Chương 73: Chờ duyên đến, gặp sự lành.

Khoảng thời gian sau chuyện của Dương Bách Tử, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân thường xuyên đến thăm nhà của Tưởng lão. Như hắn đã hứa, mỗi lần đến đều mang theo thức ăn. Khi thì vài con cá cùng bó rau rừng, khi thì mua rau thịt từ trong chợ, có hôm hắn lười thì bỏ tiền ra mua một bữa thịnh soạn từ Thúy Hoa Lâu. Chung quy không có ngày nào hai ông cháu của Tưởng lão ăn uống đạm bạc như trước kia cả.

Lưu Vân cũng ngăn không cho lão đi bán nữa, cứ bắt lão ở nhà nghỉ ngơi. Nhưng đời nào lão chịu được, mấy chục năm làm lụng đã quen rồi, giờ lại bị bắt ngồi một chỗ lão không quen, cứ nhằm vào lúc Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân không chú ý liền tìm việc vặt để làm. Nhiều lần như vậy nên Lưu Vân cũng để mặc cho lão muốn làm gì thì làm, chỉ cần không quá sức là được.

Phải nói, thời gian mà hắn và Bạch Nguyệt Quân ở nhà Tưởng lão còn nhiều hơn thời gian cả hai ở nhà mình nữa. Cả đám Sở Uyển Đình lúc đầu cũng thường xuyên đến, nhưng mỗi lần đến lại bị Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân bắt phải luyện công, viết chữ. Vậy nên những lần ghé thăm cũng thưa dần.

Vào một buổi sáng cuối tháng năm, Lưu Vân như thường lệ bày bàn viết chữ trước khi cùng Bạch Nguyệt Quân đến nhà Tưởng lão. Phải nói nghề viết chữ thuê này có thu nhập rất khá, đi làm ba ngày là đủ bạc cho hắn dùng trong mười ngày. Hiện tại tài sản của hắn vẫn đủ để sống sung túc thêm khoảng một năm nữa. Cho nên hiện tại Lưu Vân vẫn bày bàn viết chữ thì chỉ là do hắn cảm thấy nhàm chán nên tìm việc để làm thôi.

Cũng vì vậy mà hắn có phần tùy tiện hơn trước. Hắn chỉ bày văn phòng tứ bảo ra, sau đó ngã lưng ra ghế mà nằm chờ khách đến. Vẫn là bộ dạng lười biếng đó, nhắm mắt ngồi chéo chân, tay phe phẩy quạt phiến. Người không biết nhìn vào còn tưởng hắn đang nghỉ mát cơ.

“Lưu tiên sinh, Trịnh mỗ không ngờ ngài lại có bộ dạng này đấy.”

Thanh âm của Trịnh Văn Cẩn truyền đến. Lưu Vân liền hé mắt nhìn theo hướng thanh âm, thấy Trịnh Văn Cẩn mặc trường sam gấm xanh thong thả tiến đến. Hắn cất tiếng trêu đùa một câu.

“Trịnh đại nhân cũng thế. Sáng sớm thế này ngài không ở nhà cùng gia quyến lại chạy đến đây. Ngài thật sự rảnh rỗi đến thế sao?”

Nói xong Lưu Vân vung tay áo đến bên cạnh, lập tức xuất hiện một cái ghế tựa. Hắn nói tiếp.

“Mới sáng ra Lưu mỗ vẫn chưa mua trà bánh gì cả. Mời Trịnh đại nhân ngồi tạm ở đây vậy.”

Trịnh Văn Cẩn mỉm cười, đi đến ngồi xuống ghế. Quả thật y có chuyện cần tìm Lưu Vân nên mới đến tìm sớm thế này. Thế nhưng y không nói ngay mà buôn chuyện vặt trước.

“Tiên sinh có nghe nói đến kết cục của tên Dương Bách Tử kia chưa?”

Nghe đến cái tên này mà Lưu Vân có chút mệt mỏi, thở dài một hơi mà nhàn nhạt đáp.

“Bị kết tội danh hành hung người có tuổi, lại là còn ở trong huyện nha, ngạo mạn xem thường vương pháp bị đánh năm mươi trượng, con đường công danh của hắn xem như bị hủy hoàn toàn.”

Trịnh Văn Cẩn bèn bổ sung thêm.

“Ép bức dân nữ, buông lời xằng bậy trên công đường, bị tịch thu tài sản liên quan, lưu đày biên ải ba năm. Ai nha! Không ngờ tiên sinh chỉ dùng đúng một chiêu mà tiền đồ của người ta bị hủy luôn rồi.”

“Còn không phải là do Trịnh đại nhân mượn cơ hội này để xử lí hắn sao? Chẳng qua Lưu mỗ cảm thấy hắn ta quá chướng mắt, vậy nên giúp một tay thôi.”

“Ha ha ha. Cũng phải nhờ tiên sinh nên ta mới có cái cớ chính đáng đấy chứ. Nếu phải chờ nữa thì cho đến lúc hắn được đề tên bảng vàng, e là muốn làm cũng đành bất lực mà thôi.”

