Chương 77: Vĩnh viễn không thể luân hồi.

Một trận gió mang theo khí nóng thở qua hiên nhà, cùng với tiếng ve rân ran trên tán cây gần đó báo hiệu cho một mùa hè oi bức. Tiểu nữ hài đang nằm ngủ ở hiên bị gió nóng lùa vào mặt làm cho thức giấc, ngồi dậy dụi dụi mắt.

Lúc này nó đang ngồi trong lòng một nữ tử. Thấy tiểu nữ hài đã thức giấc thì mỉm cười nhìn nó, giọng điệu nhẹ nhàng.

“Tiểu Dung đã thức dậy rồi à? Có muốn cùng mẹ đi chợ không?”

Tiểu nữ hài liền gật đầu, được mẹ dắt tay đi vào trong tiểu trấn. Nàng dắt tiểu nữ hài đi qua mấy con đường thì dừng lại ở một sạp bán thịt. Chủ sạp thấy nàng đến thì tươi cười hỏi.

“A Linh! Hôm nay muốn mua gì đây?”

“Lấy cho ta nửa miếng này.”

Nàng chỉ tay vào miếng thịt ba chỉ trên sạp. Chủ sạp lập tức đặt miếng thịt lên thớt, tay cầm dao lướt thoăn thoắt cắt miếng thịt thành hai nửa, sau đó nhanh nhẹn gói miếng thịt lại bằng tấm giấy đưa cho A Linh. Chủ sạp lại hỏi.

“Phu quân của ngươi thế nào rồi? Hình như sắp đến khoa cử rồi phải không?”

“Đúng thật là sắp đến rồi. Chàng ấy dạo này rất chuyên tâm học hành, còn chẳng mấy khi ra khỏi phòng nữa.”

“Ai! Của trấn chúng ta chỉ có vài người có thể đi thi thôi. Nếu ta mà trẻ lại mười tuổi, ta chắc chắn cũng sẽ cố học để đi thi.”

A Linh đưa tay che miệng cười nhẹ.

“Ta thấy thúc hiện tại sống rất sung túc mà. Hay là lo cho con trai của thúc đi học đi, biết đâu sẽ đỗ cao.”

“Cô nói phải. Để ta về bàn với bà nhà nói xem sao. Tạm biệt, Tiểu Dung.”

Tiểu Dung được A Linh nắm tay dắt đi liền đáp.

“Tạm biệt A Thúc.”

Hai mẹ con lại đi thêm một vòng chợ, sau đó trở lại với một tay rau thịt, một tay gạo. Tiểu Dung thì cầm một cây kẹo hồ lô trên tay, ăn kẹo làm miệng lấm lem hết cả. A Linh thấy vậy thì ngồi xuống lấy khăn tay ra lau miệng cho Tiểu Dung, dịu dàng nói.

“Tiểu Dung ăn kẹo lấm lem hết cả miệng rồi kìa.”

Tiểu Dung mở to đôi mắt lưu ly nhìn A Linh, sau đó đưa cây kẹo hồ lô đến.

“Mẹ có muốn ăn kẹo hồ lô không?”

Nàng lắc đầu.

“Con cứ ăn lấy. Mẹ không ăn.”

“Mẹ không thích kẹo hồ lô sao?”

“Mẹ thích chứ.”

“Thế tại sao mẹ lại không ăn?”

“Vì đó là phần của Tiểu Dung mà.”

“Thế thì sau này con lớn, con sẽ mua cho mẹ thật nhiều kẹo hồ lô.”

A Linh nở một nụ cười dịu dàng nhìn Tiểu Dung, sâu trong đáy mắt lưu ly của nàng hiện lên vẻ yêu thương Tiểu Dung trước mắt. Nàng xoa đầu Tiểu Dung nói.

“Được! Giờ thì chúng ta về nhà thôi.”

A Linh cùng Tiểu Dung lại tiếp tục bước đi. Bỗng một trận gió mạnh thổi qua, mang theo bụi đất làm cho Tiểu Dung phải che tay nhắm mắt lại. Đến khi mở mắt ra lần nữa thì trước mặt tiểu nữ hài là hai con rắn lớn dài hơn chục trượng đang quấn lấy siết chặt nhau. Con bạch xà mắt lưu ly nhe nanh, cắn phập vào thân con bạch xà còn lại.

Cả hai lăn lộn đè nát nhà của xung quanh. Mọi người bên dưới thì gào thét chạy loạn tìm nơi thoát thân. Dòng người chạy qua đẩy ngã Tiểu Dung đang trơ mắt nhìn hai con yêu xà.

