Chương 91: Không hẳn là tâm ma.

Không lâu sau khi Sở Uyển Đình về đến nhà, Đào Nương và Linh Nhiễm lần lượt về đến. Thời gian tĩnh tu trong núi khiến cả hai trông ra có mấy phần khác biệt. Tuy không nhiều nhưng Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân vẫn có thể nhận thấy.

Trong lúc cả ba ăn uống, Lưu Vân kể lại chuyện của Tưởng Du Nhi, khiến cho các nàng không khỏi bàng hoàng kinh ngạc. Người thấu hiểu cảm giác mất người thân nhất là Linh Nhiễm. Khi Tưởng Du Nhi từ trong nhà bước ra, nàng đã lập tức nhào đến ôm lấy, như đang an ủi cho tỷ tỷ có cùng cảnh ngộ.

Tưởng Du Nhi lại khá bất ngờ, vì nàng chưa biết đến xuất thân của Linh Nhiễm. Nhưng nàng vẫn vòng tay ôm đáp lại, nói khẽ.

“Ta không sao đâu mà, sao nhìn muội còn buồn hơn cả ta thế?”

Đào Nương bên này cũng cảm thấy buồn lòng, đối với nàng Tưởng lão cũng là bậc trưởng bối, giống như Lưu Vân vậy. Thế nên dù cho cả hai không quá thân thiết, nhưng nàng vẫn dành cho lão mấy phần kính trọng.

Sở Uyển Đình thì lại khá. Nàng không có biểu lộ gì ra ngoài mặt, chỉ đưa mắt nhìn Tưởng Du Nhi và Linh Nhiễm. Lúc bấy giờ nàng mới thấy rõ đời người vô thường như thế nào.

Lưu Vân lại nói tiếp.

“Hiện tại Du Nhi cũng là nhi nữ của ta. Đối với Đào Nương và Linh Nhiễm cũng như tỷ muội từ lâu. Nhưng vai vế thế nào thì ba đứa tự giải quyết với nhau, ta không quản chuyện này. Được rồi, mấy đứa cứ hàn huyên với nhau đi. Ta sẽ trở lại trước lúc nấu bữa tối.”

Nói xong, hắn trao quyền điều khiển cơ thể cho Lưu Thanh. Lưu Thanh vừa trở lại đã nhìn chăm chăm Sô Ngô đang được Bạch Nguyệt Quân bế, hất cằm khiêu khích. Sô Ngô thấy vậy liền lao đến cào cắn Lưu Thanh khiến hắn phải bỏ chạy.

Bạch Nguyệt Quân nhìn theo cả hai, khẽ lắc đầu. Nàng quay sang nói với mấy cô nương.

“Ba đứa con lần này tĩnh tu, hẳn là thu hoạch không ít. Thời gian tới cứ nghỉ ngơi, nhưng vẫn không được phép lơ là. Sau đấy ta và Lưu Vân sẽ chỉ dẫn các con tiếp. Được rồi, giải tán.”

Nói xong, Bạch Nguyệt Quân đi đến tách Lưu Thanh và Sô Ngô đang giằng co dưới đất ra, sau đó lại bế Sô Ngô vào trong nhà. Khi này Đào Nương và Linh Nhiễm mới kéo Tưởng Du Nhi đến trước mặt Lưu Thanh, hỏi khẽ.

“Tam Thúc, cha nói vậy là có ý gì thế?”

Lưu Thanh đang phủi bụi đất trên người, nghe vậy thì hỏi ngược.

“Đại ca nói gì cơ?”

“Cha nói bọn con tự chia vai vế với nhau ấy.”

Lưu Thanh “A” một tiếng, vừa đi đến ngồi vào bàn đá vừa giải thích.

“Có lẽ mấy đứa chưa nhận ra. Danh phận, vai vế đối với huynh ấy không có nhiều ý nghĩa. Đại ca đối nhân xử thế là tùy vào độ thân thiết của mỗi người xung quanh huynh ấy. Nhưng nếu người thân cận thật sự để tâm đến danh phận thì đại ca sẽ để người đó tự đặt mình vào vị trí nào cạnh huynh ấy, miễn là hợp lý thì huynh ấy sẽ mặc nhiên xem là vậy.”

Lưu Thanh cho một cái bánh ngọt vào miệng nhai nuốt, rồi nói tiếp.

“Ta và nhị ca cũng thế. Về lý thuyết thì cả ba bọn ta là cùng một người. Trên giấy tờ là vậy. Nhưng cả ba bọn ta có tính cách, nhân sinh quan, cách suy nghĩ khác nhau, nên có thể xem là ba người trong một thân thể. Đại ca là nhân cách gốc, nên ta và nhị ca mới gọi huynh ấy là đại ca. Ban đầu huynh ấy không thật sự quan tâm đến hai người bọn ta, nhưng về lâu huynh ấy dần xem bọn ta là người thân hơn là… Người thời nay gọi là gì nhỉ? Phải rồi, tâm ma.”

