Chương 89: Tưởng.
Đại Triệu, mùa đông năm Thái Bình thứ hai mươi mốt.
Mùa đông năm nay lạnh hơn mọi khi đến lạ. Tuyết cũng rơi dày, phủ lên mặt đất một lớp trắng xóa cao qua mắt cá chân.
Tưởng Du Nhi rùng mình tỉnh giấc, run rẩy ngồi dậy, thở một hơi ấm vào hai lòng bàn tay rồi xoa xoa vào nhau, sau đó vội choàng cái áo lông lên người rồi đi sang bếp để đun nước nóng. Nàng ngồi bên bếp lửa, đưa tay về trước sửa ấm hai bàn tay lạnh cóng của mình. Đôi tay rám nắng thuở nào nay đã trở nên trắng trẻo, chỉ là những vết chai sần vẫn còn đó.
Gần một năm nay nàng không còn làm việc nặng như trước, thường ngay chỉ chăm sóc cho Tưởng lão theo lời dặn của Lưu Vân, lúc cả nhà hắn đến thì có thời gian rảnh để ngồi luyện chữ đọc sách, lại được Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân bồi bổ không ít, thế nên thân hình mới trở nên đầy đặn như những cô nương cùng tuổi.
Tưởng Du Nhi ngáy ngủ, che miệng ngáp. Thấy nước đã sôi liền cẩn thận nhấc cái nồi nước ra khỏi lò, rồi múc ra cái chậu nhỏ để pha nước ấm, bê đến bên giường, miệng gọi.
“Gia gia, con pha nước ấm cho người rửa mặt. Người mau dậy đi, đã sáng rồi.”
Tưởng lão nằm im trên giường đắp cái chăn bông dày không chút phản ứng. Tưởng Du Nhi lại gọi.
“Gia gia! Người vẫn còn ngủ sao?”
Nàng đặt chậu nước xuống, sau đó đi đến khẽ lay Tưởng lão, lão vẫn không có phản ứng nào. Nàng liền kéo cái chăn bông ra, đưa tay chạm vào thân thể đã lạnh của Tưởng lão, kích động gọi lớn.
“Gia gia! Gia gia! Người sao thế? Gia gia! Người mau tỉnh lại đi!”
Tiếng gào khóc của Tưởng Du Nhi vang vọng khắp ngỏ nhỏ. Lưu Vân, Bạch Nguyệt Quân và Lưu Thanh đang đứng bên ngoài chờ đợi nghe thấy cũng cảm thấy ngậm ngùi, nhưng họ đều biết chuyện này không thể nào tránh được.
Khi này có một Âm Sai cầm ô đi đến, chắp tay hành lễ với cả ba, sau đó đi xuyên qua cửa lớn vào trong nhà. Chốc sau, y đi ra cùng với hồn của Tưởng lão bên cạnh. Tưởng lão nhìn ba người không nói gì nhiều, chỉ khẽ gật đầu, khóe môi hơi cong lên, sau đó cùng Âm Sai đi về Âm Ty.
Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đưa mắt nhìn nhau, như đang quyết xem ai sẽ vào trong an ủi Tưởng Du Nhi, rồi cùng đưa mắt nhìn Lưu Thanh đang ngồi xổm trên đất, tay cầm que củi vẽ trên tuyết. Hắn liền sững người, chầm chậm đưa mắt nhìn huynh tẩu của mình, thấp giọng nói.
“Đệ không hợp làm chuyện này. Đại ca là người tinh tế nhất. Huynh vào đi.”
Lưu Vân nhìn Lưu Thanh bằng nửa con mắt, đi đến xách hắn lên rồi bước đến cửa, định ném hắn vào trong thì Tưởng Du Nhi đã chạy ào ra, va vào Lưu Vân mà về sau.
Thấy người ở cửa là Lưu Vân, Tưởng Du Nhi liền nói bằng giọng cầu khẩn có chút nghẹn ngào.
“Tiên sinh, gia gia… Gia gia người không động đậy nữa! Người mau đến xem gia gia… Du Nhi xin người cứu gia gia của con!”
Tưởng Du Nhi chồm tới trước quỳ trước mặt Lưu Vân, liên tục dập đầu xuống đất. Lưu Vân khẽ thở dài, thả Lưu Thanh xuống mà bước đến đỡ Tưởng Du Nhi đứng dậy. hắn nói, giọng điệu như có thể trấn tĩnh người đối diện.
“Du Nhi, Âm Sai đã đến đưa gia gia của con đi rồi. Gia gia của con đã… về Âm Ty rồi.”
