Chương 93: Vui vẻ như thiếu niên lần đầu luyện kiếm.

Ba khắc sau, ba mẹ con Bạch Nguyệt Quân đã đi trên đường phố trong huyện thành. Khi này Đào Nương mới hỏi.

“Mẹ à, sao người lại ăn mặc như thế này? Lại còn mang theo kiếm nữa.”

Bạch Nguyệt Quân đưa cặp kiếm lên, đáp.

“Đây là do Lưu Vân đặt làm, ta đi chạy bộ nên tiện đường lấy thôi. Sau đó thì thấy Lưu Thanh và Du Nhi đi ngang nên đã hỏi thử hai đứa đâu, mới biết hai đứa vẫn chưa về nhà. Vậy là ta tạt ngang nghĩa trang xem thử, thì thấy hai đứa bị lăng mạ như thế.”

Bạch Nguyệt Quân mỉm cười, xoa đầu cả hai.

“Thấy hai đứa vẫn có thể kiềm chế cơn nóng giận, ta cảm thấy lần tĩnh tu vừa rồi của cả hai đã không uổng phí.”

Trong lòng nàng thật sự rất vui khi Đào Nương và Linh Nhiễm đã có thể kiềm chế được tính khí của mình. Như vậy, khi không có nàng và Lưu Vân bên cạnh thì các nàng sẽ không tự chuốc lấy phiền phức không đáng có.

Từ xa, Lưu Vân thong thả tiến tới, thấy mấy mẹ con vui vẻ như vậy thì cất tiếng hỏi.

“Hôm nay đi tảo mộ có gì vui sao?”

Linh Nhiễm thấy Lưu Vân đến thì kể lại chuyện gặp ở nghĩa địa bằng giọng điệu bực tức. Nghe xong, Lưu Vân bật cười, xoa đầu Linh Nhiễm.

“Y thật sự làm đến mức đấy sao? Không ngờ đấy. Chỉ vì tìm một kẻ bí ẩn mà không phí sức cho người tìm kiếm hơn một năm. Ta thực sự không hiểu là y muốn tìm ta để làm gì nữa.”

Đào Nương hỏi.

“Vậy cha định giải quyết phụ thân của Ngọc Quỳnh như thế nào?”

“Không cần làm gì hết. Mẹ của con đã nói hết những gì cần nói, có lẽ lúc này y đã thu lại nhóm người tìm kiếm tin tức của ta rồi. Sau này, sẽ không tìm đến ta nữa đâu.”

Lưu Vân lấy ra cái túi vải đựng tiền đưa cho Đào Nương.

“Tiền tiêu tháng này cả hai đứa.”

Mắt Đào Nương và Linh Nhiễm sáng lên, gương mặt rạng rỡ như mọi chuyện bực tức trước đó không còn quan trọng nữa. Đào Nương cầm lấy túi tiền, nói “cảm ơn” với Lưu Vân rồi cùng Linh Nhiễm tung tăng chạy đi chơi.

Sau khi hai tiểu cô nương rời đi, Bạch Nguyệt Quân mới bước đến đưa kiếm cho Lưu Vân. Trước khi đến đây, Lưu Vân đã ghé qua tiệm rèn, biết Bạch Nguyệt Quân đã đến từ trước đó nên mới thong thả đi tìm trong huyện thành.

Hắn cười nói.

“Hôm nay nàng có hứng chạy bộ thế sao? Nàng đang âm mưu chuyện gì à?”

Lưu Vân nhận lấy thanh kiếm, tuốt kiếm kiểm tra thử. Kiếm dài ba thước, nặng bốn cân. Lưỡi kiếm sáng bóng như gương, vô cùng sắc bén. Lưu Vân nhẹ gõ vào thân kiếm, phát ra một tiếng “coong” êm tai. Như vậy hắn mới hài lòng, tra kiếm lại vào vỏ.

Bạch Nguyệt Quân lén giấu thanh kiếm còn lại lưng, giọng điệu bâng quơ.

“Ta chỉ là muốn cường thân kiện thể hơn thôi. Chàng nghi oan cho ta!”

“Thế, nàng đang giấu thứ gì đấy?”

Lưu Vân đi vòng ra sau Bạch Nguyệt Quân, nhưng nàng nhanh chóng xoay người lại. Thấy vậy, Lưu Vân hướng đằng đông đánh đằng tây khiến Bạch Nguyệt Quân không kịp trở tay, lấy được thanh kiếm sau lưng nàng.

