Chương 85: Tam Giới Lục Đạo.

Chuyện của Lưu Vân không phải chỉ trong vài lời là có thể kể hết. Từ lúc Đại Không Trí Phật bắt đầu kể cho đến khi Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân nấu nướng xong, thời gian thì ngài cũng chỉ vừa kể đến đoạn ký ức Bạch Nguyệt Quân thấy lúc nàng và Lưu Vân kết đạo lữ.

“… Khi ấy thiên địa đại loạn. Tiên ma, nhân yêu đều muốn giành phần lợi về mình, lao vào chiến loạn suốt mấy trăm năm, khiến sinh linh đồ thán. Chúng sinh lúc đó còn chưa đến trăm vạn, nhưng vẫn đấu đá không ngừng. Lưu thí chủ, khi ấy không được gọi là Lưu thí chủ, ẩn tu không quan tâm thế sự cũng phải xuất sơn, tìm cách chấm dứt trận chiến dài đằng đẵng này. Thế nhưng hữu tâm vô lực, một mình Lưu thí chủ không thể nào thay đổi được tâm Tam Độc của chúng sinh lúc đó. Cuối cùng tự đốt mệnh nguyên, nắm lấy một phần uy áp thiên đạo phá hủy tất cả, kể cả bản thân, đưa tất cả vào luân hồi, theo Tam Giới Lục Đạo mà đầu thai.”

Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân lúc này bê hai khay thức ăn mang ra bàn ngoài sân, nghe Đại Không Trí Phật kể như vậy thì cất tiếng nhàn nhạt nói.

“Tâm của Lưu mỗ không bao dung đến mức ôm tất cả chúng sinh chết theo mình như vậy. Chẳng qua là hơi quá tay, làm bản thân chết cùng thôi.”

Bạch Nguyệt Quân khẽ mỉm cười, nàng biết khi hắn đau lòng như thế nào khi phải làm như vậy. Nhưng nàng không nói ra.  Cả hai bày thức ăn ra bàn, sau đó quay lại vào trong mang chén đũa cùng chậu cơm ra, rồi mới ngồi vào bàn. Đại Không Trí Phật kể tiếp.

“Lưu thí chủ tưởng khi vào luân hồi thì bản thân sẽ quên hết tiền kiếp, thế nhưng tạo hóa trêu ngươi, Lưu thí chủ là người duy nhất nhớ hết tất cả. Lưu thí chủ, thí chủ nói xem tại sao lại như vậy?”

Tay Lưu Vân xới cơm vào chén cho từng người, đôi mắt mở hờ mệt mỏi, giọng điệu dửng dưng.

“Là lão thiên muốn phạt Lưu mỗ, vì Lưu mỗ đã sờ một tay vào thiên uy, lại hủy đi thiên địa cùng tất cả chúng sinh trong đó.”

Đại Không Trí Phật khẽ lắc đầu.

“Thiện tai, thiện tai. Lưu thí chủ đã chạm vào căn cơ của thiên đạo nên mới dùng được thiên uy. Chính việc này đã bảo tồn thần hồn cùng hồn phách của thí chủ, dù có làm sao cũng không tiêu tán được. Muốn quên đi cũng không quên được.”

Lưu Vân gắp rau xào cho vào bát của mình, rồi lại gặp một ít cho vào bát của Bạch Nguyệt Quân, sau đó mới nhìn Đại Không Trí Phật nói.

“Sự tồn tại của Lưu mỗ chính là trò đùa của lão thiên. Mời đại sư dùng bữa. Lưu mỗ nào có muốn những điều này. Biết thế từ đầu Lưu mỗ không xuất sơn, để mặc bọn họ đánh nhau cho rồi.”

Lưu Vân nói xong thì lùa cơm vào miệng, tay tiếp tục gắp cà tím kho cho vào miệng nhai nuốt. Đại Không Trí Phật lại hỏi.

“Thế thí chủ có thể bỏ ngoài tai tiếng khóc than của chúng sinh không?”

Mọi người đưa mắt nhìn Lưu Vân, động tác của hắn cũng dùng lại. Hắn thấp giọng nói.

