Chương 82: Khả tương lưu.

Tạ Đình Sơn, Thổ Địa Công cùng các Âm Sai liền hướng về phía Lưu Vân lần nữa hành lễ. Hắn liền đưa tay ngăn lại, rồi đi đến xem xét Khương Linh, khẽ nâng tay kéo ra một tia oán khí quan sát. Quả thật oán khí rất nặng.

Lưu Vân lật trở bàn tay lấy ra Ngọc Liên Ngũ Sắc, định thu tàn hồn của Khương Linh vào trong thì chợt nhận ra tàn hồn vẫn còn bị gắn với pháp trận triệu hồn. Hắn phóng Ngọc Liên lên pháp đàn, sau đó lấy cầm lên một tấm giấy viết tên của Khương Linh lên khẽ vẫy một cái. Lập tức tấm giấy bị đốt cháy. Rồi hắn nắm lấy một nắm gạo cùng một nắm muối rải quanh pháp đàn, rồi chắp tay thủ ấn, miệng niệm.

“Lai hữu dẫn, khứ hữu tống, hồn quy địa phủ, các an kỳ mệnh, âm dương dị đạo, bất khả tương lưu.”

Vòng bát quái lơ lửng phía trên pháp đàn theo tiếng niệm của hắn mà ẩn hiện, dường như sắp biến mất. Tàn hồn của Khương Linh cũng dao động theo. Lúc này hắn mới thi pháp thu tàn hồn vào trong Ngọc Liên, rồi kết chỉ kéo ngón tay, yêu đan cùng Ngọc Liên liền bay đến tay Lưu Vân.

Lưu Vân quay sang đưa yêu đan cùng Ngọc Liên cho Linh Nhiễm, sau đó mới hướng về pháp đàn vái ba cái, rồi vung tay làm tắt nến và hương. Hắn vẫy tay gọi cương thi phía sau cây đào đến, nhưng nó không có phản ứng gì.

Nó nhìn Tạ Thành Hoàng cùng Thổ Địa Công rồi lại nhìn Lưu Vân mà lắc đầu. Lưu Vân nhìn nó mà thấy có chút buồn cười, đưa tay đến kéo lại. Cương thi liền bị một lực lượng vô hình kéo về phía Lưu Vân. Hắn nói với cương thi.

“Ngươi không sợ lửa phải không? Vậy thì đem chỗ phù lục dán trên pháp đàn này đốt hết giúp ta.”

Nhìn thấy ánh mắt ôn hòa của Lưu Vân, nó liền gật đầu. Sau đó Lưu Vân quay sang nói với Thành Hoàng Tạ Đình Sơn.

“Thành Hoàng đại nhân, Lưu mỗ mạn phép hỏi ở Âm Ty của bổn huyện có nơi nào có âm khí thuần nguyên nồng đậm không?"

Tạ Đình Sơn như nhận ra liền hỏi.

“Tiên sinh là muốn…”

Lưu Vân khẽ gật đầu.

“Đúng vậy, dùng âm khí thay cho phần oán khí bị tẩy trừ. Như vậy có thể giúp tàn hồn trụ lại được. Còn có thể tạo lại một hồn phách hoàn chỉnh để đưa đi luân hồi nữa.”

Tạ Đình Sơn vỗ trán của bản thân một cái. Vậy mà lúc nãy y không nhớ ra cách này. Y đáp.

“Tất nhiên là có. Mời tiên sinh đi theo Tạ mỗ.”

“Thành Hoàng đại nhân cứ đi trước để chuẩn bị. Lưu mỗ sẽ theo sau.”

“Được. Vậy Tạ mỗ về Âm Ty chuẩn bị ngay.”

Nói rồi y cùng Âm Sai hóa thành khói rồi biến mất. Thổ Địa Công thấy bản thân không còn việc ở đây bèn hành lễ với Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân rồi cũng độn thổ đi mất.

Chờ khi tất cả người ngoài đi khỏi, Bạch Nguyệt Quân và Linh Nhiễm mới lao đến ôm lấy Lưu Vân, khiến hắn có chút bất ngờ, sau đó hắn cũng vòng tay ôm lấy cả hai, nhẹ nhàng vỗ về cả hai.

