Chương 83: Quản gia.

Khi cả nhà đang ở trên mây, Đào Nương lờ mờ tỉnh dậy, mắt nắm mắt mở nhìn Lưu Vân đang cõng mình, lại nhìn sang Sở Uyển Đình được Bạch Nguyệt Quân cõng ở phía bên kia. Nàng lại nhìn Lưu Vân, gương mặt của hắn vô cùng bình thản nhìn về phía chân trời.

Những ngày này Đào Nương chứng kiến Lưu Vân, Bạch Nguyệt Quân và cả Lưu Thanh đều vì Linh Nhiễm dốc sức giúp Linh Nhiễm xử lí kẻ hại mẹ của nàng rồi còn giúp nàng gặp lại tàn hồn của mẹ nữa. Đào Nương thầm nghĩ, nếu là bản thân thì bọn họ có làm như vậy không.

Đào Nương thấp giọng hỏi, làm Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đưa mắt nhìn.

“Tiên sinh, tiên tử, con cũng gọi hai người là phụ thân mẫu thân có được không?”

Lưu Vân hơi quay đầu ra sau nhìn Đào Nương đang tựa đầu vào vai mình, nhàn nhạt hỏi.

“Ngươi là con nít à?”

“Thì con thật sự là con nít mà. Nếu tính từ lúc con tụ hình người thì con chỉ hơn một tuổi mà thôi.”

Lưu Vân nghe thế thì lập tức bẻ lại.

“Có đứa trẻ một tuổi nào lại đi bốc mộ người ta chứ.”

Lời này khiến Đào Nương không biết phải đáp như thế nào. Lưu Vân dừng lại hồi lâu, rồi hít một hơi dài, nói.

“Dù ta có nhận ngươi là con gái hay không, đối với ta, ngươi vẫn như con cháu trong nhà. Có thể ngươi sẽ không được đối xử thân thiết như Linh Nhiễm, nhưng không đến mức bị xem là người ngoài.”

Bạch Nguyệt Quân tiếp lời.

“Nếu thử suy xét thì có thể miễn cưỡng xem ta và Lưu Vân là cha mẹ của ngươi, vì do bọn ta nên ngươi mới có được hình dạng hiện tại. Nếu thật sự xem ngươi là người ngoài thì bọn ta đã không cho ngươi ở lại mà chuyển ngươi cho Uyển Cấm rồi.”

Khi này cũng vừa về đến nhà, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đưa Đào Nương và Sở Uyển Đình về phòng, sau đó hắn mới nói tiếp.

“Lần trước ta đã nói, muốn làm nghĩa nữ thì rót trà quỳ bái là được. Nhưng đó là ngươi cần, không phải chúng ta. Ngươi hiểu lời ta nói chứ?”

Đào Nương nằm trong chăn, ngơ ngác nhìn Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân. Nàng ngồi dậy hơi chồm tới trước làm động tác quỳ. Lưu Vân liền đưa tay ngăn lại.

“Nha đầu ngươi sáng dạ nhưng vẫn còn ngu dốt. Ngươi thật sự xem bọn ta là cha mẹ thì cứ gọi thẳng là được. Nói vậy mà vẫn không hiểu. Thật là…”

Lưu Vân khẽ thở dài lắc đầu, vừa xoay lưng cùng Bạch Nguyệt Quân ra ngoài thì nghe tiếng Đào Nương thỏ thẻ. 

“Cha… Mẹ…”

Bạch Nguyệt Quân quay đầu nhìn Đào Nương đang xúc động, chầm chậm tiến đến vỗ về, đỡ nàng nằm xuống giường rồi đắp chăn cho nàng. Bạch Nguyệt Quân nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài thướt tha của Đào Nương, thấp giọng nói.

“Được rồi. Ta đã nghe rồi. Giờ thì con nghỉ ngơi đi.”

