Chương 86: Là Tam Thúc của chúng ta.

Bạch Nguyệt Quân khẽ nghiêng bình trà tự rót cho mình một chén, khẽ đưa mắt nhìn Lưu Thanh đang quan sát khí sắc, còn bắt mạch cho Tưởng lão. Lại nhìn sang Đại Không Trí Phật ngồi bên cạnh, nở một nụ cười từ bi nhìn ba người Sở Uyển Đình, Đào Nương và Linh Nhiễm. Ngài nói.

“Tu hành không phải chuyện ngày một, ngày hai. Cũng như câu chuyện của Lưu thí chủ không thể nói hết trong một lời. Cảm ngộ càng sâu, càng phải dành nhiều thời gian để lĩnh ngộ, cũng như một câu chuyện, muốn hiểu càng sâu, càng phải nghe thật lâu. Tu hành, chính là tự sửa mình. Là Phật hay Đạo, người hay yêu đều là như vậy.”

Lưu Vân lại mượn miệng của Bạch Nguyệt Quân để nói.

“Lời này ta cũng đã từng nói với hai đệ tử Côn Luân kia. Tu hành, là để chứng đạo, không phải đi giết người. Có thực lực để tự bảo vệ bản thân là tốt, nhưng không thể dùng công sức để nâng cao tu vi mà quên tu dưỡng tâm tính. Đó là thực trạng của giới tu tiên hiện tại. Mấy đứa nên tránh điều này.”

Nói xong, nàng vô thức để lộ ra một cái đuôi của bản thân, khẽ đung đưa khiến một người ở đó rất kinh ngạc. Ngay cả Bạch Nguyệt Quân cũng không rõ tại sao lại như vậy, ôm lấy cái đuôi của mình, nhẹ nhàng vuốt ve. Giọng nói của Lưu Vân bỗng vang lên trong đầu nàng, hắn bảo.

“Nàng chọn ra một sợi lông, sau đó nhổ lấy sợi lông đó thổi nhẹ một cái.”

Bạch Nguyệt Quân liền tỏ vẻ nghi hoặc, nhưng nàng vẫn làm theo. Nàng vuốt ve bộ lông trắng như tuyết, chọn nhổ lấy một sợi lông, rồi thổi nhẹ vào nó một cái. Sợi lông liền bay theo hơi thở của Bạch Nguyệt Quân, biến thành một con tiểu bạch hồ rơi xuống đất.

Nó lắc lắc đầu, đưa cái chân trước lên gãi gãi sau tai rồi đưa mắt nhìn đám Sở Uyển Đình đang nhìn nó chăm chú với ánh mắt thích thú. Nó mở miệng nói.

“Mấy đứa nhìn cái gì? Chưa thấy tiểu hồ ly bao giờ sao?”

Cả đám Sở Uyển Đình trố mắt nhìn tiểu bạch hồ. Vậy mà nó lại phát ra giọng nói của Lưu Vân. Đào Nương thấp giọng hỏi.

“Cha? Là người đó sao?”

Tiểu bạch hồ đang liếm lông, nghe vậy thì ngẩng mặt nhìn Đào Nương đáp.

“Ừ. Là ta. Thấy thế nào? Nguyệt Quân có thần thông dạng này nhưng không tu luyện quá sâu nên ta chỉ có thể hóa thân như thế này thôi. Có thể thời gian sắp tới ta sẽ dùng cách này để sinh hoạt, vậy nên làm quen dần đi.”

Bạch Nguyệt Quân nhẹ nhàng bế tiểu bạch hồ ôm vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve. Thì ra là hắn biết nàng biết dùng Linh Mao Phân Ảnh, vậy nên mới mượn một sợi lông, rồi dùng thần niệm để điều khiển. Như thế này vừa tiện cho nàng, vừa tiện cho hắn.

Linh Nhiễm lại hỏi.

“Thế còn thân thể của người thì sao?”

Tiểu bạch hồ nhấc cái chân nhỏ nhắn chỉ về phía Lưu Thanh, nói.

“Đệ ấy cũng cần phải tu tập, thời gian tới sẽ cùng ba đứa tu hành. Thời gian rảnh cũng sẽ luyện y thuật cùng Điền Trí Lâm. Trước khi ta tạo ra thân thể riêng cho đệ ấy thì cho đệ ấy dùng tạm cơ thể của ta vậy.”

Đại Không Trí Phật cũng đưa mắt nhìn Lưu Thanh cùng với đám Sở Uyển Đình. Ngài đương nhiên là biết đến Lưu Thanh, biết hắn từng là người như thế nào. Giờ đây thấy Lưu Thanh như hiện tại, ngài cảm thán.

