Chương 81: Hồn hề quy lai.

Cuộc nói chuyện của Bạch Nguyệt Quân và Lưu Thanh ở ngoài sân được đám Sở Uyển Đình đứng ở cửa sổ thư phòng nghe được hết. Tuy phản ứng của cả ba rất khác biệt nhưng điểm chung là rất bất ngờ với thân thế của Lưu Vân.

Ba nàng vốn tưởng Lưu Vân chỉ là một vị đại năng nào đó chuyển thế như Bạch Nguyệt Quân mà thôi, vậy nên tốc độ tu luyện mới nhanh đến như vậy, lại còn có đạo hạnh thâm sâu khó lường nữa. Nào ngờ hắn lại không đơn giản như các nàng vẫn tưởng.

Đào Nương nhìn bóng lưng Lưu Thanh đang đuổi theo cương thi nói.

“Quá khứ của tiên sinh phức tạp như vậy, bảo sao lúc chúng ta hỏi đến tuổi, người không chịu trả lời.”

Sở Uyển Đình gật đầu đồng tình. Nàng nhìn sang Linh Nhiễm, thấy Linh Nhiễm đang suy nghĩ chuyện gì đó, liền nhẹ nhàng hỏi nhỏ.

“Linh Nhiễm, muội đang suy nghĩ chuyện gì thế?”

Linh Nhiễm thoáng giật mình, đáp lời Sở Uyển Đình bằng giọng điệu ngập ngừng.

“Hai tỷ nói phụ thân có thể mở lối vào Cửu U, thế tức là Tam Thúc cũng biết, phải không?”

Đào Nương quay đầu nhìn Linh Nhiễm, miệng nở một nụ cười gượng gạo, ấp úng nói.

“Thật ra… ngay cả thuật phi cử thúc ấy cũng không biết nữa, đừng nói đến thần thông ấy. Nhưng mà thúc ấy vẫn có thực lực khác người, không chừng sẽ giúp được muội.”

Đào Nương nói nửa chừng thì thấy Linh Nhiễm nhìn xuống túi gấm cầm trên tay, liền nói thêm để chống chế. Nàng bước đến ôm lấy Linh Nhiễm, giọng an ủi.

“Muội đừng lo, chắc chắn thúc ấy sẽ giúp được mà.”

Linh Nhiễm nghe vậy thì gật đầu. Đến xế chiều, ba nàng mới tìm thấy Lưu Thanh trong phòng của Lưu Vân, cũng không rõ là hắn về từ lúc nào. Khi này toàn bộ cửa đã được đóng kín, đồ đạc trống trơn, chỉ độc một cái giường cao ở giữa phòng, xung quanh thì thắp đầy đèn làm cả phòng sáng bừng không có một góc tối.

Con cương thi nằm yên trên cái giường đó, mặc cho Lưu Thanh dùng dao rạch bụng, khi được Lưu Thanh hỏi đến nó còn gầm gừ đáp lại.

“Xem ngươi đi, khi sống sinh hoạt như thế nào mà thận lại như thế này, nhỏ xíu lại còn chuyển màu nữa. Ngươi bị suy thận à? Ta biết là ngươi đã chết hơn năm ngày rồi nhưng nội tạng của xác chết mới thì phải bị trương lên chứ không phải bị teo lại.”

Đám Sở Uyển Đình đứng ở cửa, ngơ ngác nhìn Lưu Thanh vừa mổ vừa nói chuyện với cương thi, khiến cho Đào Nương nghi ngờ lời nói của bản thân lúc sáng. Ba nàng định bước vào liền bị Lưu Thanh ngăn lại, tay chỉ vào sấp phù treo ở cửa.

“Ta đã tiệt trùng căn phòng rồi, muốn vào thì mỗi đứa xé một tấm phù rồi mới được vào.”

Ba nàng liền làm theo. Phù lục vừa bị xé, lập tức có một màn lửa bùng lên nuốt trọn cả ba trong một thoáng rồi biến mất mà không để lại chút thương tổn nào. Các nàng có chút kinh ngạc, cẩn thận dò xét thân thể, phát hiện cơ thể được một lớp khí vô cùng ấm áp bao phủ.

Linh Nhiễm làm xong không ngần ngại đi vào, để lại Sở Uyển Đình và Đào Nương vẫn đang thích thú với chuyện vừa rồi. Nàng hỏi.

“Tam Thúc, người rất thần thông quảng đại phải không?”

Lưu Thanh cặm cụi quan sát nội tạng của cương thi cất tiếng đáp.

“Cái này dùng cho phụ thân và mẫu thân con mới đúng. Ta làm gì có bản lĩnh đó.”

“Thế người có pháp lực thông thiên không?”

