Chương 87: Như thế này đáng yêu hơn.

Cách đó không xa, trên mái một khách điếm, Lưu Thanh và Điền Trí Lâm đưa mắt nhìn đám Sở Uyển Đình đi xa mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn quay sang vỗ vào bắp tay Điền Trí Lâm một cái, cười nói.

“Cũng may là có huynh. Nếu không thì ta cũng không chuồn êm được như vậy.”

Điền Trí Lâm mở nửa mắt nhìn Lưu Thanh, khẽ lắc đầu. Sau đó trượt theo mái dóc rơi xuống đường bên dưới. Lưu Thanh cũng theo sau. Điền Trí Lâm đi đến một quán nước gần đó lấy lại cái sọt đựng dược liệu đeo lên lưng, rồi bỏ đi mặc cho Lưu Thanh vẫn không ngừng luyên thuyên.

“Mùi gì thế? Là bạch tiễn, ma hoàng. Còn có liên kiều, chi tử, hoàng cầm. Huynh bốc thuốc giải nhiệt cho ai vậy?”

Lưu Thanh đưa đầu nhìn vào trong sọt trên lưng Điền Trí Lâm, lại lấy ra một gốc cam thảo cho vào miệng. Điền Trí Lâm liền quay người nói với Lưu Thanh.

“Huynh thật sự quá phiền phức. Đáng lẽ ta nên trói huynh lại rồi giao cho ba vị tiểu thư, để họ đem huynh vào núi.”

Lưu Thanh cười ha hả, khoác vai Điền Trí Lâm mà đi. Hắn nói.

“Tên cương thi nhà huynh, huynh để ba tiểu nha đầu bắt ta vào núi rồi thì ai cùng huynh đi khám bệnh bốc thuốc nữa đây? Ta nói có đúng không?”

Điền Trí Lâm nghe vậy liền bật cười, cùng Lưu Thanh đi đến hiệu thuốc ở thành tây.

Tuy bản chất của Điền Trí Lâm vẫn là cương thi, nhưng sau thời gian dài dùng Ngọc Dịch Quỳnh Tương, cộng với hiệu quả luyện hóa lệ khí, oán khí trên thân thể, giờ đây khí sắc của y hồng hào không khác gì người sống, da thịt mềm mại tràn đầy sinh cơ. Khả năng nói chuyện cũng trở nên lưu loát hơn trước, cũng do trong quá trình thực hành bốc thuốc bắt mạch, Điền Trí Lâm phải cãi nhau với Lưu Thanh không ít, thành ra thanh quản cùng miệng lưỡi hoạt động không ngừng, giúp cho hai bộ phận này hoạt động trơn tru trở lại.

Thành Hoàng Tạ Đình Sơn và Thổ Địa Công của huyện Hoài An hiển nhiên là biết đến sự tồn tại của y, chỉ là mắt nhắm mắt mở cho Điền Trí Lâm hoạt động tự do trong huyện thành. Phần là vì y chỉ chú tâm học y thuật, không có ý hại người để tu luyện, phần là vì y là quản gia của nhà Lưu Vân. Muốn đánh chó cũng phải nhìn mặt chủ đã.

Lại nói đến chuyện Lưu Thanh cũng Điền Trí Lâm cũng nhau học y thuật. Dù cho Lưu Vân có ghi chép kiến thúc y học hiện đại cho Điền Trí Lâm nhưng y không quá mặn mà với những kiến thức này, thế nên Lưu Vân đã chọn lọc ra những kiến thức cơ bản trọng yếu của hiện đại kết hợp với y thuật cổ truyền chép thành một bộ sách giao cho Điền Trí Lâm.

Y rất là trân trọng bộ sách này, bảo quản rất kỹ lại không dám mang theo bên người, phần lớn thời gian là cất tạm trong thư phòng của Lưu Vân. Khi cần mới lấy ra để đọc. Cũng vậy mà dù không nói ra, Điền Trí Lâm vẫn luôn xem Lưu Vân là sư phụ. Ngoài miệng vẫn gọi là tiên sinh, nhưng trong lòng kính trọng vô cùng.

Đến tầm xế chiều, Lưu Thanh và Điền Trí Lâm đã mua đủ các loại dược đựng đầy cái sọt trên lưng Điền Trí Lâm, nặng đến hai mươi cân. Sau đó cả hai rời huyện thành đi thẳng về phía tây, cách đó mười dặm có một thôn nhỏ. Kể từ khi Lưu Thanh và Điền Trí Lâm cùng nhau luyện y thuật thì cứ vài ngày cả hai lại đến đây một lần.

