Chương 78: Đáng thương, đáng hận.
Tâm thần của Thành Hoàng Tạ Đình Sơn chấn kinh, đây là lần đầu tiên y nghe từ miệng của một tiên tu thốt ra lời này. U Minh không phải nơi muốn vào là vào được, đây là Lưu Vân nói sẽ tự tay đày hồn phách của tên tinh quái này xuống nơi Cửu U. Chưa nói đến có ai làm được hay không, đã có gan nói ra thôi đã là to gan lớn mật lắm rồi.
Tạ Đình Sơn liền đi đến xoa dịu Lưu Vân, sợ hắn làm ra chuyện lớn hơn.
“Tiên sinh bớt giận. Lời này không thể tùy tiện nói ra đâu. Thiên uy mà giáng xuống thì cái miếu nhỏ của ta không chứa được ngài đâu!”
Tên tinh quái thì không có gì là sợ hãi, còn nhìn Lưu Vân cười lớn. Lưu Vân nhíu mày, liền giậm chân một cái làm cho Âm Ty rung chuyển dữ dội. Mặt đất dưới chân hắn lập tức nứt toát, kéo dài một đường đến phía dưới hồn thể của tinh quái. Từ trong vết nứt tràn ra một luồng âm khí nồng đậm hơn âm khí trong Âm Ty những vài lần. Tiếng khóc than vang vọng khắp chính điện khiến mấy vị quỷ thần có mặt biến sắc.
Khi tinh quái vẫn chưa hiểu chuyện gì thì Lưu Vân đã chậm rãi bước đến tóm lấy hồn thể của hắn rồi ném vào trong vết nứt, sau đó quay sang nói với Âm Sai đang giữ Phược Hồn Tỏa.
“Giữ cho chắc, tầm mười nhịp thở sau hẳn kéo hắn ra. Nếu ngươi mà để tuột xích khỏi tay thì hắn sẽ bị kẹt trong đó, ta cũng lười đi tìm hắn về.”
Âm Sai nhìn Lưu Vân gật đầu lia lịa, tay cầm Phược Hồn Tỏa càng chắc hơn.
Nói rồi, Lưu Vân thong thả bước ra khỏi chính điện mà trở về Dương Gian. Mọi người nhìn một màn vừa rồi không ai nói thêm lời nào, đưa mắt nhìn theo bóng lưng của hắn. Sở Uyển Đình và Đào Nương đưa mắt nhìn nhau, trong lòng mừng thầm vì bản thân chưa phạm lỗi nặng đến mức Lưu Vân phải tự ra tay trừng phạt.
Lúc này bầu trời phía trên huyện thành đã kéo đến mấy tầng lôi đình tích tụ, chực chờ đánh xuống bất kỳ lúc nào. Lưu Vân từ trong miếu Thành Hoàng bước ra, chậm rãi ngẩn mặt nhìn trời, thì thầm một câu.
“Ta và ngươi quen biết nhau đã lâu. Hôm nay bán cho ta phần mặt mũi này, được chứ?”
Tiếng sấm nổ đùng đoàng cùng với vài tia sét chớp lóe trong tầng mây đen ngòm, tựa hồ đang đáp lại lời của Lưu Vân. Thấy vậy, hắn thở dài một hơi, nói.
“Vậy thì chờ ta làm xong việc đã. Khi ấy muốn làm gì thì làm. Còn bây giờ thì tan đi, đừng làm phiền bách tính nữa.”
Hắn nâng tay vẫy nhẹ một cái, mây đen lập tức tản đi, để lại cơn mưa rào nhẹ. Từng giọt mưa tí tách trên mái ngói rồi chảy dọc theo mái nghiêng mà rơi xuống người Lưu Vân. Hắn đứng dưới mưa như để trận mưa làm lạnh cái đầu nóng của bản thân, cũng để nhìn bách tính trong huyện đi ngược về xuôi. Rồi hắn lắc đầu mỉm cười, xoay người bước vào trong miếu Thành Hoàng.
Khi này Sở Uyển Đình và Đào Nương đã lột sạch lân giáp trên người tên tinh quái, để lộ ra oán khí lệ khí quấn lấy thân thể của hắn. Nhìn thấy Lưu Vân trở lại, Sở Uyển Đình và Đào Nương liền ôm đống lân giáp đến trước mặt hắn. Hắn nhìn đống lân giáp, rồi lại nhìn thân xác của tên tinh quái, nhẹ nhàng nói.