“Không có, không có.”

“Vậy người có thể giúp con gặp mẹ một lần không?”

“Ta đã bảo là… Khoan đã, con muốn ta làm gì?”

Lưu Thanh ngẩn mặt nhìn Linh Nhiễm, thấy đôi mắt lưu ly của nàng đã chảy hai dòng lệ. Hắn liền luống cuống buông dao bước đến, ân cần hỏi.

“Con khoan hãy xúc động. Con muốn gặp lại mẹ sao?”

Linh Nhiễm gật đầu, đưa túi gấm chứa lân giáp của mẹ nàng cho Lưu Thanh. Hắn mở túi gấm ra, thấy bên trong còn có một viên yêu đan tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Lưu Thanh trầm ngâm một hồi mới cất tiếng, giọng điệu có chút miễn cưỡng.

“Thật ra ta có biết cách triệu hồn người chết. Nhưng mà mẹ con bị lấy đi yêu đan, hồn phách không còn nguyên vẹn, cùng lắm chỉ là chút tàn hồn vào lúc chết thôi. Mà ta cũng không biết mẹ con mất đã lâu chưa, liệu tàn hồn này có còn trụ được đến bây giờ hay không?”

Nếu là hồn của người bình thường thì đã dễ, nhưng đây là yêu quái bị rút lấy yêu đan, thật sự là đã làm khó hắn rồi.

Linh Nhiễm nghe vậy thì vội vàng nói.

“Mười năm. Chỉ mười năm thôi. Thúc giúp con có được không?"

Lưu Thanh nhìn Linh Nhiễm nước mắt chảy ròng, nội tâm của hắn vì vậy cũng bị dao động. Hắn đứng dậy quả quyết nói.

“Được. Tuy là ta không chắc sẽ thành công, nhưng ta sẽ làm thử một lần. Này, tỉnh lại đi! Tự khâu bụng lại rồi chuẩn bị pháp đàn giúp ta.”

Lưu Thanh vỗ vào con cương thi đang nằm trên giường một cái. Nó liền bật dậy, chỉ vào cái bụng bị mở tung của mình mà gầm gừ, nhưng lúc này Lưu Thanh đã kéo đám Linh Nhiễm đi mất. Nó chỉ đành rít lên một tiếng như tiếng thở dài mệt mỏi, rồi cẩn thận với lấy cái khay dụng cụ bên cạnh để lấy kim chỉ, sau đó bắt đầu khâu bụng lại. Vừa khâu, nó vừa gầm gừ như đang than vãn. Hồi sau khi khâu xong, nó còn dọn đống bừa bộn, sắp xếp lại dụng cụ rồi mới đi chuẩn bị pháp đàn theo lời dặn của Lưu Thanh.

Canh ba đêm đó, giữa sân nhà dựng lên một pháp đàn, phía trên đặt một cái lư cắm hương lớn, hai bên đặt hai cây nến dài, còn có mực chu sa, gạo muối, bút lông, kiếm gỗ đào cùng một sấp giấy vàng trống. Xung quanh pháp đàn thì được dán đầy phù lục.

Thấy con cương thi ngồi ở bàn đá, nhìn vào màn đêm tĩnh mịch, Lưu Thanh chậm rãi bước đến cất tiếng khen.

“Không ngờ ngươi học nhanh đến như vậy. Ngươi nói xem có phải là ngươi đã thành tinh rồi không?”

Khi này Lưu Thanh mặc đạo bào vàng, trên đầu đội mũi vải in hình âm dương bát quái. Trông hắn không khác gì thuật sĩ giang hồ cả. Nói xong với cương thi, hắn mới bước đến pháp đàn, thắp ba nén hương vái trời đất, sau đó chắp tay thủ ấn, miệng thầm niệm phép, rồi hướng về bốn hướng vái lạy.

Đám Linh Nhiễm đứng bên cạnh nhìn theo từng động tác của hắn, trong lòng xen lẫn nghi hoặc và tò mò. Bởi các nàng chưa thấy cách làm này bao giờ cả. Bạch Nguyệt Quân cũng đang ngồi ở hiên nhà quan sát, lúc chiều Lưu Thanh đã tìm đến nàng để báo trước, vậy nên Bạch Nguyệt Quân nửa muốn xem, nửa đề phòng hắn triệu nhằm quỷ lệ lạ mặt mà có thể kịp thời xử lí.

Sau khi bái xong, Lưu Thanh vẩy tay gọi Linh Nhiễm đến, rồi lấy ra yêu đan từ trong túi gấm đưa lên mắt quan sát tỉ mỉ. Nhìn vào dấu vết trên yêu đan, hắn liền biết yêu đan này đã từng bị luyện hóa, cũng từng bị oán khí quấn lấy. Hắn nhẹ nhàng đặt yêu đan lên giữa pháp đàn, sau đó cầm bút nhúng vào mực chu sa. Lúc này Lưu Thanh cất tiếng hỏi.

