Chương 76: Không ai có thể.

Người dân trong huyện thành lúc này bất ngờ trước cơn mưa càng lúc càng nặng hạt, người tranh thủ dọn hàng quán, người thì che ô chạy nhanh dưới mưa để tìm chỗ trú. Có người ngước lên nhìn trời, thấy lóe chớp ở phía xa, nhưng lại không có tiếng sấm, trong lòng nảy sinh nghi hoặc nhưng cũng không quá để tâm.

Thành Hoàng Tạ Đình Sơn cùng Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đứng trên tường thành đưa mắt về nơi Đào Nương và Sở Uyển Đình đấu pháp với tên lạ mặt kỳ quái kia. Tạ Thành Hoàng nhìn cảnh đấu pháp, rồi quay sang nhìn Lưu Vân với ánh mắt e dè, hỏi.

“Tiên sinh, tiên tử, hai vị không ra tay sao?”

Lưu Vân điềm nhiên đáp.

“Với thực lực của ba tiểu nha đầu này không dễ đối phó đâu.”

“Ba sao? Nhưng Tạ mỗ thấy Linh Nhiễm tiểu thư lúc đó yên như trời trồng, không chút phản kháng. Nhờ có Đào Nương tiểu thư nên mới thoát được… Ấy, tiên sinh! Tiên tử!”

Tạ Thành Hoàng chưa nói hết câu thì Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân liền hướng về phía đấu pháp mà đi. Bạch Nguyệt Quân hóa thành độn quang bay đi trước, còn Lưu Vân thì dùng Súc Địa mà đi, nội tâm gào thét.

‘Không ổn! Không ổn! Không ổn!’

Lưu Vân không rõ Linh Nhiễm đã gặp chuyện gì mà lại phản ứng như vậy, nhưng hắn có thể chắc chắn đó không phải chuyện tốt lành gì.

Chẳng mấy chốc cả hai đã đến chiến trường. Lúc này kẻ đó đang một lúc giao thủ với hai người Sở Uyển Đình và Đào Nương, trong khi đó Linh Nhiễm vẫn còn đang sửng người ở gần đó. Lưu Vân nhún người nhảy lên không, đến gần Bạch Nguyệt Quân đang độn quang đưa chộp lấy Thanh Phong Kiếm.

Thanh Phong Kiếm liền run rẩy, như thế không cho hắn chạm vào mình nhưng không tài nào thoát khỏi tay hắn được. Lưu Vân gõ lên vỏ kiếm một cái, nói.

“Yên nào!”

Lưu Vân rút Thanh Phong Kiếm khỏi vỏ, dùng ngón tay vuốt dọc thanh kiếm. Lập tức kiếm ý ngút trời, tạo thành một cỗ áp lực khiến cho Sở Uyển Đình cùng Đào Nương và kẻ kỳ quái kia cảm thấy áp bức đến ngợp thở. Hai này liền tung ra một quyền đánh lui kẻ kỳ quái sau đó lùi lại một khoảng thật xa đến bên cạnh Linh Nhiễm.

Bạch Nguyệt Quân cũng bay đến đấy, ôm cả ba cô nương vào lòng. Chín cái đuôi trắng như tuyết của nàng lộ ra, ôm lấy tất cả che chở cho các nàng.

Cùng lúc đó, Lưu Vân chém một kiếm xuống, kiếm ý sắc bén liền chém đôi tầng mây đen trên cao để lộ ra một mảng trời trong xanh. Kẻ kỳ quái bị kiếm ý đè nén không động đậy được, chỉ đành chịu một kiếm đấy. Toàn thân hắn bắt đầu hiện ra lân giáp, cùng với việc vận pháp hộ thân giúp hắn chống đỡ một phần tổn thương do tiên kiếm tạo thành.

Một kiếm chém xuống tạo thành uy phong, cuốn tung bụi mù cùng nước mưa đang rơi xuống hai bên. Mấy cái cây gần đó bị thổi tung bật cả gốc. Sở Uyển Đình và Đào Nương dù đã được Bạch Nguyệt Quân che chở nhưng vẫn cảm nhận được uy lực khủng khiếp từ một kiếm kia, nội tâm dao động không ngừng.

Khi bụi mù tan, thân ảnh của kẻ kỳ quái đó hiện ra, một bên vai của hắn để lại một vết thương dài, lân giáp ở chỗ đó cũng bị thổi tung để lộ ra làn da ướt máu bên trong. Nụ cười trên miệng của hắn đã biến mất, để lại vẻ kinh sợ tột cùng.