“Được rồi. Ổn rồi. Cả hai thả ta ra có được không?”

Bạch Nguyệt Quân lắc đầu, còn Linh Nhiễm thì càng ôm chặt hơn. Lưu Vân khẽ thở dài, nhìn sang Sở Uyển Đình và Đào Nương đang đứng nhìn, dường như cũng muốn đến hỏi thăm, hắn liền nói.

“Hai nha đầu các ngươi muốn thì cũng đến đi.”

Mắt hai nàng như sáng lên, chạy đến ôm lấy làm cho Lưu Vân bị ép đến không thở nổi. Tầm nửa khắc sau, Lưu Vân thay đạo bào bằng bộ trường sam xám tro bước ra, pháp đàn khi này cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ, còn con cương thi đang đứng chờ hắn cùng Bạch Nguyệt Quân và đám Linh Nhiễm. Hắn nhìn cương thi nói.

“Ngươi không đi theo được. Biết là âm khí có lợi cho ngươi nhưng dù sao đó cũng là Âm Ty, ngươi không sợ bị Âm Sai bắt sao?”

Nó liền gầm gừ đáp lại.

“Không được, ngươi ở nhà chờ đi. Trong lúc chờ thì khâu lại vết ở bụng, ngươi khâu xấu quá đấy.”

Nói rồi hắn cùng cả nhà cưỡi mây bay vào trong huyện thành. Trên mây, Đào Nương cất tiếng hỏi Lưu Vân.

“Tiên sinh, người và Tam Thúc hiểu nó nói sao?”

“Không, ta đoán mò thôi. Còn Tam Thúc của mấy đứa thì ta không rõ.”

Xong, Lưu Vân nghiêm túc nói.

“Chốc nữa thi pháp sẽ do Uyển Đình và Đào Nương đảm nhận việc tu bổ âm khí, còn ta và Nguyệt Quân sẽ thanh tẩy oán khí. Linh Nhiễm, con cứ đứng ngoài giữ lấy yêu đan của mẹ con là được.”

Linh Nhiễm nhìn Lưu Vân gật đầu, rồi nhìn xuống Ngọc Liên cầm trên tay. Vốn nàng chỉ muốn nói chuyện với mẹ lần cuối, thế mà Lưu Vân lại có thể giúp Khương Linh lấy lại hồn phách hoàn chỉnh để vào luân hồi. Trong lòng đối với hắn càng kính trọng hơn gấp bội.

Bên trong Âm Ty huyện Hoài An, sâu dưới mấy tầng lao ngục là một khoảng rộng thường dùng để trừng phạt tà vật, quỷ lệ quấy nhiễu bách tính. Âm khí của nơi này rất đậm, lại rất hăng làm cho đám Sở Uyển Đình, Đào Nương, Linh Nhiễm vừa bước vào đã phải bị mũi lại.

Thành Hoàng Tạ Đình Sơn cũng quỷ thần các ty không có việc lúc này đều ở đây. Bọn không hẳn là đến giúp, nhưng vì giao tình với Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân mà cũng có mặt, xem như độ thêm một tầng âm khí cho nơi đây.

Những quỷ thần thuộc Âm Ty các nơi, dù được xem là chính thần, nhưng cách tu luyện lại nghiêng về đạo thống của quỷ đạo là phần nhiều, mà cũng chỉ có Thành Hoàng cùng Văn Võ Phán Quan, Thưởng Thiện Phạt Ác mới có thể nhận hương hỏa do người dân cúng bái, tu thêm một phần đạo thống của thần đạo. Vậy nên gọi họ là quỷ thần cũng đúng, mà gọi là chính thần cũng không sai.

Lưu Vân sắp xếp mọi người vào vị trí xong thì phòng ra Ngọc Liên vào trung tâm, vận lực thi pháp thả Khương Linh ra ngoài. Nàng ta có phần hoảng loạn, muốn thoát ra khỏi nơi đây, liền bị Lưu Vân thổi thiên hỏa chặn lại. Hắn vung, điều khiển luồng thiên hỏa vây lấy Khương Linh giữ nàng ở yên một chỗ.