Chợt con bạch xà kia vùng vẫy thoát khỏi răng nanh của đối thủ, sau đó cuộn mình siết lấy đầu của bạch xà mắt lưu ly. Khi này hai con bạch xà dần nhỏ lại từ từ hóa thành hình người. Tiểu Dung chằm chậm tiến đến gần, thân ảnh của hai người trong đống đổ nát dần rõ hơn.

Trong đống đổ nát, A Linh bị một đạo sĩ mặc đạo bào đen bóp chặt cổ. Hắn rít lên.

“Tiện nhân. Ngươi dám chạy khỏi ta, làm hỏng ngày thành hôn của chúng ta, còn muốn làm bị thương ta sao?”

“Ngươi… đi… chết… đi!”

Tên đạo sĩ liền vả vào mặt A Linh một cái.

“Tìm ngươi đúng là không dễ dàng. Ngươi biết ta cảm thấy ghê tởm thế nào khi phải đột lót phàm nhân không? Ta đường đường là một thiếu chủ lại phải đi giả làm phàm nhân để tìm ngươi. Mấy lão già đáng ghét đó vậy mà lại bỏ qua cho ngươi sau khi ngươi làm mất mặt. Ngươi có biết ta đứng trong hôn lễ đã bị đám vô lại kia sỉ nhục thế nào không?”

“Ngươi… không xứng làm thiếu chủ! Dù ta… có chết cũng không làm vợ ngươi!”

Tên đạo sĩ trừng mắt, trực tiếp dùng tay chọc thủng đan điền của A Linh lấy ra một viên yêu đan tỏa ra ánh sáng vàng nhàn nhạt, khiến cho A Linh quằn quại đau đớn, hét không thành tiếng.

Tên đạo sĩ bật cười, ném A Linh thật mạnh xuống đất, rồi đạp thật mạnh vào bụng nàng.

“Phu quân yêu quý của ngươi đang chờ ngươi đấy. Mau đến đoàn tụ đi.”

A Linh đau đớn nhìn tên đạo sĩ với ánh nhìn căm phẫn. Rồi lại bắt gặp Tiểu Dung đang chứng kiến từ một nơi gần đó. Gương mặt của Tiểu Dung ngơ ngác, không điểu chuyện gì đang xảy ra, đôi mắt ươn ướt như sắp khóc toang chạy đến thì giọng nói yếu ớt của A Linh truyền đến tai của Tiểu Dung.

“Mau chạy đi! Mau chạy khỏi đây!”

Dứt lời nàng lại hóa thành xà thể to lớn. Tên đạo sĩ liền rút dao ra, vừa giơ lên định đâm vào thân thể bạch xà thì quay đầu nhìn Tiểu Dung gần đó, miệng cười đến tận mang tai.

“Tiểu nghiệt chủng đây rồi.”

Tiểu Dung vẻ mặt kinh hãi, lập tức xoay người bỏ chạy thì bị vấp vào một thanh gỗ ngã lăn ra đất, trên mặt bám đầy tro bụi. Khi lau sạch rồi mở mắt ra thì Tiểu Dung đã ở trong căn phòng sạch sẽ. Tiểu nữ hài đang nằm trên một cái giường êm ái.

Bên ngoài truyền đến tiếng nói chuyện làm Tiểu Dung chú ý, nhẹ nhàng nhảy xuống giường tiến gần đến cửa để nghe rõ hơn.

“… Lão gia vẫn còn rất tức giận thì phải.”

“Sao lại không tức giận được cơ chứ? Con gái thì chết không thấy xác, con rể thì bị phanh thây đến mức không thể nhận ra. Dù cho hắn có là phàm nhân thì hắn vẫn thật lòng yêu quý tiểu thư mà. Lão gia mềm lòng với hắn cũng dễ hiểu thôi.”

“Ai! Còn tên điên kia thì sao? Cứ để hắn nhởn nhơ vậy à?”

“Hắn chạy mất dạng rồi. Mấy vị trưởng lão trong tộc tìm cũng không ra. Cũng chẳng biết hắn dùng phép thuật gì nữa.”

Tiểu Dung nghe mấy lời này thì loạng choạng lùi lại vài bước. Nó lắc đầu không tin, miệng lẩm bẩm.

“Mẹ vẫn còn sống! Mẹ nhất định vẫn còn sống! Là bọn họ nói láo! Mẹ vẫn còn sống!”

Một tiếng búng tay nhẹ vang lên. Một tầng sóng mờ ảo lan truyền đến hư không mang theo ánh sáng chói mắt khiến cho Tiểu Dung không thể nhìn rõ. Đến khi ánh sáng tan đi thì cảnh tượng xung quanh là một bãi đất trống đổ nát.