“Hai đứa mang đống lân giáp này về nhà đưa cho Nguyệt Quân. Còn nữa.”
Lưu Vân khẽ vẫy ngón tay, lập tức từ trong thân xác của tên tinh quái bay ra một viên yêu đan đen tuyền bay vào trong tay. Hắn đưa lên mắt ngắm nghía một lúc rồi thổi mạnh vào yêu đan, vỏ ngoài màu đen liền tan đi, để lại một viên yêu đan màu vàng tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Lưu Vân liền đưa cho Sở Uyển Đình.
“Mang cả nó về nữa.”
Sở Uyển Định nhận lấy yêu đan, sau đó cùng Đào Nương hướng về phía các quỷ thần Âm Ty hành lễ rồi mới rời đi.
Chờ sau khi cả hai đi khỏi, Lưu Vân mới bước đến gần vết nứt, ra hiệu cho Âm Sai kéo Phược Hồn Tỏa. Gã ra sức kéo, xích liền bị kéo căng. Nhưng chỉ mới kéo lại được một đoạn thì bị kẹt lại, phải có thêm vài Âm Sai đến hợp sức kéo mới có thể kéo hồn thể tên tinh quái trở lại, cùng với vài hồn phách của những kẻ bên trong vết nứt bám víu vào.
Lưu Vân bước đến đạp mấy kẻ đó vào lại vết nứt rồi vung tay áo, vết nứt theo động tác của hắn liền khép lại, âm khí tràn ra ngoài cũng bị hút lại vào trong. Xong chuyện, hắn chỉnh lại y phục, bước đến ngồi vào ghế, nhàn nhạt nhìn tên tinh quái đang lộ ra vẻ mặt kinh hãi, trên hồn thể có chi chít vết cào xé. Hắn cất tiếng hỏi.
“Giờ thì ngươi chịu trò chuyện đàng hoàng rồi chứ? Nhớ cẩn thận lời lẽ của mình.”
Tên tinh quái run rẩy nhìn Lưu Vân gật đầu.
Thành Hoàng Tạ Đình Sơn nhìn từng động tác dứt khoác của Lưu Vân mà trong lòng nửa mừng nửa lo. Mừng vì Lưu Vân không đi quá phận, làm loạn sinh tử luân hồi. Lo vì hắn vẫn chưa có vẻ gì làm nguôi giận, có làm ra chuyện gì nữa vẫn là điều khó nói.
Ở Dương Gian, trời vẫn mưa như trút nước. Khi này Sở Uyển Đình và Đào Nương đã cưỡi mây về đến nhà. Bạch Nguyệt Quân ở trong phòng chăm nom Linh Nhiễm nghe thấy động tĩnh thì bước ra xem, thấy hai người ôm trên tay một đống lân giáp. Nàng liền nhớ ra Lưu Vân có nói chỗ lân giáp này là thuộc về mẹ ruột của Linh Nhiễm, liền lấy ra một cái túi gấm nhỏ, bảo Sở Uyển Đình và Đào Nương cho hết vào.
Sở Uyển Đình nghi hoặc hỏi.
“Sư phụ, tại sao tiên sinh lại lấy lân giáp của tên đó?”
Bạch Nguyệt Quân nắm chặt túi gấm, đưa mắt nhìn vào trong phòng, giọng điệu buồn bã.
“Vật này là thuộc về mẹ của Linh Nhiễm. Tên đó thật sự lột sạch lân giáp mẹ của con bé.”
“Thế yêu đan này cũng thế sao?”
Sở Uyển Đình lấy ra viên yêu đan mà Lưu Vân đưa cho, đưa cho Bạch Nguyệt Quân. Nàng nhận lấy mà thở dài, không nói thêm gì đi vào trong phòng, đặt túi gấm và yêu đan lên bàn rồi lại ngồi xuống giường cạnh Linh Nhiễm. Bạch Nguyệt Quân khẽ vuốt gương mặt của Linh Nhiễm, lau đi dòng nước mắt đã khô, thấp giọng than.