Bạch Nguyệt Quân bên cạnh thì lấy ra tấm lôi phù kết chỉ thi pháp, đánh ra một tia lôi điện nhắm vào Khương Linh. Lôi điện nhẹ nhàng xoẹt qua không gian, chỉ trong chớp mắt đã đánh trúng Khương Linh, khiến nàng gào rống một tiếng đinh tai nhức óc. Oán khí trên người nàng bị lôi điện do Bạch Nguyệt Quân khống chế không ngừng cắn xé, dần dần tiêu tán đi.

Sở Uyển Đình và Đào Nương lần lượt đứng ở hướng tây và hướng bắc cũng bắt đầu thi pháp, dẫn âm khí ở nơi đây nhập vào tàn hồn Khương Linh, thay thế cho phần oán khí bị tẩy trừ. Quá trình này diễn ra rất chậm, thao tác của mọi người cũng phải thật chuẩn xác, đặc biệt là phần của Bạch Nguyệt Quân. Nếu nàng dùng quá lực, thì hoặc là oán khí bị tẩy trừ quá nhanh, âm khí sẽ không thể bù kịp, hoặc là làm cho tàn hồn vốn đã yếu ớt của Khương Linh bị lôi điện làm tổn thương.

Bởi vậy tinh thần Bạch Nguyệt Quân tập trung cao độ, dồn hết tâm trí để khống chế lực của lôi điện, không để cho pháp lực được phép dao động. Nàng không được phép mắc sai lầm, nàng không thể để Linh Nhiễm phải chịu đau lần nào nữa.

Càng nghĩ, tâm tư của nàng càng dao động, khiến cho tay của nàng dao động theo. Lưu Vân nhận thấy lôi điện không ổn định, lập tức quay đầu nhìn Bạch Nguyệt Quân. Hắn liền chuyển cơ thể cho Lưu Thanh điều khiển, còn bản thân thì men theo cầu nối linh đài đi vào thức hải của Bạch Nguyệt Quân.

Bạch Nguyệt Quân thoáng giật mình, liền nhận ra có gì đó quen thuộc ấm áp đến lạ. Dường như Lưu Vân đang ở bên cạnh nắm lấy tay của nàng, cùng nàng thi pháp, giúp cho tia lôi điện ổn định lại.

Giọng của Lưu Vân vang lên trong tâm trí Bạch Nguyệt Quân. Nhưng lại rất khác với kiểu truyền âm thông thường.

“Bây giờ nàng đã bình tâm lại rồi chứ?”

Bạch Nguyệt Quân nhìn về phía Lưu Vân đứng lúc nãy, thấy Lưu Thanh đang ra sức khống chế thiên hỏa của Lưu Vân, tay lại ném ra bốn lá phù lục ra bốn góc quanh Khương Linh, miệng thì niệm chú. Sắc mặt của hắn khi này rất khó tả, răng nghiến chặt, thái dương hiện rõ mạch máu, mồ hôi ướt đẫm hết cả trán.

Nàng thấy vậy thì khẽ bật cười, nói với Lưu Vân.

“Chàng bỏ mặt đệ ấy như thế có ổn không?”

“Chỉ là đệ ấy chưa quen dùng pháp lực thôi. Thế nên mới dùng phù lục. Nhìn thì có vẻ hơi thô thiển nhưng nếu đệ ấy đánh hết sức thì ba đứa nha đầu nhà chúng vây công cũng đánh không lại đệ ấy. Có lẽ sắp tới ta sẽ tạo một thân thể riêng cho đệ ấy, để đệ ấy có thể tự mình tu luyện.”

Bạch Nguyệt Quân đồng tình đáp.

“Ta cũng thấy nên như vậy. Chàng muốn dùng lại cách lần trước sao?”

