Chương 92: Thanh Minh tảo mộ, phiền phức đến tìm.
Thoáng một cái đã qua năm mới. Lại chớp mắt thêm mấy cái là đã vào tiết Thanh Minh.
Tiết Thanh Minh tháng ba ở Đại Triệu tương đối náo nhiệt. Thường gọi lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh, các tiểu thư công tử, thư sinh nho nhã sau khi tảo mộ về sẽ cùng nhau đi dạo, làm thơ, thả diều. Cũng có một số cặp đôi chọn dịp này để gặp nhau, trao nhau mấy lời hứa hẹn sau đó thì giữ lời hứa đó trong lòng rồi lên kiệu hoa của kẻ khác, phần nhiều là thế.
Tờ mờ sáng, Đào Nương và hai muội muội mang giỏ đồ cúng ra nghĩa địa của huyện để tảo mộ, đi theo là Lưu Thanh để trông chừng ba đứa trẻ này.
Ngoài nhóm bốn người Lưu Thanh ra thì cũng có nhiều gia đình khác đi tảo mộ vào giờ này. Khi ra đến khu nghĩa địa thì cũng vừa vào giờ Thìn. Lưu Thanh tìm một chỗ ngồi nghỉ ngơi trong khi xem ba đứa cháu của mình dọn cỏ ngôi mộ của Tưởng lão, sau đó lại bày hương đèn, rượu nhạt cùng bánh tổ ra vái lạy.
Xong chuyện Lưu Thanh liền cất tiếng hối thúc.
“Nếu đã lễ bái xong rồi thì chúng ra về thôi!”
Đào Nương nhìn Lưu Thanh bằng ánh mắt nghi hoặc.
“Thúc có chuyện gì mà vội vậy? Tảo mộ xong rồi thì chúng ta cùng đi dạo đi.”
“Tiểu nha đầu con chỉ biết chơi thôi. Du Nhi còn đang để tang, không đi cùng con chạy nhảy được. Ta thì đang điều chế dở thuốc giảm đau đã bị đại tẩu bắt phải đưa mấy đứa đi tảo mộ. Cốt là để mang Du Nhi về ngay, không để con kéo đi chơi đó có biết không hả?”
Lưu Thanh cáu kỉnh đáp. Hắn đã điều chế đến lô thuốc giảm đau thứ mười rồi nhưng vẫn không đạt được hiệu quả mong muốn, nay lại bị làm phiền lúc làm việc thì hắn có cáu cũng là điều dễ hiểu.
Chỉ là ba người các nàng không thật sự rõ Lưu Thanh đang làm gì mấy tháng nay. Chỉ biết hắn mượn cơ thể của Lưu Vân sau đó tự nhốt mình trong phòng suốt cả ngày, thi thoảng mới ra ngoài một lần để lấy thêm thảo dược hay nguyên liệu gì đó mà thôi.
Tưởng Du Nhi lên tiếng xoa dịu Lưu Thanh.
“Được rồi. Con về cùng thúc mà. Chúng ta đi thôi! Tỷ tỷ cùng muội muội đi dạo vui vẻ nhé!”
Nói rồi nàng cầm cái giỏ trống không lên rồi đẩy Lưu Thanh đi, trong khi hắn vẫn không ngừng càm ràm này kia.
Đào Nương và Linh Nhiễm vừa định đi vào trong huyện thì thấy ở đằng xa là La Ngọc Quỳnh đang đứng trước một ngôi mộ lớn, trông rất phô trương so với những ngôi mộ xung quanh. Cả hai lặng lẽ tiến tới gần chào hỏi.
Đào Nương mở lời trước.
“Ngọc Quỳnh tiểu thư, cô cũng đi tảo mộ sao?”
La Ngọc Quỳnh giật mình nhìn quanh tìm người gọi mình, thấy Đào Nương và Linh Nhiễm tiến đến mới thở nhẹ. Nàng đáp.
“Hai cô cũng đi tảo mộ sao?”
“Đúng vậy. Đây là mộ của mẹ cô sao?”
Đào Nương nhìn vào bia mộ khắc “Cố La phủ phu nhân chi mộ” mà hỏi. Cỏ quanh mộ đã được dọn sạch, trước mộ đã bày đồ cúng, khói hương nghi ngút. Có lẽ La Ngọc Quỳnh đã cúng bái xong rồi.
