Chương 80: Tên lấy một chữ Thanh.
Canh năm gà gáy, cả ba người mới lặng lẽ trở về nhà. Tam Thúc đi đầu dòm trước ngó sau, theo sau là Sở Uyển Đình và Đào Nương. Đang men theo tường nhà để đi đến cửa thì hắn giật nảy, cứng đờ người khiến cho Đào Nương khó chịu, lên tiếng thúc giục.
“Thúc đi nhanh đi.”
“Đào Nương cũng có ở đó à?”
Giọng của Bạch Nguyệt Quân vang lên làm cho Đào Nương tái mặt, quay sang ra hiệu cho Sở Uyển Đình đi ngược lại liền bị Bạch Nguyệt Quân xuất hiện ở phía sau lưng chặn lại. Nàng hỏi bằng giọng nhàn nhạt.
“Mấy đứa đi đâu mà đến canh năm mới về?
Bạch Nguyệt Quân vừa nói, vừa chầm chậm bước tới khiến cho cả ba người vô thức lùi lại. Thấy không có ai đáp, nàng gằn giọng hỏi lại.
“Là đi đâu?”
Đào Nương và Sở Uyển Đình lập tức đẩy Tam Thúc lên phía trước, nói.
“Là Tam Thúc xúi giục bọn con cùng đi bốc mộ!”
Tam Thúc liền mắng.
“Hai cái đứa mắc dịch này, làm như ta không trả thù lao cho hai đứa vậy?”
Rồi hắn quay sang cười với Bạch Nguyệt Quân, giọng điệu xoa dịu.
“Đại tẩu, có chuyện gì thì từ từ nói, có được không?”
Bạch Nguyệt Quân dò xét thân thể của hắn xong thì trực tiếp đá hắn sang một bên, sau đó bước đến nắm lấy cổ tay của Đào Nương. Nàng liền cảm nhận được có một cỗ tử khí cùng lệ khí, oán khí quấn lấy nhau. Bạch Nguyệt Quân nắm chặt lấy tay của Đào Nương, tay còn lại vuốt dọc từ vai xuống, con cương thi lập tức bị đẩy ra bên ngoài.
Bạch Nguyệt Quân chau mày nhìn Tam Thúc cùng con cương thi nằm trên mặt đất nói.
“Ta tưởng ngươi chỉ dẫn hai tiểu nha đầu này đi đâu đó nghịch phá thôi. Vậy mà ngươi dám đi bốc mộ, còn biết luyện thi? Ngươi chán sống rồi phải không?”
Tam Thúc loạng choạng đứng dậy, lên tiếng phân trần.
“Đệ chỉ muốn lấy cái xác này về để tập giải phẫu thôi. Còn cương thi là ngoài ý muốn mà. Đệ đâu có biết đêm qua là đêm rằm chứ, đến lúc đào lên là đã thi biến rồi.”
Bạch Nguyệt Quân nắm chặt nắm đấm, cố gắng kiềm chế cơn giận của mình. Nàng không muốn đả thương thân xác của Lưu Vân, nhưng vẫn muốn trừng phạt tên này một trận, liền vung một đường kiếm chỉ làm cho tấm phù lục trên trán cương thi bị cắt làm đôi.
Nó lập tức bật người dậy, nhìn một lượt đám người trước mặt, sau đó lao vào tấn công Tam Thúc đang đứng bên cạnh. Bạch Nguyệt Quân nhàn nhạt nói.
“Ngươi tài giỏi lắm phải không, vậy thì nếu ngươi thuần phục được nó, ta sẽ cho ngươi giữ lại. Còn hai đứa, đi theo ta.”
Con cương thi đưa tay đến muốn tóm lấy Tam Thúc liền bị hắn lách mình rồi chộp lấy, sau đó gạt chân mượn thế vật nó xuống đất. Rồi hắn lại dùng chân kẹp lấy cổ cương thi, tay vẫn ôm chặt tay của nó rồi đè chặt cương thi xuống.
“Tẩu đừng có giỡn vậy mà?”
“Ai nói ta giỡn chứ?”
Bạch Nguyệt Quân xoay người đi vào nhà, theo sau là Sở Uyển Đình và Đào Nương. Hai nàng có đưa mắt nhìn Tam Thúc một lúc nhưng chỉ nhún vai một cái rồi cùng khuất dạng.
Chờ khi không còn nghe tiếng bước chân nữa, Tam Thúc mới thì thầm, cẩn thận lấy ra một tá phù lục.
“Tẩu nghĩ đệ chỉ có một tấm phù lục trong người thôi sao? Tẩu xem thường đệ rồi.”
Nhưng lời vừa dứt, sấp phù lục trong tay hắn liền bị một tia lửa bay ra từ trong nhà đốt cháy, khiến hắn giật mình buông lỏng bị cương thi đánh bay. Hắn lăn lộn mấy vòng rồi đau đớn ngồi dậy. Lúc này cương thi lại phi thân đến. Hắn khẽ lắc đầu, mắng một câu.
“Con mẹ nó.”