Hắn nhìn Lưu Vân từ từ đáp xuống rồi chậm chậm bước đến chỗ mình. Hắn xoay người toang bỏ chạy, liền bị Lưu Vân chỉ tay hô một tiếng.

“Định!”

Lập tức thân thể hắn cứng đờ như tượng, không động đậy được, cũng không thể nào vận pháp lực được. Thoáng một cái, Lưu Vân đã đến trước mặt kẻ kỳ quái. Lưu Vân tra Thanh Phong Kiếm trở lại vỏ rồi thả sang một bên, lập tức nó bay về bên cạnh Bạch Nguyệt Quân mà không thèm đoái hoài đến Lưu Vân, khiến hắn lẩm bẩm.

“Cái đồ tiên kiếm vô sỉ, chẳng có chút nghĩa khí gì cả.”

Lưu Vân nhìn Thanh Phong Kiếm khẽ lắc đầu. Sau đó mới quay sang dò xét kẻ kỳ quái này. Hắn cúi người quan sát tỉ mỉ lân giáp trên người kẻ kỳ quái, cảm thấy nó có chút quen mắt. Sau đó mới nhìn gương mặt của kẻ này. Cách hắn ghé sát mặt nhìn từng li từng tí trên gương mặt của kẻ kỳ lạ làm cho nội tâm kẻ này cảm thấy có thêm bội phần bất an.

Bên này Bạch Nguyệt Quân, Sở Uyển Đình và Đào Nương ra sức đánh thức Linh Nhiễm. Nàng vẫn còn mở to mắt nhìn về phía kẻ kỳ quái đang bị Lưu Vân sờ mó lụt lọi khắp người, siết chặt hai nắm đấm.

Nàng lật đật đứng dậy, từng bước loạng choạng đến chỗ kẻ kỳ quái. Lưu Vân thấy vậy liền lui ra vài bước. Bạch Nguyệt Quân cũng nhanh chóng đi đến bên cạnh Lưu Vân, nghi hoặc nhìn Linh Nhiễm đối mặt với kẻ đang bị Định Thân này.

Hơi thở của Linh Nhiễm gấp gáp, giọng nói hỏi nghẹn.

“Mẹ của ta đang ở đâu?”

Hắn không đáp, trừng mắt nhìn thẳng vào Linh Nhiễm. Lưu Vân chợt nhận ra, tiến đến búng vào trán hắn một cái, đầu của hắn liền có thể cử động được. Hắn liền bật cười.

“Ngươi muốn tìm ả tiện nhân đó sao? Ả đây bị ta rút lấy yêu đan, lột sạch lân giáp, bị băm thành ngàn mảnh rồi vứt xuống Nam Hải rồi! Tiểu tiện nhân, ngươi là nghiệt chủng của ả ta và tên phàm nhân đó tạo ra. Ta sẽ không để ngươi…”

“Này! Nhìn lại hoàn cảnh trước khi nói đi chứ.”

Lưu Vân vả vào mặt ngắt lời hắn ta. Rồi hắn lại vả thêm một cái nữa, nói.

“Cái này là do ngươi không nói được lời tốt đẹp nào cả. Im lặng một chút đi.”

Kẻ kỳ quái định mở miệng nói gì đó liền bị Lưu Vân vả thêm một cái nữa. Sau đó hắn bước đến kéo Linh Nhiễm ra xa cùng Bạch Nguyệt Quân, nhẹ nhàng hỏi.

“Linh Nhiễm, con quen hắn sao? Hắn là ai? Tại sao hắn lại tấn công con?"

Linh Nhiễm vẫn còn thở dốc, dần dần nàng mới bình tĩnh lại đáp lại câu hỏi của Lưu Vân.

“Hắn ta từng là hôn phu của mẹ con. Nhưng mẹ con không thích hắn, liền rời khỏi tộc đi đến một thành trấn của phàm nhân sinh sống. Ở đó mẹ gặp cha, rồi sinh ra con. Năm con sáu tuổi, hắn… Hắn dẫn tộc nhân đến giết cha con, truy sát mẹ con. Nhưng hắn nói dối, mẹ con vẫn còn sống! Phụ thân, mẫu thân, mẹ con vẫn còn sống. Người mau đi cứu mẹ con đi!”

“Bình tĩnh nào, Nhiễm Nhiễm.”

Bạch Nguyệt Quân ôm Linh Nhiễm đang kích động vào lòng vuốt ve xoa dịu. Nàng cảm nhận được lời của kẻ này không phải là nói dối. Chỉ là Linh Nhiễm vẫn chưa tin đó là sự thật mà thôi.