La Ngọc Quỳnh gật đầu, sau đó nhìn Đào Nương và Linh Nhiễm tò mò hỏi.
“Hai cô đi tảo mộ ai thế? Ta tưởng các cô chỉ mới chuyển đến đây được vài năm thôi mà.”
Linh Nhiễm từ phía sau đi đến bên cạnh Đào Nương, cất tiếng.
“Bọn ta đi tảo mộ của Tưởng lão gia gia. Có cả Tam Thúc đi cùng nữa, nhưng thúc ấy cùng nhị tỷ tỷ về trước rồi.”
“Nhị tỷ tỷ?”
La Ngọc Quỳnh kinh ngạc hỏi. Đã một thời gian nàng không gặp Đào Nương và Linh Nhiễm, bỗng từ đâu lại xuất hiện một nhị tỷ tỷ khiến La Ngọc Quỳnh không khỏi bất ngờ.
“Là Tưởng Du Nhi ấy. Trước khi Tưởng lão gia gia mất đã nhờ cha mẹ chăm sóc Du Nhi, nên đã nhận muội ấy làm nghĩa nữ.”
“Ra là vậy.”
Cả ba đứng ở đó thêm một lúc thì có gia nhân đến gọi.
“Đại tiểu thư, lão gia cho gọi tiểu thư đến, còn nói tiểu thư đưa theo hai vị tiểu thư này nữa.”
“Ta biết rồi.”
Ba nàng đi đến một cái trại được dựng tạm ở một bãi đất trống cách đó không xa. Bên trong có đủ bàn ghế, còn có bình trà nóng hổi cùng mấy đĩa điểm tâm. La Mục Ninh lúc này đang nói chuyện với lão quản gia, thấy ba người La Ngọc Quỳnh tiến đến thì xua tay bảo lão lui ra rồi quay sang La Ngọc Quỳnh.
Nàng hành lễ với phụ thân, hỏi.
“Phụ thân có việc gọi con?”
“Ừ. Đây là bằng hữu của con sao?”
Đào Nương và Linh Nhiễm cũng thi lễ nhưng mà là ôm quyền không phải vạn phúc. Thế nhưng trong tất cả mọi người ở đấy chỉ có La Mục Ninh là không lấy làm bất ngờ. Y đáp lễ, giọng điệu kính cẩn hỏi.
“Không biết cao danh quý tánh của hai vị tiểu thư là gì? Làm thế nào lại quen được tiểu nữ của ta?”
Đào Nương và Linh Nhiễm liếc mắt nhìn nhau, rõ ràng y đã biết rõ vậy mà vẫn hỏi làm cho cả hai có chút khó xử. Đào Nương đáp.
“Tiểu nữ tên Lưu Hồng Đào. Đây là muội muội của tiểu nữ, Lưu Linh Nhiễm. Xin ra mắt La lão gia. Thứ cho tiểu nữ làm phiền đến quý phủ. Tiểu nữ cùng muội muội tình cờ gặp được La đại tiểu thư vào dịp Nguyên Tiêu năm ngoái. Cảm thấy khi trò chuyện với nàng rất hợp vậy nên đã qua lại từ đó.”
La Mục Ninh vuốt cằm, trầm ngâm.
“Họ Lưu? Trong huyện thành Hoài An hình như đâu có mấy người họ Lưu. Thể chẳng hay gia phụ của hai vị tiểu thư tên là gì?”
Cả hai nàng đều nhận ra đây là đang dò hỏi về Lưu Vân. Trước đó Lưu Vân cũng đã nói cha của La Ngọc Quỳnh cho người dò hỏi về hắn nhưng không hỏi được gì. Lưu Vân tưởng qua lâu như vậy chắc là y đã bỏ cuộc, nhưng ngờ đâu thời điểm này y lại trực tiếp hỏi đến tiểu bối của mình như thế này.
Đào Nương khéo léo đáp.
“Gia phụ đến đây để ẩn cư, không tiện tiết lộ danh tính ra bên ngoài. Mong La lão gia hiểu cho.”
Phía sau lưng La Mục Ninh vang lên tiếng cười khẩy. Nhị tiểu nương của La Ngọc Quỳnh bước đến, giọng điệu khinh khỉnh.
“Chẳng hay gia phụ của hai vị tiểu thư đây là danh sĩ tài hoa nào, sao lại nói ẩn cư là không thể để lộ danh tính vậy?”
