Chương 88: Không muốn rời xa.
Đại Triệu, mùa đông năm Thái Bình thứ hai mươi mốt.
Mùa đông năm nay lạnh hơn mọi khi đến lạ. Tuyết cũng rơi dày, phủ lên mặt đất một lớp trắng xóa cao qua mắt cá chân.
Tưởng Du Nhi rùng mình tỉnh giấc, run rẩy ngồi dậy, thở một hơi ấm vào hai lòng bàn tay rồi xoa xoa vào nhau, sau đó vội choàng cái áo lông lên người rồi đi sang bếp để đun nước nóng. Nàng ngồi bên bếp lửa, đưa tay về trước sửa ấm hai bàn tay lạnh cóng của mình. Đôi tay rám nắng thuở nào nay đã trở nên trắng trẻo, chỉ là những vết chai sần vẫn còn đó.
Gần một năm nay nàng không còn làm việc nặng như trước, thường ngay chỉ chăm sóc cho Tưởng lão theo lời dặn của Lưu Vân, lúc cả nhà hắn đến thì có thời gian rảnh để ngồi luyện chữ đọc sách, lại được Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân bồi bổ không ít, thế nên thân hình mới trở nên đầy đặn như những cô nương cùng tuổi.
Tưởng Du Nhi ngáy ngủ, che miệng ngáp. Thấy nước đã sôi liền cẩn thận nhấc cái nồi nước ra khỏi lò, rồi múc ra cái chậu nhỏ để pha nước ấm, bê đến bên giường, miệng gọi.
“Gia gia, con pha nước ấm cho người rửa mặt. Người mau dậy đi, đã sáng rồi.”
Tưởng lão trở mình, để lộ ra gương mặt hơi ửng đỏ. Lão choàng ngồi dậy, đưa ra đôi bàn tay hơi run vì lạnh nhúng vào chậu nước ấm. Khi này gương mặt của lão mới lộ vẻ thoải mái. Lão nhìn Tưởng Du Nhi đang khẽ lắc lư, hỏi.
“Du Nhi, con đã rửa mặt chưa đấy?”
Đôi mắt của Tưởng Du Nhi híp lại, trông chừng vẫn còn rất buồn ngủ, nhưng nàng vẫn đáp.
“Dạ chưa. Chờ người rửa mặt xong con sẽ rửa sao?”
Tưởng lão đưa mặt đến phía trên chậu nước, dùng đôi bàn tay ướt xoa đều gương mặt rám nắng đầy nết nhăn, sau đó với tay lấy cái khăn bông bên cạnh để lau mặt.
Tưởng Du Nhi thì trở lại bếp, bắt đầu vệ sinh cá nhân. Chốc sau nàng mới quay lại, thấy Tưởng lão đã mặc thêm hai lớp áo dày, tay xáo cái túi tiền vải để đếm mấy đồng lẻ bên trong. Lão than thở.
“Hôm nay trời lạnh như vậy, chắc là tiên sinh không đến đâu. Chúng ta tự lo cho mình thì hơn.”
“Gia gia, người muốn đi chợ sao? Trời lạnh như vậy, hay là để con đi một mình đi, người ở nhà chờ là được.”
Lão đứng phắt dậy, nói với Tưởng Du Nhi.
“Con muốn đi theo thì đi. Không thì cứ ở nhà đi.”
Nói rồi lão mở cửa lớn, lập tức tuyết theo gió lùa vào trong nhà, mang theo luồng khí lạnh thấu khiến cho lão phải đóng cửa lại. Tưởng lão đi vào trong, khoác thêm một lớp áo, đội thêm cái nón lá, sau đó mới yên tâm đi ra bên ngoài. Tưởng Du Nhi cũng vội vàng mặc thêm lớp áo ấm, cầm theo cái ô rồi nhanh chân đi theo Tưởng lão.
Hai ông cháu lật đật đi trên đường tuyết, men theo vết bánh xe ngựa để lại. Thời điểm này vừa điểm giờ Tỵ, nên dù trời có lạnh thì vẫn có đông người đi lại, sinh hoạt như bình thường.
Tưởng Du Nhi xoa xoa cái đỏ đã đỏ ửng, lại khịt mũi vài cái, hình như là đã bị nghẹt mũi, chầm chậm đi theo phía sau Tưởng lão. Nàng việc nàng không nói gì nhiều khá là khác với ngày thường, thế nên Tưởng lão nhận ra ngay, liền cất tiếng hỏi.
“Du Nhi, con làm sao thế?”
