Chương 74: Là ngươi cần, chúng ta không cần.
Sau khi cùng ăn tàu phớ, Đào Nương, Linh Nhiễm và La Ngọc Quỳnh cùng nhau đi dạo dọc bờ đông của Thiên Tương Giang, đến một quán trà gần đó. Lúc này, người thuyết thư được quán trà thuê đang kể chuyện. Còn chưa đi đến mà đám Đào Nương đã nghe được tiếng kể chuyện của y. Giọng điệu trầm ổn, đôi lúc nhấn nhá, giả giọng người trong câu chuyện làm cho câu chuyện mà y kể rất cuốn hút.
Mọi người lúc này nghe rất chăm chú, mắt không rời khỏi người thuyết thư ngồi trên bục cao, tay cầm quạt giấy. Đào Nương cảm thấy có chút thú vị, liền kéo Linh Nhiễm và La Ngọc Quỳnh vào bên trong. Các nàng được tiểu nhị dẫn đến một gian cách biệt cạnh cửa sổ hướng ra sông.
Linh Nhiễm định lên tiếng hỏi thì bị Đào Nương đưa tay chặn lại, nàng ra hiệu cho cả hai khẽ tiếng để nghe giọng kể của người thuyết thư. Bỗng y gõ quạt giấy lên bàn tạo ra một tiếng “cộp” làm cho mọi người khẽ giật mình.
“…Thì ra đại phu nhân vẫn chưa chết. Phải nói là phúc dày mệnh lớn, khi đang trôi dọc bờ sông nàng ta được một phụ nhân già bắt gặp mà cứu giúp. Nhưng đáng thương thay, dung nhan của nàng đã bị hủy hoàn toàn…”
Giọng điệu của người thuyết thư mang chút bi thương, kể về những ngày tháng đại phu nhân sống cùng lão phụ nhân, sau đó lại gặp biến cố vô tình gặp lại lang quân. Đến đây, người thuyết thư hạ giọng.
“Số phận của đại phu nhân và đại lang quân sẽ ra sao, xin hạ hồi phân giải.”
Đào Nương nghe vậy thì lộ vẻ bất mãn. Nàng dằn mạnh chén trà xuống bàn, nói.
“Tại sao người thuyết thư nào cũng làm trò nào vậy? Còn chẳng bằng ta đọc thoại bản nữa!”
La Ngọc Quỳnh cất tiếng xoa dịu, giọng điệu nhẹ nhàng nói.
“Người thuyết thư kể chuyện thì cũng phải dừng lại nghỉ ngơi mà. Với lại những chuyện mà người thuyết thư kể thông thường đều là tự họ nghĩ ra, hoặc là do người này truyền cho người kia, không có bản in sách đâu. Theo ta thấy, nghe kể chuyện vẫn là thú vị hơn đọc thoại bản một chút.”
Linh Nhiễm cũng phụ họa thêm.
“Muội cũng vậy. Nghe kể chuyện thích hơn tự mình đọc thoại bản.”
“Nhưng ta muốn biết chuyện xảy ra sao đó.”
La Ngọc Quỳnh nhìn Đào Nương trầm ngâm một lúc thì nói.
“Ta nhớ có nghe qua câu chuyện này rồi. Nếu cô không ngại bị tiết lộ thì ta có thể kể sơ qua một đoạn sau cũng được.”
Đào Nương lập tức gật đầu, nhìn La Ngọc Quỳnh bằng ánh mắt mong đợi. Linh Nhiễm cũng nhìn sang La Ngọc Quỳnh đang suy tư, cố nhớ lại tình tiết của câu chuyện. Rồi nàng cất tiếng, giọng điệu nhẹ nhàng trong trẻo như dòng nước mùa thu.
Câu chuyện kể về Mộng thị, một tiểu thư khuê cát, cùng Hoắc đại lang quân là thanh mai trúc mã được định hôn. Nhưng vì biến cố lớn mà gia đình ly tán, nàng phải nương nhờ nhà của họ hàng xa. Tưởng đâu sẽ có nơi nương tựa, nào ngờ người họ hàng này lại rắp tâm hại nàng để đưa con gái của mình gả cho Hoắc đại lang quân.
