Chương 94: Họa Trục Càn Khôn Quyển.
Buổi sáng vào bảy ngày sau, khi cả nhà điều đã chào tạm biệt mọi người quen biết ở huyện Hoài An, thời điểm này đã tụ họp đông đủ trong sân nhà.
Tất cả đứng vây quanh Lưu Vân đang cầm quyển trục mà hắn vẽ khi trước. Hắn nhìn một lượt mọi người hỏi.
“Mọi người đã chuẩn bị xong rồi chứ?”
Tất cả đồng loạt gật đầu. Hắn nói tiếp, tỏ vẻ thần bí.
“Thế thì đừng có mà chớp mắt mà bỏ lỡ đấy.”
Dứt lời, Lưu Vân vung tay bung mở quyển trục. Tức thì, nó bay khỏi tay Lưu Vân, lướt nhanh quanh căn nhà cùng cái sân, liền thu tất cả vào trong tranh. Ngay cả cây đào hay cái bàn đá ở dưới gốc cây cũng bị thu vào theo. Sau đó nó tự cuộn lại, vút bay về phương trời xa, để lại một vết sáng bạc trên bầu trời.
Trong mắt mọi người thì khi quyển trục lướt quanh, một nguồn sáng mạnh bỗng lóe lên làm chói mắt khiến bọn họ phải đưa tay che lại. Đến khi mở mắt ra thì căn nhà và cái sân vẫn ở đó nhưng quanh cảnh lại rất khác.
Nó vừa thật vừa ảo, tựa như một bức tranh thủy mặc sống động. Đào Nương tò mò, hít một hơi sâu, mắt liền sáng lên.
“Là mùi mực!”
Lưu Vân nhàn nhạt đáp.
“Ta vẽ bằng mực, tất nhiên phải có mùi mực rồi.”
Lưu Vân chắp tay sau lưng, đi đến ngồi xuống chiếc ghế đặt ở hiên nhà mà nhắm mắt tĩnh thần, cốt là để điều khiển đường bay của quyển trục. Bên cạnh là Sô Ngô đang cuộn tròn nằm ngủ từ sớm, giống như nó không mấy quan tâm đến chuyện xung quanh vậy.
Ngược lại, Bạch Nguyệt Quân khá là thích thú với tiểu thế giới trong tranh này. Nàng đạp cơn gió nhẹ bay lên, hướng tầm mắt về phía chân trời xa.
Mấy tỷ muội Đào Nương và Sở Uyển Đình thì vô cùng kinh ngạc với quyển trục này. Các nàng đều đã từng thấy qua quyển trục này lúc vẫn còn được vẽ dang dở, chỉ là không ngờ nó lại làm được chuyện này.
Linh Nhiễm và Tưởng Du Nhi ngồi xuống chạm vào bãi cỏ dưới chân, cảm giác mát lạnh, nham nhám vô cùng chân thật. Ngước mắt nhìn thì thấy con chim cắt đang chao liệng trên đầu. Tưởng Du Nhi nhận ra đây chính là con chim cắt mà nàng thấy trong tranh hồi đông. Lúc này không chỉ được nhìn nó bay mà còn nghe thấy tiếng nó kêu nữa.
Lưu Thanh và Điền Trí Lâm ban đầu có chút kinh ngạc, như sau đó thì ai làm chuyện nấy, không có tâm tư đi khám phá như mấy nữ nhân trong nhà.
Không biết là qua thời gian bao lâu, Lưu Vân mới mở mắt, hô lớn.
“Chúng ta đến nơi rồi!”
Thanh âm truyền đi khắp nơi, len vào từng ngỏ ngách sâu trong núi, nơi Bạch Nguyệt Quân đang chơi đùa với đàn hồ ly sống ở đây. Mặt sông tĩnh lặng nơi mấy thiếu nữ ngâm chân cũng bị thanh âm của Lưu Vân làm cho dao động. Lập tức, tất cả lần nữa tập trung ở sân nhà.
Lưu Vân nhẹ nhàng búng tay, những nét mực xung quanh dần dần loang ra rồi mờ dần, để lộ ra quanh cảnh của thế giới thật. Quyển trục cũng rơi xuống yên vị trên tay Lưu Vân, xem như đã làm xong nhiệm vụ của mình.
Lần này, quang cảnh không còn là nơi lưng tựa núi mặt hướng sông như trước nữa, mà biến thành nơi đỉnh núi cao mấy trăm trượng. Xung quanh là biển mây bát ngát, xa xa cũng có mấy đỉnh núi nhô lên như mấy hòn đảo nhỏ giữa biển trời.
Nơi đây không khí trong lành, linh khí nồng đậm, có thể đứng đầu đón nhận được tinh hoa nhật nguyệt giữa trời đất mênh mông. Thật là nơi an cư lý tưởng.
