ cao cường xuất hiện trên công đường mà Đổng Toàn kể, liền gọi lão quản gia đến dặn dò.
“Cho người nghe ngóng trong huyện thành có người nào giống như thế không. Nếu tìm được lập tức báo cho ta.”
Nói xong, y trở lại làm việc của mình, tựa như cuộc trò chuyện với Đổng Toàn vào nửa khắc trước chưa từng xảy ra vậy.
Đề xuất Tiên Hiệp: Quân Hữu Vân
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.