Chương 75: Ngươi xong rồi, tên mắc dịch!

Lưu Vân nói với Đào Nương xong thì đi đến ngồi vào bàn. Vì cái bàn gỗ trong nhà hơi nhỏ, vậy nên Lưu Vân đã đặt một cái bàn đá lớn ở ngoài sân nhà Tưởng lão. Như thế mới đủ chỗ ngồi cho tất cả mọi người.

Lưu Vân đưa mắt nhìn Linh Nhiễm vẫn còn quấn lấy Bạch Nguyệt Quân, tự hỏi hai tiểu nha đầu này đi chơi cùng La Ngọc Quỳnh đã gặp chuyện gì mà khi về đến lại như thế này. Nhưng mà hắn cũng không hỏi, chỉ nói.

“Linh Nhiễm, thả mẫu thân của con ra đi. Mau đến ăn cơm.”

“Dạ!”

Tất cả mọi người đều đã ngồi vào bàn, nhưng ngoài Bạch Nguyệt Quân thì không ai động đũa cả, chỉ đưa mắt nhìn hắn. Lưu Vân vừa cầm đũa lên thì nhận ra, hỏi.

“Sao thế, thức ăn ta nấu không ngon sao?”

Lưu Vân liền gắp một miếng thịt cho vào miệng nhai nuốt, cảm thấy rất ngon miệng, nhìn lại mọi người thì tất cả đều đã bắt đầu ăn. Hắn liền nhận ra là mọi người đang chờ trưởng bối ăn trước. Hắn cười khổ nói.

“Phải nói là qua bao lâu rồi mới thấy mấy tiểu nha đầu các ngươi giữ lễ như vậy. Cả Tưởng lão nữa, cần gì phải giữ kẽ với ta như vậy chứ?”

“Ai nha! Tiên sinh ở đây là lớn nhất, tất nhiên là phải chờ tiên sinh dùng trước rồi lão hủ mới dám dùng chứ.”

Lưu Vân gắp mấy đũa cơm cho vào miệng nhai nuốt, rồi dùng đũa vung vẫy chỉ vào bản thân.

“Ta lớn nhất? Trước giờ ta đâu có câu nệ mấy cái nghi thức này. Đúng thật thì ta có chút lớn tuổi, nhưng đâu đến mức là trưởng bối của lão. Đây là nhà của lão, ta chỉ là khách, tùy tiện một chút là được mà.”

Mấy cô nương nghe vậy thì lộ vẻ thích thú. Linh Nhiễm là người cất tiếng hỏi đầu tiên.

“Phụ thân, rốt cục là người đã bao nhiêu tuổi rồi vậy?”

Đào Nương và Tưởng Du Nhi cũng gật đầu phụ họa. Ngay cả Sở Uyển Đình cũng hướng mắt nhìn hắn, có chút mong đợi. Nghe câu hỏi của Linh Nhiễm, động tác ăn của Lưu Vân liền khựng lại, nhìn một lượt mấy cô nương rồi nhìn sang Bạch Nguyệt Quân. Khi này nàng vẫn ăn rất ngon lành, nhận thấy ánh mắt của hắn thì nghiêng đầu nhìn hắn với một miệng thức ăn, như thể đang bảo, chàng cứ nói ra là được mà.

Lưu Vân thấy vậy chỉ đành ngập ngừng nói.

“Tuổi của ta sao? Tuổi của ta… lớn hơn của mẫu thân con!”

Lưu Vân chỉ tay vào Bạch Nguyệt Quân làm nàng suýt chút nữa là bị nghẹn, cố gắng nuốt hết thức ăn trong miệng rồi trách móc Lưu Vân.

“Chàng lại đẩy chuyện phiền sang ta!”

“Sư phụ, người đã bao nhiêu tuổi rồi vậy?”

“Đúng thế, mẫu thân bao nhiêu tuổi vậy?”

Các cô nương đều hướng mắt nhìn Bạch Nguyệt Quân, dáng vẻ mong đợi câu trả lời của nàng. Nàng hơi sững người trong chốc lát, sau đó bắt đầu đánh trống lảng.

“Lưu Vân, món thịt hầm chàng làm hôm nay rất ngon.”

“Hôm nào ta nấu mà chẳng ngon. Ăn cơm! Ăn cơm!”

Nói rồi cả hai nhanh tay lùa cơm vào miệng, gắp lấy gắp để hết rau rồi thịt, cá cho vào chén của đối phương, miệng nói.