“Thiện tai, thiện tai. So với Lưu thí chủ, Lưu tiểu thí chủ đã thay đổi rất nhiều. Có thể giúp một người như vậy giác ngộ từ bỏ ma tâm, Lưu thí chủ thật là tài a.”

Tiểu bạch hồ được Bạch Nguyệt Quân vuốt ve thì khẽ liếm ngón tay của nàng, ung dung đáp.

“Đệ ấy có tâm giác ngộ, ta chỉ là kẻ dẫn đường. Không tài, không tài.”

Đại Không Trí Phật khẽ mỉm cười. Ngài đứng dậy hành phật lễ với Bạch Nguyệt Quân và tiểu bạch hồ.

“Hôm nay được đàm đạo với Lưu thí chủ, xem như duyên của bần tăng và thí chủ đến đây đã đoạn. Bần tăng xin cáo từ.”

Bạch Nguyệt Quân đặt tiểu bạch hồ lên bàn, sau đó cũng đứng dậy chắp tay hành lễ. Tiểu bạch hồ thì đứng bằng hai chân sau, hai chân trước chụm lại như chắp tay hướng về phía Đại Không Trí Phật.

“Đại sư, có điều Lưu mỗ muốn hỏi. Sau khi ngài nhập diệt thì ai sẽ tiếp quản Phật môn đây?”

Đại Không Trí Phật đã đi đến cửa lớn, xoay người lại nhìn tiểu bạch hồ. Ngài điềm nhiên nói.

“Tuy là duyên giữa bần tăng và thí chủ đã đoạn, nhưng giữa thí chủ và Phật môn vẫn chưa dứt. Sau này sẽ có vài Bồ Tát, La Hán và đệ tử từ Không Minh tự đến tìm thí chủ. Phật môn sẽ tự mình đứng vững, chờ đến khi có một vị đại giác khác thành Phật.”

“Chờ đã, ngài nói như vậy tức là…”

Tiểu bạch hồ chưa kịp nói hết câu thì Đại Không Trí Phật đã hóa thành một cơn gió lành bay đi mất. Khi này Tiểu bạch hồ mới nói nốt.

“… Nhờ ta trông coi giúp. Ai! Lại dây vào nhân quả của người khác nữa rồi.”

Tiểu bạch hồ gãi gãi đầu, rồi khẽ thở dài. Nó ngẩng mặt nhìn Bạch Nguyệt Quân, đôi mắt to trong long lanh như muốn nói lời xin lỗi. Nàng liền bế nó lên ngang tầm mắt, nhẹ nhàng nói.

“Không sao. Chúng ta là đạo lữ giao linh mà phải không, nhân quả của chàng cũng là nhân quả của ta. Nhân quả của ta cũng là của chàng Chúng ta cùng gánh nhân quả của nhau, chàng không cần nhìn ta như vậy.”

Tiểu bạch hồ gật gật đầu, liếm vào mũi Bạch Nguyệt Quân một cái khiến nàng cảm thấy nhột mà bật cười. Nàng lộn người một cái, liền hóa thành bạch hồ, miệng cắn gáy của tiểu bạch hồ treo lủng lẳng. Hành động này của Bạch Nguyệt Quân có chút kỳ lạ, khiến tiểu bạch hồ nảy sinh cảm giác bất an, liền hỏi.

“Đợi đã. Nàng trở về chân thân để làm gì? Nàng muốn làm đấy?”

Bạch hồ không đáp, thong thả mang tiểu bạch hồ đi. Trước khi đi còn để lại mấy câu.

“Hôm nay mấy đứa đã nghe đủ rồi. Tìm một chỗ yên tĩnh để lĩnh ngộ đi. Ta và Lưu Vân về nhà trước đây. Còn Lưu Thanh…”

“Đệ sẽ không gây rắc rối đâu. Tẩu yên tâm.”

Bạch hồ gật đầu, xoay người phóng lên mái nhà rồi chạy men theo mái ngói đi khuất dạng, trong khi tiểu bạch hồ vẫn liên tục kêu lên.

“Thả ta xuống đi mà!”

Lưu Thanh nhìn theo một lúc, khẽ lắc đầu nói.

“Không ngờ ta cũng có ngày ta thấy đại ca bị người khác quản. Thật là sống không uổng phí.”

Đào Nương nghe vậy liền hỏi.

“Thúc biết mẹ mang cha đi đâu sao?”

“Chuyện của đạo lữ, mấy đứa không nên biết, mau đi tìm chỗ lĩnh ngộ những điều nghe được hôm nay đi.”