Trái ngược với huyện thành Hoài An huyên náo, nhộn nhịp, thôn nhỏ này tương đối yên tĩnh, người dân nơi đây làm lụng chỉ đủ ăn. Nếu có người bị bệnh thì có dốc cả gia sản cũng không đủ để trả tiền thuốc.

Một số y quán trong huyện thành thấy vậy, thi thoảng cũng có đến đây để khám bệnh, bốc thuốc giá rẻ, nhưng chẳng trụ được bao lâu. Lưu Thanh cũng từ những y quán đấy mà biết được, thế nên mới cùng Điền Trí Lâm đến đây. Ngoài việc luyện y thuật ra còn giúp chữa bệnh, cũng xem là một công đôi chuyện.

Lưu Vân biết cả hai làm chuyện này, không phải vì hắn theo dõi, mà là vì Điền Trí Lâm thường mang về rau thịt mà người trong thôn biếu tặng thay cho tiền thuốc. Giờ phút này tiểu bạch hồ nằm trên đùi Bạch Nguyệt Quân, được nàng khẽ gãi cằm. Nàng rất thích thú với Lưu Vân trong hình dạng này, bởi nàng có làm gì thì hắn cũng không phản kháng được.

Nàng ngồi trên mái nhà, đưa mắt nhìn về phương trời xa, mặt trời chiếu rọi, phủ một lớp màn vàng nhạt lên sông núi. Ánh mắt của Bạch Nguyệt Quân như sáng lên, nhưng sâu trong đáy mắt lại ẩn hiện vẻ lo lắng khó nói thành lời.

Tiểu bạch hồ ngước mắt nhìn Bạch Nguyệt Quân, nhẹ giọng hỏi.

“Nàng lại lo lắng chuyện gì à?”

Bạch Nguyệt Quân không đáp mà hỏi lại tiểu bạch hồ một câu, mắt vẫn không rời khung cảnh trước mắt.

“Chàng nói xem, sắp đến lúc rồi phải không?”

Tiểu bạch hồ duỗi người, sau đó cẩn thận trèo lên vai của Bạch Nguyệt Quân, cọ đầu vào mặt nàng, đáp.

“Ừ, sắp đến lúc rồi. Đời người mà, tan rồi lại hợp, hợp rồi lại tan. Đến lúc đi thì phải đi thôi.”

Bạch Nguyệt Quân bế tiểu bạch hồ lên ngang mắt, khẽ vận chuyển pháp lực vào thân thể nó, tiểu bạch hồ liền hóa thành hình người, biến thành một bé trai độ chừng sáu tuổi, thân mặc bạch y, tóc trắng xõa dài, gương mặt có đường nét thanh thoát, chính là gương mặt của Lưu Vân nhưng trẻ hơn rất nhiều.

Bạch Nguyệt Quân mỉm cười hài lòng với thành quả của mình, ôm Tiểu Lưu Vân vào lòng, lại nói tiếp.

“Chỉ lo cho Du Nhi, không có nhiều thời gian bên cạnh chúng ta. Cũng lo cho Uyển Đình, sau này không có chúng ta ở gần sẽ như thế nào đây?”

Tiểu Lưu Vân giơ hai bàn tay nhỏ nhắn lên mắt xem xét, đôi tay trắng noãn mềm mại như chạm vào đậu hủ non. Xem ra Bạch Nguyệt Quân vẫn chưa hoàn toàn thuần thục cách sử dụng Linh Mao Phân Ảnh, da thịt của cái hóa thân này vẫn chưa hoàn chỉnh. Tiểu Lưu Vân thả lỏng cơ thể tựa vào người Bạch Nguyệt Quân, nói.

“Dự tính là vậy, nhưng vẫn còn lâu mà. Trong thời gian đó cố gắng bồi dưỡng mấy đứa nhỏ này, sau đó phải xem khả năng của chúng rồi.”

“Chàng lại nói thử xem, khi bọn chúng đi hết rồi thì chúng ta sẽ làm gì tiếp đây?”

Tiểu Lưu Vân bày ra vẻ mặt thờ ơ, giọng điệu dửng dưng nói.

“Chỉ là không còn dạy dỗ mấy tiểu nha đầu nữa thôi mà. Chúng ta không phải là không còn chuyện để làm. Hay là chúng ta đi du sơn ngoạn thủy đi. Nhà cửa đã có Điền Trí Lâm và Đào Nương trông nom, Du Nhi cũng sẽ được hai người bọn chúng chăm sóc, chúng ta không cần lo gì nữa, cùng nhau đi du lịch.”

“Thế thì khác gì chúng ta đem con bỏ chợ?”

Bạch Nguyệt Quân véo má của Tiểu Lưu Vân, hắn cũng chỉ chịu vậy mà không gạt tay nàng ra. Tiểu Lưu Vân ngước mặt nhìn nàng, an ủi nói.

