Chương 84: Là một trong chúng sinh hữu tình.

Đầu thu, từ phương xa ở phía tây nam huyện Hoài An xuất hiện một tăng nhân đi bộ dọc theo bờ sông Thiên Tương. Tăng nhân trông vẫn còn khá trẻ, độ chừng ba mươi tuổi, thân mặc cà sa nâu đất, chân trần từng bước nhẹ trên mặt đất. Cỏ dưới chân mỗi khi tăng nhân đi qua đều không rạp, kiến bọ bị giẫm lên cũng không có hề gì.

Người đi qua lại đều đưa mắt nhìn vị tăng nhân, trong lòng sinh ra điều nghi hoặc. Bởi tăng lữ ở Đại Triệu không có ai ăn mặc giống như thế cả. Họ vẫn mặc cà sa, nhưng cà sa lại được may bằng vải mới. Ở những thiền tự lớn họ còn may cà sa bằng gấm cơ.

Vì thế vẻ ngoài của vị tăng nhân đã thu hút ánh nhìn của không ít người. Nhưng họ cũng chỉ nhìn mà thôi, sau đó lại tiếp tục đi đường.

Lúc này vừa hay đến một quán trà nhỏ, tăng nhân chầm chậm đi đến, hành phật lễ rồi hỏi xin một chén nước trà. Ông chủ cũng rất niềm nở, nhanh tay rót một chén nước mang đến đưa cho tăng nhân. Ông chủ nói.

“Mời sư thầy.”

“Bần tăng xin đa tạ.”

Nói xong, tăng nhân đưa tay nhận chén nước rồi một hơi uống hết sạch. Tăng nhân đưa tay lau miệng, trả lại bát nước, nhẹ giọng hỏi ông chủ.

“Thí chủ cho ta hỏi, chẳng hay đường đến huyện Hoài An phải đi như thế nào?”

“À, sư thầy muốn đến huyện Hoài An sao? Sư thầy cứ đi theo xe trâu ở kia, đến ngã ba thì rẽ phải, đi tiếp năm dặm nữa sẽ đến nơi.”

Ông chủ quán nước vừa nói, vừa chỉ tay. Tăng nhân lần nữa hành phật lễ, sau đó xoay người bước đi. Bỗng từ hướng ông chủ quán nước vừa chỉ có hai cô nương bước đến. Cả hai chắp tay với tăng nhân, một người cất tiếng.

“Tham kiến đại sư, tiên sinh và sư phụ nói ta đến đây đón ngài.”

Người nói là Sở Uyển Đình, bên cạnh là Đào Nương. Tăng nhân nói.

“Thiện tai, thiện tai. Lưu thí chủ và Bạch thí chủ đã có lòng. Nhưng bần vẫn muốn tự đi bằng chân của mình hơn. Phiền hai vị tiểu thí chủ về báo cho Lưu thí chủ và Bạch thí chủ, bần tăng sẽ đến thăm sau.”

Nói rồi, tăng nhân đi lướt qua Sở Uyển Đình và Đào Nương. Hai nàng đưa mắt nhìn nhau, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân bảo hai nàng đi đón người về, giờ cũng không thể về một mình được, đành đi theo sau tăng nhân một khoảng mười bước chân.

Tốc độ của tăng nhân rất chậm. Đường đi chỉ hơn mười lăm dặm, nhưng đi từ xế chiều đến lúc mặt trời lặn chỉ được gần nửa chặng đường. Tăng nhân liền tìm một chỗ đất trống mà ngồi xếp, nhắm mắt tịnh tâm. Sở Uyển Đình và Đào Nương không ngăn cản, cũng không hỏi gì, chỉ ngồi trên cành cây cao gần đó, chờ đến khi trời sáng.

Sớm canh năm ngày hôm sau, tăng nhân lại tiếp tục lên đường. Đến gần trưa tăng nhân mới đến huyện thành Hoài An. Tăng nhân vừa đi vào cổng thì chạm mặt Lưu Vân, lúc này đang đeo sọt tre trên lưng, bên trong đựng rau củ các loại, còn có một bao gạo.

