Chương 90: Tiểu gia hỏa.
Vài ngày sau, trong núi Tịch Lưu, Sở Uyển Đình chầm chậm mở mắt. Nàng đang ngồi xếp trên một tảng đá lớn, cả người phủ đầy tuyết, xung quanh cũng là một mảng trắng xóa.
Sở Uyển Đình đưa tay lấy cái ống trúc bên cạnh, nghiêng đổ nước vào miệng nhưng nước bên trong đã đóng băng hết cả. Cũng phải, nàng đã ngồi tại đây từ trước khi tuyết rơi, thế nên ống đựng nước có bị đóng băng thì cũng không có gì lạ.
Ngẩng đầu nhìn trời, tính nhẩm một lúc cũng tính ra sắp đến tết, Sở Uyển Đình định nhảy xuống tảng đá thì bỗng đống tuyết trên đùi nàng khẽ động. Từ trong tuyết lộ ra một cái đuôi dài, sau đó lại có hai cái chân như chân mèo thò ra, cuối cùng nó lắc mình khiến tuyết trên người rơi xuống để lộ ra bộ lông ngũ sắc. Sở Uyển Đình nghiêng đầu nói.
“Sô Ngô? Ngươi đến tìm ta từ lúc nào thế?”
Sô Ngô cũng nghiêng đầu nhìn Sở Uyển Đình, chớp chớp đôi mắt to tròn, rồi dụi đầu vào lòng nàng. Từ trước đến nay nó luôn ở trên núi, đặc biệt là lúc có mặt Yến Tự Khâm, Trịnh Tú Sương và Tứ Hộ Pháp của Hướng Thiên Giáo ở nhà Lưu Vân hồi năm ngoái.
Núi Tịch Lưu rất vắng vẻ, quanh năm hầu như chẳng có mấy ai lên núi săn thú hay đốn củi, thể nên Lưu Vân đã thả nó lên núi từ lúc đó, về sau chẳng thấy nó xuống núi nữa nên hắn cũng không tìm đến, để nó yên thân sống ở đây.
Sở Uyển Đình đưa tay gãi cằm Sô Ngô, nhẹ nhàng hỏi.
“Ngươi có muốn xuống núi cùng ta không?”
Nghe vậy, nó liền làm vẻ không quan tâm, quay sang liếm lông chân, rồi nhảy khỏi lòng nàng xuống nền tuyết. Điệu bộ nó cao ngạo, bước chân vững chãi, đuôi vểnh lên trời. Sở Uyển Đình nói tiếp.
“Ngươi đang giận tiên sinh sao? Tiên sinh nói, vì ngươi không chịu xuống núi nên người cũng không muốn thỉnh tiểu gia hỏa ngươi về, để ngươi sống yên trong núi vẫn tốt hơn.”
Sô Ngô quay đầu nhìn Sở Uyển Đình, khịt mũi một cái, lại mở miệng kêu như tiếng mèo kêu.
“Ta không biết là ngươi có hiểu ta nói hay không, nhưng ta không hiểu ngươi nói gì đâu.”
Sở uyển Đình nhảy khỏi tảng đá, bước đến chỗ Sô Ngô, nói tiếp.
“Dù sao thì ngươi cũng đâu phải là linh sủng của tiên sinh. Tiên sinh đã thả ngươi đi, là ngươi tự theo người về đây. Ngươi lại giấu ngươi khỏi người của Hướng Thiên Giáo, để ngươi sống yên ổn ở đây. Ngươi đây là muốn gì nữa, lại còn giận tiên sinh. Nếu ngươi đã không muốn cùng ta xuống núi thì ta đi đây.”
Lời này được nói ra từ miệng của Sở Uyển Đình có chút kỳ lạ, khiến cho nàng khi nhận ra phải đứng lại suy nghĩ. Nàng và Sô Ngô đều được Lưu Vân giấu khỏi Trịnh Tú Sương và Tứ Hộ Pháp, cả hai đều đi theo Lưu Vân mặc dù không có quan hệ rõ ràng với hắn.
Dường như cả Sô Ngô cũng nhận ra chuyện này, vậy nên nó nhìn Sở Uyển Đình đứng trầm ngâm kêu lên mấy tiếng meo meo, như thể đang nói, ngươi đang tự nói mình sao?
Rồi nó nhún người nhảy lên vai Sở Uyển Đình, dùng chân vỗ vỗ vào má nàng vài cái, làm nàng trở về hiện thực.
“Được rồi, đừng vỗ nữa. Chúng ta đi thôi.”