Lưu Vân đang phe phẩy cây quạt trong tay, nghe vậy thì dừng lại vung vẩy.

“Đại nhân nói vậy không đúng. Chắc gì hắn đã thi đậu chứ. Ở những địa phương khác thì ta không chắc, nhưng ở tại huyện Hoài An này ta chắc chắn có một người sẽ đỗ cao.”

Trịnh Văn Cẩn lộ vẻ phấn kích ngồi thẳng dậy nhìn Lưu Vân. Lời nói của cao nhân đáng tin, người như Lưu Vân đây Trịnh Văn Cẩn càng tin tưởng hơn bội phần, liền hỏi.

“Tiên sinh biết là ai sao?”

“Thiên cơ… Ấy, không hẳn là thiên cơ nhưng vẫn không nên nói trước điều gì.”

Lưu Vân định tỏ vẻ thần bí, nói câu thiên cơ bất khả lộ nhưng lại nhận ra đây cũng không phải là thiên cơ gì, bèn sửa lại lời nói. Nghe vậy, gương mặt của Trịnh Văn Cẩn có chút hụt hẫng, nhưng y nhanh chóng lấy lại khí sắc mà đi vào vấn đề chính khi tìm đến Lưu Vân hôm nay.

“Ha ha ha. Nếu tiên sinh đã nói vậy thì Trịnh mỗ cũng không hỏi nữa. Hôm nay ta đến tìm tiên sinh sớm như vậy là bởi ta vừa hay tin có người đang nghe ngóng về ngài.”

“Nghe ngóng về ta?”

Lưu Vân mở hờ một con mắt nhìn Trịnh Văn Cẩn. Tuy là hắn và cả nhà hành sự rất tùy ý trong huyện thành, nhưng đối với người lạ đều dùng Chướng Nhãn Pháp để che giấu thân phận, nhờ vậy muốn điều tra không phải chuyện dễ dàng. Người biết đến hắn lại càng ít, người biết danh tính của hắn đều là người thân quen rất biết giữ mồm miệng, ngay cả những Nha Sai hay đi buôn chuyện ở huyện nha cũng tuyệt nhiên không hé nửa lời về hắn. Thế thì ai có thể biết đến mà cho người điều tra về hắn được.

“Trịnh đại nhân có biết là thế lực nào đứng sau không?”

Trịnh Văn Cẩn lắc đầu.

“Trịnh mỗ không rõ cho lắm. Nghe mấy Nha Sai nói đã thấy những người đó đi nghe ngóng về tiên sinh từ hồi tháng giêng. Nhưng đến tận bây giờ cũng chỉ biết được tiên sinh là người có học thức, đặc biệt là còn trẻ nhưng tóc đã bạc trắng mà thôi. Còn lại tên tuổi hay thuộc môn đệ nào bọn họ không rõ.”

Lưu Vân trầm tư một lúc lâu, cố gắng nhớ lại những người từng gặp qua hắn. Dò tới dò lui, cuối cùng nhớ ra được một người.

“Có thể là người của La gia.”

“Là La đại tiểu thư tiết lộ chuyện của tiên sinh sao?”

“Không phải. Là nam tử đi cùng nàng ta ngày hôm đó.”

Trong lòng hắn suy đoán được vài khả năng. Có thể là do người này đã chứng kiến vụ náo loạn trên công đường hôm đó rồi kể lại cho chủ nhân của mình, mà chủ nhân này khả năng cao là gia chủ La gia. Y, hoặc là thấy hứng thú với hắn, hoặc là đang tìm hắn để tính sổ chuyện của La Ngọc Quỳnh.

Dù lý do có là gì thì Lưu Vân cũng không quá để tâm đến. Muốn tìm thì cứ để cho họ tìm, nhưng có tìm được hay không còn phải xem duyên số của hắn và y có gắn với nhau hay không.

Lưu Vân lần nữa nhắm mắt, lộ ra cái vẻ bình thản thường thấy, nhàn nhạt nói với Trịnh Văn Cẩn.

“Đa tạ Trịnh đại nhân đã báo tin. Chuyện này ngài cứ xem như không là được. Duyên đến duyên đi, để xem người này có duyên với Lưu mỗ hay không rồi hẳn tính tiếp.”

Trịnh Văn Cẩn thoáng lộ vẻ kinh ngạc, không rõ người này trong lời của Lưu Vân là ai, nhưng rồi y cũng chắp tay hành lễ với Lưu Vân rồi rời đi. Ấn tượng của Trịnh Văn Cẩn về Lưu Vân chính là cái phong thái, dù trời có sập vẫn có thể bình thản ngồi xem. Nếu chỉ là bị vài phàm nhân tìm kiếm mà tỏ vẻ lo lắng thì đâu còn là Lưu tiên sinh mà y biết nữa.