Lưu Vân liền chắp tay hành lễ.

“Đại sư đã đến rồi. Thế thì đến cùng Lưu mỗ dùng một bữa chay đạm bạc. Ngài thấy thế nào?”

Tăng nhân khẽ mỉm cười, chắp tay đáp lễ, nói.

“Lưu thí chủ đã mời, bần tăng đành nhận lễ này vậy.”

“Vậy, mời đại sư theo bước Lưu mỗ.”

Lưu Vân làm động tác mời, sau đó cùng tăng nhân bước đi, theo sau là Sở Uyển Đình và Đào Nương đã theo tăng nhân cả đoạn đường. Đào Nương đi sát vào Sở Uyển Đình thì thầm.

“Cha chắc chắn là biết đại sư sẽ tự mình đi, không để chúng ta đưa về, nên mới ở đây chờ sẵn.”

“Tiên sinh và sư phụ chắc chắn là biết. Nếu không biết thì sao lại bảo chúng ta ra đón tiếp chứ.”

Sở Uyển Đình nhìn tăng nhân luôn an nhiên tĩnh tại suốt cả chặng đường, trong lòng cũng có một ít thu hoạch. Nàng nói tiếp.

“Muội nên quan sát đại sư thật kỹ, không chừng sẽ có chút ích lợi đấy.”

Đào Nương gật gù, cùng Sở Uyển Đình đi theo Lưu Vân và tăng nhân đến nhà Tưởng lão.

Tưởng lão khi thấy Lưu Vân đến cùng một vị tăng nhân khí độ phi phàm thì lấy làm bất ngờ, chờ đến khi hắn đi vào bếp mới bước vào thấp giọng hỏi.

“Tiên sinh, vị sư thầy ở ngoài kia là?”

Lưu Vân điềm đạm đáp.

“Có thể xem là người quen. Không phải. Chỉ có đại sư biết rõ ta, chứ ta không gì nhiều về đại sư cả. Vậy nên lão cứ đối xử, ba phần kính, bảy phần thường là được.”

Nói rồi, Lưu Vân xắn tay áo bắt đầu nấu nướng, để Bạch Nguyệt Quân bên ngoài tiếp chuyện tăng nhân. Nàng không ngại mà gọi thẳng, khiến Tưởng lão vừa từ trong nhà đi ra cảm thấy choáng váng cả đầu.

“Đại Không Trí đại sư. Ngài có chuyện gì mà lại đến thăm gia đình nhỏ của chúng ta vậy?”

Đại Không Trí Phật khẽ mỉm cười, hành phật lễ có Bạch Nguyệt Quân, sau đó đưa mắt nhìn Tưởng lão gật đầu một cái, rồi mới đáp lời của nàng.

“Bần tăng muốn một lần nữa đi khắp nhân gian trước khi nhập cõi Niết Bàn. Tiện đường ghé thăm các vị thí chủ, đặc biệt là Lưu thí chủ.”

Lúc này Lưu Vân trong bếp bước ra cửa, hai tay vẫn còn cầm bó rau và con dao, đồng thanh với Bạch Nguyệt Quân nói.

“Ngài muốn nhập Niết Bàn?”

Trên mặt của cả hai lộ vẻ bất ngờ không thể che giấu. Lưu Vân đã tính được là Đại Không Trí Phật sẽ ghé thăm, nhưng không rõ là vì chuyện gì. Giờ nghe được lời này khác gì sấm giữa trời quang.

Đại Không Trí Phật khẽ gật đầu, nói.

“Niết Bàn là chặng cuối của Phật Đạo. Thế nên bần tăng nhập Niết Bàn cũng là điều tự nhiên. Hai vị thí chủ không cần phải bất ngờ như vậy.”

Lưu Vân tiến đến nói, giọng điệu có phần bất lực, ném bó rau và con dao trong tay cho Đào Nương.

“Lưu mỗ biết ngài đã đạt giác ngộ viên mãn, nên nhập vào Niết Bàn từ lâu, nhưng ngài vẫn ở chọn ở lại. Nhưng việc này đối với Lưu mỗ có chút bất ngờ. Sao ngài lại quyết định vào lúc này?”