“Ta… Không làm được. Thế nên mấy nghìn vạn kiếp sau Lưu mỗ vẫn cố quên đi những tiếng kêu than đó. Nếu thiên địa một lần nữa đại loạn, thì lần này Lưu mỗ sẽ không làm vậy nữa. Bởi Lưu mỗ có thứ quan trọng cần phải bảo vệ hơn cả chúng sinh trong thiên địa rồi.”

Lưu Vân đưa mắt nhìn Bạch Nguyệt Quân, sau đó quay đầu mở miệng định nói tiếp thì thấy mọi người đã không còn để ý đến hắn nữa mà cúi đầu ăn cơm, kể cả Đại Không Trí Phật ngồi đối diện hắn. Lưu Vân khẽ mỉm cười rồi cũng cúi đầu ăn phần của mình.

Sau bữa ăn, Lưu Vân và Đại Không Trí Phật cùng ngồi lại, bên cạnh là Sở Uyển Đình, Đào Nương, Linh Nhiễm, Tưởng Du Nhi, còn có cả Tưởng lão. Lưu Vân nhàn nhạt nói.

“Nhân hôm nay có mặt Đại Không Trí đại sư. Mấy đứa có gì muốn hỏi thì cứ hỏi, qua ngày hôm nay sẽ không còn cơ hội nữa đâu."

Đào Nương liền hỏi.

“Cha, con muốn hỏi, giữa người và đại sư, ai cao hơn ai vậy?”

Sở Uyển Đình và Linh Nhiễm lập tức lộ vẻ hào hứng đưa mắt nhìn Lưu Vân và Đại Không Trí Phật. Hắn suy nghĩ một lúc, nhẹ nhàng nói.

“Về địa vị thì không ai hơn ai, cũng không ai thấp hơn ai. Về tu vi và đạo hành, tất nhiên là đại sư đây rồi.”

“Lưu thí chủ nói vậy là không đúng. Luận về đạo hạnh, thí chủ cao hơn bần tăng nửa bậc.”

“Ấy, đại sư nói vậy mới là không đúng. Đại sư phải cao hơn ta thì mới có thể nhập cõi Niết Bàn được. Lưu mỗ suốt mấy nghìn vạn kiếp vẫn quanh đi quẩn lại ở tầng thấp nhất của Tam Giới, may mắn lắm mới có thể vào nhân đạo, như thế sao có thể cao hơn đại sư được.”

Đại Không Trí Phật lại nói.

“Thí chủ có thể tiến lên Vô Sắc Giới từ lâu, chẳng qua thí chủ mãi đắm chìm trong bể khổ nên quên mất mình là là ai mà thôi.”

“Chính vì Lưu mỗ vẫn còn chấp trước vào bản thân, thế nên mới không thể tiến vào Vô Sắc Giới, ngài nói có đúng không?”

Đại Không Trí Phật bật cười.

“Ha ha ha. Thí chủ nói rất có lí.”

Sở Uyển Đình cũng giơ tay, cất tiếng hỏi.

“Đại sư, ngài và tiên sinh cứ nhắc đến Tam Giới Lục Đạo, thế nó thật sự là gì vậy?”

Đại Không Trí Phật nhìn một lượt những người ngồi đây, ôn tồn giảng giải.

“Tam Giới Lục Đạo là những nơi hồn phách của chúng sinh sẽ đầu thai vào tùy vào nghiệp lực của mỗi cá nhân. Tam Giới gồm có Dục Giới, chính là nơi chúng ta đang ở, là nơi vẫn còn ham muốn dục vọng trong mỗi chúng sinh. Người có tham, sân, si. Tu sĩ tu tiên cầu trường sinh cũng xem là ham muốn. Cao hơn một bậc là Sắc Giới, là nơi chúng sinh đã thoát khỏi dục vọng, nhưng vẫn còn thân thể vật chất hay sắc thân.”

Vừa nói, Đại Không Trí Phật vừa vỗ vào đùi của mình.

“Tầng cao nhất chính là Vô Sắc Giới, nơi này chúng sinh đã rủ bỏ thân thể vi tế, không còn chịu khổ đau nữa.”

Đến đây Lưu Vân tiếp lời.