“Tên của mẹ con là gì?”

“Là Khương Linh.”

Lưu Thanh viết tên mẹ của Linh Nhiễm lên một tấm giấy trống rồi đặt dưới viên yêu đan. Sau đó hắn lấy từ trong tay áo ra một cái chuông, tay còn lại chấm vào mực chu sa vung tay vẽ vào không khí. Từng đường nét của bát quái theo ngón tay của hắn hiện ra giữa không trung. Hắn vừa vẽ vừa niệm.

“Lâm binh đấu giả giai trận liệt tiền hành, ngũ phương chính thần tốc tốc giáng lâm!”

Lưu Thanh vung tay áo đẩy bát quái bay lên phía trên pháp đàn, theo tiếng rung chuông của Lưu Thanh xoay chuyển không ngừng. Hắn ra hiệu cho Linh Nhiễm lùi lại, rồi bấm ngón tay lấy một giọt máu bắn lên bát quái trên không, tiếp tục niệm.

“Hồn hề quy lai! Âm dương tương cách, huyết khế vi môi, hương yên vi dẫn, nhữ chi thần thức tốc lai thử đàn! Tàn hồn Khương Linh, tốc tốc quy lai!”

Khói hương bay lên vòng bát quái phía trên pháp đàn liền bị dao động. Vòng bát quái cũng ẩn hiện linh quang cùng với tiếng chuông vang lên không dứt.

Một cỗ âm khí từ trong vòng bát quái tràn ra lan khắp sân. Con cương thi ngồi ở bàn đá lúc này mới chú ý đến pháp đàn, chợt nó run rẩy, lập tức chạy đến nấp phía sau cây đào. Nó khẽ nhìn ra, thấy thân ảnh của một nữ tử dần dần hiện rõ phía trước pháp đàn, khiến cho mọi người ở đó chấn kinh. Vậy mà Lưu Thanh thật sự có thể gọi hồn được?

Linh Nhiễm nhìn thân ảnh của nữ tử mà đôi mắt rưng rưng, chầm chậm bước đến cất tiếng gọi.

“Mẹ! Tiểu Dung ở đây!”

Thế nhưng Khương Linh không có phản ứng gì với Linh Nhiễm. Nàng ta nhìn quanh bằng đôi mắt thẫn thờ, rồi nhìn về phía yêu đan đặt trên pháp đàn. Nàng ta từ từ lướt đến, đưa tay chạm vào yêu đan, ánh mắt vui mừng như thể đã nhận ra đây là yêu đan của mình.

Lưu Thanh quay sang nói với Linh Nhiễm.

“Cho ta xin một giọt máu của con, bắn lên viên yêu đan ấy.”

Linh Nhiễm vội vàng cắn đầu ngón tay rồi bước đến nhỏ máu lên yêu đan, liền bị yêu đan hấp thụ lấy, lóe sáng màu đỏ tươi rồi vụt tắt. Mắt của Khương Linh nhìn theo động tác của Linh Nhiễm cũng thoáng lóe sáng, nàng tiến đến gần quan sát Linh Nhiễm, miệng mấp máy.

“Tiểu… Dung… Tiểu Dung!”

Cỗ oán khí nồng đậm không biết đến từ đâu quấn lấy tàn hồn của Khương Linh. Nàng gầm lên, điên cuồng vung trảo, miệng liên tục kêu.

“Tiểu Dung! Không được làm hại Tiểu Dung!”

Lưu Thanh lao vào đỡ đòn trảo cho Linh Nhiễm, để lại ba vết rách dài trên lưng. Sau đó hắn đẩy Linh Nhiễm ra xa, còn bản thân nhảy vào giữ chặt Khương Linh lại. Hắn biết kiểu gì cũng sẽ gặp chuyện này, chỉ là hắn không ngờ lại tệ đến như vậy.

Linh Nhiễm cùng Sở Uyển Đình và Đào Nương không khỏi chấn kinh. Bạch Nguyệt Quân cũng suýt đứng dậy khỏi ghế khi Khương Linh tấn công Linh Nhiễm. Lưu Thanh bên này ra sức khống chế Khương Linh, tay phi phù lục đánh trả, miệng hô to.

“Thành Hoàng, Thổ Địa, Âm Sai đâu? Đã đến sao còn đứng xem?”