Tâm trí của Linh Nhiễm lúc này rất hỗn loạn. Ký ức mà nàng muốn quên nhất lại hiện ra trước mắt nàng. Là ký ức mà nàng không muốn tin nhất. Là sự thật mà nàng chối bỏ. Nhưng cuối cùng thì sự thật vẫn là sự thật, bây giờ, nàng đã tin rồi.

Linh Nhiễm ngồi khuỵu dưới đất, lúc này đã tỉnh táo, đôi mắt lưu ly của nàng long lanh ánh nước. Từng giọt, từng giọt nước mắt bắt đầu tuôn rơi không ngừng. Nàng nấc lên từng hồi, cố gắng tìm kiếm xung quanh.

Khi ánh mắt của nàng bắt gặp Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đang đứng gần đó, cảm xúc trong lòng nàng càng dữ dội hơn. Tiếng khóc nấc lúc nãy đã được thay bằng tiếng gọi.

"Phụ thân! Mẫu thân!"

Linh Nhiễm loạng choạng đứng dậy, lao đến nhào vào lòng Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân mà gào khóc. Hai tay của nàng vòng qua ôm lấy cả hai, đôi bàn tay trắng mịn bám đầy bụi đất nắm chặt vạt áo của hai người, tựa như nếu buông ra thì nàng sẽ đánh mất luôn cả hai người.

Linh Nhiễm ngước mặt nhìn Bạch Nguyệt Quân, muốn nói điều gì đó nhưng cơn nấc liền hồi làm cho lời của nàng bị ngắt quãng.

"Mẫu thân... Con... Con không còn mẹ nữa rồi!"

Bạch Nguyệt Quân dịu dạng ôm Linh Nhiễm, nhẹ nhàng nói.

“Không sao nữa, có mẫu thân và phụ thân ở đây rồi. Không ai có thể làm tổn thương con được nữa.”

Lưu Vân cũng ôm lấy cả hai. Hắn nhìn Linh Nhiễm khóc nức nở rồi đưa mắt nhìn Sở Uyển Đình và Đào Nương gần đó, liền hất đầu ra hiệu cho cả hai. Hai nàng hiểu ý, chạy đến ôm choàng lấy Linh Nhiễm, cất tiếng nói an ủi.

“Còn có bọn tỷ nữa.”

“Đúng vậy! Nếu ai dám làm hại đến muội, ta sẽ đánh cho tên đó một trận.”

Lưu Vân dùng ánh mắt mệt mỏi nhìn Đào Nương, thì thầm một câu.

“Ngươi im lặng là được rồi.”

Linh Nhiễm khóc rất lâu, đến tầm hai khắc đồng hồ sau thì mới thiếp đi trong lòng Bạch Nguyệt Quân. Dù đã thiếp đi nhưng miệng Linh Nhiễm vẫn gọi khẽ.

“Mẫu thân… Mẫu thân… Đừng bỏ con…”

Giống như nàng sợ khi tỉnh lại Bạch Nguyệt Quân sẽ biến mất. Bạch Nguyệt Quân ôm Linh Nhiễm trong lòng, khẽ vuốt tóc mái của con gái để lộ ra đôi mày đang chau lại. Nàng tựa đầu vào trán Linh Nhiễm, thấp giọng nói.

“Mẫu thân ở đây, sẽ không bỏ rơi Linh Nhiễm đâu.”

Khi này Lưu Vân đang nói chuyện với Thổ Địa Công của vùng này. Hắn xin lỗi vì một kiếm lúc nãy đã làm tổn hại đến đất đai cây cối ở đây. Sau đó góp một phần sức lực giúp Thổ Địa Công khôi phục lại như cũ. Xong xuôi, hắn chắp tay với Thổ Địa Công rồi xoay người bước về phía Bạch Nguyệt Quân.

Lưu Vân nói khẽ.

“Ta sẽ đi Âm Ty một chuyến. Nàng đưa Linh Nhiễm về nhà.”

“Được.”

Bạch Nguyệt Quân gật đầu, nhẹ nhàng bế Linh Nhiễm lên rồi cưỡi mây bay đi. Sở Uyển Đình và Đào Nương định đi theo thì bị Lưu Vân ngăn lại.

“Hai đứa đi cùng ta.”

Lưu Vân nắm chặt tay áo, nhún người nhảy lên không đạp gió mà đi. Sở Uyển Đình và Đào Nương đưa mắt nhìn nhau, hai nàng hiểu rằng lần này tiên sinh thật sự tức giận rồi. Hai nàng khẽ thở dài, sau đó cũng cưỡi mây bay theo Lưu Vân.