Linh Nhiễm và Tưởng Du Nhi thích thú đi đến mép núi nhìn xuống bên dưới tầng mây, mờ mờ ảo ảo dưới chân núi có một tiểu trấn, nhân khí hưng thịnh cũng không xem là nơi vắng vẻ.
Linh Nhiễm tò mò.
“Cha, nơi này là đâu vậy?”
Lưu Vân tiến đến gần, nhẹ nhàng đáp.
“Nơi đây là cách huyện Hoài An năm trăm bảy mươi lăm dặm chệch về hướng tây bắc. Nếu đi thêm trăm dặm nữa là đến biên giới nước Tây Lương và Đại Triệu.”
Khi trước, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân vô tình đi ngang qua nơi này, cảm thấy rất hợp ý. Nay mới có cơ hội chuyển nhà, liền chọn nơi này làm nơi ở mới. Trước là dưới chân núi có người sinh sống, có thể để Điền Trí Lâm vào trấn làm đại phu, cũng để cho Tưởng Du Nhi và Đào Nương không cảm thấy buồn chán, trên núi lại là nơi thích hợp để cả ba tu luyện. Trong núi còn có thảo dược mà Điền Trí Lâm hái để dùng. Xem như là nhất cử lưỡng tiện.
Lưu Vân nói xong thì quay người đi đến kiểm tra cây đào, thấy nó đã kết nối với linh mạch của nơi đây thì yên tâm gật đầu. Hắn vươn vai một cái thật sảng khoái, sau đó đi vào trong nhà.
Bạch Nguyệt Quân cũng căn dặn mấy thiếu nữ, rồi cưỡi mây bay về phía nam, mà nhìn theo phương hướng hiện tại thì ở đó chính là hướng núi Côn Luân. Có lẽ nàng muốn đi thăm hỏi chăng?
Lưu Thanh thì chẳng có hứng thú ra ngoài, chỉ còn Điền Trí Lâm và mấy thiếu nữ là cùng nhau xuống núi, thăm thú tiểu trấn bên dưới.
Đứng trên mây, các nàng thấy người dân ăn mặc mộc mạc, liền dùng Chướng Nhãn Pháp biến áo váy lụa mà mình đang mặc thành y phục đơn giản, bề mặt còn hơi sờn cũ. Điền Trí Lâm thì không cần thiết, bởi y đã mặc y phục giống thư sinh từ trước giờ rồi.
Nhóm người chọn một chỗ vắng ở đầu trấn mà đáp xuống, sau đó chia ra đi dạo. Mấy thiếu nữ thì đi tìm hàng quán trong trấn, còn Điền Trí Lâm thì đi tìm y quán.
Người trong trấn thấy có người lạ từ bên ngoài tới thì lấy làm kinh ngạc. Tiểu trấn này cách huyện thành gần nhất mấy chục dặm đường rừng núi nên quanh năm ít có người lạ vào trấn. Nếu có thì cũng là người không quen đường, vô tình đi lạc vào đây. Người trong trấn cũng ít khi ra ngoài, thường là đi vào huyện thành để mua thêm lương thực hoặc vài thứ lạ mắt để bán lại mà thôi.
Một phụ nhân thấy nhóm của Sở Uyển Đình và ba tỷ muội Đào Nương đi đến thì tò mò hỏi.
“Các cô nương từ đâu đến đây? Là đi lạc sao?”
Sở Uyển Đình nhẹ nhàng xua tay, đáp.
“Không phải, không phải. Chúng ta là đi theo gia phụ chuyển đến đây để sống, nhà ở bên ngoài trấn. Vừa hay trong nhà còn đang sắp xếp nên gia phụ bảo bọn ta ra ngoài dạo chơi, tránh làm phiền lúc người làm việc.”
“A! Vậy ra các cô nương là người mới chuyển đến sao? Quý hóa, quý hóa!”
Phụ nhân mỉm cười rời đi. Ngoài phụ nhân này còn có mấy nam tử trẻ tuổi, thấy mấy cô nương xinh đẹp vừa mới chuyển đến thì muốn lân la làm quen. Thế nhưng Điền Trí Lâm không rõ từ đâu đến chắn ngang, hỏi.
“Các vị huynh đài, cho ta hỏi trong trấn có y quán hay không?”
Một nam tử trong nhóm liền đáp.
“Có chứ. Cách đây mấy căn nhà. Huynh đi hướng đó rẽ trái là thấy ngay. Nhưng mà cho ta hỏi. Huynh cũng là người mới đến sao?”
Điền Trí Lâm nghi hoặc.
“Huynh hỏi vậy là có ý gì?”
“Thì mấy cô nương ở đằng kia cũng nói là mới chuyển đến.”
“A! Là bọn họ sao. Ta là quản gia của nhà họ. Đa tạ đã chỉ đường. Ta xin đi trước. Hôm khác lại gặp.”