Nói rồi, nàng đứng dậy cùng Lưu Vân đi ra khỏi phòng. Nội tâm của Đào Nương lúc này như hoa bung nở, trên gương mặt nở một nụ cười rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.

Sở Uyển Đình nằm bên cạnh lúc này mới nghiêng người qua nhìn Đào Nương, tay đặt nhẹ lên người Đào Nương, nhẹ nhàng vỗ như ru ngủ. Tâm tư của muội muội này, đương nhiên là nàng biết chứ. Nhưng nàng không nói với ai cả, không phải là không muốn giúp, mà là vì nàng muốn Đào Nương tự mình nói ra hơn.

Bạch Nguyệt Quân và Lưu Vân đều dạy, nút thắt trong lòng cần người thắt nút tự gỡ, người ngoài xen vào chỉ làm rối thêm thôi.

Nhìn Đào Nương ngủ mà trong lòng Sở Uyển Đình cảm thấy an nhiên đến lạ, đôi mi dần khép lại đưa nàng chìm vào giấc ngủ.

Khi này bên ngoài sân, con cương thi đang đứng trong bếp nấu nước pha trà, Lưu Vân đứng ở hiên nhà thấy vậy thì cũng không thúc giục nó, chỉ nói.

“Khi pha trà xong thì đến thư phòng, ta muốn hỏi chuyện của ngươi.”

Cương thi ngước lên nhìn hắn gật gật đầu. Tầm nửa khắc sau, nó bê bình trà đến thư phòng, đưa tay gõ nhẹ vào cửa. Lưu Vân ngồi xếp ở bồ đoàn cạnh của sổ, nghe tiếng gõ của thì nói.

“Vào đi.”

Cương thi đẩy cửa đi vào, đặt bình trà lên bàn rồi đến trước mặt Lưu Vân mà quỳ xuống. Lưu Vân không ngăn cản, cũng không mở mắt nhìn nó. Con cương thi cứ vậy quỳ ở đó, không biết lâu. Thi thoảng nó lại nhòm qua khe cửa nhìn ra ngoài sân, thấy trời càng lúc càng sáng, sau đó lại cúi mặt nhìn xuống sàn chờ đợi.

Thân thể nó như tượng, không động chút nào, giữ nguyên một tư thế từ đầu đến cuối. Đến khi trà nguội, đèn tắt, Lưu Vân mới mở mắt ra nhìn cương thi, giọng điệu ôn hòa hỏi.

“Ngươi có muốn được chôn trở lại, để an nghỉ hay không?”

Cương thi nhìn hắn, lập tức lắc đầu. Lưu Vân lại hỏi.

“Tại sao lại không muốn? Ta thấy ngươi vẫn còn khá trẻ lúc qua đời, chi bằng về đất an nghỉ như hồn phách của ngươi dưới Âm Ty đi, cần gì phải chịu sai khiến của bọn ta như vậy? Hay là ngươi có nỗi oan chưa rửa, nên mới lưu luyến nhân gian?”

Cương thi lại lắc đầu, nó mở miệng gầm gừ vài tiếng, nhưng lần này trong tiếng gầm gừ có thể nghe được vài từ rời rạch.

“Chủ… nhân… y thuật…”

“Là ngươi muốn học y thuật từ đệ đệ của ta?”

Lời của Lưu Vân vừa thốt ra, cương thi lập tức gật đầu. Hắn không rõ tại sao con cương thi này lại kỳ lạ như vậy. Lúc nãy trong thức hải Lưu Thanh chỉ nói là nói rất hợp tác, nói gì làm nấy, cũng có chút hiểu biết y thuật nhưng không quá nhiều.

Có lẽ khi còn sống nó từng là y đồng của một y quán nào đó trong huyện thành, nên mới thạo việc như vậy. Còn về tại sao đã mất hồn phách vẫn còn nhớ cách làm việc chắc là do ký ức cơ bắp mà thôi.

Sau một hồi trầm ngâm, Lưu Vân nói.