Sở Uyển Đình cứ thế mà xuống núi, không đi tìm Đào Nương và Linh Nhiễm, vì nàng không chắc là cả hai có còn trong núi hay không. Thế nên một mình về nhà vậy. Sở Uyển Đình đạp lên cơn gió tuyết, theo hướng gió thổi mà đi xuống, chẳng bao lâu đã về đến nhà dưới chân núi.
Thời điểm này, Điền Trí Lâm đang dọn tuyết trong sân, thấy Sở Uyển Đình trở về thì gật đầu chào hỏi.
“Sở tiểu thư, cô đã về rồi.”
“Đào Nương và Linh Nhiễm đã về chưa vậy?”
“Vẫn chưa. Phải rồi, tiên sinh nói cô mang nó vào trong gặp ngài ấy.”
Điền Trí Lâm chỉ vào Sô Ngô trên vai Sở Uyển Đình. Nó duỗi người, sau đó nhảy xuống đất tự mình đi vào trong nhà. Khi đi ngang Điền Trí Lâm còn đá tuyết vào chân y, khiến cho Điền Trí Lâm và Sở Uyển Đình ngơ người nhìn nó. Đến khi Sô Ngô đi khuất, Điền Trí Lâm mới đến gần, thấp giọng hỏi Sở Uyển Đình.
“Tiểu thư, nó là thứ gì thế?”
“Tiên sinh nói nó là dị thú tên Sô Ngô. Chắc là nó đang giận tiên sinh nên mới hành xử như vậy.”
Lời của Sở Uyển Đình vừa dứt, từ trong nhà liền truyền đến tiếng mắng của Lưu Thanh.
“Tiểu súc sinh, ngươi dám gây chuyện với ta?”
Lưu Thanh vội vàng bước ra, trên tay là Sô Ngô đang ngơ ngác. Bàn tay đang nắm lấy da cổ của Sô Ngô hiện rõ ba vết dài, như thể bị thứ gì đó cào phải. Hắn định quẳng Sô Ngô đi thì Lưu Vân đã chiếm lại quyền điều khiển cơ thể, ôm Sô Ngô vào lòng vuốt ve an ủi. Hắn nhìn Sở Uyển Đình nói.
“Uyển Đình đã về rồi sao? Trong bếp có ít bánh ngọt đấy, cứ lấy mà ăn. Trông chừng hai tiểu nha đầu kia cũng sắp về đến rồi. Trí Lâm, ngươi pha trà cho ba đứa bọn chúng nhé.”
“Vâng, tiên sinh.”
Nói xong, Lưu Vân mang Sô Ngô trở lại vào trong nhà. Vào đến thư phòng, hắn nói với Sô Ngô, giọng điệu nhẹ nhàng như đang hỏi thăm người quen cũ.
“Tiểu gia hỏa ngươi sống trong núi như thế nào, tốt chứ?”
Sô Ngô kêu lên vài tiếng, dụi đầu vào lòng bàn tay Lưu Vân, làm Lưu Vân phải bật cười. Hắn không ngờ đã lâu không gặp mà nó vẫn làm nũng mình như vậy. Hắn nói.
“Ngươi đây là xem ta là chủ sao? Ngươi là dị thú có linh trí, quả thật cũng rất biết nhìn người đấy chứ, lại ôm được cái đùi lớn này. Ta nói có phải không?”
Lưu Vân đặt nó xuống bồ đoàn cạnh cửa sổ, lại ngồi bên cạnh, nói tiếp.
“Hẳn là ngươi biết rõ nhân quả giữa ta và ngươi vẫn còn đó. Vậy thì ta muốn nhờ ngươi một việc, xem như có thể đoạn tuyệt nhân quả giữa hai chúng ta, ngươi thấy như thế nào?”
Sô Ngô nghiêng đầu nhìn Lưu Vân, tỏ vẻ tò mò.
“Ta muốn ngươi ở cạnh bầu bạn với Du Nhi, con gái của ta, cũng như là âm thầm bảo vệ nó cũng ngôi nhà này. Thời hạn là…”
Lưu Vân bấm đốt ngón tay tính toán một lúc mới nói.
“Mười lăm năm tính từ năm sau. Xong việc thì chúng ta không còn ai nợ ai nữa. Đến lúc đó, ngươi muốn ở lại thì cứ ở lại, nhưng nếu làm chuyện càn quấy thì đừng trách ta không nể tình."
Sô Ngô kêu lên một tiếng dài như thể đáp lại. Rồi lại kêu thêm vài tiếng, có ý dò hỏi hắn đang có ý định gì.