“Lục Đạo là sáu con đường đầu thai, nếu chúng sinh chưa buông bỏ dục vọng. Thế nên Lục Đạo nằm trọn trong Dục Giới. Gồm thiên, nhân, A Tu La, súc sinh, ngạ quỷ, địa ngục. Thiên, hiển nhiên là ở trên kia.”

Lưu Vân chỉ tay lên trời, như thể đang chỉ vào thứ gì đó phía sau mấy tầng mây che khuất.

“Nhân, súc sinh, A Tu La thì ở nhân gian. Ngạ quỷ và địa ngục thì ở sâu dưới U Minh và Cửu U.”

Lưu Vân lại đạp nhẹ chân xuống đất.

“Ví dụ của thiên, thì có thể xem sư phụ của ngươi. Súc sinh cũng có thể xem sư phụ của ngươi.”

Chỉ trong chớp mắt, Bạch Nguyệt Quân từ trong nhà lao ra nắm lấy cổ áo của Lưu Vân. Nàng gằn giọng nói.

“Chàng thử nhắc đến cho ta xem.”

Lưu Vân vẫn tỏ vẻ điềm nhiên mặc cho mọi người đang chấn kinh trước ngữ khí của Bạch Nguyệt Quân. Hắn nói tiếp.

“Sư phụ của ngươi từng là vào thiên vì… Vì nó là như thế. Sau này nàng ấy mới đầu thai làm hồ ly.”

Đại Không Trí Phật ngồi bên cạnh bật cười thành tiếng. Bạch Nguyệt Quân nghe vậy thì buông Lưu Vân ra, đi vào trong nhà tiếp tục rửa bát.

Lưu Vân nhắc đến Bạch Nguyệt Quân khi nói đến cõi thiên cũng không phải là điều gì lạ. Nàng không giống như Vân Thanh Tử được thiên đạo sắc phong thông qua Phong Thần Bảng rồi mới lên Cửu Trùng Thiên, mà nàng vốn đã được sinh ra ở Cửu Trùng Thiên.

Bạch Nguyệt Quân kích động như vậy cũng dễ hiểu. Nhắc đến những kẻ trên trời ngay dưới gầm trời, với những người không liên quan sẽ mang lại tai họa cho họ.

Lưu Vân ho ho vài tiếng, nói tiếp.

“Như đại sư đây sắp nhập cõi Niết Bàn, tức là đã thoát khỏi sinh tử luân hồi, không còn nằm trong Tam Giới nữa. Còn tiên tu chúng ta đi một con đường khác. Thuận theo tự nhiên, dùng trường sinh làm đích đến của tu hành.”

Nói đến đây, hắn thấp giọng nói.

“Dù cho tu sĩ bây giờ không còn mấy người thuận theo tự nhiên nữa. Cầu trường sinh, ta thấy cũng chẳng còn ai. Chủ yếu là để sát phạt tứ phương, lấy mạnh đè yếu. Ngoài mặt là tu đạo, kỳ thực chẳng khác gì phàm nhân mặc đạo bào cả. Bảo sao ngoài Đông Thanh Hoa Châu và Tây Lạc Diệu Châu thì hai châu nam bắc đều loạn hết cả.”

“Thiện tai, thiện tai. Lưu thí chủ nói lời này, hợp tình nhưng không hợp lý. Chúng sinh cho rằng thiên đạo bất công, vậy nên lấy nghịch thiên làm hướng tu hành. Đâu phải ai cũng thấu suốt để nhận ra được, thiên đạo vốn chẳng vô tình, cũng chẳng hữu tình.”

Lưu Vân cười khổ, nhìn ba người Sở Uyển Đình, Đào Nương, Linh Nhiễm, còn khẽ liếc Tưởng Du Nhi, nói.

“Những bậc kỳ tài, dị năng xưa nay có rất nhiều. Nhưng những người có thể tạo nên công trạng to lớn, tu thành chính quả, đắc đạo trường sinh lại chẳng có mấy. Mấy đứa có biết là tại sao không?”

Ba người các nàng suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu. Lưu Vân bèn nói tiếp.