Dù La Mục Ninh cảm thấy Nhị tiểu nương nói năng không giữ lễ, nhưng vì y cũng muốn biết nên đã nhắm mắt làm ngơ, để sau khi về phủ sẽ trách sau.
Còn Đào Nương bên này thì đã nghiến răng, cố gắng nuốt cục tức vào bụng để thốt ra mấy lời đáp trả.
“Gia phụ của tiểu nữ chẳng phải danh sĩ, cũng chẳng phải người tài danh. Chỉ là gia phụ đã chán thói đời bạc bẽo nên tìm đến huyện Hoài An yên tĩnh này để lánh đời mà thôi. Nhưng không bao lâu nữa sẽ rời đi, sẽ không làm phiền đến quý phủ.”
La Ngọc Quỳnh kinh ngạc hỏi.
“Cái gì? Các cô sẽ chuyển đi?”
Cả hai cha con La Mục Ninh đều không giấu được sự bất ngờ. La Mục Ninh đã gần như rời khỏi ghế, nhưng vẫn còn kiềm chế được. La Ngọc Quỳnh thì bước đến hỏi lại Linh Nhiễm.
“Đào Nương nói thật sao?”
Linh Nhiễm gật đầu.
“Đúng vậy. Cha ta đã chuẩn bị xong cả rồi. Chờ đến thời điểm thích hợp sẽ lên đường. Với lại, ta vẫn còn chuyện quan trọng cần làm, thế nên dù thế nào thì ta cũng sẽ rời đi thôi.”
Linh Nhiễm nói, tay nắm chặt túi gấm đeo ở hông. Trong một thoáng, trên mặt nàng lộ ra vẻ u sầu. Nhưng sau đó nàng lại mỉm cười nói.
“Đừng lo. Chờ sau khi chuyển đến chỗ mới, ta sẽ gửi thư cho cô mà. Sau khi xong việc thì ta cũng sẽ thường xuyên về đây thăm cô, không để cô phải cô đơn đâu.”
Nhị tiểu nương cười khẩy, buông lời bắt bẻ.
“Quỳnh Nhi là La đại tiểu thư, có thể để thứ dân xưng hô ngang hàng sao? Lại còn hứa hẹn đủ điều, ngươi nghĩ mình là ai?”
Đào Nương điềm tĩnh đáp trả.
“Chúng tiểu nữ chỉ là nhi nữ của kẻ lánh đời nơi sơn dã, nào dám mạo phạm quý phủ. Nhưng dù có là thế gia hay bần nông, đối với chúng tiểu nữ cũng như nhau cả, đã thốt ra lời hứa thì chắc sẽ làm được.”
Rồi nàng quay sang La Mục Ninh chắp tay thi lễ.
“La lão gia, nếu không còn chuyện gì thì chúng tiểu nữ xin phép cáo từ. La đại tiểu thư xin giao lại cho ngài.”
Những lời nói của Đào Nương có phần bộc trực hơn bình thường. Cũng vì nàng đang cố kiềm chế cơn giận nên không thể suy nghĩ nhiều đến lễ giáo như vậy.
Nàng gật đầu với La Ngọc Quỳnh, sau đó kéo Linh Nhiễm rời đi.
Nhị tiểu nương lớn tiếng quát.
“Đây là lễ nghi mà phụ thân các ngươi dạy sao? Chẳng trách phải sống ẩn cư, nếu vào triều làm quan, không bị giáng chức thì cũng phạt mấy tháng bổng lộc. Có thể dạy được hai đứa nhi nữ như thế này, ta cũng đã thấy rõ con người y rồi.”
Đôi mắt lưu ly của Linh Nhiễm nổi gân máu. Nàng toang xoay người đáp trả, nhưng Đào Nương đã nắm chặt tay nàng khẽ lắc đầu. Nàng không muốn gây thêm rắc rối nào nữa, đặc biệt là với La Ngọc Quỳnh, thế nên dù trong lòng cũng khó chịu nhưng nàng vẫn cố giả câm điếc mà rời đi.
Nhưng khi bước được vài bước thì cả hai đã thấy Bạch Nguyệt Quân từ xa tiến đến gần. Lúc này nàng đang mặc y phục luyện võ, tóc buộc đuôi ngựa, còn có treo hai thanh trường kiếm ở thắt lưng.