Lưu Vân cũng đưa tay xoa đầu Linh Nhiễm. Hắn nói.

“Để Âm Ty của bổn huyện tra xét thử, sau đó mới quyết định cũng không muộn. Được chứ?”

Linh Nhiễm ngước mắt nhìn Lưu Vân khẽ gật đầu, sau đó tiếp tục vùi mặt vào lòng Bạch Nguyệt Quân. Sở Uyển Đình và Đào Nương cũng đến gần nói lời an ủi Linh Nhiễm, cố gắng xoa dịu tâm trạng kích động của nàng.

Lưu Vân quay sang nhìn tên quái tinh, tiến đến gần đặt tay lên vai hắn, ý định muốn thu hắn vào trong tay áo. Chợt, hắn lắc mình thoát thân, để lại một tấm da trên tay của Lưu Vân mà lùi lại mấy thước. Lập tức hắn vận pháp lực, niệm thầm khẩu quyết.

Dưới chân đám Lưu Vân liền ẩn hiện trận văn. Tâm trí của Lưu Vân dần trở nên mơ hồ. Nhưng hắn vẫn đứng vững không ngã.

Chớp mắt một cái, Lưu Vân đã thấy mình trong căn phòng hiện đại. Hắn rất kinh ngạc, vì đây chính là phòng ngủ trong căn hộ cũ ở thành phố của hắn ở thời hiện đại. Trên người hắn không còn là bộ trường sam xám tro, mà chính là áo phông quần thể thao. Bỗng nhiên cửa phòng mở ra, bước vào chính là Bạch Nguyệt Quân. Nàng liền hỏi hắn về những thứ trước mắt.

“Lưu Vân, chúng ta đang ở đâu thế? Ta đang mặc gì thế này? Chàng đang mặc gì vậy?”

“Nàng bình tĩnh chút nào. Đây là nhà của ta. Đã từng.”

Vừa nói hắn vừa dẫn Bạch Nguyệt Quân ra phòng khách, đẩy nàng ngồi xuống sô pha, sau đó đi vào trong bếp mở tủ lạnh tìm kiếm gì đó. Chốc sau hắn trở lại với hai ly nước cam.

Trong lúc đó, Bạch Nguyệt Quân dành ra thời gian suy ngẫm, liên kết với những thông tin mà nàng biết về Lưu Vân trước đó, liền đưa ra kết luận.

“Đây là nơi chàng từng sống trước khi đến thế giới của ta?”

“Nàng nhanh nhạy lắm. Nhưng chỉ đúng một nửa. Đây là ảo cảnh về thế giới cũ của ta. Trước khi ta đến thế giới… bên kia, ta đã bán căn hộ này để về quê rồi. Có lẽ đây là một trong những ký ức đáng quên nhất của ta.”

Bạch Nguyệt Quân cầm ly nước cam, nhìn quanh căn hộ một lượt rồi lại hỏi.

“Ta thấy nơi này khá thoải mái mà.”

“Nàng chưa thấy ta phải đi làm bốn canh giờ một ngày, rồi còn phải làm thêm giờ thêm tận hai canh giờ nữa. Làm sáu ngày mới được một ngày nghỉ, trong năm năm. Khi đó thì ta chỉ về nhà để ngủ mà thôi. Ừ thì ít ra vẫn được nghỉ vào các ngày lễ tết, nhưng chung quy thì lịch làm việc của ta lúc đó là như thế.”

Nói xong, hắn nhấp một ngụm nước cam. Tuy hắn vẫn cảm nhận được vị cam ở đầu lưỡi nhưng không có gì trôi tuột xuống bụng hắn cả. Thấy vậy, Lưu Vân đành đặt ly nước cam uống dở xuống bàn rồi ngồi xuống ghế.

Bạch Nguyệt Quân nghiêng đầu hỏi.

“Ở nơi đây không thể tu luyện được sao?”

Lưu Vân lắc đầu. Bạch Nguyệt Quân hỏi tiếp.

“Thế tại sao ta lại ở đây cùng chàng?”

“Nàng quên chúng ta là đạo lữ giao linh sao? Có thể là do tâm thức ta quá mạnh thế nên mới kéo nàng sang đây. Nếu không thì có lẽ nàng đang đối diện với ký ức ám ảnh nhất của mình. Có lẽ.”