Bên trong thư phòng, Sở Uyển Đình và Đào Nương nghe tiếng hắn kêu la mà không khỏi rùng mình. Phải vật lộn với thứ tà vật như vậy không phải chuyện dễ chịu gì. Hai nàng khẽ liếc mắt ra ngoài cửa sổ, thấy Tam Thúc bị cương thi đè dưới đất, há to miệng muốn cắn hắn, rồi lại nhìn sang Bạch Nguyệt Quân ngồi sau án thư nhàn nhạt nhìn mình.
Sở Uyển Đình thấp giọng cất tiếng hỏi.
“Sư phụ biết tụi con đi bốc mộ từ lúc nào vậy?”
“Sau khi hắn ra khỏi nhà.”
“Vậy tại sao tiên tử lại biết tụi con đi bốc mộ thế?”
“Là Linh Nhiễm kể cho ta.”
Lúc này ngoài sân truyền đến thanh âm.
“Đừng tưởng ta đánh không lại ngươi đấy, chỉ là ta muốn giữ thân thể của ngươi nguyên vẹn thôi. Đến đi!”
Sau đó là một tiếng gào rú cùng với tiếng hét thất thanh vang lên.
Bạch Nguyệt Quân ôm trán lắc đầu. Cái miệng này rất giống Lưu Vân, dù chuyện có thế nào cũng có thể nói ra được mấy câu chọc người, lại thêm hắn rất có năng lực, dù cho bề ngoài có bỡn cợt thế nào đi chăng nữa thì cũng không thay đổi được. Nàng nhìn hai đứa tiểu bối nói.
“Sau này hắn có nhờ vả gì thì nhớ suy nghĩ kỹ rồi hẳn nhận lời. Nếu không thì họa từ trên trời rơi xuống cũng không biết là tại sao đấy.”
“Dạ. Đồ nhi hiểu rồi. Vậy còn thúc ấy thì sư phụ xử lí thế nào?”
“Để hắn đánh thêm một lúc nữa đã.”
Hơn hai khắc đồng hồ sau, Bạch Nguyệt Quân mới bước ra ngoài sân, thấy đạo bào đen của Tam Thúc đã bị cào xé đến rách nát, còn hắn thì đang đè lên người bóp cổ cương thi mà đập đầu nó xuống đất. Miệng hắn liên tục mắng.
“Tức chết! Tức chết! Đúng là tức chết ta mà! Ngươi có biết phải tốn bao nhiêu bạc để may cái đạo bào này trong một ngày không hả?”
Cương thi chỉ có thể gầm gừ khẽ vài tiếng, sau đó hất văng hắn ra để thoát thân. Bạch Nguyệt Quân liền phóng Thanh Phong Kiếm đến trước mặt chặn đường nó, cho Tam Thúc cơ hội tóm lấy vặn ngược tay nó sau đó ném nó trở lại. Hắn thở hổn hển, nhìn Bạch Nguyệt Quân nói.
“Tẩu đừng xen vào, đệ sắp thắng rồi.”
“Đủ rồi. Đừng đánh nữa. Ngươi còn đánh nữa thì thân thể của nó sẽ nát mất. Đến lúc đó ngươi lại đi đào thêm một cái mới thì sẽ rất phiền phức. Ngươi cứ giữ lại nó, muốn làm gì thì làm, đừng gây họa cho bản thân là được.”
Bạch Nguyệt Quân nhẹ nhàng nói. Nàng nhìn gương mặt của Lưu Vân thở dốc mà nhớ lại lần hắn bị thương nặng, trong lòng nàng chợt thắt lại. Nàng cất tiếng hỏi.
“Ngươi thật sự là đệ đệ của Lưu Vân sao?”
Hắn đang đạp vài cái vào cương thi dưới chân, nghe Bạch Nguyệt Quân hỏi thì gãi đầu. Hắn cũng không chắc về việc này nữa, chỉ là trước giờ luôn gọi Lưu Vân là đại ca, mà Lưu Vân cũng xem hắn như đệ đệ của mình. Vậy nên cả hai rất thân thiết với nhau.
“Đệ cũng không rõ nữa. Huynh ấy và đệ không phải kiểu huynh đệ máu mủ thông thường, cũng không giống với huynh đệ kết nghĩa. Nói đúng hơn thì đệ là một nhân cách được sinh ra trong tâm trí của huynh ấy trong đoạn thời gian huynh ấy bị rối loạn căng thẳng sau sang chấn.”
Hắn dừng lại một chút, xoa xoa hai bàn tay với vẻ ngập ngừng.
“Ban đầu đệ có phần hung bạo ngang tàng, vì vậy đại ca không cho đệ ra ngoài. Đệ cứ nghĩ huynh ấy sẽ nhốt đệ mãi trong thức hải, không ngờ trong quá trình tu hành của mình ở những kiếp trước, huynh ấy dành thời gian thu thập rất nhiều sách cho đệ đọc, nói là không cho đệ ra ngoài cũng không thể nhốt đệ được. Đại ca còn bắt đệ học y thuật, nói khi biết cách cứu chữa cho một người khó đến mức nào, tự khắc sẽ kiềm chế lại tâm tính của mình.”