“Uyển Đình sắp mười tám. Đào Nương cũng không nhỏ, ngoài mặt con bé tự nhận là trẻ con nhưng có chuyện gì con bé cũng có thể tự xử lí được, dù cho sẽ có hậu quả mà con bé không tính đến. Linh Nhiễm thì… Có thể là bằng tuổi Uyển Đình chăng?”

Tiểu Lưu Vân đưa bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy ngón tay đang véo má mình của Bạch Nguyệt Quân, dù chỉ là một sợi lông hóa thành nhưng Bạch Nguyệt Quân vẫn cảm nhận được hơi ấm từ đó. Tiểu Lưu Vân nói tiếp.

“Con cái, đồ đệ trưởng thành thì sẽ tự đi tìm con đường riêng cho chúng. Chúng ta không thể giữ chúng bên cạnh mãi được. Chúng ta chỉ cần ở đấy, làm chỗ dựa cho chúng mỗi khi chúng tìm về là được. Bỏ qua những chuyện này, nàng có thể tạo ra một cái hóa thân dạng trưởng thành của ta không?”

“Không muốn!”

Bạch Nguyệt Quân nghiêm túc nói, nàng ôm chặt Tiểu Lưu Vân vào lòng, hít lấy hít để. Nàng nói.

“Chàng như thế này đáng yêu hơn. Lại có mùi thơm của cam nữa.”

“Dẫu sao cái hóa thân này là một sợi lông của nàng mà. Có lẽ là mùi dầu dưỡng ta đã dùng lúc chải lông cho nàng. Không ngờ lại giữ hương lâu như vậy. Nàng thả lỏng một chút có được không?”

“Không muốn! Chẳng mấy khi chàng ngoan ngoãn như thế này, ta muốn tận hưởng cảm giác này lâu nhất có thể.”

Tay của Bạch Nguyệt Quân siết càng lúc càng chặt, lại còn hôn hít tới tấp. Tiểu Lưu Vân thì không phản kháng, để mặc cho Bạch Nguyệt Quân muốn làm gì thì làm. Không phải là hắn không muốn phản kháng, nhưng với thân thể này thì hắn có thể làm gì. Lại thêm, ngày hôm nay xảy đến quá nhiều chuyện, để nàng giải tỏa một chút cũng không có hại gì.

Tiểu Lưu Vân nhắm mắt, tâm trí của Lưu Vân trong thức hải của Bạch Nguyệt Quân thu lại thần thức đang điều khiển hóa thân rồi chìm vào giấc ngủ ngắn. Việc dùng thần niệm điều khiển một cái hóa thân không phải của mình, dù cho hắn và Bạch Nguyệt Quân có là đạo lữ giao linh thì vẫn tiêu hao khá nhiều tinh lực. Hắn vẫn cần thời gian để làm quen, sau đó mới có thể tùy tiện thi triển pháp thuật thần thông bằng hóa thân đó được.

Không biết là qua bao lâu, khi hắn lần nữa dùng thần thức điều khiển hóa thân liền thấy bản thân trong hình dạng trưởng thành đang nằm trên giường của Bạch Nguyệt Quân, còn nàng thì nằm cuộn tròn ngủ trong lòng mình. Bàn tay của nàng nắm chặt lấy tay của hắn, cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay của nàng.

Cũng phải nói cái hóa thân này càng lúc càng hoàn thiện, ngoài việc không thể dùng để tu luyện ra thì hoàn toàn có thể hoạt động như cơ thể bình thường, Lưu Vân thầm nghĩ như vậy.

Lưu Vân nhẹ nhàng ngồi, cẩn thận thả tay của Bạch Nguyệt Quân ra mà không làm nàng thức giấc. Sau đó khoác áo choàng mỏng đi ra ngoài sân. Khi này Điền Trí Lâm đang đun nước trong bếp, hắn liền bước đến hỏi.

“Trí Lâm, mấy đứa nhỏ đã đi vào núi rồi sao?”

Điền Trí Lâm ngẩng mặt nhìn Lưu Vân gật đầu đáp.

“Đúng vậy, tiên sinh. Ba vị tiểu thư đã vào trong núi từ tối qua rồi. Còn Lưu Thanh huynh ấy đang ở trong phòng, nói là muốn điều chế cồn gì đó.”

“Được, ta biết rồi.”

Lưu Vân khẽ gật đầu, xoay người bước trở lại hiên nhà ngồi xuống ghế. Lưu Vân đưa mắt nhìn quanh sân, từ cây đào đến cái bếp nhỏ, trong lòng thầm nghĩ.

“Cũng nên chuẩn bị dần rồi nhỉ?”

Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Vương Tha Mạng (Dịch)
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.