“Ý người là gia gia đã chết rồi sao? Không thể nào! Tối qua gia gia còn hứa với con… là sẽ sống đến trăm tuổi cơ mà…”
Tưởng Du Nhi òa khóc, tay siết chạy vạt áo của Lưu Vân. Trong trời tuyết buốt giá, tiếng khóc vang vọng càng làm cho không gian thêm phần sầu não. Vài người hàng xóm nghe thấy tiếng khóc tò mò đến trước cổng để hỏi thăm, cũng bàng hoàng trước sự ra đi đột ngột của Tưởng lão.
Tang sự của Tưởng lão nhanh chóng được chuẩn bị. Lưu Thanh biến thành sai vặt, chạy đến chạy lui theo sắp xếp của Lưu Vân, mua quan tài, giấy tiền vàng cùng vài vật dụng cần thiết. Sau đó lại khâm liệm cho Tưởng lão, đặt lão vào quan tài, cắm hoa, khắc bài vị đều do Lưu Vân và Lưu Thanh tự tay làm. Mỗi khi Lưu Thanh than thở liền bị Lưu Vân đá đi làm việc, không để hắn ngơi nghỉ lúc nào.
Tưởng Du Nhi lúc bấy giờ cũng đã khóc đủ, mặc đồ tang ngồi tựa vào Bạch Nguyệt Quân trước bài vị của Tưởng lão, trông nàng như người chết tâm, trên gương mặt của nàng không còn chút cảm xúc nào nữa. Nàng chầm chậm thả giấy tiền vàng vào chậu lửa, trong khi Bạch Nguyệt Quân vẫn luôn vỗ về nàng.
Ánh mắt của Tưởng Du Nhi nhìn ngọn lửa bập bùng, lắc lư theo từng cơn gió lạnh lùa vào nhà, nhàn nhạt hỏi.
“Nương tử, con không còn gia gia nữa rồi, giờ con biết phải sống như thế nào đây?
Bạch Nguyệt Quân nghiêng đầu tựa vào Tưởng Du Nhi, dịu dàng đáp.
“Thế, con không xem ta là người nhà của con sao? Cái đêm ta đưa con về lần đầu chúng ta gặp nhau, ta đã nói là muốn con xem ta và Lưu Vân như người nhà, con không nhớ sao? Khi ta về nhà đã ngỏ ý muốn nhận nuôi con với Lưu Vân. Chàng ấy không đồng ý, cũng không phản bác, nói nếu con muốn làm con của chúng ta thì nhận cũng không sao.”
Tưởng Du Nhi ngẩn người, ngước mắt nhìn Bạch Nguyệt Quân, lúc ấy nàng chỉ nghĩ Bạch Nguyệt Quân không muốn mình tự ti khi ở cùng họ mà thôi, không ngờ Bạch Nguyệt Quân lại thật sự có ý định này. Bạch Nguyệt Quân nhìn bài vị của Tưởng lão, nói tiếp.
“Gia gia của con cũng đã có vài lần tâm sự với bọn ta chuyện của con. Chính là muốn cho con nương nhờ bọn ta. Lão đã suy tính đến việc này từ rất lâu rồi.”
Nàng dừng lại khẽ bật cười.
“Lại là Lưu Vân. Chàng ấy lại nói, sẽ cho con nương nhờ nếu con muốn. Chàng ấy ít khi nào tự quyết định cho người khác lắm, làm cho Tưởng lão không dám nhắc đến nữa.”
Lưu Vân từ bên ngoài đi vào, nghe Bạch Nguyệt Quân nói vậy thì cất tiếng.
“Nàng đang nói xấu sau lưng ta đấy à?”
“Đâu phải, ta đang nói xấu trước mặt chàng đấy. Chàng có thể làm gì ta?”
Lưu Vân tiến đến gần, mỉm cười nói.
“May cho nàng là ta thương nàng đấy.”
Sau đó hắn ngồi xuống bên cạnh cả hai, nhàn nhạt nói.
“Quả thật Tưởng lão từng ngỏ ý cho con đi theo bọn học đạo, đó là vì lão chưa biết Nguyệt Quân có ý định nhận nuôi con. Ta liền gạt phăng đi. Ta nói, ta không quản được, nếu con không đồng ý thì có ép cũng không tốt. Sau đó Nguyệt Quân nói, nếu có ai dám ức hiếp con, ta sẽ đánh người đó.”
Lưu Vân bắt chước giọng điệu cùng điệu bộ của Bạch Nguyệt Quân lúc đó, nàng liền đấm một cái vào vai của Lưu Vân khiến hắn đau điếng, đưa tay xoa xoa chỗ bị đấm.
“Chàng dám nhại ta?”
“Thế thì nàng có thể làm gì được ta?”
Bạch Nguyệt Quân mím chặt môi, siết chặt nắm đấm định đấm thêm một cái nữa nhưng lại thôi, hậm hực nói.
“May cho chàng là ta thương chàng đấy!”
Nhìn cảnh này, Tưởng Du Nhi cũng phải phì cười. Rồi nàng hỏi.
“Con có thể xem tiên sinh và nương tử là người nhà sao?”