“Món này ngon, nàng nếm thử đi.”

“Món này cũng ngon này, chàng ăn thử xem.”

Nhìn cảnh này mà các cô nương có chút hụt hẫng, cúi đầu dùng bữa tiếp, còn Tưởng lão thì bật cười thành tiếng. Lão đã dần quen với sự náo nhiệt mà gia đình của Lưu Vân mang đến, làm lão có cảm giác như gia đình của lão và Tưởng Du Nhi vẫn còn ở đây vậy.

Tay cầm đũa của lão hơi rung, gắp một miếng thịt cho vào miệng cảm nhận hương vị của thịt. Rất mềm, rất ngọt. Lão nhớ lại, từ sau cái hôm Lưu Vân bảo lão nghỉ bán hàng thì lão đã được hắn và Bạch Nguyệt Quân chăm chút rất kỹ lưỡng, cũng từ lúc đó lão ăn uống rất ngon miệng, cân nặng cũng lên được vài cân liền, khí sắc liền hồng hào hơn trước rất nhiều.

Mỗi khi lão hỏi tại sao Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân lại quan tâm đến lão như thế thì hắn chỉ cười đáp.

“Cũng đâu phải chuyện gì to tát. Lão cứ xem như là người già chăm nhau là được.”

Lão chẳng rõ là Lưu Vân nói thật hay đùa, nhưng nghe ngữ khí của hắn lại rất chân thành, không có chút nào là đang đùa giỡn cả. Khiến cho lão cảm thấy Lưu Vân không giống như thần tiên trong tưởng tượng của lão, mà giống như một người sỏi đời hơn, giúp cho lão không cảm nhận được chút áp lực nào khi giao tiếp với hắn.

Một mặt lão tôn trọng Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân vì cả hai là người có học thức cao, mặt khác lại tôn trọng họ bởi vì cả hai người là tiên nhân nhưng vẫn không hành xử kiểu cao cao tại thượng. Chính hai điểm này là mấu chốt để lão tin tưởng cả hai người mà muốn cho Tưởng Du Nhi đi theo Lưu Vân. So với đám họ hàng kia thì tốt hơn gấp bội phần.

Bàn ăn dần dần tràn ngập tiếng cười nói, chủ yếu là Đào Nương, Linh Nhiễm và Tưởng Du Nhi pha trò trêu nhau, thi thoảng còn hướng sang Lưu Vân mà hỏi vài câu hỏi có phần ngây thơ, liền bị hắn đáp lại đến mức không biết phản bác thế nào, đành cười trừ rồi chuyển sang chủ đề khác. Sau bữa ăn, cả nhà Lưu Vân ở lại dọn dẹp sạch sẽ rồi mới chào Tưởng lão và Tưởng Du Nhi để về nhà.

Vài hôm sau có một trận mưa rào. Khi này đã vào mùa mưa, thế nên cứ vài ngày là trời lại rả rít không dứt. Vậy mà Linh Nhiễm và Đào Nương vẫn còn ham chơi. Vừa luyện chữ ở nhà xong là đã che ô chạy dưới mưa vào trong huyện thành.

Tuy cả hai lớn hơn Sở Uyển Đình rất nhiều nhưng vẫn gọi nàng là tỷ, tâm hồn cũng có phần hồn nhiên hoạt bát hơn Sở Uyển Đình mấy phần. Vì vậy nhìn vào Linh Nhiễm và Đào Nương không khác gì thiếu nữ thật sự cả, mà Sở Uyển Đình lại trông già dặn hơn tuổi thật khá nhiều. Nàng cũng ít khi cùng hai muội bày trò mà thường đứng ngoài quan sát để có thể can thiệp vào mấy trò nghịch phá của hai muội khi cần thiết, tránh để chuyện đi quá xa.

Lúc này hai nàng chạy nhảy trên đường mòn vào huyện thành. Trên đường có vài nông phu mặc áo tơi che mưa, thấy hai nàng thì cất tiếng hỏi.

“Hai vị tiểu thư, trời mưa mà vẫn vào huyện thành sao?”

Linh Nhiễm liền giơ tay chào đáp lại.

“Vâng. Các thúc đang trên đường về nhà sao?”

“Đúng thế. Chúng ta vừa từ ngoài ruộng về. Hai vị tiểu thư đi đường cẩn thận nhé. Trời mưa nên đường đất ở đây dễ trơn trượt lắm đấy.”