Đào Nương liền hỏi.

“Thúc thật sự là tâm ma của cha sao?”

Lưu Thanh giải thích.

“Cũng không hẳn. Có câu, nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma. Trong lòng còn có những suy nghĩ trái với đạo tâm thì dù chỉ một ý nghĩ thoáng qua cũng sẽ để lại một vết nứt. Lâu dài, từ vết nứt đó sẽ sinh ra một thứ chống lại người tu hành. Đó chính là tâm ma. Còn ta và nhị ca không giống như thế. Hai người bọn ta được sinh ra là để bảo vệ nhân cách gốc là đại ca khỏi điều làm tổn thương huynh ấy, mà cụ thể hơn là cái thế giới này.”

Lời này khiến bốn người các nàng không khỏi kinh ngạc. Tất cả đều nghĩ, tại sao phải bảo vệ Lưu Vân khỏi thế giới này chứ?

Sở Uyển Đình hoài nghi.

“Thúc nói vậy là có ý gì?”

“Đại Không Trí đại sư vẫn chưa kể hết về đại ca. Ngài ấy chỉ mới kể về khởi nguồn của mọi chuyện mà thôi.”

Lưu Thanh thở dài, ngước mắt nhìn trời. Giọng nói có chút buồn thảm, điều mà không ai ở đây nghĩ sẽ phát ra từ miệng của hắn.

“Sau cái lần đó, đại ca tưởng bản thân sẽ cùng tất cả làm lại từ đầu. Nhưng không, ngay ở kiếp sau đó, từ khi còn trong bụng mẹ, huynh ấy đã có ý thức về bản thân, mang theo tất cả những chuyện huynh ấy muốn quên. Ngoài mặt thì huynh ấy vẫn sống như một người bình thường, nhưng những cảnh tượng khi đó vẫn mãi ám ảnh huynh ấy. Những ký ức ấy ám ảnh huynh ấy hàng đêm, khiến huynh ấy không thể nào chợp mắt được. Hết kiếp này đến kiếp khác. Dần dần, huynh ấy chọn cách tự hủy hoại bản thân. Đó là lúc nhị ca xuất hiện, ngăn cản chuyện đó lại. Còn ta thì xuất hiện để giúp đại ca tránh xa những chuyện tương tự. Nhưng chuyện ta làm lúc ấy chẳng khác gì điều ám ảnh huynh ấy cả.”

Linh Nhiễm hỏi khẽ.

“Thúc đã làm gì?”

“Ta từng làm thịt một toán cướp, theo nghĩa đen. Nghe thì khá hoang dã nhưng lúc đó ta như vậy đấy. Khi ấy đại ca bắt gặp một đám thổ phỉ đang cướp bóc một thôn nọ. Huynh ấy mất kiểm soát, ta chiếm quyền. Và rồi… Mấy đứa biết chuyện gì đã xảy ra rồi đó.”

Nói đến đây, Lưu Thanh mỉm cười nhún vai, nói.

“Dù sao thì, là một người nghiên cứu tâm lý học khá chuyên sâu, ta khá bất ngờ khi đại ca đã tự vượt qua tất cả những chuyện đó mà không cần đến bất kỳ liệu pháp nào. Khó tin nhỉ? Lúc ta chìm vào giấc ngủ trong linh đài thì huynh ấy vẫn còn bị mất ngủ, thường xuyên gặp ảo giác, tự cô lập bản thân với người xung quanh. Không biết là huynh ấy đã làm gì trong ngần ấy kiếp luân hồi nữa. Tài thật ấy!”

Lưu Thanh tự hỏi một câu, sau đó đứng dậy bỏ đi vào trong nhà, để lại đám Sở Uyển Đình đang ngơ ngác, trong lòng kinh hãi với chuyện Lưu Thanh vừa kể. Các nàng không biết nói gì quay sang nhìn nhau, tựa hồ đang muốn hỏi thử đối phương xem có nghe rõ những lời Lưu Thanh vừa kể không.

Lúc bấy giờ, Lưu Vân đang ở trong thức hải của bản thân để tra lại tri thức của bản thân. Sống càng lâu, ký ức và tri thức sẽ càng nhiều, thế nên cần phải sắp xếp một cách hợp lý để không bị trở nên điên loạn, đặc biệt là với một kẻ như Lưu Vân thì càng phải sắp xếp cẩn thận. Nhờ vậy mà khi cần tìm một kiến thức thì chỉ cần dựa theo sắp xếp trước đó để tìm là được.

Xung quanh Lưu Vân lúc này như một thư viện đầy những kệ sách được đặt ngay ngắn trải dài đến mấy trăm, mấy nghìn kệ. Hắn đi dọc các kệ, miệng lẩm bẩm tên quyển sách cần tìm. Chốc sau hắn trở lại cái đình nghỉ mát của Vân Thanh Tử với một chống sách khoảng tầm mười quyển, đặt lên bàn.