Thanh kiếm này có bề ngoài tương tự với thanh kiếm của Lưu Vân nhưng ngắn hơn một chút. Vậy nên hắn lấy làm kỳ lạ. Hắn chỉ đặt rèn một thanh kiếm cho bản thân, giờ lại có thanh một thanh nữa trong tay Bạch Nguyệt Quân.

Hắn nhìn Bạch Nguyệt Quân hỏi.

“Nàng có muốn giải thích gì không?”

“Ta… Ta muốn có một đôi kiếm với chàng.”

“Thế Thanh Phong Kiếm thì phải làm sao?”

Lưu Vân chỉ tay vào Thanh Phong Kiếm mờ ảo bay sau luôn bay sau lưng Bạch Nguyệt Quân. Với Lưu Vân thì chỉ cần có binh khí để dùng là được, không cần phải là pháp khí cao siêu gì, nên mới đặt rèn một thanh kiếm để dùng. Còn Bạch Nguyệt Quân trước giờ đã có Thanh Phong Kiếm, nó là tiên kiếm có linh trí, so với mấy thanh kiếm do phàm nhân rèn thì khác biệt một trời một vực.

Thanh Phong Kiếm thấy vậy thì bay đến trước mặt Bạch Nguyệt Quân khẽ ngân lên, như đang cùng Lưu Vân chất vấn nàng.

Bạch Nguyệt Quân lên tiếng thanh minh.

“Thanh Phong Kiếm vốn không phải của ta. Trước giờ nó chỉ đi theo ta tìm chủ nhân của nó là Vân Thanh Tử mà thôi, ta đâu phải chủ nhân của nó chứ! Với lại ta cầm kiếm này, đứng bên cạnh chàng không phải rất hợp sao?”

Lưu Vân không đáp, ánh mắt ngờ vực nhìn nàng. Sau đó nhìn sang Thanh Phong Kiếm như muốn hỏi.

‘Ngươi cảm thấy lời giải thích này có hợp lý không?’

Thanh Phong Kiếm liền ngân lên mấy tiếng dài, tỏ vẻ không hài lòng.

Lưu Vân trả lại thanh kiếm cho Bạch Nguyệt Quân, khẽ lắc đầu mà nhẹ nhàng nói.

“Ta thì không có gì phản đối cả. Nhưng nó thì có, nàng giải thích với nó ấy.”

Nói xong, Lưu Vân quay người, mấy ngón tay khéo léo xoay kiếm một vòng đưa ra sau lưng rồi thong dong bước đi.

Một màn trò chuyện này của Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân diễn ra ở giữa phố xá. Thời điểm này không quá đông nhưng không ai chú ý đến hai người cầm kiếm đùa giỡn với nhau cả. Tựa như cả hai không tồn tại trong mắt người đi đường vậy.

Bạch Nguyệt Quân thấy vậy thì đuổi theo Lưu Vân, vừa đi vừa nói nó với Thanh Phong Kiếm.

“Ngươi giận dỗi gì chứ? Ta cùng Lưu Vân đi du lịch, cũng có thể xem là hành tẩu giang hồ. Lấy ngươi ra dùng có khác gì ỷ mạnh hiếp yếu chứ.”

Nàng nói một câu, Thanh Phong Kiếm liền ngân lên đáp lại. Cả hai như vậy suốt cả quãng đường về nhà.

Khi này, Lưu Vân đã đứng trong sân múa kiếm, thế nhưng không rút kiếm khỏi vỏ. Mỗi chiêu kiếm tung ra đều đều chậm rãi, nhưng lúc biến chiêu thì linh hoạt, khó lường. Dần dần kiếm chiêu mỗi lúc một nhanh, làm vạt trường sam của Lưu Vân kêu lên phần phật. Thanh kiếm xé toạc không khí tạo ra mấy tiếng vù vù đến ong tai.

Bạch Nguyệt Quân rất kinh ngạc, bởi đây không phải kiếm pháp mà nàng dạy cho Lưu Vân lúc trước. Kiếm pháp này rất ổn định, thiên về phá chiêu hơn là tấn công, nhưng không vì vậy mà không có uy lực. So với kiếm pháp của Bạch Nguyệt Quân thì có thể nói, ngang nhau về uy lực nhưng hơn nhau ở biến chiêu.