“Vậy thì ngươi cứ ở tạm lại đây. Sau khi ta điều tra rõ thân thế của ngươi lúc còn sống mới quyết định ngươi sẽ ở hay đi.”

Lưu Vân đưa mắt nhìn khắp thư phòng. Dù đã qua bốn ngày nhưng vẫn sạch sẽ không bám chút bụi nào, mà bốn ngày này chỉ có một mình nó ở đây. Lưu Vân khẽ mỉm cười với suy đoán của mình, nói với cương thi.

“Thời gian này đã phiền ngươi chăm sóc nhà của giúp bọn ta rồi. Ngươi đã chết rồi còn bị đào lên, bắt làm này làm kia. Đúng thật là đến chết cũng không yên. Ngươi cũng đã có chút linh trí, ta sẽ cho ngươi một giọt Ngọc Dịch Quỳnh Tương này, xem như trả công cho ngươi. Còn có dùng được hay không, phải xem tạo hóa của ngươi rồi.”

Lưu Vân lật bàn tay bắt vào miệng của cương thi một giọt Ngọc Dịch Quỳnh Tương. Thân thể của nó lập tức nảy sinh biến hóa. Da thịt dần trở nên hồng hào mềm mại, ánh mắt vô hồn dần có thần sắc hơn. Tuy vậy vẫn không giấu được việc nó là cương thi. Lệ khí, oán khí cùng tử khí vẫn còn quấn lấy thân thể của nó.

Lưu Vân nhìn cảnh này khẽ gật đầu, ra hiệu cho nó có thể lui ra ngoài. Cương thi hơi cúi người với Lưu Vân, sau đó đứng dậy cầm bình trà đã nguội đi ra khỏi thư phòng.

Từ ngày hôm đó, cương thi trở thành quản gia bất đắc dĩ của nhà Lưu Vân. Nó dọn dẹp nhà cửa, nhỏ cổ quét sân, rót nước pha trà chuyện gì cũng làm. Đám Sở Uyển Đình cũng thường nhờ vả nó chuyện này chuyện kia, khi thì nhờ mài mực, khi thì nhờ phụ nấu nướng.

Lưu Vân cũng đã tra được thân phận của nó từ chỗ huyện nha. Khi còn sống nó tên là Đinh Phúc, thường được gọi là A Phúc, quả thật từng làm y đồng trong một y quán lớn ở thành đông. Khi Lưu Vân đến y quán hỏi thăm thì biết thêm A Phúc không còn thân thích, từ nhỏ đã được đại phu của y quán nuôi dưỡng, thế nên A Phúc rất ham thích học y thuật.

Dù có niềm ham thích là vậy nhưng tài năng không đủ, học mãi không thông nên chỉ có thể phụ việc trong y quán, không được đứng bốc thuốc hay trực tiếp khám bệnh. Đến đầu tháng sáu năm nay thì đột ngột qua đời, ngỗ tác khám nghiệm cũng không rõ nguyên do. Cứ vậy mà được mang ra bãi tha ma để chôn cất.

Lưu Vân ngồi ở hiên nhà nhìn cương thi A Phúc bước chân không vững đi tới đi lui để quét sân. Hắn thầm nghĩ.

‘Lão tam đi đào một cái xác để thực hành giải phẫu, lại chọn trúng y đồng ham học y thuật, còn bị thi biến nữa. Không trùng hợp đến thế chứ?’

Lưu Vân nhắm mắt suy tư. Nếu đây là do kẻ nào đó sắp đặt thì kẻ đó cũng bỏ vào nhiều công sức đấy chứ. Còn nếu là ý trời thì… Hắn ngẩn mặt nhìn lên bầu trời trong xanh, mặt trời lấp ló sau ráng mây trắng như tuyết, thấp giọng nói.

“Vậy thì cứ thuận theo ý trời thôi.”

Lưu Vân liền cất tiếng gọi cương thi đến. Hắn nói.

“Ngươi có còn nhớ mình là ai khi còn sống không?”

