Chương 79: Tam Thúc?
Những ngày Lưu Vân chưa tỉnh lại, Bạch Nguyệt Quân vẫn vào xem xét hắn mỗi ngày. Khi thì chỉ mở cửa phòng xem qua thôi, khi thì vào trong kiểm tra kỹ rồi truyền linh lực cho hắn, sau đó lại sang chăm sóc cho Linh Nhiễm đã tỉnh dậy, nhưng nàng lại không nói năng gì, chỉ ôm túi gấm đựng lân giáp và nắm chặt yêu đan của mẹ mình trong tay.
Đến ngày thứ mười lăm kể từ khi Lưu Vân bất tỉnh, Bạch Nguyệt Quân như thường lệ lại đến xem tình trạng của hắn. Lần này vừa bước vào thì thấy Lưu Vân đã rời khỏi giường, đang đứng ở cạnh cửa sổ nhìn ra ngoài. Bạch Nguyệt Quân vui mừng cất tiếng gọi.
“Lưu Vân, chàng tỉnh rồi.”
Nhưng rồi nàng nhận ra Lưu Vân có gì đó khác lạ. Tóc của hắn đen nhánh, khí độ lại khác với vẻ điềm đạm bình thường. Khi này hắn xoay người nhìn Bạch Nguyệt Quân tươi cười chắp tay hành lễ.
“Tiểu đệ bái kiến đại tẩu.”
Con ngươi của Bạch Nguyệt Quân co lại như que tăm, nhìn chằm chằm vào kẻ trước mắt. Khí tức trên người hắn nói cho nàng biết hắn là Lưu Vân, nhưng cảm tính của nàng lại cho là không phải. Khi hắn vừa mở miệng định nói thêm gì đó thì Bạch Nguyệt Quân đã lao đến tóm lấy đầu của hắn ném ra khỏi cửa sổ, rồi bản thân cũng phi người ra theo.
Giữa không trung, nàng xoay người đấm một quyền vào bụng khiến hắn đập mạnh xuống đất mà đau đớn rên rỉ. Nàng đang vung tay muốn cho hắn thêm một quyền thì hắn đã đưa tay ngăn lại.
“Đại tẩu, ta không phải kẻ địch. Đừng đánh! Đừng đánh!”
Đào Nương đang ở trong bếp, thấy động tĩnh thì chạy đến xem, nàng lập tức hốt hoảng mà hô lớn.
“Uyển Đình tỷ, Linh Nhiễm. Tiên tử đang đánh tiên sinh! Mau đến xem, mau đến xem!”
Bạch Nguyệt Quân thấy Sở Uyển Đình và Linh Nhiễm từ trong nhà chạy ra thì thu tay lại. Nàng gắt gỏng hỏi.
“Ngươi là ai? Sao lại gọi ta là đại tẩu?”
Hắn không đáp, cũng không đứng dậy mà ra hiệu bản thân đã bị kẹt rồi nói.
“Tẩu kéo ta đứng dậy trước có được không?”
Sở Uyển Đình và Đào Nương đi đến kéo hắn khỏi mặt đất, mặt đất chỗ đó liền hiện ra một cái hố hình người. Hắn phủi sạch bụi đất trên y phục, lẩm bẩm nói.
“Cũng may là thân thể của đại ca cứng cáp, nếu không đệ đã bị một quyền đó đánh gãy xương rồi.”
Rồi hắn lại chắp tay hành lễ với Bạch Nguyệt Quân, hắn tự giới thiệu.
“Tam đệ bái kiến đại tẩu. Đệ là đệ đệ của Lưu Vân đại ca. Hôm nay mới có dịp gặp được tẩu.”
“Ngươi là tam đệ của Lưu Vân?”
Hắn gật đầu. Bạch Nguyệt Quân lại hỏi.
“Thế, ngươi tên là gì?”
“Trước giờ đệ chỉ ở trong Linh Đài của đại ca vậy nên đệ không có tên.”
Bạch Nguyệt Quân đang nghi hoặc muốn hỏi tiếp thì hắn đã cẩn thận nhìn đám Sở Uyển Đình, sau đó tiến lại gần thì thầm với nàng.
“Đại ca lúc này đang tự phục hồi trong Linh Đài, thế nên đệ mới ra ngoài được. Tẩu đừng lo, qua thêm vài ngài nữa huynh ấy sẽ tỉnh lại thôi.”
Bạch Nguyệt Quân thấp giọng hỏi.
“Làm sao ta có thể tin được ngươi?”
“Đại ca là kẻ đã từng tự diệt bản thân, luân hồi không biết bao nhiêu lần.”
Nội tâm của Bạch Nguyệt Quân khẽ chấn động, chuyện này ngoài Lưu Vân ra chỉ có mỗi nàng biết, nếu vậy lời hắn nói có thể tin được một phần nào đó. Mà khi này nàng mời nhận ra hắn thấp hơn Lưu Vân nửa cái đầu. Bạch Nguyệt Quân thở dài, nói.