Theo tiếng gọi của Lưu Thanh, Thành Hoàng Tạ Đình Sơn cùng hơn mười Âm Sai đứng trên mây xem từ sớm liền đáp xuống, dùng Phược Hồn Tỏa trói chặt Khương Linh lại. Thổ Địa Công cũng từ dưới đất trồi lên. Tất cả đi đến hành lễ với Lưu Thanh.

“Tiên sinh đừng tức giận. Chúng ta là không muốn làm ảnh hưởng đến pháp sự của ngài nên mới không ra mặt kịp thời. Mong tiên sinh thứ lỗi.”

Lưu Thanh liền xua tay.

“Đừng gọi ta là tiên sinh. Ta là Lưu Thanh, không phải đại ca Lưu Vân.”

Rồi hắn tiến đến quan sát Khương Linh, lúc này đã hóa điên không còn nhận ra ai mà thở dài một tiếng. Lưu Thanh quay sang nói với Linh Nhiễm.

“Mẹ của con bị oán khí ăn mòn thần trí rồi. Mười năm không quá dài, nhưng cũng không phải là ngắn. Nếu lúc chết được quỷ thần đưa về Âm Ty thì còn tránh được việc tàn hồn tan biến hay bị tích tụ oán khí. Nhưng theo ta biết thì thần đạo ở nơi đó đã mục nát. Vì vậy tàn hồn của mẹ con mới vất vưởng ở Dương Gian, bị oán khí, lệ khí quấn lấy. Chuyện này có mặt tốt là giúp tàn hồn của mẹ con không tiêu tán quá sớm, nhưng lại từ từ ăn mòn thần trí của nàng ta. Ai! Khó cho ta quá!”

Linh Nhiễm vội hỏi lại.

“Vậy thúc có thể giúp mẹ con lấy lại thần trí không?”

Biểu cảm trên mặt Lưu Thanh rất khó tả. Hắn muốn trả lời, nhưng lời như bị nghẹn ở cổ, không tài nào thốt ra được. Hắn liền quay sang bảo Tạ Đình Sơn.

“Ngài nói đi.”

Thành Hoàng Tạ Đình Sơn cũng có chút miễn cưỡng. Chính y đã nghe tên tinh quái đó khai quá trình hành hạ Khương Linh, biết Linh Nhiễm đau lòng như thế nào khi mất mẹ. Vì thế y cũng khó mà nói ra lời này được. Y tiến lên, giọng điệu nhẹ nhàng nói.

“Chuyện này không phải không thể. Chỉ cần tán đi oán khí là được. Nhưng nếu làm thì tàn hồn yếu ớt này sẽ lập tức tan biến trong chốc lát.”

Linh Nhiễm sững sờ, cơ thể như mất đi sức lực, ngồi khuỵu xuống dưới đất. Bạch Nguyệt Quân liền lao đến đỡ nàng, ôm chặt nàng vào lòng mình, nhẹ nhàng nói.

“Linh Nhiễm, không sao đâu. Mẫu thân sẽ nghĩ cách, không để cho mẹ con tan biến đâu.”

Bạch Nguyệt Quân cũng đã được Lưu Thanh báo trước sẽ xảy ra chuyện này, thế nhưng nàng vẫn chấp nhận để hắn làm pháp sự, cốt là vẫn tin tưởng khi Khương Linh gặp lại Linh Nhiễm sẽ lờ mờ nhận ra nàng. Nào ngờ sự lại đúng như dự liệu.

Mọi người có mặt ở đây ai cũng cảm thấy chạnh lòng, kể cả những Âm Sai, hay con cương thi đang trốn phía sau cây đào kia. Lưu Thanh lúc này đã buông xuôi, thầm nghĩ.

‘Nếu là đại ca thì đã giải quyết được rồi.’

Lập tức trong đầu hắn vang lên một giọng nói quen thuộc.

“Nếu là ta thì sao?”

“Đại ca! Huynh tỉnh dậy rồi!”

Lưu Thanh hô lên, làm Bạch Nguyệt Quân và mọi người mừng rỡ. Nàng cẩn thận đỡ Linh Nhiễm tiến đến gần hỏi Lưu Thanh.

“Lưu Vân chàng ấy tỉnh rồi sao?”

Lưu Thanh mỉm cười gật đầu, sau đó hắn nhắm mắt lại. Cơ thể của hắn liền phát sinh biến hóa. Tóc biến thành màu trắng bạc, thân thể cũng cao lên một khoảng. Rồi hắn lại mở mắt ra, ánh mắt bình thản như mặt hồ phẳng lặng.

Hắn mỉm cười, đưa tay xoa đầu Linh Nhiễm, dịu dàng nói.

“Để con chịu khổ rồi.”

Đề xuất Tiên Hiệp: Đạo Lữ Của Nhân Vật Chính Đều Thuộc Về Ta
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.