Lưu Thanh nói xong thì gật đầu với Tưởng lão sau đó sải bước rời đi, liền bị Đào Nương và Linh Nhiễm đứng ra chặn lại. Vẻ mặt Lưu Thanh khó chịu, hỏi.

“Hai đứa còn muốn làm gì nữa đây?”

Linh Nhiễm đáp.

“Cha nói thúc sẽ tu hành cùng tụi con, vậy nên thúc cũng phải đi cùng tụi con.”

“Ấy, lời này không đúng. Đại ca nói ta cần tu hành, không nói ta nhất định phải tu hành cùng ba đứa. Vả lại, tiến trình tu hành của chúng ta không giống nhau. Ta theo đại ca từ lâu, tu tâm dưỡng tính suốt vài chục kiếp, hiện tại chỉ cần tiếp tục từ chỗ tạm dừng, không phải đi lên từ gốc như ba đứa. Muốn ta phải cùng ba đứa tĩnh tâm ngộ đạo sao? Mơ đi.”

Khi Lưu Thanh ngửa mặt lên trời ra vẻ tự mãn, Đào Nương và Linh Nhiễm khẽ liếc nhau, nháy mắt ra hiệu. Đào Nương hiểu ý, dùng giọng điệu khiêu khích nói.

“Con không tin. Một chút pháp thuật thúc cũng không dùng được, lại dùng huyền thuật giang hồ thô thiển. Thúc nói đã đi theo cha từ lâu, vậy thúc chứng minh đi.”

“Tiểu nha đầu con tưởng ta không dám sao? Xem đây! Thiên lôi đâu, ra đây ta bảo!”

Lưu Thanh liền nhảy lùi về sau, giậm chân xuống đất, kết ấn chỉ hướng lên trời. Đào Nương và Linh Nhiễm nhìn theo hướng chỉ tay, nhưng rất lâu không có gì xảy ra, nhìn lại đã không thấy Lưu Thanh đâu.

“Tam Thúc biến mất rồi?”

Sở Uyển Đình lắc đầu.

“Lúc hai muội nhìn lên trời, thúc ấy đã nhân cơ hội chạy đi mất rồi.”

Ở đầu ngỏ đi vào nhà Tưởng lão, Lưu Thanh nhảy xuống từ mái nhà, rồi chỉnh lại y phục. Hắn vừa đi vừa lẩm bẩm.

“Hai cái đứa mắc dịch này muốn gài ta sao? Chờ thêm vài kiếp nữa đi.”

Lập tức từ sau lưng truyền đến tiếng quát.

“Tam Thúc, thúc đứng lại đó!”

Sở Uyển Đình, Đào Nương và Linh Nhiễm từ trong ngỏ lao ra, bước chân nhẹ nhìn nhẹ mà đầy khí lực, chỉ bước vài bước nữa là sẽ tóm được, khiến Lưu Thanh giật mình luống cuống, co chân chạy thục mạng. Hắn lách qua xe ngựa, chen qua mấy phụ nhân đang bàn chuyện cưới gả, nhanh đến nỗi chẳng kịp thấy thân ảnh của hắn. Rất nhanh, Lưu Thanh đã lẩn vào đám đông đi đường, len lỏi đi đến phía cuối đường để cắt đuôi đám Sở Uyển Đình.

Sở Uyển Đình thấy vậy thì tung mình lên mái ngói, Đào Nương thì bật tường đạp hiên, còn Linh Nhiễm thì nhảy lên nóc xe ngựa rồi đạp không mà đi, cả ba thân ảnh lao về phía Lưu Thanh nhanh như cắt. Người dân trên đường thấy vậy thì trầm trồ kêu lên.

“Nhìn kìa, là cao thủ giang hồ sao?”

“Không phải. Hình như là mấy vị tiểu thư nhà Lưu tiên sinh đấy.”

Tiếng nói khen ngợi làm Lưu Thanh chú ý đến, dùng hết tốc chạy đến đường Bàng Công cách đó vài con phố. Hắn không ngờ đám tiểu nha đầu này không che giấu bản thân gì cả, cứ thế mà thể hiện trước mặt người dân, điều này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của hắn.

Sở Uyển Đình trên mái nhà lúc này đã bắt kịp Lưu Thanh, lập tức phóng xuống tung cước vào Lưu Thanh, làm hắn ngã nhào tới phía trước. Sở Uyển Đình không định dừng lại, tiếp tục lao đến đưa tay chộp lấy áo của Lưu Thanh, kéo hắn đứng dậy.

“Thúc không chạy thoát được đâu. Vào núi tĩnh tu cùng chúng con đi.”