“Tạm tin ngươi. Giữ thân thể Lưu Vân cho tốt.”
“Tiểu đệ tuân lệnh.”
Bạch Nguyệt Quân nói xong thì phủi tay đi vào nhà, trong khi đám Sở Uyển Đình vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hắn liền bước đến hỏi.
“Trong ba đứa, ai là Linh Nhiễm?”
Sở Uyển Đình và Đào Nương liền chỉ tay vào Linh Nhiễm đứng phía sau rồi đẩy nàng lên trước. Linh Nhiễm nhìn kẻ trong thân xác Lưu Vân, nhưng liền nhận ra khí chất của hắn có gì đó rất lạ, bèn nhỏ giọng hỏi.
“Người không phải phụ thân?”
“Đúng vậy. Ta là tam thúc của con. Ta đã nghe chuyện của con rồi. Con đừng lo lắng nữa, phụ thân con đã giải quyết xong tên mắc dịch đó rồi. Bây giờ chắc là đang bị quất roi vào hồn thể, sau đó thì bị treo ngược lên rồi…”
“Thúc đừng nói nữa, con biết rồi. Phụ thân sẽ luôn đòi lại công bằng cho con.”
Hắn ta gật đầu.
“Phụ thân con là vậy đấy. Không có làm thì thôi, nhưng đã làm là sẽ hết lòng vì người đó. Thời gian này không có phụ thân, nếu con có cần gì thì cứ nói với thúc.”
Rồi hắn quay sang nói với Sở Uyển Đình và Đào Nương.
“Còn hai đứa, có biết bãi tha ma ở đâu không?”
“Bãi tha ma? Thúc định là gì? Bốc mộ à?”
Đào Nương nghi hoặc hỏi. Hắn liền búng tay một cái.
“Tiểu nha đầu này lanh lợi lắm. Tối nay ta cần hai đứa đi cùng ta đến bãi tha ma. Nhưng trước đó, cần phải mua vài thứ.”
Trời vừa tối, hắn đã khoác lên mình chiếc đạo bào đen, rồi đeo vào cái túi đựng đầy giấy vàng mã, còn có vài bó hương, mấy cây nến. Hắn rón rén đi ra ngoài sân, sau dó chạy một mạch đến bờ sông. Hắn nhìn bốn hướng, nhỏ tiếng gọi.
“Đào Nương, Uyển Đình. Hai đứa đâu rồi?”
“Bọn ta ở đây.”
Hai nàng từ phía sau tiến đến vỗ vào vai khiến hắn giật nảy. Đào Nương nheo mắt nhìn hắn hỏi.
“Chẳng phải thúc nói chuyện bốc mộ hào hứng lắm sao? Sao giờ lại nhát gan thế?”
Hắn lại nhìn trước ngó sau, sau đó mới nói.
“Nhỏ giọng một chút. Đại tẩu mà biết thì sẽ mắng cả đám một trận đấy. Hai đứa có mua đủ thứ ta dặn chưa?”
Sở Uyển Đình giơ lên một con gà trống còn đang vỗ cánh phành phạch, còn Đào Nương thì lấy ra một cây kiếm gỗ đào cùng gương bát quái. Sở Uyển Đình thấy vậy thì hỏi.
“Muội lấy gương bái quái ở đâu thế?”
“À, muội trộm của ông trưởng làng gần đây ở huyện bên cạnh. Thúc cần mấy thứ này để làm gì?”
Hắn ta liền tỏ vẻ khó chịu, thấp giọng quát.
“Nha đầu ngươi đừng hỏi nữa! Mau đi thôi!”
Sở Uyển Đình và Đào Nương chỉ biết nhìn hắn lắc đầu. Hắn nhảy lên không rồi cưỡi mây đi. Chợt nghe thấy tiếng hắn gọi.
“Hai đứa, mau ta theo nữa chứ! Ta không dùng thuật phi cử được!”
Đào Nương lập tức đáp xuống đất hỏi.
“Thúc ở trong thân xác của tiên sinh, tại sao lại không dùng được?”
“Đó là thuật pháp của đại ca. Ta thì biết thế quái nào được!”
Sau một màn rùm beng, cuối cùng thì cả ba cũng đến được bãi tha ma ở ngoại ô. Hắn chọn bãi tha ma này thay vì nghĩa địa không hẳn là không có lý do. Nhưng chủ yếu là vì bãi tha ma thường chôn cất người nghèo, lại không có người trông coi. Vì vậy cũng không sợ động chạm vào gia quyến đã mất của người có quyền thế. Mà như thế cũng ít khả năng bị Âm Ty phát giác hơn.
Tam Thúc đi đến kiểm tra từng nấm mồ một lượt, sau đó mới lập đàn thắp hương rồi chia bó hương đang cháy cho Sở Uyển Đình và Đào Nương đi cắm ở từng nấm mồ, còn dặn dò.
“Bãi tha ma này không ai trông coi, hương hỏa gần như không có. Vì vậy lệ khí, oán khí rất nặng. Trước khi bốc mộ phải xin phép trước, nếu không khó mà mang tử thi về được.”