Bạch Nguyệt Quân đặt ly nước cam xuống bàn, sau đó đi dạo một lượt quanh nhà. Nàng khá là kinh ngạc trước những thiết bị hiện đại này mà nghịch thử, nhưng chẳng có cái nào hoạt động cả.

Rồi nàng quay trở lại phòng khách, thấy Lưu Vân đang ngồi chéo chân, nhưng không phải dáng vẻ lười biếng mà là dáng vẻ suy tư. Hắn chắp tay tựa cằm, ánh mắt nhìn xa xăm. Bạch Nguyệt Quân liền đi đến trước mặt Lưu Vân, nhìn hắn một lúc rồi ngã vào lòng hắn. Nàng hỏi.

“Liệu Linh Nhiễm ở bên ngoài có ổn không?”

“Chắc là ổn mà. Còn có Thanh Phong Kiếm bên ngoài. Tên đó đã bị thương rồi, không còn nhiều sức đâu.”

“Liệu chúng ta có nên nói cho con bé biết là mẹ của nó đã?”

“Nếu nàng không muốn làm người xấu thì để ta làm cũng được. Chuyện cũ đã tìm đến làm sao có thể giấu được mãi. Tên đó cũng không nói dối. Lân giáp trên người hắn là của mẹ con bé.”

Bạch Nguyệt Quân tựa đầu vào ngực Lưu Vân, vòng tay ôm hắn thật chặt, cảm nhận hơi ấm của hắn trong cái ảo cảnh lạnh lẽo này. Nàng nhỏ giọng hỏi.

“Ở thế giới này chàng có cô đơn không?”

Lưu Vân suy nghĩ một lúc thì đáp.

“Kiếp này cũng không cô đơn lắm. Lúc nhỏ thì có cha mẹ bên cạnh. Nhưng sau đó thì ta có nàng, có Linh Nhiễm, Uyển Đình, Đào Nương nữa. Mọi người đều là người nhà của ta. Ta không để ai làm hại người nhà của ta. Không ai có thể.”

Dứt lời, Lưu Vân đưa tay đến trước mặt búng tay. Lập tức ảo cảnh vỡ tan, đưa Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân trở lại chiến trường. Khi này Thanh Phong Kiếm đang tự mình đánh với tên tinh quái kia, lại còn đang chiếm thế thượng phong. Trận văn dưới chân hắn đã vỡ nát. Sở Uyển Đình, Đào Nương và Linh Nhiễm cũng đã tỉnh lại khỏi ảo cảnh.

Tên tinh quái nhận thấy bản thân không thể làm được gì nữa, bèn xoay người hóa thành trận gió đen bay đi. Lưu Vân nhìn theo mà không vội đuổi, cũng thu Thanh Phong Kiếm định đuổi theo lại.

Tốc độ bay của tên tinh quái này khá nhanh, chỉ qua mấy nhịp thở đã ra khỏi Vĩnh Ninh Châu. Thấy không có người đuổi theo, hắn liền tìm một khoảng đất trống để đáp xuống mà thở nặng nhọc. Vết thương do Lưu Vân chém vẫn không thể liền lại, không ngừng chảy máu. Pháp lực của bản thân cũng vì vết thương này và trận pháp lúc nãy mà tiêu hao gần hết.

Giờ đây nếu không trị thương rồi bù lại linh lực thì e rằng hắn sẽ không thể ra khỏi Đại Triệu, đừng nói là ra khỏi Đông Thanh Hoa Châu. Hắn liền ngồi xếp, ngưng thần hấp thu linh khí.

Bỗng trong một thoáng hắn cảm thấy run sợ. Không rõ là xuất phát từ đâu. Sau đó mặt đất dưới chân hắn bắt đầu rung chuyển dữ dội, sườn núi xung quanh liền hiện ra hình dạng như năm ngón tay. Một giọng nói thâm trầm vang lên khiến tên tinh quái kinh hãi tột độ.

“Ngươi nghĩ bản thân muốn đến là đến, muốn đi là đi sao?”

Tên quái tinh nhìn theo hướng thanh âm truyền đến, liền thấy gương mặt của Lưu Vân ẩn hiện trên bầu trời. Thì ra hắn đang ngồi trong lòng bàn tay của Lưu Vân. Lưu Vân thu tay lại, tên tinh quái vậy mà nằm gọn trong lòng bàn tay của hắn. Bạch Nguyệt Quân rất thích thú với loại thần thông này của Lưu Vân, dùng tay chọc chọc vào tên tinh quái nhỏ xíu.

Đề xuất Voz: Tháng 7 và nhà hàng xóm...
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.