“Không có gì. Chỉ là đang định chuyển nhà. Sau khi ổn định, ta sẽ cùng Nguyệt Quân đi du sơn ngoạn thủy, chờ sau khi Du Nhi xả tang gia gia của nó thì mới quay lại hướng dẫn con bé nhập môn tu hành. Có thể là qua tết sẽ đi ngay đấy.”
Nói xong, Lưu Vân đứng dậy bước đến án thư lấy một sợi dây đỏ có buộc thẻ gỗ viết chữ “Ngô”, sau đó quay lại đặt trước mặt Sô Ngô.
“Nếu ngươi đã đồng ý, vậy thì chạm vào nó một cái.”
Sô Ngô làm theo, lập tức sợi dây đỏ kéo dài đến quấn quanh cổ Sô Ngô rồi siết lại vừa với cổ của nó. Quá trình này diễn ra chỉ trong một cái chớp mắt, khiến Sô Ngô không khỏi giật mình mà bật nhảy về sau. Lưu Vân gật gù, cười nói.
“Sau khi đến thời hạn nó sẽ tự mở ra. Còn nữa, khi ngươi trở lại hình dạng chân thân thì nó cũng sẽ thay đổi kích thước theo, thế nên đừng lo lắng.”
Sau đó Lưu Vân đi đến cửa thư phòng cất tiếng gọi Tưởng Du Nhi đến.
“Du Nhi, ta muốn giới thiệu cho con một người quen. Con đến đây một chút.”
“Dạ!”
Tưởng Du Nhi chạy từ trong phòng ra, trên mặt lấm lem mực, đôi mắt như vừa mới tỉnh giấc. Lưu Vân cười hỏi.
“Con ngủ gật lúc viết chứ đấy à?”
Tưởng Du Nhi nghe vậy thì vội vàng dùng tay áo lau mặt, sau đó đỏ mặt lúng túng nhìn Lưu Vân. Sô Ngô cũng đã đi đến dưới chân hắn, kêu vài tiếng meo meo gọi Tưởng Du Nhi. Cái đuôi dài của nó khẽ vung vẫy qua lại, có vẻ đã cảm thấy hứng thú với nàng.
Tưởng Du Nhi nhìn Sô Ngô hỏi.
“Cha, đây là mèo sao?”
Nàng cúi xuống nhìn cho rõ hơn, thấy lông của nó có màu ngũ sắc, không giống với mèo bình thường, đôi mắt lại ánh lên vẻ cao lanh lợi cao ngạo mà trước đây nàng chỉ thấy ở người cao quý. Tưởng Du Nhi đưa tay muốn vuốt ve liền bị Sô Ngô đưa chân chặn lại. Nó ngước nhìn Lưu Vân kêu lên, như đang bảo Lưu Vân hãy giới thiệu mình là ai.
Lưu Vân nhẹ nhàng bế Sô Ngô lên nói.
“Đây không phải mèo, cũng không phải thú vật bình thường mà là dị thú, tên là Sô Ngô. Chân thân là một con thú to lớn giống như hổ, nhưng đuôi dài hơn khá nhiều, có lông ngũ sắc. Nó theo ta về đây từ năm ngoái nhưng vì một vài chuyện mà phải thả nó lên núi. Hôm nay Uyển Đình từ trong núi ra nên mang nó về cùng.”
Lưu Vân vừa giải thích, vừa đưa tay đùa nghịch với Sô Ngô làm cho Tưởng Du Nhi cảm thấy thích thú, muốn đến gần nhìn nó kỹ hơn, thì Lưu Vân đã đưa nó cho nàng bế, sau đó lại lấy ra một sợi dây đỏ giống như cái trên cổ Sô Ngô vậy, chỉ khác là tấm gỗ nhỏ của cái vòng này viết chữ “Du”.
Lưu Vân đưa sợi dây đến trước mặt Tưởng Du Nhi, nói.
“Ta đã nhờ nó trông nom con giúp chúng ta trông thời gian sắp tới. Nó đã đồng ý rồi. Còn con thì sao?”
Tưởng Du Nhi đưa mắt nhìn sợi dây đỏ trong tay Lưu Vân, rồi lại nhìn chữ “Ngô” mà Sô Ngô đang đeo ở cổ, trong lòng nổi lên một cảm giác khó tả. Nàng vẫn chưa thực sự bước chân lên tiên lộ, lại tự nhận thấy bản thân không có tài cán gì. Nếu so với hai tỷ muội là Đào Nương và Linh Nhiễm, dù cả ba đều là nhi nữ của Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân nhưng chỉ có nàng là phàm nhân.