Sở Uyển Đình nói bằng giọng điệu mệt mỏi. Nàng cũng không muốn dùng đến cách này nhưng nàng không còn cách nào khác.

Lưu Thanh không đáp, nắm chặt tay của Sở Uyển Đình vật nàng nằm đất. Động tác của hắn vô cùng linh hoạt, khiến Sở Uyển Đình không tài nào phản ứng kịp. Đào Nương cũng vừa đến nơi, cùng lúc tung ra vừa quyền vừa cước, khiến Lưu Thanh phải thả Sở Uyển Đình ra để tránh né.

Linh Nhiễm liền đáp xuống phía sau lưng Lưu Thanh, nhân lúc hắn đang lui lại thì tung cước gạt chân khiến Lưu Thanh mất thăng bằng. Lưu Thanh lập tức chống tay lộn người về phía sau.

Linh Nhiễm và Đào Nương đồng loạt xông lên, tung quyền cước liên hồi về phía Lưu Thanh, khiến hắn phải vận dụng tối đa thân pháp, vừa tránh đỡ vừa trả đòn. Người dân lúc này đến xem càng lúc càng đông, vừa lúc Lưu Thanh hóa giải được hết chiêu thức của Linh Nhiễm và Đào Nương mà tung chưởng đánh lui cả hai, người dân đứng xem liền vỗ tay.

“Hay quá! Hay quá!”

“Thật là lợi hại đó.”

Lưu Thanh mỉm cười, chắp tay với người xung quanh nói mấy tiếng “Đa tạ” rồi xoay người định chạy, Điền Trí Lâm không biết từ đâu xông đến như đạn bắn, đấm một thẳng một quyền xé gió. Lưu Thanh lùi lại nửa bước, lách người tránh né, tay phải đánh trệt hướng quyền đến, tay trái đánh một chỏ vào ngực Điền Trí Lâm khiến y lùi lại. Lưu Thanh liền mắng.

“Tên khốn nạn này, huynh muốn hại ta sao?”

“Điền Trí Lâm, tốt lắm! Giúp chúng ta bắt thúc ấy lại.”

Đào Nương hô lên, rồi quay sang đỡ Sở Uyển Đình đứng dậy.

Điền Trí Lâm thời điểm này đã bộ dạng không khác người thường là mấy, cũng thường xuyên ra vào huyện thành để mua dược liệu. Vừa hay thấy Lưu Thanh bị mấy tiểu thư nhà mình vây bắt, y liền xông đến góp vui.

Trước câu hỏi của Lưu Thanh, Điền Trí Lâm không đáp, chỉ khẽ đảo mắt về phía sau lưng mình, sau đó tiếp tục lao vào giao thủ với Lưu Thanh. Lưu Thanh cũng nhận ra, vừa đánh vừa lui. Động tác của cả hai cũng chậm dần, gần như không còn chút lực nào, nhưng miệng Lưu Thanh vẫn không ngừng kêu đau.

Đào Nương và Linh Nhiễm hỏi han Sở Uyển Đình trong chốc lát, quay sang đã không thấy Lưu Thanh và Điền Trí Lâm đâu. Linh Nhiễm liền hỏi người đứng xem. Bọn họ đồng loạt chỉ tay về hướng Lưu Thanh và Điền Trí Lâm cùng nhau tháo chạy, sau đó liền giải tán, ai làm việc nấy.

Đào Nương định tiếp tục đuổi theo thì Sở Uyển Đình đã ngăn lại. Nàng khẽ lắc đầu, nói.

“Không đuổi nữa. Cứ tùy ý thúc ấy vậy. Chờ khi nào thúc ấy có hứng tu hành thì đến hỏi cũng không muộn.”

“Tỷ không sao chứ?”

Linh Nhiễm lo lắng hỏi.

“Ta không sao. Thúc ấy không dùng toàn lực, trước khi ta chạm đất còn đỡ lấy ta nữa.”

Linh Nhiễm suy nghĩ một lúc lại hỏi tiếp.

“Chúng ta đánh mạnh như vậy, Tam Thúc sẽ không giận chúng ta đấy chứ.”

Đào Nương chạm nhẹ vào mũi của Linh Nhiễm, đáp.

“Thúc ấy mà giận, thì không phải là Tam Thúc của chúng ta. Đi thôi. Chúng ta đi ăn tào phớ, chào tạm biệt La Ngọc Quỳnh rồi vào núi tĩnh tâm tu hành.”

Đào Nương khoác tay Sở Uyển Đình và Linh Nhiễm, kéo cả hai đi về phía chợ chiều.

Đề xuất Tiên Hiệp: Thập Nhật Chung Yên (Dịch)
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.