Lưu Vân đạp chân lộn một vòng, ngay lúc trên không liền nhanh tay rút kiếm chém một đường xuống đất, sau đó tra kiếm lại vào vỏ. Quá trình này, toàn bộ đều diễn ra trong lúc Lưu Vân ở trên không, vỏn vẹn vài hơi thở ngắn ngủi.

Xong, Lưu Vân đáp đất thu công, xoay người nhìn vết chém trên mặt đất. Vết chém không quá sâu, lại rất hẹp. Nếu thật sự chém người thì thương tích không quá lớn, nhưng đủ để loại người đó khỏi vòng tranh đấu nếu chém vào chỗ hiểm yếu.

Nhìn thanh kiếm trong tay, Lưu Vân rất hài lòng với tay nghề của thợ rèn. Ban đầu sư phụ của lò rèn không nhận làm, nhưng sau lại bị Lưu Vân thuyết phục nên mới ra tay rèn cho hắn thanh kiếm này. Cũng bởi việc buôn bán binh khí được triều đình quản lý rất nghiêm ngặt, chỉ có nhưng thợ rèn trong giang hồ mới chấp nhận rèn binh khí mà thôi, nhưng cũng là làm cho người trong võ lâm.

Sư phụ của lò rèn trong huyện cũng như thế, nhưng y đã thoái ẩn từ lâu, mở lò rèn để kiếm sống qua ngày. Khi Lưu Vân đến đặt rèn kiếm, y đã từ chối ngay tắp lự. Sau lại cho đồ đệ thử tài Lưu Vân, liền bị hắn đánh bại tất cả. Nên y mới quyết định rèn cho Lưu Vân thanh kiếm này.

Còn về thanh kiếm của Bạch Nguyệt Quân. Ngay sau khi Lưu Vân rời đi, nàng liền vào trong đặt rèn một thanh tương tự như Lưu Vân. Nhưng nàng không để cho sư phụ của lò rèn có cơ hội từ chối, lập tức ra tay đánh khiến mấy đệ tử của y không kịp trở tay. Thấy vậy, y chỉ đành đồng ý cho xong chuyện.

Thấy Lưu Vân đã múa kiếm xong, Bạch Nguyệt Quân tiến đến hỏi.

“Kiếm pháp này tên là gì thế? Ta chưa thấy chàng dùng bao giờ.”

Lưu Vân nhẹ đáp.

“Kiếm pháp này do ta sáng tạo ra, dựa vào phản xạ và bản năng của bản thân để luyện nên không có tên. Mà ta cũng không đặt tên để làm gì. Dù sao thì cũng đâu có ai ngoài ta luyện được.”

Bạch Nguyệt Quân nheo mắt, tay khẽ vuốt cằm, từ từ phân tích.

"Quả thật là rất khó luyện. Không cần nội lực cao thâm, nhưng vẫn cần thân pháp nhanh nhẹn. Không tấn công nhưng vẫn có thể áp đảo đối phương. Không dùng nhiều lực nhưng vẫn có sát lực kinh người. Nếu không phải người có thân pháp cao siêu, thì không thể nào luyện được.”

Lưu Vân mỉm cười, khen.

“Không hổ là một trong những người có kiếm thuật cao siêu nhất Cửu Trùng Thiên. Quan sát rất kỹ, phân tích không thừa không thiếu. Vinh hạnh, vinh hạnh.”

Lưu Vân chắp tay với Bạch Nguyệt Quân, làm động tác khiêm nhường, rồi tự mình bật cười trong khi Bạch Nguyệt Quân không mấy dễ chịu khi nghe Lưu Vân nói như vậy, liền lao đến rút kiếm chém, tốc độ nhanh như cắt.

Thế mà Lưu Vân chỉ nhẹ xoay kiếm là có thể gạt kiếm của nàng ra, thậm chí thân người hắn còn chẳng chút động dậy dù cho lực đạo từ kiếm chiêu của Bạch Nguyệt Quân vô cùng mạnh mẽ.

Càng đánh, Bạch Nguyệt Quân càng hăng, ra chiêu càng mạnh càng hiểm hơn. Lưu Vân thì tựa như đang vờn nàng, miệng luôn nở một nụ cười thường trực, bước chân ngắn, chậm, chỉ đỡ gạt chứ không đánh trả, kiếm còn không rút khỏi vỏ.