Tưởng Du Nhi thầm nghĩ, thay vì nhờ Sô Ngô trông nom cho mình, tại sao cha không bảo nó trông nom Đào tỷ hay Linh Nhiễm.
Nàng do dự một lúc, thấp giọng hỏi Lưu Vân.
“Cha, tại sao người lại nhờ Sô Ngô trong nom cho con thế? Hiện tại con vẫn chưa tu luyện gì cả mà.”
Lưu Vân nhẹ nhàng đáp.
“Thật ra đây là để bù đắp cho con. Gia gia con vừa mất, lại ở cạnh ta và mẹ con không bao lâu đã phải chuyển đi. Sau đó hai người chúng ta sẽ đi xa một chuyến, không rõ là bao lâu mới về thăm nhà một lần. Linh Nhiễm vẫn còn việc cần làm, lúc đó cũng sẽ rời đi. Uyển Đình thì ta không rõ. Cuối cùng chỉ có Đào Nương và Trí Lâm ở lại trông nhà, cũng như chăm sóc cho con. Thời gian này con để tang cho gia gia, tất nhiên là không thể vui chơi cùng Đào Nương như bình thường được, mà tính khí của con bé thì con cũng biết rồi đấy. Trí Lâm lại dành nhiều thời gian để làm việc nhà, lúc rảnh sẽ đi khám chữa bệnh cho người dân. Thế nên để Sô Ngô bầu bạn với con vẫn là hợp lí hơn.”
Lưu Vân đã suy tính rất nhiều khả năng, chỉ có cách này là vẹn toàn nhất. Việc bầu bạn với động vật, đặc biệt là mèo rất thích hợp với tình trạng của Tưởng Du Nhi hiện tại, chúng không quá ồn ào, lại thích yên tĩnh, thi thoảng chỉ cần vuốt ve một chút là được. Vả lại, Sô Ngô có linh trí, khi đã quen rồi sẽ thoải mái để Tưởng Du Nhi động chạm mà không chút phản kháng nào.
Lưu Vân cười gượng, nói tiếp.
“Giờ nghĩ lại, quả thật có chút giống với mang con bỏ chợ, nhưng mà con đừng lo, vẫn còn xa ta và mẹ con mới lên đường, thế nên chúng ta sẽ ở bên cạnh con cho đến lúc đó. Còn về sợi dây này, nếu con muốn nhận thì cũng không sao. Đây chỉ là vật để tính thời hạn giao ước của ta và Sô Ngô mà thôi, không phải nhận chủ tớ. Chỉ là nếu mang bên người thì khi con gặp chuyện gì, Sô Ngô sẽ cảm ứng được mà đến thôi. Con có muốn nhận không?”
Lưu Vân hỏi lại lần nữa. Với tình cách của Tưởng Du Nhi, hắn không chắc là nàng có nhận hay không, nhưng hắn đoán là nàng sẽ không nhận. Quả thật là vậy, nàng từ chối. Lúc ấy, tay nàng có hơi ôm chặt Sô Ngô trong lòng, mà dường như Sô Ngô cũng cảm nhận được điều gì đó từ tiểu cô nương đang bế mình nên khẽ dụi đầu vào người Tưởng Du Nhi.
Lưu Vân cũng gật đầu, nói.
“Ta hiểu rồi. Vậy thì ta sẽ để sợi dây này trong thư phòng, nếu con đổi ý thì cứ đến lấy. Còn về Sô Ngô, ta nghĩ ta nên dạy con cách chăm sóc mèo. Có lẽ là vào một ngày khác.”
Lưu Vân hơi nhún vai, sau đó đi ra khỏi thư phòng. Tưởng Du Nhi nghe vậy thì nhìn lại Sô Ngô, cất tiếng hỏi.
“Người nói nó không phải là mèo mà?”
“Thì đúng thật nó đâu phải là mèo.”
“Thế tại sao người lại…”
Sô Ngô liền kêu lên mấy tiếng meo như đang đồng tình với Lưu Vân, sau đó nó thoát khỏi vòng tay của Tưởng Du Nhi, tung tăng chạy theo Lưu Vân đi ra ngoài sân, để lại một mình nàng khó hiểu nhìn theo.
Bỗng Lưu Vân dừng lại, xoay người nhìn nàng nói.
“Con còn đứng đó làm gì? Hai tỷ muội của con sắp về đến rồi. Mau khoác áo bông vào rồi đi làm quen lại lần nữa thôi.”
Đề xuất Huyền Huyễn: Trường Sinh Tu Tiên, Cùng Quy Đồng Hành
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.