Bạch Nguyệt Quân khẽ nhíu mày, dù không rõ rối loạn căng thẳng sau sang chấn Tam Thúc nói đến là gì, mà lại khiến hắn được sinh ra trong tâm trí của Lưu Vân, thế nhưng nàng vẫn biết chuyện Lưu Vân trải qua rất ám ảnh. Chợt, nàng cất tiếng hỏi.
“Thế tại sao chàng ấy lại nói bản thân cô đơn, không phải là có ngươi bầu bạn rồi sao?”
“Chuyện này… Là do nhị ca. Tẩu biết chuyện đại ca luôn tự phong ấn ký ức của bản thân trước mỗi lần vào luân hồi đúng chứ? Nhị ca bản tính lạnh lùng kiêu ngạo, không chấp nhận việc đại ca chối bỏ bản thân như vậy, nên đã âm thầm gỡ phong ấn ký ức. Lúc đầu đại ca luôn bỏ qua, nhưng nhị ca lặp lại chuyện này quá nhiều lần nên đại ca đã tách nhị ca ra khỏi tâm trí, tạo ra hồn phách riêng cho huynh ấy rồi đẩy huynh ấy xa khỏi mình. Đệ cũng bị huynh ấy làm cho ngủ say trong Linh Đài, đến tận bây giờ mới tỉnh lại.”
Trên mặt Bạch Nguyệt Quân thoáng vẻ kinh ngạc. Vậy mà còn một người như hắn từng tồn tại trong thức hải của Lưu Vân nữa, nàng không thể tưởng tượng được có tận hai người như vậy trong đầu là cảm giác như thế nào. Rồi đến chuyện hắn đã ngủ say lâu như vậy nữa, tính nhẩm thì thời gian hắn ngủ say có thể còn nhiều hơn tuổi của nàng, mà đó cũng là thời gian mà Lưu Vân tự mình trải qua muôn kiếp nhân sinh. Điều này khiến Bạch Nguyệt Quân không biết phải nói gì nữa.
Nàng nhìn Tam Thúc đang vạch xem cái đạo bào rách của mình, trầm tư một hồi thì nói.
“Ngươi… Đệ vào trong thay y phục đi. Sắp xếp cho nó nữa.”
Bạch Nguyệt Quân chỉ vào con cương thi dưới chân sau đó xoay người đi vào trong nhà. Đến khi bước đến hiên nhà thì dừng lại nhìn hắn nói.
“Bây giờ đệ sống cùng với chúng ta, không có tên thì khó mà giao tiếp được. Kiếp này chàng ấy họ Lưu, nên đệ cũng lấy họ Lưu đi. Tên thì… Lấy một chữ Thanh, được không?”
Ánh mắt của hắn lộ vẻ mừng rỡ, miệng tươi cười vội vàng chắp tay cúi người thật sâu với Bạch Nguyệt Quân.
“Tiểu đệ đa tạ đại tẩu đặt tên.”
Bạch Nguyệt Quân gật đầu, rồi tiếp tục đi vào trong nhà. Lưu Thanh vẫn không thể ngừng cười. Cương thi vừa đứng dậy liền bị hắn khoác vai dẫn đi. Hắn nói.
“Hôm nay là ngày vui của ta. Ta không chấp ngươi làm hỏng đạo bào nữa. Nhưng mà chốc nữa ta mổ xẻ ngươi thì ngươi phải nằm im, nếu không vết cắt bị lệch thì khi khâu lại sẽ không đẹp đâu.”
Cương thi quay đầu nhìn hắn gầm gừ liền bị hắn vả vào mặt mắng.
“Cẩn thận lời nói của ngươi. Nếu không phải vì ta lười đào một cái xác mới thì đã hỏa thêu ngươi rồi, còn cần phải vật lộn với ngươi sao?”
Cương thi gầm gừ vài tiếng như đáp lại. Lần này thì Lưu Thanh bật cười, nói.
“Như vậy mới là biết điều chứ. Ngươi làm theo lời ta thì ta sẽ không bạt đãi ngươi đâu. Nói cho ngươi biết, ta đây tuy không phải tu sĩ thần thông quảng đại như đại ca đại tẩu nhưng cũng có chút năng lực, dư sức nuôi mười tên như ngươi."
Nhưng đang đi bỗng nhiên cương thi dừng lại, quay sang nhìn Lưu Thanh gầm gừ rồi rít một tiếng cao vút. Mặt của Lưu Thanh biến sắc, lập tức tung một cước vào người cương thi làm nó bay ra xa. Nó hoảng loạn, lảo đảo đứng dậy chạy đi, trong khi Lưu Thanh đuổi theo phía sau, lớn tiếng chửi.
“Thằng mắc dịch, mau đứng lại! Hôm nay ta sẽ moi hết nội tạng của ngươi ra! Đã chết rồi còn muốn ta tìm nữ nhân cho ngươi hả?”
Đề xuất Tiên Hiệp: Quái Vật Tới Rồi
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.