“Đáng lẽ lúc đó ta và Lưu Vân nên điều tra kỹ hơn về con bé. Nếu không thì tên đó sẽ không tìm đến đây lúc này, khiến cho con bé lần nữa cảm nhận nỗi đau mất mẹ. Ta thật muốn dùng Thanh Phong Kiếm chém hắn thành từng mảnh, rồi dùng lôi đình đánh cho hắn hồn phi phách tán!”
Đào Nương đứng lấp ló ở cửa nghe vậy thì hí hửng nói.
“Tiên tử như vậy là nương tay hơn tiên sinh rồi. Lúc nãy tiên sinh nói sẽ đày hồn phách hắn vào nơi Cửu U, rồi còn mở ra một lối vào U Minh để ném hồn thể của hắn vào nữa.”
Bạch Nguyệt Quân thoáng sững người, nàng biết Lưu Vân thật sự có rất nhiều thần thông, nhưng hắn làm đến mức này e rằng đã tức giận triệt để rồi. Nàng nhìn Đào Nương và Sở Uyển Đình nói.
“Xem như hắn xui xẻo, chọc giận tiên sinh của mấy đứa. Mong là chàng ấy không làm gì quá sức.”
Tuy rằng Lưu Vân có rất nhiều thần thông, nhưng thân thể của hắn cũng chỉ là của một tu sĩ tu hành được hơn ba năm, không chịu nổi quá nhiều áp lực. Hôm nay Bạch Nguyệt Quân thấy hắn đã sử dụng quá nhiều pháp lực, lúc này chắc chẳng còn bao nhiêu nữa. Nếu mà hắn còn ra tay thi triển thêm thần thông nào nữa, thì chắc là nàng phải đến Âm Ty để đón hắn về.
Đến khi trời chập tối, Lưu Vân mới thững thờ lê bước về đến nhà. Lúc này trời tạnh mưa cũng đã lâu. Bạch Nguyệt Quân thì vẫn ngồi chờ ở hiên nhà, vừa thấy Lưu Vân thì ngồi dậy lao qua mấy vũng nước trong sân đến trước mặt hắn hỏi.
“Chàng không sao chứ?”
Lưu Vân cười đáp.
“Ta đi Âm Ty có phải để đánh nhau đâu, vậy thì có chuyện gì chứ?”
Rồi hắn đưa tay sờ gương mặt lo lắng của nàng, lại nói tiếp.
“Tên khốn đó ta đã giải quyết xong rồi. Chờ khi ta tỉnh lại, sẽ kể cho nàng nghe. Nàng… trông cho ta ngủ nhé… Chỉ vài ngày thôi… Ta hứa đấy.”
Dứt lời, cả thân thể Lưu Vân ngã vào lòng Bạch Nguyệt Quân, lập tức thiếp đi. Bạch Nguyệt Quân liền ôm chặt lấy hắn, như thể đã biết trước hắn sẽ thành như thế này vậy. Không nói lời nào, Bạch Nguyệt Quân cõng Lưu Vân về phòng rồi thả hắn xuống giường, thay cho hắn một bộ y phục sạch sẽ, đắp chăn rồi mới đóng cửa phòng rời đi.
Tuy bề ngoài trông có vẻ như là Lưu Vân chỉ vì quá sức mà thiếp đi, chỉ đang ngủ để lấy lại sức, nhưng thật ra thần trí của hắn lúc này đã không còn điều khiển được thân xác này nữa.
Bên trong thức hải, Vân Thanh Tử cầm trong tay thần trí đã say ngủ của Lưu Vân, cẩn thận đặt vào trong Linh Đài, để cho hắn từ từ tu bổ lại. Bỗng từ bên trong có một thân ảnh lao vút ra, đứng sau lưng Vân Thanh Tử làm y có chút kinh hãi. Người này trông vẻ ngoài thì giống hệt Lưu Vân, thế nhưng khí chất lại có phần ngang tàng, mái tóc cũng đen nhánh.
Hắn tiến đến ngắm nghía Vân Thanh Tử một hồi liền nắm lấy áo tra hỏi.
“Ngươi là kẻ nào, lại ở trong Thức Hải của đại ca ta?”
“Bình tĩnh, có gì từ từ chúng ta cùng nói. Đừng có động tay động chân nha!"
Hắn không vì vẻ ngoài giống hệt Lưu Vân của Vân Thanh Tử mà nhận nhầm, trực tiếp ném Vân Thanh Tử xuống dưới chân rồi đạp lên, khiến Vân Thanh Tử kêu la mấy tiếng đau đớn.