Đào Nương kinh ngạc thốt lên.
“Thúc còn muốn mang tử thi về? Tiên tử biết thì chúng ta phải làm sao?”
“Biết thì đã làm sao? Lúc đó gạo nấu thành cơm rồi, cùng lắm thì đem chôn trở lại, sau đó cúng lễ vài tháng là được. Hai đứa nhanh tay một chút đi.”
Hắn nói xong thì đi đến trước nấm mộ vừa được chôn gần đây, trải giấy vàng cùng với chén mực ra, rồi lại cắt cổ lấy máu gà cho vào đó. Sau khi dùng bút lông khuấy đều thì viết một tá tấm phù lục, sau đặt bốn tấm ở bốn góc của nấm mồ rồi cắm hương lên. Trong lúc làm, miệng hắn liên tục tụng niệm gì đó mà Đào Nương và Sở Uyển Đình không hiểu được.
Xong chuyện, hắn lại gọi Sở Uyển Đình và Đào Nương đến, tay chỉ vào nấm mồ trước mặt.
“Hai đứa đào đi.”
Tuy Đào Nương có chút bất mãn nhưng vẫn làm theo. Sở Uyển Đình thì lúc này mới lên tiếng nói với hắn, giọng nhắc nhở.
“Tốt nhất là thù lao của thúc đủ để con quên đi ký ức ngày hôm nay.”
Hai nàng xắn tay áo lên, lấy ra hai cái xẻng sắt rồi bắt đầu đào. Trong khi đó Tam Thúc nhìn quanh, xem xét phong thủy của nơi này. Chợt mặt hắn biến sắc, thấp giọng hỏi Đào Nương.
"Đào Nương, hôm nay là ngày mấy?”
“Hôm nay… vừa đúng ngày rằm. Có vấn đề gì sao?”
Khi này cả hai đã đào đến nắp quan tài. Đào Nương vừa dứt lời thì nắp quan tài liền bật lên thổi tung đất đá đánh ngã cả hai nàng. Từ trong đám bụi mù hiện ra một nam tử da dẻ xanh xao, trắng trợn ngược nhìn Tam Thúc một lúc thì phi người đến. Tam Thúc liền rút kiếm gỗ đào xông vào đánh với cái xác, miệng vẫn giải thích.
“Ở đây long mạch đứt đoạn, âm khi tích tụ lại rất lớn. Lại vào ngày rằm, âm thịnh dương suy, cái xác này lại còn mới vậy nên cùng với oán khí và lệ khí biến nó thành cương thi đó. Tại sao hai đứa không nói với ta hôm nay là ngày rằm?”
“Tại vì thúc không hỏi đó! Thúc mau tránh ta, để con diệt trừ nó tránh để lại hậu họa.”
Tam Thúc đang bị cương thi giữ chặt muốn cắn hắn thì hắn lên tiếng can ngăn.
“Không được! Ta còn cần cái xác này!”
Tam Thúc xoay người thoát thân, sau đó lại hạ người quét đất khiến cương thi ngã nhào. Hắn liền tận dụng thời cơ, vươn người dùng kiếm lấy một tấm phù lục rồi dán lên trán của cương thi làm nó bất động.
Xong xuôi, hắn thở phào, quay sang nói với hai đứa tiểu bối đang ngơ ngác nhìn mình.
“May mà nó chỉ mới thức tỉnh được vài hôm, nếu để lâu hơn thì sẽ rất khó đối phó.”
Sở Uyển Đình nhàn nhạt nói.
“Dù thúc có trả bao nhiêu thì cũng không thể làm con quên chuyện đêm nay.”
Nói rồi nàng đi thật xa ra khỏi chỗ này, đứng chờ Đào Nương. Đào Nương nhìn theo nàng nhưng không nói gì. Rồi Đào Nương lại nhìn Tam Thúc, hỏi.
“Thúc định giấu nó ở đâu? Nếu giấu ở trong nhà thì tiên tử sẽ phát hiện đấy?”
Tam Thúc lúc này đang kiểm tra tình trạng thân thể của cương thi, nghe Đào Nương nói vậy thì mỉm cười nói.
“Con vẫn còn muốn theo vụ này sao? Sẽ còn gặp nhiều chuyện còn điên hơn nữa đấy.”
Đào Nương nhún vai.
“Phóng lao thì phải theo lao thôi.”
Bình thường có Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân quản nàng, vì vậy nàng không có dịp để nghịch phá như thế này. Lần này có cơ hội thế nên nàng rất hứng thú mà chớp lấy ngay, dẫu sao cũng có người đứng mũi chịu sào cơ mà.
Tam Thúc nở một nụ cười có chút phần gian xảo, nói.
“Vậy thì giúp ta mang nó đi. Chúng ta cần xong việc trước lúc trời sáng.”
“Tại sao vậy?”
“Tại vì nó sẽ phân hủy nhanh hơn đấy, nha đầu ngốc. Đừng hỏi nữa!”
Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Đạo Đế Tôn
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.