Trịnh Văn Cẩn vui vẻ bước đi, dù bên ngoài nhìn có vẻ chậm rãi nhưng thật ra bước chân rất khẩn trương. Qua mấy nhịp thở là đã không còn thấy y trong đám người đi chợ sớm nữa.

Đến tầm giờ Ngọ, Lưu Vân mới dọn dẹp văn phòng tứ bảo, rồi đi vào chợ để mua thực phẩm, lại tình cờ bắt gặp Đào Nương và Linh Nhiễm đang ghé vào một sạp nhỏ bán tàu phớ. Hai nàng đưa trở tiền sau đó nhận lấy hai bát tàu phớ nóng hổi rồi bước đến ngồi vào bàn nhỏ để ngồi ăn.

Xem ra số tiền các nàng nhận được từ hồi tết Nguyên Tiêu vẫn còn, mỗi tháng lại nhận được một ít tiền tiêu từ Lưu Vân nữa vì thế nên các nàng vẫn có thể tiêu xài khá thoải mái. Chợt, Linh Nhiễm vẫy tay gọi.

“Ở đây, bọn ta ở đây!”

Từ trong đám đông xuất hiện một dáng người thanh mảnh, chính là La Ngọc Quỳnh. Nàng nhanh chóng đi đến, gương mặt hơi đỏ vì nóng, thở dốc nói với Linh Nhiễm.

“Giờ này đông người thật đấy, suýt chút nữa là ép ta bẹp dí rồi.”

“Mau ngồi, mau ngồi. Ông chủ, cho một bát tàu phớ nữa nhé.”

Linh Nhiễm vừa nói vừa dịch ghế sang một bên, chừa lại một khoảng trống đủ cho một người ngồi. Sau đó lại lấy một cái ghế đặt vào chỗ đó. La Ngọc Quỳnh liền đi đến ngồi xuống, khí sắc vui vẻ, buông lời trêu đùa với Đào Nương.

“Đào Nương, cô chỉ biết ăn thôi. Không có chút nào là lo lắng cho tỷ muội hết.”

Đào Nương chỉ khẽ liếc mắt nhìn La Ngọc Quỳnh mà chuyên tâm ăn bát tàu phớ của mình, động tác tay múc ăn rất nhanh, chẳng mấy chốc bát tàu phớ đã hết sạch. Khi này Đào Nương mới lau miệng, đáp lời La Ngọc Quỳnh.

“Thứ lỗi, thứ lỗi. Ta vừa cùng với tỷ và Linh Nhiễm luyện công xong, vì thế có chút đói bụng.”

Nghe lời này của Đào Nương mà Linh Nhiễm bật cười, chỉ cái muỗng trên tay vào Đào Nương nói.

“Cô đừng nghe tỷ ấy biện minh. Tỷ ấy chỉ hảo ngọt mà thôi.”

“Muội không bênh ta, còn đâm chọc ta nữa.”

Đào Nương đưa tay đến véo má của Linh Nhiễm, liền bị nàng đưa tay chặn lại. Cả ba cười nói rất vui vẻ, như thể hai nàng đã rất thân với La Ngọc Quỳnh, giữa các nàng không có chút kiêng dè nào với đối phương cả.

Lưu Vân cũng nhận thấy La Ngọc Quỳnh ăn mặc khá giản dị so với một tiểu thư khuê cát. Áo váy bằng vải bông, trang điểm nhẹ nhàng, cũng không đeo nhiều trang sức, trên tóc chỉ độc một cây trâm cùng một mảnh lụa dài đến lưng. Hắn không rõ vì sao nàng ta phải ăn mặc như thế này. Có thể là để không tạo sự chú ý chăng?

Lưu Vân khẽ lắc đầu. Nếu Đào Nương và Linh Nhiễm đã được Bạch Nguyệt Quân thả cho đi chơi thế này thì hắn cũng không làm phiền đến các nàng, bèn rẽ sang một hướng khác. Bỗng sự chú ý của Lưu Vân rơi lên người nam tử râu quai nón đứng cách đó không xa, chính là Đổng Toàn đã đi cùng La Ngọc Quỳnh đến huyện nha.

Lưu Vân quan sát gã kỹ càng, thấy gã không chỉ ngồi ở quán nước nhỏ đó quan sát tình hình xung quanh, liền hiểu ra gã đi theo để bảo vệ La Ngọc Quỳnh. Thật kỳ lạ khi một tiểu thư thế gia như La Ngọc Quỳnh lại không có một tỳ nữ thân cận nào, mà bên cạnh lại có một hộ vệ như vậy.

Nhưng rồi hắn cũng tiếp tục bước đi. Lưu Vân còn phải mua thực phẩm mang đến nhà Tưởng lão nữa. Hắn tính nhẩm, chắc giờ này Bạch Nguyệt Quân đã đến nơi rồi, vẫn là nên nhanh chân một chút, nếu không nàng sẽ giận dỗi mất. Nghĩ như vậy, bước chân của Lưu Vân nhanh hơn đôi phần, lách mình vào dòng người rồi biến mất.

Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Vương Tha Mạng (Dịch)
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.