Nhưng nhờ ơn trời, Hoắc đại lang quân đã đến kịp thời để đưa nàng về, chính thức cưới nàng làm vợ. Những tưởng sẽ có Mộng thị sẽ sống được ngày tháng hạnh phúc, lại bị muội phu nhân lúc huynh trưởng đi nhậm chức ở nơi bày kế hãm hại, dung nhan cũng bị hủy.
“Khi đó đại phu nhân đã có mang cốt nhục của đại lang quân, nhưng nàng ta vẫn chưa biết. Bôn ba suốt mười mấy ngày trong rừng, đại phu nhân được gặp được một lão nhân tóc bạc. Ông ấy tự xưng là Sơn Thần, vì thấy tình cảnh đáng thương của đại phu nhân mà rủ lòng thương xót, hiện thân giúp đỡ cho nàng. Ông ấy cho nàng ăn uống, lại chỉ cho nàng đi về phía nam, nơi ấy sẽ có quý nhân có thể giúp đỡ cho nàng. Nàng làm theo, đi đến một trấn ở phía nam, liền gặp lại đại lang quân. Thế nhưng vì dung nhan đã bị hủy, nàng không dám đến nhận đại lang quân.”
La Ngọc Quỳnh khẽ chau mày, giọng kể có phần u uất hơn.
“Nàng quyết định sống ở đó như một thôn dân bình thường. Đến lúc sinh con, Mộng thị mới thật sự gặp quý nhân của mình. Đó là một đạo nhân đứng tuổi, đi ngang qua đúng lúc nàng vừa sinh con. Đạo nhân bói một quẻ, rồi rầu rĩ lắc đầu. Ông ấy không nói ra quẻ là gì, chỉ đưa cho nàng một cái túi gấm rồi rời đi.”
“Sau đó thì sao?”
Linh Nhiễm cất tiếng hỏi. Lúc này ngay cả nàng cũng đã bị cuốn theo câu chuyện mà La Ngọc Quỳnh kể, ngồi chăm chú lắng nghe. Biểu cảm trên mặt thay đổi không ngừng theo tình tiết của câu chuyện.
La Ngọc Quỳnh dừng lại nhấp một ngụm trà, sau đó kể tiếp.
“Hoắc đại lang quân khi hay tin nương tử của mình bị hại thì đã giam muội muội lại sau đó cho người đi tìm Mộng thị. Đến khi nhận ra vợ mình là phụ nhân sống ở nơi bản thân quản hạt thì đã muộn. Nàng đã qua đời, nhưng trong lòng vẫn còn ôm đứa con nhỏ, tay thì nắm chặt túi gắm mà đạo nhân đưa cho. Trong túi gấm có một mảnh giấy, mảnh giấy bảo đi đến miếu Thành Hoàng trong huyện mà dân lễ bái tế, thành tâm bẩm với Thành Hoàng gia thì sẽ được gặp được Mộng thị lần cuối. Hoắc đại lang quân bèn làm theo, quả thật đêm đó được Thành Hoàng gia báo mộng, đưa đến gặp lại Mộng thị lần cuối. Nàng nói lời từ biệt với Hoắc đại lang quân, rằng duyên phận của chúng ta kiếp này quá mỏng, hẹn kiếp lai sinh sẽ cùng chàng trọn kiếp bên nhau.”
Đào Nương nghe xong thì trầm mặc. Linh Nhiễm cũng lộ vẻ buồn bã, hỏi La Ngọc Quỳnh.
“Thế, con của hai người họ sau này ra sao?”
La Ngọc Quỳnh lắc đầu.
“Ta không rõ. Chuyện chỉ kể đến thế thôi.”