Đại Không Trí Phật ôn tồn giảng giải.

“Lưu thí chủ. Thí chủ có biết bần tăng đã tận mắt chứng kiến thí chủ trải qua bao nhiêu kiếp luân hồi không? Tổng cộng ba mươi tư nghìn hai trăm năm mươi lăm kiếp. Cũng tức là, từ khi bần tăng chứng đắc vô thượng chánh đẳng chánh giác, đã nhìn thấy thí chủ trong nhân gian. Trong hơn ba vạn kiếp này, bần tăng chứng kiến thí chủ làm quan, làm đạo sĩ, làm vua chúa, làm ăn mày, nhiều không kể hết. Có lúc bần tăng tự hỏi, tại sao thí chủ biết bản thân lạc trong bể khổ mà vẫn chọn tiếp tục trôi dạt trong cõi ta bà, không chọn tiến lên một giới cao hơn. Đến nay bần tăng đã có câu trả lời. Thế nên mới quyết định nhập cõi Niết Bàn.”

Lưu Vân ngồi xuống cạnh Bạch Nguyệt Quân, gãi gãi đầu.

“Lưu mỗ tưởng ngài chọn tạm thời ở lại nhân gian là để thuyết pháp, giúp chúng sinh giác ngộ. Sao lại thành Lưu mỗ rồi?”

“Chúng sinh tự có phúc của chúng sinh. Nhân quả nghiệp lực của chúng sinh vẫn ở đó, dù có là bần tăng hay bất kì Bồ Tát, La Hán nào cũng không đoạn được. Lời thuyết pháp đối với người trong lòng không cầu an nhiên cũng chỉ là lời nói thoáng qua. Chỉ khi chúng sinh có tâm buông bỏ, thì không cần nghe thuyết pháp cũng có thể tự mình giác ngộ.”

Lưu Vân khẽ thở dài. Đạo lý này, sao mà hắn không biết cơ chứ. Thế nhưng việc Đại Không Trí Phật tận mắt thấy hắn trong hơn ba vạn kiếp sống thật là điều khó tin. Lưu Vân nói.

“Ngài nói rất đúng. Chúng sinh hữu tình đều tự có tuệ căn. Giác ngộ được hay không đều do bọn họ. Lưu mỗ chẳng qua cũng chỉ là một trong chúng sinh. Đại sư cần gì phải để tâm đến Lưu mỗ lâu như vậy, còn hoãn việc nhập diệt vì Lưu mỗ. Lưu mỗ thật cảm thấy tự thẹn.”

Đại Không Trí Phật bật cười.

“Ha ha ha. Lưu thí chủ cần gì phải trách mình. Là vì bần tăng tự sinh nghi hoặc, tự mình quan sát, tự mình giải đáp. Hết thảy đều không liên can đến thí chủ. Thí chủ tu hành còn nhiều kiếp hơn cả bần tăng, được quan sát một vị chân tu như vậy không phải muốn gặp thì gặp, muốn xem thì xem được đâu.”

Lưu Vân cười khổ, vừa nói vừa đứng dậy.

“Những kiếp sống của Lưu mỗ có gì đáng xem chứ. Chẳng qua chỉ là một kẻ tự mình dằn vặt bởi chuyện mình làm. Tự quên, tự nhớ, tự đau. Tự tu, tự đắc, tự hủy. Chung quy vẫn là một trong chúng sinh hữu tình mà thôi, nào phải là chân tu gì.”

Nói rồi, hắn nghiêng đầu nhìn Bạch Nguyệt Quân nở một nụ cười dịu dàng, nàng cũng mỉm cười đáp lại hắn. Trong lòng Bạch Nguyệt Quân đã tự dặn không quan tâm Lưu Vân từng là ai, chỉ quan tâm hắn của hiện tại, nên nàng không quá để tâm đến những lời Đại Không Trí Phật và Lưu Vân vừa nói. Bởi nàng biết những chuyện này là cái kim đâm vào tâm của hắn, dù cho hắn có nói bản thân đã buông bỏ rồi, nhưng nhắc đến chỉ khiến hắn lại đau thêm một lần nữa thôi.