“Bọn ta biết rồi. Các thúc cũng cẩn thận nhé!”

Nói xong, Linh Nhiễm và Đào Nương lướt qua mấy nông phu mà đi tiếp. Bọn họ cũng khá quen với hai người các nàng vì thường thấy các nàng đi trên con đường này mỗi khi ra ruộng. Dần dần cũng thường hay chào hỏi nhau mỗi khi gặp mặt.

Đi thêm một đoạn lại bắt gặp một xe trâu đi vào huyện, người đánh xe thấy hai nàng liền ngỏ lời cho các nàng đi nhờ vào trong huyện. Linh Nhiễm và Đào Nương liền đồng ý, nhảy lên ngồi phía sau xe.

Xe bò đi trên đường đất có chút xốc nảy, nhưng chung quy vẫn khá thoải mái. Trên xe lại chở đầy mận ngọt, vừa hay cũng đang là mùa mận. Linh Nhiễm cất tiếng hỏi người đánh xe, sau đó đưa tay lấy hai quả rồi đưa một quả cho Đào Nương.

Hai nàng lau lau chùi chùi quả mận một lượt rồi mới bắt đầu ăn. Quả mận xanh, thịt quả mọng nước có vị ngọt thanh. Vừa cắn một miềng, Đào Nương lập tức hỏi người đánh xe để mua vài cân.

Hai nàng ngồi đung đưa chân tới lui, tay đưa ra hứng nước mưa chảy xuống từ chiếc ô. Trời vẫn chưa có dấu hiệu sẽ tạnh. Có vài đợt gió lạnh lùa qua làm cho người đánh xe đã mặc áo tơi khẽ run nhưng Linh Nhiễm và Đào Nương mặc áo váy bình thường lại chẳng có hề gì cả.

Tầm hai khắc đồng hồ sau, xe trâu đã đến trước cổng nam của huyện thành Hoài An. Đào Nương ôm túi mận ngọt trong lòng, cùng Linh Nhiễm gật đầu chào người đánh xe, sau đấy tiếp tục rảo bước vào trong.

Khi cả hai đi ngang qua quán trà quen của Lưu Vân, cả hai có thử đi vào trong để tìm hắn, nhưng lại không thấy đâu, liền rời đi ngay. Cả hai hướng thẳng đến nhà Tưởng lão.

Bỗng nhiên, sắc mặt của Linh Nhiễm đanh lại, nàng cảm nhận được một cỗ khí tức vừa lạ vừa quen đang tiến đến gần, lập tức nhìn quanh bốn hướng. Hành động này khiến cho Đào Nương thoáng kinh ngạc, nhưng rồi nàng cũng cảm nhận được điều tương tự, liền thu túi mận vào trong tay áo rồi cùng Linh Nhiễm cưỡi gió bay lên không.

Cùng lúc đó, từ xa bay đến một đạo pháp quang nhàn nhạt đánh thẳng vào Linh Nhiễm. Nàng liền vận khởi pháp lực chống đỡ. Đào Nương bên cạnh thấy vậy thì lùi ra xa, đồng thời vung ô đánh ra mấy luồng kình lực chống đỡ giúp cho Linh Nhiễm. Cả hai bị lực đạo đánh lùi lại thêm vài trượng.

Từ trong tầng mây mưa đen ngòm liền ẩn hiện một thân ảnh cao gầy, thân mặc đạo bào rách rưới. Hai người các nàng không nhìn rõ gương mặt của hắn, chỉ thấy thấp thoáng một nụ cười điên dại đến tận mang tai.

Hắn mở miệng nói chuyện, giọng the thé như tiếng rít, nhưng từ chữ trong lời nói vẫn rõ mồn một.

“Tiểu tiện nhân, tìm thấy ngươi rồi.”

Tiếng cười của hắn vang lên khắp không gian, khiến cho Linh Nhiễm sởn hết cả gai óc, mang lại cho nàng một cảm giác quen thuộc. Nội tâm nàng dao động không ngừng, thôi thúc nàng mau chạy đi nhưng cơ thể nàng không tài nào động đậy được, tựa như pháp lực toàn thân bị nỗi sợ vô hình trấn áp.