Linh Nhiễm nghe vậy thì cúi mặt nhìn chén trà. Sâu trong đáy mắt lưu ly ẩn hiện tia u buồn hiếm thấy ở nàng. Ngày thường Linh Nhiễm rất hoạt bát vui vẻ, vậy nên Đào Nương vừa nhìn liền nhận ra ngay. Đào Nương nhẹ nhàng hỏi.
“Linh Nhiễm, muội nhớ nhà sao?”
Linh Nhiễm im lặng không đáp. La Ngọc Quỳnh thì cảm thấy nghi hoặc, liền hỏi.
“Không phải nhà của các cô ở đây sao?”
Đào Nương nhìn La Ngọc Quỳnh có chút chần chừ. Nàng nhìn sang Linh Nhiễm hồi lâu mới đáp lời.
“Nhà của tiên sinh đúng là nhà của bọn ta. Đối với ta và Uyển Đình tỷ thì đây là gia đình duy nhất, nhưng với Linh Nhiễm thì không hẳn…”
“Nhưng Linh Nhiễm cô ấy vẫn gọi Lưu tiên sinh là phụ thân cơ mà? Với lại, sao cô và Uyển Đình lại gọi Lưu tiên sinh là tiên sinh, hai người không phải nhi nữ của ngài ấy sao?”
La Ngọc Quỳnh không biết Linh Nhiễm là nghĩa nữ của Lưu Vân cũng là chuyện bình thường, bởi chuyện này có rất ít người biết. Mà Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đối xử với cả ba người Sở Uyển Đình, Đào Nương và Linh Nhiễm như nhau, cả ba cũng rất thân thiết vậy nên La Ngọc Quỳnh mới lầm tưởng cả ba là tỷ muội ruột thịt.
Đào Nương gặm cái bánh ngọt, nhẹ nhàng giải thích.
“Uyển Đình tỷ là đệ tử của phu nhân, thế nên về lý vẫn là tiểu bối của tiên sinh. Linh Nhiễm muội ấy là nghĩa nữ của tiên sinh và phu nhân. Còn ta… Ta là gì của tiên sinh và phu nhân ấy nhỉ?”
Đào Nương sững người, khoanh tay vuốt cằm suy nghĩ. Nàng tự lẩm bẩm câu.
“Rốt cục tiên sinh và tiên tử xem mình là gì?”
Đào Nương chưa từng hỏi Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân câu này. Họ đối xử với nàng cũng giống như Sở Uyển Đình và Linh Nhiễm, nên nàng cũng không mấy để tâm đến chuyện danh phận này. Giờ nhắc đến nàng mới nhận ra bản thân không có chút danh phận nào trong cái nhà này cả.
Linh Nhiễm nhìn Đào Nương bật cười, khí sắc cũng tốt hơn đôi chút. Nàng nói với La Ngọc Quỳnh.
“Ta không buồn gì đâu. Chỉ là ta có chút nhớ mẹ.”
“Nhớ mẹ sao…”
La Ngọc Quỳnh nghe câu nói nhớ mẹ của Linh Nhiễm mà trầm ngâm rất lâu, đến khi rời khỏi quán trà rồi về đến La phủ nàng mới nhận ra bản thân đã lơ đãng. Tâm trạng của La Ngọc Quỳnh khi này rất khó tả, đứng ở cổng chần chừ hồi lâu. Cuối cùng nàng mới dứt khoái đi vào trong mà hướng thẳng đến từ đường.
Đẩy cửa bước vào, nàng nhìn một lượt những bài vị tổ tiên rồi mới đưa mắt nhìn bài vị của mẹ mình. Nàng chầm chậm tiến đến gần, thắp ba nén hương rồi đứng lặng nhìn bài vị của mẹ mình.
Không rõ là đã bao lâu rồi La Ngọc Quỳnh không đến đây. Có lẽ là từ khi nàng bị phạt quỳ ở từ đường, sau cái hôm nàng suýt bị Dương Bách Tử cưỡng bức.
La Ngọc Quỳnh ngồi xuống tựa vào tường ôm lấy hai gối, nhỏ giọng nói.