Lưu Vân không nói gì nữa, đi đến lấy lại bó rau và con dao trong tay Đào Nương, còn nhắc nhở nàng một câu, sau đó mới đi vào trong bếp.

“Nha đầu con há hốc gì thế? Khép miệng lại kẻo ruồi bay vào đấy.”

Lúc này Sở Uyển Đình, Đào Nương và Tưởng lão đều há hốc với những gì mình vừa nghe, đứng bất động đưa trúng Định Thân Pháp của Lưu Vân. Đến khi hắn gọi ba người mới tỉnh táo lại. Chờ khi hắn đã vào bếp, Đào Nương mới lao đến chỗ Bạch Nguyệt Quân, thấp giọng hỏi.

“Mẹ, cha là vị đại năng nào chuyển thế vậy?”

Bạch Nguyệt Quân khẽ lắc đầu.

“Ta không rõ. Chỉ biết cha con sống được hơn nghìn vạn kiếp luân hồi rồi. Nếu so sánh thì Đại Không Trí đại sư đây…”

Đại Không Trí Phật liền tiếp lời.

“Bần tăng có hơn bốn trăm tiền kiếp là người tu hành. Trước đó có trăm nghìn kiếp nữa. Những gì bần tăng biết về Lưu thí chủ không nhiều như thí chủ ấy nghĩ. Cội nguồn thật sự của Lưu thí chủ sâu như đáy Tây Hải, cũng rối như vô minh chưa đoạn. Tiểu thí chủ, có muốn nghe đến tận cùng không?”

Đào Nương liền gật đầu. Tưởng lão cũng tiến đến gần, ý muốn nghe kể. Chỉ có Sở Uyển Đình đưa tay chặn lại khi Đại Không Trí Phật mở miệng, sau đó dùng khinh công nhảy qua tường viện. Chốc sau nàng trở lại với Linh Nhiễm và Tưởng Du Nhi trước đó đang dạo chơi cùng La Ngọc Quỳnh.

Khi này Sở Uyển Đình mới đưa tay mời Đại Không Trí Phật bắt đầu. Đại Không Trí Phật mỉm cười cất tiếng, giọng điệu nhẹ nhàng trầm lặng.

“Chuyện bắt đầu từ khi thiên đạo vừa được tạo lập cùng thiên địa….”

Bạch Nguyệt Quân đứng dậy đi vào trong nhà, để lại một già bốn trẻ nghe Đại Không Trí Phật kể chuyện. Nàng bước vào bếp, khẽ hỏi Lưu Vân.

“Chàng để đại sư kể chuyện của mình sao?”

Lưu Vân đang rửa rau, nghe thanh âm của Bạch Nguyệt Quân liền đáp.

“Chuyện của ta đâu phải thiên cơ gì. Ngài ấy muốn kể thì cứ để ngài ấy kể. Ta cũng không ngăn được. Còn nàng thì sao? Sao không ở lại nghe đại sư kể chuyện mà lại vào đây?”

“Ta đã biết đủ rồi. Không cần biết thêm nữa. Chàng là ai, đã trải qua chuyện gì chỉ có chàng biết rõ nhất. Ta, cũng từ chàng mà biết rõ hơn bất cứ ai. Thế nên ta không cần phải nghe kể nữa.”

Bạch Nguyệt Quân xắn tay áo lên, bước đến giúp Lưu Vân cắt rau củ. Hắn mỉm cười, đưa tay bắn mấy giọt nước lên mặt nàng. Nàng nâng tay che mặt, sau đó huých vào hông hắn một cái.

Tiếng dao chạm vào mặt thớt, tiếng rau đổ vào chảo dầu xì xèo cùng với thanh âm an nhiên trầm lặng của Đại Không Trí Phật ngoài sân tạo nên một cảm giác khó nơi nào có được.

Đề xuất Voz: Cát Tặc
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.