Điền Trí Lâm chắp tay với nhóm nam tử rồi quay người đi, dáng vẻ hiên ngang, bước chân vững chải, thật trông không giống thư sinh chút nào. Nhóm nam tử thấy vậy bèn từ bỏ ý định đến làm quen mấy thiếu nữ nhà Lưu Vân.
Rất nhanh, tin về mấy cô nương mới chuyển đến đã lan khắp tiểu trấn. Mỗi khi các nàng ghé vào hàng quán nào, liền có người nồng nhiệt tiếp đón. Có mấy phụ nhân bán rau quả ở chợ thấy cách ăn nói của các nàng giống người có học thì cũng tặng cho một ít rau, ít quả, xem như là làm quen.
Chẳng mấy chốc cả bốn người đều ôm một đống thứ. Có thực phẩm, có rượu ngon, còn có vài tấm tranh chữ nữa. Nhưng các nàng không nhận không, mà đều trả tiền cho đống đồ này, càng khiến cho người dân trong trấn thấy quý các nàng hơn.
Mấy tỷ muội ghé vào một quán nước ven đường để nghỉ chân, ngắm nhìn người qua lại. Khi này đã không còn ai hiếu kỳ mà ra xem các nàng nữa. Đào Nương lấy ra một túi táo đỏ, chia cho các tỷ muội mỗi người vào quả rồi tự mình ăn lấy. Nàng cắn một miếng táo nhai nuốt, nói.
“Nhãn quan của cha mẹ thật là tốt, có thể tìm được một nơi như thế nào.”
Tưởng Du Nhi lần đầu được đi xa gật đầu đồng tình.
“Thật sự không khác biệt với huyện Hoài An là mấy. Yên tĩnh như thế này lại thoải mái hơn.”
Linh Nhiễm thì nói bằng giọng tiếc nuối.
“Muội chẳng được ở lại lâu. Chẳng bù cho hai tỷ.”
Nghe vậy, Sở Uyển Đình thắc mắc.
“Muội nói vậy là sao?”
Tưởng Du Nhi gật đầu.
“Đúng thế. Ta từng nghe cha nói muội có việc cần làm, là việc gì thế?”
Linh Nhiễm đưa cái túi gấm đeo ở hông lên nhìn thật lâu mà không đáp. Sở Uyển Đình và Đào Nương thấy vậy liền hiểu ra, chỉ có Tưởng Du Nhi là vẫn không rõ chuyện gì. Linh Nhiễm đáp.
"Muội cần phải về chỗ của ngoại tổ phụ để đưa thứ này cho người. Đã hơn mười năm rồi, chắc ngoại tổ phụ vẫn còn rất thương nhớ mẹ. Muội cũng muốn thăm người nữa.”
Tưởng Du Nhi bày ra bộ mặt không hiểu, nghiêng đầu nhìn Linh Nhiễm. Đào Nương liền kể lại chuyện thân mẫu của Linh Nhiễm. Nghe xong, nàng mới hiểu ra tại sao Linh Nhiễm lại phản ứng như vậy khi nghe tin gia gia của nàng mất. Tưởng Du Nhi không nói gì thêm, nhẹ đặt tay lên bàn tay của Linh Nhiễm, gương mặt thanh thản.
Linh Nhiễm thấy vậy thì khẽ mỉm cười. Sở Uyển Đình và Đào Nương cũng ngồi xích vào gần hai muội muội, chia nhau cảm giác ấm áp.
Điền Trí Lâm từ trong ngỏ đi ra, thấy mấy tỷ muội ngồi yên không làm gì thì đến gần hỏi.
“Các tiểu thư đang làm gì… Đống đồ đấy ở đâu ra thế?”
Y chỉ vào đống đồ đặt trên bàn phía sau lưng mấy tỷ muội. Thấy Điền Trí Lâm thì các nàng đứng dậy bước đi. Đào Nương vỗ vai y nói bằng giọng điệu tin tưởng.
“Chỗ đồ này, giao cho huynh. Cố gắng lên nhé.”
Nói rồi nàng nhanh chân đuổi theo mấy người đi trước, để lại Điền Trí Lâm sững người nhìn theo, rồi quay sang nhìn đống đồ lỉnh kỉnh mà thở dài. Nhân lúc không ai chú ý, y dùng Chướng Nhãn Pháp lên bản thân, rồi thu đống đồ vào trong cái túi nhỏ đeo ở thắt lưng. Đây chính là túi càn khôn do Lưu Vân tặng cho y dùng để chứa dược liệu.
Xong chuyện, y vội vàng chạy vào góc vắng mà cưỡi gió bay về núi, theo sau mấy tiểu thư nhà mình.
Đề xuất Tiên Hiệp: Thương Nguyên Đồ (Dịch)
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.