“Gia gia, không có gì đâu. Chỉ là mấy ngày nay tiên sinh chỉ ghé ngang để đưa thức ăn, không ở lâu như mọi khi. Uyển Đình tỷ, Đào tỷ cùng Linh Nhiễm thì đã hai tháng rồi không đến thăm. Thế nên con…”
Tưởng lão khẽ thở ra một làn hơi ấm, nói với Tưởng Du Nhi.
“Bọn họ cũng có chuyện cần làm, đâu thể cứ tới lui nhà chúng ta mãi được. Tiên sinh có lòng mang thức ăn đến cho chúng ta gần một năm nay đã là tốt bụng lắm rồi. Sao mà dám cầu bọn họ chăm sóc chúng ta mãi được. Đi thôi, đi thôi! Nếu chậm chân thì tan chợ mất.”
“Dạ!”
Đến tầm trưa, hai ông cháu mới về đến nhà, tay rau tay thịt. Vừa lúc Tưởng lão định trổ tài nấu nướng thì vang lên tiếng gõ cửa. Ấy là Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân che ô đứng chờ ở ngoài, cả hai không mang đến gì cả, lại mặc y phục mỏng như mùa hè.
Thấy Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đến, Tưởng Du Nhi reo lên.
"Tiên sinh, nương tử, hai người đến rồi.”
Bạch Nguyệt Quân mỉm cười cất tiếng trêu.
“Sao thế? Nhớ ta lắm sao?”
“Du Nhi nhớ nương tử mà. Nương tử, nhóm Uyển Đình tỷ có đến cùng không?”
Lưu Vân gắp cái ô, sau đó cất vào trong tay áo, nhàn nhạt đáp.
"Mấy tiểu nha đầu đó không đến đâu. Chúng ở trong núi tu luyện từ đầu thu đến nay, vẫn chưa xuất quan đâu. Ít nhất là đến trước tết.”
Tưởng Du Nhi hơi xìu xuống một chút, nhưng nàng vẫn cảm thấy vui vì cả hai đã đến. Tưởng lão khi này mới từ trong bếp bước ra chào hỏi. Lão không ngờ cả hai lại đến đây trong thời tiết này, định lên tiếng hỏi thì Lưu Vân sau khi đóng cửa lớn lại, xoay người nói trước.
“Thời tiết như thế này không làm chúng ta lạnh được, lão đừng lo. Lão và Du Nhi vẫn chưa ăn sáng có phải không? Ta có mang theo chút điểm tâm cùng canh gà đây. Cả hai ăn lót dạ, chờ ta nấu bữa trưa.”
Lưu Vân lấy ra một cái hộp gỗ từ trong ống tay áo đặt lên bàn. Đối với hai ông cháu họ Tưởng, hắn không chút e ngại nào mà hành xử rất tự nhiên, phô bày ra những thứ huyền ảo của tiên gia, như Tụ Lý Càn Khôn này vậy.
Bạch Nguyệt Quân đẩy Tưởng lão đang ậm ừ muốn từ chối ngồi xuống ghế, sau đó vào bếp mang ra chén muỗng để múc canh gà. Trong khi đó, Lưu Vân xắn tay áo đi vào bếp nấu nướng, hắn lấy ra nguyên liệu bản thân mang theo, cùng với rau thịt do hai ông cháu mua để nấu một bữa ra trò.
Tưởng Du Nhi húp một ngụm canh gà, suy nghĩ một hồi thì hỏi Bạch Nguyệt Quân đang ngồi bên cạnh.
“Nương tử, tại sao mấy tháng gần đây người không đến đây thế?”
Bạch Nguyệt Quân tay chống cằm, nhìn Tưởng Du Nhi nhẹ nhàng đáp.
“Con nhớ hồi đầu thu, Lưu Vân điều khiển hóa thân từ sợi lông của ta chứ?”
Tưởng Du Nhi gật đầu. Ngày hôm đó, ngoài việc nghe Lưu Vân và một vị Phật trò chuyện ra thì chuyện này để lại cho nàng rất nhiều ấn tượng.
“Vì ta luyện thần thông này vẫn chưa tinh, vậy nên chàng ấy chỉ có thể biến thành một tiểu hồ ly. Mấy tháng này ta dành ra thời gian để tu luyện thần thông này. Lưu Vân chỉ đến đưa thức ăn rồi ra về ngay cũng là do đó. Hóa thân vẫn không ổn định, đi càng xa khỏi ta càng khó duy trì.”