Vân Thanh Tử hỏi.

“Huynh để đệ đệ của huynh cứ vậy mà kể ra chuyện của mình à?”

Lưu Vân làm vẻ không quan tâm, chăm chú tra cứu trong sách, lại ghi chép ra một tờ giấy trắng. Vân Thanh Tử thấy vậy thì thầm than thở rồi cùng cầm một quyển sách lên để đọc. Lưu Vân khẽ liếc mắt nhìn thoáng qua Vân Thanh Tử mà mỉm cười. Những thứ này trước giờ Vân Thanh Tử không có quyền lấy ra khỏi kệ sách, cũng không có quyền vào trong chỗ lưu trữ ấy.

Hắn lên tiếng nhắc nhở.

“Chuyện của ta, huynh cần gì phải để tâm. Giống như huynh hiện tại vậy. Huynh thật sự là ý niệm hay là tàn hồn, ta không rõ, cũng không quan tâm. Chỉ cần huynh yên phận thì vẫn có thể ở lại, nếu không, ta sẽ chuyển huynh vào thức hải của Nguyệt Quân, để nàng ấy giải quyết huynh.”

Lời này của Lưu Vân khiến Vân Thanh Tử giật mình như đang bị bắt thóp. Lưu Vân của hiện tại và Lưu Vân của lần đầu cả hai gặp mặt không hoàn toàn giống nhau. Kẻ trước mặt Vân Thanh Tử thâm trầm hơn trước kia rất nhiều, hiển nhiên là có thể thấy được những trò vặt của y mà Lưu Vân khi trước bỏ qua.

Nói xong Lưu Vân vẩy ngón tay lấy lại quyển sách trong tay Vân Thanh Tử, sau đó lại tiếp tục làm việc của mình. Mà Vân Thanh Tử cũng không dám than thở hay làm gì quá phận nữa.

Đến tầm chiều tối, Lưu Vân mới trở lại, dựa vào những gì bản thân ghi chép trong thức hải chép ra giấy thật. Lại qua thêm ba khắc, khi mặt trời đã lặn hắn mới chép xong. Lưu Vân cẩn thận đóng thành một quyển sách tương đối dày, mang ra phòng khách, khi này Tưởng Du Nhi và Đào Nương đang ngồi ở đấy.

Lưu Vân đưa quyển sách cho Tưởng Du Nhi, nói.

“Du Nhi, con giữ quyển sách này mà đọc, có thể ngộ ra được gì từ trong đó thì sau này sẽ tốt cho chuyện tu hành của con hơn. Nếu không thì cũng không sao.”

“Dạ!”

Tưởng Du Nhi gật đầu đáp, sau đó đưa tay nhận sách. Lưu Vân nhìn quanh, không thấy Linh Nhiễm đâu, liền hỏi.

“Linh Nhiễm đâu? Ba đưa chia vai vế như thế nào rồi?”

Đào Nương đáp.

“Tỷ muội chúng con vẫn như trước. Con lớn nhất, kế đến là Du Nhi, nhỏ nhất là Linh Nhiễm.”

Lưu Vân nghe vậy thì gật đầu.

Đào Nương chợt nhận ra, nhỏ giọng hỏi Lưu Vân, giọng điệu có phần e dè như sợ sẽ bị Lưu Vân mắng.

“Cha, chuyện Tam Thúc kể có phải là thật không?”

“Chuyện gì?”

Tưởng Du Nhi tiếp lời của Đào Nương.

“Là chuyện cha từng trải qua ấy. Thúc ấy nói vì cha như vậy nên thúc ấy mới được sinh ra.”

“Hai đứa hỏi chuyện này để làm gì? Chuyện cũng đã qua lâu rất lâu rồi, có nhắc lại cũng không có ý nghĩa gì. Nếu các con muốn biết ta cảm thấy như thế nào thì, khoảng vài trăm kiếp đầu ta không tin mình lại gặp chuyện này, vài nghìn kiếp kế tiếp con người ta khá là cáu bẩn, vài vạn kiếp sau đó ta bắt đầu tự hỏi bản thân tại sao chuyện này lại xảy ra với ta, sau đó thì ta buông thả bất cần, cuối cùng ta chấp nhận sống cùng với những ký ức đó. Ngắn gọn là thế. Thôi, ta đi nấu cơm đây.”

Dứt lời, Lưu Vân quay người thong thả bước đi, cùng với giọng điệu nhẹ nhàng khi nói, làm cho cả hai cảm thấy yên tâm phần nào. Bởi hai nàng nghĩ, nếu Lưu Vân thật sự đã trở nên tốt hơn thì không cần đào sâu vào chuyện này nữa làm gì. Cũng tránh việc làm phiền hắn quá nhiều mà khiến hắn cáu lên mắng cho hai nàng một trận, dù cả hai không chắc là hắn sẽ làm vậy.

Đề xuất Voz: Vị tình đầu
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

2 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.