“Bởi vì chỉ có thiên phú mà không có chí tiến thủ. Dễ dãi với cái nhỏ, chìm đắm trong hưởng lạc. Muốn sống an nhàn, cũng muốn có danh lợi. Muốn tung hoành thiên địa, cũng muốn trở thành Thiên Đế. Trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy.”

Đại Không Trí Phật liền tiếp lời.

“Có ân sủng của trời, phải có tâm giác ngộ như trời để cắt đứt tâm tính phàm trần. Tỉ như các loài A Tu La, La Sát, Dạ Xoa. Có phước như trời nhưng không có đức như trời, vậy nên không được đầu thai vào cõi trời vậy.”

Lưu Vân gật gù. Hắn nhìn thẳng vào Sở Uyển Đình mà nói.

“Như Uyển Đình đây, là Thái Dương Tinh chuyển thế. So với những tu sĩ khác thì đúng thật là ân sủng trời ban. Ngươi dùng Đoạn Trần Sơ để tạm thời áp chế tâm phàm nhưng đó chỉ là vật ngoài thân tác động mới đạt được, không tự từ bản tâm của ngươi mà có. Tưởng tâm đã tĩnh, nhưng sự thật không như thế. Thế nên khi gặp chuyện không mong muốn, tâm tính của ngươi sẽ vô thức bộc lộ ra ngoài.”

Hắn lại nhìn sang Đào Nương.

“Đào Nương tuy là thảo mộc chi tinh tụ hình mà thành, nhưng cũng là do hấp thụ thần hồn của người khác mới có thể tụ hình nhanh đến như vậy. Dù đã có linh trí hơn nghìn năm, nhưng lại không có tâm tịnh của người sống từng đó thời gian. Bản tính hay nóng giận, còn hấp ta hấp tấp. Như vậy có khác gì tên tinh quái đó không? Còn Linh Nhiễm… Con dựa vào bản thân mình đáng yêu, nương tựa ta và mẹ con. Sống cùng bậc đại tu nhưng không có lòng học hỏi. Tâm tính trẻ con, gặp lại cừu nhân cũ liền bất động tượng, nếu không có Đào Nương và Uyển Đình bảo vệ thì hiện tại con đã như thế nào?”

Cả ba nàng cúi gầm mặt xuống, suy ngẫm lời của Lưu Vân. Hắn nói không sai, các nàng ai cũng có điều không tốt. Dẫu được Bạch Nguyệt Quân, có thể xem là bậc cao nhân tiên đạo dạy dỗ, nhưng không ai lĩnh ngộ được hết lời dạy của nàng. Lưu Vân chỉ ra những điểm chưa tốt của các nàng vào thời điểm này, chính là nhân việc đang nói chuyện của giới tu tiên đương thời mà dạy các nàng cách tránh mắc phải sai lầm tương tự, giúp con đường tu hành của cả ba thông suốt hơn.

Bạch Nguyệt Quân từ trong nhà chầm chậm bước ra, miệng mấp máy phát ra thanh âm của nàng xen lẫn của Lưu Vân, nhàn nhạt nói.

“Lại nói đến Lưu Thanh.”

Thân thể Lưu Vân biến hóa, tóc chuyển thành đen, vẻ mặt cười gượng. Lưu Thanh nhanh chóng lui vào chỗ cạnh Linh Nhiễm, nói.

“Đại ca, đại tẩu. Đệ vừa tình giấc ngàn kiếp, đừng nói đến đệ có được không?”

Lưu Vân đã chuyển tâm trí của mình sang Bạch Nguyệt Quân, để cho Lưu Thanh điều khiển cơ thể của mình. Nàng bước đến ngồi vào chỗ Lưu Vân vừa ngồi, nói.

“Ta biết đệ có bản tính ngang tàn, có được tâm tính như bây giờ đã là tốt rồi. Hiện tại ta và Lưu Vân không có gì để chê trách đệ cả.”

Lưu Thanh liền thở phào, đứng dậy chắp tay hành lễ với Đại Không Trí Phật, sau đó lẳng lặng bước đến chỗ Tưởng lão và Tưởng Du Nhi.

Đề xuất Voz: Trung hưng chi lộ
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.