“Mẹ? Sao người lại đến đây?”
Đào Nương hỏi. Bạch Nguyệt Quân không đáp mà đưa tay chạm nhẹ vào gương mặt của Đào Nương và Linh Nhiễm, dịu dàng mỉm cười, sau đó bước đến trước mặt La Mục Ninh. Ngữ điệu hằn học, ánh mắt khinh khi nhìn y.
“Đây là cách mà người La gia nói chuyện sao, La gia chủ? Ta không ngờ một danh gia như La gia lại có một người có thể ăn nói vô lễ như thế này. Xem ra là phu quân của ta đã xem trọng ngài và La gia của ngài rồi.”
Nhị tiểu nương nghe vậy thì trừng mắt quát.
“Ngươi lại là ai? Là mẫu thân của hai tiểu tiện nhân kia sao?”
La Mục Ninh không chịu được nữa, liền đứng dậy mắng.
“Câm miệng! Còn không mau lui xuống!”
Nhị tiểu nương kinh hãi với phản ứng của La Mục Ninh, vội vàng lui về phía kia của trại.
Xong, y mới quay sang chắp tay nói với Bạch Nguyệt Quân.
“Thì ra là Lưu phu nhân. Thất lễ, thất lễ rồi.”
“Sao thế? Không phải ngài muốn để tiểu thiếp của ngài ép hỏi thử danh tính của phu quân ta sao? Hết tác dụng liền đuổi đi à? Ta nhắc nhở ngài, đừng nghĩ chúng ta không biết chuyện ngài dò la tin tức của phu quân ta. Chàng ấy có thể bỏ qua, nhưng ta thì không. Trước giờ ta chỉ nể mặt con gái của ngài là bằng hữu của con gái ta, thế nên ta mới bỏ qua. Giờ ngài lại để tiểu thiếp lăng mạ con gái và phu quân ta. Lần này là lần cuối ta bỏ qua cho ngài. Nếu còn có lần sau, ta không chắc…”
Bạch Nguyệt Quân đang nói nữa chừng thì đột ngột dừng lại, đưa mắt nhìn bốn hướng hô to.
“Kẻ nào đang trốn, nhanh chóng lộ mặt ra đây!”
Dứt lời, Đổng Toàn liền xuất hiện ở phía sau La Mục Ninh. Trên trán gã ướt đẫm mồ hôi. Trước giờ, chưa có ai có thể khiến gã cảm thấy bất an như thế này. Khi nãy suýt chút nữa là gã đã xông ra chặn đánh Bạch Nguyệt Quân, vậy nên Bạch Nguyệt Quân mới cảm nhận được sát ý của gã.
“Hô! Không hổ là thế gia, vậy mà lại có cao thủ ẩn mình hộ vệ. Thân thủ không tồi. Khí lực cũng rất mạnh mẽ, chỉ tiếc là không còn ở thời đăng phong tạo cực nữa.”
Rồi nàng quay người bước đi, còn để lại vài câu nhắc nhở.
“Chuyện cần nói ta đã nói xong rồi. Sau này đứng phí sức với chúng ta nữa. Sẽ không có kết quả gì đâu.”
La Mục Ninh và Đổng Toàn đứng lặng nhìn mấy mẹ con Bạch Nguyệt Quân rời đi mà không dám lên tiếng ngăn cản. Chờ khi cả ba đi khuất, Đổng Toàn mới quay sang nhận lỗi với La Mục Ninh.
“Lão gia, là do thuộc hạ bất cẩn. Xin lão gia trách tội.”
La Mục Ninh xua tay.
“Đừng nói nữa. Là do ta cố chắp tìm người không nên tìm, nên mới ra cớ sự này. Ngươi lui đi. Quỳnh nhi, con cũng lui đi.”
Đổng Toàn hành lễ, sau đó lui ra. La Ngọc Quỳnh cũng vậy, nhưng lúc đi nàng có ngoảnh lại nhìn, thì thấy La Mục Ninh ngồi phịch xuống ghế, gương mặt ê chề mệt mỏi. Đây là lần đầu tiên La Ngọc Quỳnh thấy phụ thân nàng để lộ ra gương mặt này, khiến cách nàng nhìn phụ thân lúc này có chút gì đó khác lạ.
Đề xuất Tiên Hiệp: Nhật Ký Thành Thần Của Ta
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.