“Nhìn ngươi kìa, giống hệt như ả tiện nhân đó. Lần trước để ngươi vuột khỏi tay, lần này ngươi không thoát nổi đâu. Nể tình ả tiện nhân đó, nếu ngươi buông tay chịu trói, ta sẽ cho ngươi chút ân tình, giúp ngươi chết một cái nhẹ nhàng… không... đau… đớn. Ha ha ha ha.”

Đào Nương không chịu được tiếng cười này, chỉ vào thân ảnh mà quát.

“Muốn đánh thì đánh, cần gì phải nói nhiều như vậy. Chắc gì ngươi đã đánh lại hai người bọn ta. Với lại đây là địa phận của Thành Hoàng huyện Hoài An. Ngươi động tay ở đây, ta xem ngươi có bị bắt về Âm Ty không.”

Rồi nàng quay sang nói với Linh Nhiễm.

“Chúng ta mau đi báo với tiên sinh và tiên tử. Dù hắn có là ai thì hai người bọn họ cũng có thể trấn áp dược thôi. Linh Nhiễm! Muội có nghe ta nói không? Linh Nhiễm!”

Linh Nhiễm vẫn yên như trời trồng, mở to mắt nhìn thân ảnh dần hiện rõ giữa tầng mây. Mưa rơi càng lúc càng nặng hạt. Gió cũng mỗi lúc một mạnh hơn, quăng quật váy áo của hai cô nương như điên.

Từ trong tâng mây hiện ra gương mặt hốc há tái nhợt, mắt trợn ngược cùng với con ngươi nhỏ như hạt đậu nhìn chằm chằm vào Linh Nhiễm. Nụ cười điên dại vẫn còn lưu lại trên miệng của hắn, mặc cho những lời nói của Đào Nương.

Đột nhiên hắn chỉ tay vào Đào Nương, nghiêng đầu vuông góc với cổ. Hắn rít lên từng tiếng.

“Ngươi! Cút!”

Lời vừa dứt, Đào Nương bị đánh bay ra xa, rơi xuống một bãi đất trống ở ngoại thành cách đó một dặm, tạo ra một hố đất sâu hơn một thước. Nàng loạng choạng đứng dậy, lau máu từ khóe môi và vết thương trên trán, vừa phủi sạch bụi đất vừa lẩm bẩm.

“Ngươi xong rồi, tên mắc dịch!”

Mặc cho cơn đau đang âm ỉ toàn thân, Đào Nương nhún người nhảy lên trên không, vận khởi pháp thuật, ngưng tụ từng hạt mưa thành một chiếc roi dài vung tới trước mặt. Đầu roi kéo dài đến tận chỗ của Linh Nhiễm, quấn lấy nàng rồi được Đào Nương kéo về phía mình.

Linh Nhiễm như con rối đứt dây, bị kéo bay vào lòng Đào Nương. Khi này Linh Nhiễm vẫn chưa tỉnh táo lại. Tên lạ mặt đó liền ngự không đuổi theo, nửa đường bị Đào Nương phi thân đến tung cước vào mặt khiến hắn lùi lại một chút. Roi nước trong tay Đào Nương biến thành trường thương, được nàng thuận thế xoay người quét một đường vào tên lạ mặt.

Hắn liền đưa tay chống đỡ, sau đó nhanh chóng nắm chặt lấy đầu thương mà kéo lại, toang vung tay đánh trả. Lập tức trường thương lại biến hóa thành thanh trường kiếm khiến hắn bị kéo hụt mà mất thế. Đào Nương vung tay kéo một đường kiếm từ trên xuống, tên lạ mặt liền xoay người né tránh, cuối cùng đạp lên mũi kiếm.

Hắn nhìn Đào Nương, nói.

“Ngươi cũng có chút thực lực. Đáng tiếc… Chưa đủ để đánh lại ta!”

Đào Nương liền mỉm cười nhìn hắn, giọng điệu trêu đùa.

“Ta đâu có nói là sẽ đơn mã độc đấu.”

Chợt, Đào Nương thả mình rơi xuống, để lộ ra bóng dáng của Sở Uyển Đình ở phía đang phi hết tốc lực đến tung một quyền thật mạnh vào mặt của hắn, làm hắn ngã người ra sau. Thanh kiếm dưới chân hắn lần nữa biến hóa thành sợi roi trói lấy bàn chân, bị Đào Nương kéo xuống đập mạnh xuống mặt đất.

Đề xuất Voz: Ngày Ấy Ở Hiện Tại
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.