“Tất nhiên là có thể rồi. Không chỉ là tâm nguyện của Tưởng lão, mà còn là mong muốn của ta nữa.”
Bạch Nguyệt Quân dịu dàng nói. Đoạn, Lưu Vân lụt tìm trong tay áo lấy ra thứ gì đó nắm trong bàn tay, đưa đến trước mặt Tưởng Du Nhi. Hắn mở lòng bàn tay phải ra một viên màu xanh, nói.
“Giờ, con sẽ chọn làm một người bình thường, chúng ta sẽ giúp con có thể gả vào một nhà tốt, có thể sống an nhàn đến cuối đời. Hay…”
Hắn tiếp tục mở lòng bàn tay trái ra một viên màu đỏ.
“… Con chọn theo chúng ta tu hành, trở thành tu sĩ.”
Tưởng Du Nhi nhìn hai viên giống như viên đan trong tay Lưu Vân, lộ vẻ lưỡng lữ. Nàng lại hỏi.
“Con không thể xem hai người là cha mẹ của con sao?”
“Đó lựa chọn của riêng con. Nếu con xem chúng ta là cha mẹ thì cứ gọi, không thì cứ gọi như hiện tại là được.”
Tưởng Du Nhi nhìn viên màu đỏ, dứt khoát lấy bỏ vào miệng nhai nuốt, một vị hơi chua lan ra khắp khoang miệng của nàng. Nàng hơi nhăn mặt, đưa tay che miệng.
“Đây không phải là đan dược gì đó sao? Sao lại chua thế này?”
“Ta đâu có nói đây là đan dược. Cái con ăn là kẹo vị sơn tra. Còn viên này là lý tử pha nước đường phèn và muối tro.”
Lưu Vân đút viên kẹo màu xanh cho Bạch Nguyệt Quân, sau đó đứng dậy đi ra bên ngoài tiếp tục sai bảo Lưu Thanh. Tưởng Du Nhi đưa mắt nhìn theo, nghi hoặc hỏi Bạch Nguyệt Quân.
“Như thế là thế nào? Con đã được chấp nhận rồi phải không?”
“Xong rồi đấy. Con đã chọn rồi thì sau khi để tang Tưởng lão sẽ về nhà chúng ta sống. Trong thời gian để tang, chúng ta sẽ dạy cho con những bước đầu tu hành, sau khi để tang xong sẽ tiếp tục tu luyện, tùy theo tốc độ tu luyện của con. Thế nào?”
Tưởng Du Nhi nghe vậy thì mỉm cười, tựa vào lòng Bạch Nguyệt Quân, nói nhỏ.
“Con cảm ơn, mẹ.”
“Ta cũng cảm ơn con đã xem ta là mẹ.”
Lưu Vân đứng ngoài sân thấy cảnh này thì khẽ mỉm cười. Hắn vừa quay đi thì thấy Lưu Vân đứng sau lưng, vẻ mặt hứng hở nói.
“Vậy là đệ có thêm một đứa cháu nữa rồi.”
Lưu Vân liền đã hắn một cái, nói.
“Còn đứng ở đây? Không mau đi chuẩn bị xe trâu đi.”
Lưu Thanh lách mình né đi, hắn chạy ra cổng nói vọng.
“Đại ca, sau hôm nay huynh thích đánh đệ thế? Biết thế này thì đệ sớm cùng mấy nha đầu vào núi tu hành cho đỡ mệt thân.”
“Đứng lại đó!”
Lưu Thanh định xoay người đi liền đứng sựng lại, trong trời lạnh như hôm nay mà trên trán hắn lấm tấm mồ hôi. Hắn biết nếu Lưu Vân mà ra tay thì hắn không đời nào chạy thoát, nên đã nghĩ đến cách xin lỗi. Bỗng, hắn cảm nhận được có thứ đang lao nhanh đến, theo phản xạ né đi, nhưng khi nhận ra đó là cái túi liền đưa tay chụp lấy.
“Là kẹo do ta làm đấy. Đệ cứ giữ mà ăn dần.”
Lưu Thanh hơi ngẩn ngơ một lúc thì tươi cười nói.
“Đa tạ đại ca! Đệ đi tìm xe trâu ngay!”
Lưu Thanh nhanh chóng chạy ra ngoài ngõ. Tiếng bước chân của hắn càng lúc càng xa, lúc sau thì không còn nghe thanh âm nào ngoài tiếng chậu lửa đốt giấy vàng tí tách, cùng tiếng gió tuyết vù vù thổi vào sân nhỏ.
Lưu Vân chắp tay sau lưng, thì thầm.
“Giờ lão đã yên tâm hưởng âm thọ rồi chứ, Tưởng Niệm Sinh?”
Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Cầu Băng Phong: Ta Chế Tạo Phòng An Toàn Tại Tận Thế
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.