Nó lắc đầu.

“Ngươi có thật sự muốn học y thuật không?”

Cương thi mở miệng, cố gắng thốt ra một chữ.

“Muốn…”

Lưu Vân mỉm cười nhìn bộ dạng háo hức khi nhắc đến y thuật của cương thi. Hắn nói.

“Vậy thì sau này ngươi đi theo tam đệ của ta học y thuật. Hắn cũng không phải là thần y gì cả, cũng chỉ là người đang học y thuật mà thôi. Hắn sẽ vừa học vừa dạy cho ngươi. Có điều, có khả năng hắn sẽ mang ngươi ra thực hành cái này, cái kia. Ngươi đồng ý không?”

Cương thi lập tức gật đầu, nó buông chổi quét sân rồi quỳ xuống định bái Lưu Vân thì bị hắn ngăn lại.

“Ta không phải sư phụ của ngươi, cũng không dạy dỗ ngươi cái gì. Ngươi và tam đệ của ta cũng thế. Xem nhau là học bạn thì hợp tình hơn. Khi còn sống ngươi được gọi là A Phúc, nay hồn phách A Phúc đã đến Âm Ty, ngươi chỉ là cái xác rỗng không vướng nhân quả của tên A Phúc đó nữa. Từ giờ gọi ngươi là Điền Trí Lâm đi.”

Điền Trí Lâm vẫn dập đầu một cái, thay cho câu tạ ơn ban tên. Sau đó y đứng dậy, nghiêm chỉnh chờ Lưu Vân phân phó. Nhưng hắn không nói ngay mà lấy ra một xâu tiền xu cùng một lọ sứ nhỏ đưa cho Điền Trí Lâm. Hắn nói.

“Đây là tiền công của ngươi. Những ngày này ngươi làm không ít chuyện trong nhà chúng ta, cũng nên trả công đầy đủ. Tiền thì có thể bây giờ có thể chưa cần dùng, nhưng cứ giữ lấy, sau này sẽ có chỗ dùng đến. Còn lọ này là Ngọc Dịch Quỳnh Tương. Mỗi tháng, vào đêm trăng tròn, ngươi ngồi dưới ánh trăng nuốt một giọt này, sau đó mượn linh khí của nó mà luyện hóa oán khí, lệ khí trên người, sẽ có lợi ích không nhỏ. Nhớ lấy.”

Nói xong, hắn đứng dậy vươn vai, sau đó đi vào trong nhà thay y phục. Lát sau hắn đi ra, thấy Điền Trí Lâm vẫn còn đứng đó, nhẹ nhàng hỏi một câu.

“Ngươi còn đứng đó làm gì?”

Điền Trí Lâm cố gắng nói từng chữ rời rạc.

“Ta… có… thể… làm gì… cho ngài?”

Lưu Vân thong thả bước xuống bậc thềm, nhàn nhạt nói.

“Ngươi không đi hại người là ta mừng lắm rồi. Còn nếu ngươi muốn làm việc… Vậy thì cứ xem ngươi là quản gia cho nhà chúng ta đi. Lương mỗi tháng là một quan tiền cùng một giọt Ngọc Dịch, thấy thế nào?”

Điền Trí Lâm gật gật đầu, cúi xuống nhặt chổi lên tiếp tục quét sân. Nhìn hắn vui vẻ lạ thường. Lưu Vân thấy bản thân có phần rất nực cười khi thu nhận một cương thi như thế này, nhưng biết sao được chứ, Điền Trí Lâm cũng đâu phải cương thi bình thường.

Lưu Vân khẽ lắc đầu không nghĩ nữa, trực tiếp cưỡi mây đi vào trong huyện thành đến nhà Tưởng lão họp mặt với Bạch Nguyệt Quân.

Đề xuất Tiên Hiệp: Gia Tộc Tu Tiên: Từ Ngự Thú Bắt Đầu Quật Khởi
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.