Tưởng Du Nhi cắn một miếng bánh tổ, nghe vậy thì thoáng giật mình, liền chỉ vào Lưu Vân trong bếp.
“Vậy tiên sinh lúc này là ngài ấy trong cơ thể mình hay chỉ là một cái hóa thân của nương tử?”
“Đây là cơ thể thật của của ta. Lưu Thanh thức trắng chục ngày liền để làm thí nghiệm nên hiện tại đã ngủ rồi, thế nên ta mới dùng cơ thể thật của mình.”
Thanh âm của Lưu Vân từ trong bếp truyền đến giải đáp thắc mắc của Tưởng Du Nhi. Tưởng lão thấy cháu gái mình có hứng thú với những điều huyền diệu này bèn hỏi khẽ.
“Du Nhi, con có thích mấy thứ pháp thuật này của tiên sinh và phu nhân không? Có muốn học không?”
Bạch Nguyệt Quân cũng nhìn Tưởng Du Nhi với ánh mắt mong đợi. Tưởng lão và Bạch Nguyệt Quân nghĩ nàng muốn học, thế mà Tưởng Du Nhi lại bày ra vẻ mặt hờ hững, gặm cái bánh tổ một hồi thì lắc đầu đáp.
“Con rất thích, nhưng con không muốn học.”
Tưởng lão nghi hoặc hỏi.
“Con nói mình rất thích, vậy tại sao lại không muốn học?”
“Con thấy Uyển Đình tỷ cùng Đào tỷ và Linh Nhiễm dành nhiều thời gian để tu luyện như vậy, con không muốn học. Nếu con cũng vào núi mấy tháng để tu luyện như vậy thì gia gia ở nhà phải làm sao?”
“Cái đứa nhỏ này! Ta đâu phải là không tự chăm sóc cho mình được. Thật là…”
Bạch Nguyệt Quân thì dịu dàng xoa đầu Tưởng Du Nhi, nàng sao lại không hiểu tâm tư của đứa trẻ này chứ. Cũng vì tâm tư này mà nàng rất yêu quý Tưởng Du Nhi, dù cả hai không có quan hệ gì cả. Nàng nhẹ nhàng nói.
“Không học cũng không sao. Sống bình an đã là phúc rồi, cần gì phải trở thành thần tiên chứ, nhỉ Du Nhi?”
Tưởng Du Nhi gật đầu, sau đó tiếp tục húp canh gà. Tưởng lão thấy vậy thì khóe môi hơi cong lên, nở một nụ cười hiền hậu. Lão tự nói với lòng mình.
‘Đứa trẻ này vậy mà lại quan tâm đến lão già này như vậy, nhưng ta làm sao có thể theo con suốt đời được chứ. Sao con lại không nghĩ đến bản thân một chút đi?’
Tự thầm như vậy, lão khẽ thở dài.
Đến xế chiều, Tưởng lão có chút mệt mỏi, đã vào gường để nghỉ ngơi. Cùng lúc đó, Lưu Vân đang vẽ một bức tranh dang dở. Tranh vẽ sông dài, núi rộng, trùng trùng điệp điệp trải dài đến tận chân trời.
Tưởng Du Nhi lấy làm thích thú, ngồi bên cạnh xem hắn vẽ tranh, thấy Lưu Vân chỉ khẽ vung vẩy đầu bút, con chim cắt trong tranh như thể vỗ cánh chao liệng ngang bầu trời, lao vút xuống bãi cỏ mà bắt một con chồn rồi đập cánh bay trở lại tầng mây. Nàng liền dụi dụi mắt, không tin vào mắt mình.
Lưu Vân thấy vậy thì khẽ mỉm cười, nói.
“Con không đi đọc sách, lại ở đây xem ta vẽ tranh. Con thấy thích sao?”
Tưởng Du Nhi liền xua tay phủ nhận.
“Con không thích vẽ. Con không khéo tay được như tiên sinh hay nương tử, có vẽ cũng không đẹp được.”
Lưu Vân, tay vẫn vung bút, miệng thì nhẹ nhàng nói.
“Đâu có ai mới sinh ra đã có thể vẽ đẹp. Khéo tay là một chuyện, có thể vẽ được không thì lại là chuyện khác. Muốn vẽ được thì phải học, phải tập, còn phải có chút tư duy hình ảnh nữa. Ban đầu ta cũng đâu có vẽ đẹp như thế này. Đây là bản thứ mười ta vẽ rồi đấy. Mấy bản trước, không vừa mắt.”
Bạch Nguyệt Quân từ trong bếp mang ra bình trà nóng đặt lên bàn, rồi nhìn Tưởng Du Nhi nói.