Tưởng Du Nhi nghe ngoài sân có động nên đi ra xem, thấy cha mẹ đang đánh nhau thì kinh ngạc hô.

“Cha, mẹ! Hai người đang làm gì vậy?”

Bạch Nguyệt Quân hạ thấp quét chân, thổi tung đám lá rụng trên đất, sau đó nhảy lên xoay người tung ra song cước, khiến Lưu Vân phải nhắc chân lùi về sau mấy bước để tránh né. Cả hai người, kẻ chăm chăm đánh, kẻ tập trung chống đỡ, không ai đáp lại câu hỏi của Tưởng Du Nhi làm cho nàng hoang mang hơn đôi phần.

Khi này Lưu Thanh và Điền Trí Lâm mới bước ra, giải đáp thắc mắc của nàng.

“Trông đại ca vui như vậy, chắc là đã chọc tức đại tẩu rồi.”

“Sao huynh lại chắc chắn được như vậy?”

Điền Trí Lâm hỏi.

“Đại ca ấy à, thích vui ngại phiền, cũng không có ham thú như người bình thường. Vậy nên chỉ có thể là trêu đại tẩu nên mới vui như vậy thôi.”

Lưu Thanh không quan tâm đến chuyện trong sân nữa, quay người đi vào trong nhà tiếp tục làm việc của mình. Tưởng Du Nhi vẫn còn hơi ngơ ngác với lời vừa nãy của Lưu Thanh, hỏi Điền Trí Lâm.

“Thế tức là cha mẹ không giận nhau có phải không?”

Điền Trí Lâm nhún vai.

“Huynh ấy nói vậy thì có lẽ là thế.”

Điền Trí Lâm nối gót Lưu Thanh đi vào trong nhà. Tiếp sau đó là Tưởng Du Nhi, dù nàng vẫn không cảm thấy yên tâm với chuyện này cho lắm.

Tầm một khắc sau, khi Lưu Vân đã thấy đủ mới đánh ra kiếm chiêu đầu tiên. Cùng với thân pháp linh hoạt, đã có thể chiếm ưu thế trước Bạch Nguyệt Quân đã mất kha khá sức từ trước đó.

Trong ba bước chân, Lưu Vân áp sát Bạch Nguyệt Quân, đánh rơi thanh kiếm trong tay, sau đó nhẹ ôm nàng vào lòng. Khiến Bạch Nguyệt Quân trước đó vẫn còn đang hậm hực, chốc sau đã cảm thấy bất ngờ trước hành động của Lưu Vân.

Quan sát kỹ một chút, nàng thấy tâm trạng của hắn có chút khác với thường ngày. Hắn ta trong khá là vui vẻ, nụ cười trên mặt không phải là nụ cười làm dịu lòng người khác, mà nó rất có sức sống, rất Lưu Thanh, nhưng cũng rất Lưu Vân.

Không hiểu sao, sự buồn bực trong lòng nàng cũng biến mất. Nàng cười lớn, tiếng cười giòn giã vang khắp sân nhà. Lưu Vân cũng bật cười theo, hắn buông Bạch Nguyệt Quân ra rồi ngả lưng xuống nền đất, làm tung đám lá khô cùng bụi đất lên.

Hành động này khiến hắn trông thật giống với trẻ con, nhưng hắn không quan tâm. Đã rất lâu rồi hắn mới được vui vẻ như thế nào. Khá là kỳ lạ khi một người sống qua vô số kiếp như hắn vẫn chưa bị ăn mòn cảm xúc như một số người chỉ mới sống qua mấy nghìn năm. Nhưng đây cũng là một điểm đặc biệt của hắn, và cũng rất giống với Bạch Nguyệt Quân.

Bạch Nguyệt Quân tiến đến cúi xuống phủi mấy cái lá khô trên tóc của Lưu Vân, sau đó cũng nằm xuống cạnh hắn, đưa mắt nhìn trời xanh trong trẻo. Cả hai thư thái tận hưởng không khí của trong lành của tiết Thanh Minh, chờ đợi một mùa mưa đang đến gần.

Đề xuất Voz: Bởi Vì Chúng Ta Sẽ Mãi Mãi Bên Nhau​
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

3 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.