Bạch Nguyệt Quân cảm thấy Lưu Vân sẽ dùng lại cách tái tạo thân thể cho Yến Khinh Yên để giúp Lưu Thanh có cơ thể riêng. Thế nhưng số củ sen còn dư từ lần đó lại không đủ. Thế nên nàng mới hỏi Lưu Vân như vậy.

Lưu Vân không đáp ngay mà quay trở về thân thể của mình. Hắn thu lại bốn tấm phù vào trong tay áo rồi khẽ quay đầu nhìn Bạch Nguyệt Quân nói.

“Đến lúc đấy lại tính. Hiện tại chúng ta phải làm cho xong việc đã.”

Bạch Nguyệt Quân cũng chầm chậm gật đầu. Vẫn là nên chú tâm vào chuyện trước mắt trước thì hơn.

Cả nhà Lưu Vân ở trong Âm Ty ba ngày ba đêm. Quỷ thần kẻ đến người đi, ai rảnh rỗi thì lại đến xem, nếu không đều đi làm việc của mình cả, chỉ có vài Âm Sai ở lại canh giữ đám Lưu Vân thi pháp.

Đến đêm ngày thứ tư quá trình tẩy trừ oán khí mới hoàn thành. Sở Uyển Đình và Đào Nương đều đã mệt lử, cùng tìm đến một góc để nghỉ ngơi. Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân tuy cũng đã thấm mệt nhưng vẫn tiếp tục việc của mình.

Lưu Vân vẫy tay gọi Linh Nhiễm đến, nói.

“Con thử truyền linh lực vào yêu đan sau đó đưa đến gần tàn hồn của mẹ con đi.”

Linh Nhiễm nhìn hắn gật đầu, rồi chầm chậm truyền linh lực vào viên yêu đan trong tay. Yêu đan lập tức tỏa ra ánh sáng vàng nhàn nhạt thu hút tàn hồn Khương Linh đang thơ thẩn gần đó. Nàng từ từ lướt đến chạm vào yêu đan, sau đó đưa mắt nhìn Linh Nhiễm, trong ánh mắt của nàng khôi phục lại chút thần trí, cất giọng nhẹ nhàng nói với Linh Nhiễm.

“Tiểu Dung của mẹ đã lớn rồi.”

Lời vừa dứt, Khương Linh liền bị yêu đan hút vào trong, để lại Linh Nhiễm với đôi mắt rưng rưng. Nàng nhanh chóng gạt nước mắt, quay sang quỳ gối cúi đầu với Bạch Nguyệt Quân và Lưu Vân, tay giữ chặt yêu đan. Nàng vừa định dập đầu bái một cái thì bị Lưu Vân nắm cổ áo nhấc bổng lên, hắn mệt mỏi nói.

“Đừng có mà bái ta. Ta không nhận cái lễ này đâu. Ai! Tiểu nha đầu thật là… Gọi ta là phụ thân mấy năm rồi mà vẫn xem ta là người ngoài sao?”

Linh Nhiễm ngẩn mặt nhìn Lưu Vân, khẽ nói.

“Cha…”

Bạch Nguyệt Quân cũng đi đến búng vào trán Linh Nhiễm một cái, lãnh đạm nói.

“Con cũng xem ta là người ngoài sao?”

“Mẹ…”

Lưu Vân vừa thả tay ra, Linh Nhiễm liền ôm lấy rồi rút vào lòng của cả hai, cảm nhận sự ấm áp của gia đình nhỏ này, trong lòng lúc này lâng lâng khó tả.

Linh Nhiễm ôm cả hai một lúc lâu, Lưu Vân mới kéo nàng ra, quay đầu nhìn Sở Uyển Đình và Đào Nương đang gà gục ở góc, nói.

“Chúng ta đi đa tạ Thành Hoàng đại nhân rồi về nhà thôi. Hai nha đầu kia đã ngủ rồi kìa.”

Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân cùng nhau bước đến lần lượt cõng Đào Nương và Sở Uyển Đình, sau đó cùng Linh Nhiễm đi nói lời đa tạ với Tạ Đình Sơn, rồi cả nhà mới trở về Dương Gian.

Đề xuất Tiên Hiệp: Thiên Uyên
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.