“Du Nhi, con còn nhớ mấy lời của Lưu Vân nói với mấy đứa Uyển Đình không?”
Tưởng Du Nhi ngồi ngẩn ra một lúc, cố nghĩ Bạch Nguyệt Quân đang nhắc đến là lời nào. Phải mất một lúc lâu sau nàng mới nhớ ra, nói.
“Tiên sinh từng nói, có thiên phú mà không có chí tiến thủ thì không làm nên chuyện. Con nhớ có đúng không, nương tử?”
Bạch Nguyệt Quân gật đầu.
“Con hiểu được ý trong lời nói đó, rất tốt. Như việc vẽ tranh này, con có khéo tay hay không, không quá quan trọng. Quan trọng là con có chịu cầm bút vẽ hay không thôi.”
Lưu Vân khi này đã vẽ xong, vung tay áo vài cái cho khô mực, sau đó cuộn lại thành cuộn trục rồi cất đi. Hắn rót hai chén trà đẩy đến trước mặt Bạch Nguyệt Quân và Tưởng Du Nhi, nói tiếp.
“Nếu con đã không muốn làm, thì cả đời con cũng không làm được, cũng không biết mình có thể làm được hay không. Ta nói như thế con hiểu mà, đúng chứ?”
Dứt lời, hắn uống cạn chén trà của bản thân, sau đó đi vào gian nhà phải để nói chuyện với Tưởng lão.
Tưởng Du Nhi bên này đã ngờ ngợ hiểu ý mà Lưu Vân muốn nói, khẽ gật gù. Rồi nàng nhìn sang bóng lưng của Lưu Vân đang ngồi trò chuyện với gia gia của mình, trong lòng cảm thấy mông lung vô định không tài nào diễn tả được.
Bạch Nguyệt Quân nhận thấy Tưởng Du Nhi có chút khác thường, nhưng nàng không hỏi, mà ngồi ngay ngắn nhắm mắt tĩnh tâm bên cạnh. Tưởng Du Nhi lay hoay một hồi mới đi lấy một quyển sách đến ngồi đọc.
Nửa đêm canh ba, Tưởng Du Nhi nằm trên giường trần trọc mãi không ngủ được, liên tục trở mình qua lại. Những lời Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân nói hôm nay vẫn không ngừng vang vọng trong tâm trí của nàng, khiến nàng không thôi nghĩ đến được.
Tưởng lão nghe âm thanh kẽo kẹt phát ra từ bên phía Tưởng Du Nhi thì cất tiếng hỏi.
“Du Nhi, con vẫn chưa ngủ sao?”
“Dạ? Con vẫn chưa ngủ.”
“Sao vậy? Những ngày thường thì giờ này con đã ngủ say rồi mà.”
Tưởng Du Nhi không đáp. Nàng ngồi dậy, quấn chăn bông quanh rồi, đưa mắt nhìn ra cửa sổ đang hé mở. Tuyết vẫn không ngừng rơi từ sáng đến giờ. Nàng suy tư một lúc thì nhìn sang giường của Tưởng lão qua bức bình phong, hỏi.
“Gia gia, tại sao hôm nay tiên sinh và nương tử lại dạy bảo con nhiều như vậy? Họ muốn nhận con làm đồ đệ như Uyển Đình tỷ sao?”
“Nếu là thật thì có gì không tốt?”
“Nhưng con không muốn rời xa gia gia.”
Tưởng lão thở dài thườn thượt, có chút nước mắt khẽ lăn trên đôi gò má già nua. Lão nói.
“Con không cần lo cho ta. Ta tự chăm sóc mình được. Với lại ta cũng đã già rồi, sống được bao lâu nữa chứ.”
“Gia gia, người đừng nói như vậy! Người phải sống cùng Du Nhi đến trăm tuổi. Không… Phải hai trăm tuổi.”
Nước mắt rơi càng lúc càng nhiều ướt đẫm cả chiếc gối mà lão đang gối đầu. Nhưng lão vẫn bật cười khanh khách. Lão nói.
“Được rồi. Được rồi. Ta sẽ sống đến hai trăm tuổi. Đã trễ rồi, con ngủ đi.”
“Dạ!”
Một tiếng phịch vang lên khẽ khàng, cùng với âm thanh sột soạt rồi lại im lặng, để lại màn đêm tĩnh mịch như kéo dài đến vô tận. Lúc này lão mới yên tâm nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ.
Đề xuất Huyền Huyễn: Mục Long Sư
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.