“Mẫu thân, người có biết không, nhi nữ có bằng hữu rồi đấy. Tuy là bọn họ có hơi kỳ lạ nhưng họ rất tốt, bảo vệ con rất nhiều. Có lần con cùng họ đi dạo…”
Nàng dần mỉm cười, kể lại những kỷ niệm của mình với đám Linh Nhiễm, Đào Nương. Càng kể, nụ cười trên mặt nàng càng rạng rỡ hơn, giọng điệu cũng có đôi phần phấn khích. Nhưng rồi nàng dừng lại, lần nữa nhìn bài vị của mẹ nàng, đôi mắt ươm ướt. Nàng nghẹn ngào nói.
“Con cũng muốn đi dạo cùng với mẹ nữa. Muốn cùng mẹ ngồi ở chợ ăn đồ ngọt, cùng mẹ ngồi ở trà lâu nghe kể chuyện. Con... Con nhớ mẹ lắm!”
Tiếng khóc nức nở của La Ngọc Quỳnh vang khắp từ đường. Nàng cố gắng lau nước mắt nhưng không thể nào dừng được. Tựa như một vách ngăn trong lòng nàng đã bị đánh đổ làm cho những cảm xúc trong lòng trào tuôn không tài nào kiềm chế được.
Đổng Toàn đứng ở bên ngoài nghe tiếng khóc của La Ngọc Quỳnh mà trong lòng như thắt lại. Làm hộ vệ trong phủ đã lâu, cũng là người chứng kiến La Ngọc Quỳnh lớn lên, gã chưa từng nghe đại tiểu thư nói ra những lời này, cũng chưa từng thấy nàng khóc nức nở vì điều gì, kể cả lúc La phu nhân lâm chung. Gã hơi sụt sùi, nhẹ nhàng rời đi, để lại không gian riêng cho La Ngọc Quỳnh giải bày những cảm xúc của mình.
Ở bên này, Linh Nhiễm và Đào Nương cũng mang theo tâm trạng bâng khuâng đến nhà Tưởng lão. Vừa vào trong sân, Linh Nhiễm đã chạy đến ôm lấy Bạch Nguyệt Quân đang bê thức ăn ra bàn khiến cho nàng có chút kinh ngạc. Đào Nương thì lặng lẽ đi vào trong nhà tìm Lưu Vân.
Khi này hắn đang bận xào rau, chợt quay đầu nhìn Đào Nương. Thấy nàng có vẻ rầu rĩ, Lưu Vân điềm đạm hỏi.
“Sao thế, hôm nay đi chơi cùng La tiểu thư không vui sao?”
Đào Nương không đáp mà hỏi lại.
“Tiên sinh, người và tiên tử xem con là gì của hai người?”
“Ngươi hỏi gì lạ thế? Không phải trước giờ vẫn đối xử với ngươi như với Uyển Đình, Linh Nhiễm sao? Giờ lại hỏi chuyện này, không lẽ muốn trèo lên đầu ta mà làm nãi nãi à?”
Lưu Vân vừa nói vừa cho rau xào ra đĩa, rồi bước đến đưa cho Đào Nương. Sau đó đưa tay xoa đầu nàng, nhẹ nhàng nói.
“Ta và Nguyệt Quân xem ngươi là gì không quan trọng, ngươi tự cho bản thân là gì của bọn ta quan trọng hơn. Muốn là đệ tử thì là đệ tử, muốn làm con gái thì rót trà quỳ bái là xong. Không nói nhiều nữa, đi ăn cơm thôi.”
Đào Nương như bừng tỉnh, mắt sáng lên nhìn Lưu Vân, lật đật đi theo hắn ra ngoài sân. Chợt nhớ ra, nàng lại hỏi.
“Con nhớ lúc tiên sinh và tiên tử nhận Linh Nhiễm làm con gái đâu cần quỳ bái đâu, sao đến con thì lại cần đến?”
Lưu Vân thản nhiên đáp.
“Đấy là ngươi cần, chúng ta không cần.”
Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Không Phải Hí Thần
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.