Ba người đi vào Âm Ty của bổn huyện, lập tức có Âm Sai dẫn vào trong chính điện. Ở đây Tạ Thành Hoàng đã đợi sẵn cùng Văn Võ Phán Quan, Thưởng Thiện Phạt Ác. Vừa thấy Lưu Vân, tất cả đồng loạt chắp tay hành lễ.

“Tiên sinh đến rồi.”

Lưu Vân hướng về mọi người chắp tay đáp lễ, sau đó phất mạnh tay áo một cái khiến tên quái tinh kia từ bên trong bay ra ngã nhào rồi đi đến ngồi xuống ghế. Tên quái tinh chật vật đứng dậy, có gắng định hình bản thân đang ở đâu. Hắn quay đầu nhìn bốn hướng, thấy xung quanh toàn là những người da vẻ nhợt nhạt, thân mặc quan phục, vẻ mặt nghiêm nghị đưa mắt nhìn hắn. Lại thấy Lưu Vân đang bình thản ngồi một bên nghiêng bình hồ lô uống. Phía sau còn có Sở Uyển Đình và Đào Nương.

Lưu Vân dùng tay áo lau mép rồi nhàn nhạt nói.

“Hoặc là ngươi tự lột lân giáp trên người ngươi, hoặc là nha đầu Uyển Đình sẽ lột giúp ngươi.”

Hắn ta liền kích động quát.

“Đây là lân giáp của ta! Tại sao ta lại phải…”

“Ta đã nói, ngươi nên nhìn lại tình cảnh của mình trước khi nói.”

“Thì sao? Ngươi nghĩ không có ngươi thì vài quỷ thần thấp kém này có thể làm gì được ta sao?”

Võ Phán Quan nghe vậy thì nghiêm mặt quát.

“Hỗn xược! Âm Sai hành hình!”

Âm Sai lập tức tuân lệnh, lập tức lấy ra Phược Hồn Tỏa quất mạnh vào người hắn khiến cho linh đài của hắn rung chuyển, sau đó lại kéo hồn hắn ra khỏi thể xác. Hồn thể của hắn bị Phược Hồn Tỏa trói chặt, lại bị nó thiêu đốt từ từ. Nỗi đau này không thể diễn tả hết bằng lời được.

Lưu Vân ra hiệu cho Sở Uyển Đình và Đào Nương, sau đó nói với hắn.

“Có thể thần đạo ở địa phương của ngươi đã suy tàn, nhưng đây không phải là địa phương của ngươi.”

Tên tinh quái dù đang đau đớn vẫn có thể cười giễu cợt Lưu Vân, hắn nhìn vẻ điềm tĩnh của Lưu Vân lại nhìn một lượt các quỷ thần ở đây rồi nói lớn.

“Thần linh gì chứ, chỉ là mấy kẻ quỷ tu dựa vào hương hỏa phàm nhân để tu luyện. Như vậy đáng được gọi là thần sao? Còn ngươi cũng chỉ là kẻ giả nhân giả nghĩa mà thôi! Đám tiên tu tự xưng là chính đạo các ngươi dựa vào bản thân có thể nghịch thiên mà xem thường bọn ta, tàn sát không biết bao nhiêu tộc nhân của ta…”

“Chẳng phải ngươi cũng tự tay giết người trong tộc sao?”

“Ả đáng chết! Cả thứ nghiệt chủng kia nữa!”

Tay Lưu Vân đang khẽ lắc Thiên Đấu Hồ liền dừng lại. Hắn đặt Thiên Đấu Hồ xuống bàn sau đó đứng dậy tiến đến gần hồn thể của tên tinh quái, thấp giọng nói.

“Nếu ta mà chấp nhận nghịch thiên, thì dù có bị quỷ thần U Minh ngăn cản ta cũng sẽ tự tay đày ngươi xuống cửu u, khiến hồn phách của ngươi bị dày vò đời đời kiếp kiếp, vĩnh viễn không thể luân hồi.”

Lời này của Lưu Vân khiến cho tất cả mọi người trong chính điện lúc này không dám thở mạnh. Sở Uyển Đình và Đào Nương đang lột từng miếng lân giáp của tên tinh quái cũng phải dừng lại mà trố mắt nhìn hắn. Hai nàng rất rõ Lưu Vân chưa nói dối bao giờ, vậy nên nếu hắn đã nói như vậy thì tức là hắn có thể làm được.

Đề xuất Voz: Vừa thoát khỏi căn nhà có quỷ
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.