“Ta đã nói là đừng có động tay động chân rồi mà. Là Lưu Vân cho ta ở nhờ ở đây đấy!”
Người này nghiêng đầu nhìn Vân Thanh Tử, nghi hoặc hỏi.
“Lưu Vân là kẻ nào?”
“Là… Là đại ca ngươi ở kiếp này. Mau bỏ cái chân ra đi!”
Nói rồi Vân Thanh Tử đẩy cái chân đang đạp lên người mình ra, sau đó đứng dậy chỉnh lại y phục. Vừa đi về lại đình nghỉ mát, vừa thấp giọng nói.
“Đã biết trước là có ngươi ở đây đáng lẽ phải để tâm đến ngươi hơn, vậy mà vẫn để ngươi đi trước một bước. Vân Thanh Tử ta đúng thật chỉ còn là chút tàn niệm, mất mặt quá!”
Người này nhìn theo bóng lưng Vân Thanh Tử, thầm rủa y, sau đó lại đến kiểm tra Linh Đài của Lưu Vân. Nhận thấy nguyên thần cùng thần trí của Lưu Vân bị hao tổn không ít, hắn liền đi đến hỏi chuyện Vân Thanh Tử.
“Tại sao đại ca ta lại như thế này? Ngươi ở đây chắc chắn phải biết chứ, phải không?”
“Là do huynh ấy vì nghĩa nữ mà tức giận, ra tay quá sức thôi. Ngồi xuống đi rồi nói.”
Người này cũng ngoan ngoãn ngồi xuống, tự rót cho mình chén trà sau đó nhâm nhi nghe Vân Thanh Tử kể lại chuyện của Lưu Vân. Nghe xong, hắn đập bàn một cái.
“Dám làm hại đến cháu gái ta, đại ca ra tay như vậy là đúng.”
“Ngươi còn chưa gặp con bé ngày nào mà đã gọi là cháu gái rồi sao?”
“Sao lại không thể chứ? Đại ca ta đã nhận làm nghĩa nữ thì sẽ là cháu gái của ta. Phải rồi.”
Hắn vung tay một cái, trước mặt liền hiện ra một chồng sách cao ngất, rồi chọn ra một quyển bắt đầu đọc. Vân Thanh Tử có chút tò mò, cũng cầm lấy vài quyển để đọc tựa đề.
“Đại cương về giải phẫu học? Tổng luận về Tâm thần học của Giá Phổ Lan và Tát Đa Khắc? Sinh lý học y khoa? Đây là sách gì thế?”
“Đây là sách y thuật. Đại ca ta dù là ở kiếp nào, có ký ức hay không cũng có thói quen đọc qua nhiều nhất có thể để ta cũng có thể đọc được. Đại ca nói ta quá ngang tàng hung bạo, thế nên bắt ta phải học y thuật, còn ép ta đọc rất nhiều sách để giúp ta kiềm chế bớt cái bản tính đó đi. Ngươi không hiểu những thứ này đâu, đi nơi khác chơi đi, đừng làm phiền đến ta!”
Hắn vẩy tay khiến Vân Thanh Tử bay ra khỏi đình nghỉ mát mà lăn lộn mấy vòng. Y ngồi dậy, dùng tay phủi phủi y phục mà than thở.
“Chủ nhà kia đi, chủ nhà khác lại đến. Ta đúng thật chỉ là kẻ ở nhờ. Tiên Quân cao ngạo năm xưa còn đâu nữa… Đáng thương, đáng hận.”
Ở trong thức hải của Lưu Vân, Vân Thanh Tử chẳng thể làm gì nhiều, ngay cả cái đình nghỉ mát này cũng là do Lưu Vân dựng lên để cả hai ngồi nói chuyện rồi để lại cho y. Ngày ngày ở trong này nhìn ra bên ngoài bằng đôi mắt của Lưu Vân, khi chán lại ngồi tự mình đánh cờ. Bây giờ ngay cả cái đình nghỉ mát nhỏ của bản thân cũng bị cướp, y bất lực nằm xuống đấy, chờ đợi Lưu Vân tỉnh lại để đòi lại công bằng cho bản thân.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tu La Võ Thần (Dịch)
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.