Chương 95: Tâm hóa tướng, đạo hóa thần.

Vài ngày sau, Bạch Nguyệt Quân đưa Linh Nhiễm rời đi, tiễn này đến biên giới giữa Đông Thanh Hoa Châu và Nam Dương Phúc Châu. Ở nhà, Tưởng Du Nhi được Lưu Vân dạy cho cách điều khí, hấp thu linh khí vào đan điền, bước đầu của tu luyện.

Ngoài việc đó ra, Lưu Vân không còn làm gì nhiều, chỉ vác cái ghế của mình ra mép núi ngồi ngắm mây rất lâu. Khi thì tùy tiện múa kiếm mà chẳng có bài bản gì. Chuyện bếp núc cũng giao cho Điền Trí Lâm chứ bản thân không còn tự làm nữa.

Cũng phải nói, kể từ khi chuyển đến đây chưa có lần nào Lưu Vân xuống núi để vào tiểu trấn. Khi cần gì thì hắn sẽ đưa bạc cho Điền Trí Lâm đi mua hộ chứ tuyệt nhiên không tự mình đi.

Mọi người tất nhiên là tò mò, nhưng không ai dám hỏi. Nếu có Bạch Nguyệt Quân ở đây, chắc chắn là nàng sẽ đến hỏi hắn đang định làm chuyện gì.

Đến một ngày nọ, cũng như mọi ngày, Lưu Vân lại vác cái ghế đến mép núi. Hắn chưa kịp đặt mông xuống ghế thì có một nhóm người mặc đạo bào, chân đạp phi kiếm bay đến. Bọn họ dừng lại ở mép núi trước mặt Lưu Vân, đồng loạt chắp tay hành lễ.

“Lưu tiên sinh, gia sư cho mời tiên sinh đến sơn môn bàn chuyện.”

Lưu Vân gật đầu, không căn dặn Điền Trí Lâm đang quét sân lời nào mà trực tiếp cưỡi mây cùng nhóm người mặc đạo bào bay đi. Điền Trí Lâm chỉ biết đưa mắt nhìn theo, không biết tiên sinh của mình đang làm gì.

Đến khi bóng ngã hoàng hôn, Lưu Vân mới cưỡi mây quay về. Đào Nương và Tưởng Du Nhi rất tò mò, đã ngồi chờ hắn từ trưa đến giờ. Vừa thấy Lưu Vân, hai nàng liền tiến đến hỏi.

“Cha, người vừa đi đâu về thế?”

“Ta đi giải quyết vài chuyện trước khi cùng mẹ hai đứa đi du lịch. Thế nào? Tò mò à?”

Cả hai gật gật đầu, đôi mắt sáng lên trông chờ Lưu Vân kể chuyện. Thế nhưng hắn lại xoa đầu hai nàng rồi thong dong đi vào trong nhà, miệng ngân nga giai điệu kỳ lạ. Đào Nương và Tưởng Du Nhi chớp mắt nhìn nhau, gương mặt không rõ là đang thất vọng hay là không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa.

Sau hôm đó, Lưu Vân không còn ngồi ngắm mây ở mép núi nữa mà lại sinh hoạt như thường ngày, tự mình nấu ăn, làm đồ ngọt, cũng bắt đầu xuống núi để tự mình mua đồ.

Gần nửa tháng sau, Bạch Nguyệt Quân mới trở về. Khi này mọi câu hỏi đều đổ dồn lên người Bạch Nguyệt Quân, khiến nàng không kịp trở tay.

Nàng bị Sở Uyển Đình, Đào Nương và Tưởng Du Nhi kéo ra một góc hỏi chuyện. Điền Trí Lâm cũng đi theo để nghe cùng. Đào Nương hỏi.

“Mẹ, những ngày người đi cha hành xử kì lạ lắm. Nếu không ngắm mây thì cũng múa kiếm. Ngoài ra không làm gì nữa cả. Còn có một ngày cha được một vài người của tiên môn nào đó mời đi. Ngày hôm sau cha liền trở lại bình thường. Người có biết cha đang làm gì không?”

Khác với tưởng tượng của mọi người là nàng sẽ rất kinh ngạc, Bạch Nguyệt Quân lại bày ra vẻ thản nhiên, còn nói.

“Vậy tức là chàng ấy đã làm xong chuyện rồi.”

Bạch Nguyệt Quân bèn kể lại chuyện đã xảy ra, bắt đầu từ ngày đầu tiên cả nhà đến đây.

Hôm ấy, nàng đi đến Côn Luân, mượn một món pháp bảo gọi là Sơn Hà Đồ, dùng để tìm vị trí chính xác của nơi ở của ngoại tổ phụ Linh Nhiễm, bởi nàng không nhớ nơi đó ở đâu. Đổi lại, Lưu Vân phải đến để giảng đạo cho đệ tử của Côn Luân.

“Khi nghe điều kiện này thì chàng ấy không vui cho lắm. Nhưng vì Linh Nhiễm nên vẫn cắn răng đồng ý.”

Đào Nương biết cha mình là đại năng không ai sánh được, lại phải đi giảng đạo cho mấy đệ tử tiên môn bình thường liền cảm thán.

“Như vậy không phải là chúng ta sẽ bị lỗ hay sao?”

Bạch Nguyệt Quân liền búng trán Đào Nương một cái khiến nàng đau điếng.

“Tiểu nha đầu con tính toán kỹ vậy sao? Vấn đề không phải là lỗ hay không lỗ, mà là nhân quả. Nếu bọn họ giữ mình thì không sao. Nhưng nếu sao này có một người trong số đó làm chuyện ác, tạo ác nghiệp thì cha con sẽ bị liên lụy, không ít thì nhiều.”

“Đúng vậy. Nhân đã gieo, ắt sẽ phải gặt quả. Muốn tránh cũng không tránh được, khi nào quả báo đến cũng khó mà đoán định được.”

Thanh âm của Lưu Vân vang lên khiến tất cả giật nảy mình. Nhìn quanh bốn hướng không thấy hắn đâu, nhìn lại thì thấy hắn đã ngồi ở giữa nhóm Sở Uyển Đình từ lúc nào.

Lưu Vân vẫy tay chào Bạch Nguyệt Quân đã về, sau đó đứng dậy nói tiếp.

“Nhưng người giảng đạo không phải là ta, cũng đỡ phiền cho sau này.”

Tưởng Du Nhi nghe vậy thì nghe đầu hỏi.

“Người nói không phải người giảng vậy thì là ai?”

Lưu Vân khẽ nhếch mép. Thân hình của pháp bỗng phát sinh biến hóa. Gương mặt dần nhăn nheo, râu bạc mọc dài đến ngực. Lưu Vân trẻ trung liền biến thành lão nhân tiên phong đạo cốt, râu tóc bạc phơ.

Lão nhân vuốt râu, cười nói.

“Chính là lão phu.”

Đây không phải là Chướng Nhãn Pháp mà hắn thường dùng để biến hóa che mắt người phàm. Mà chính là phép biến thân chân chính. Nếu muốn, hắn có thể biến thành bất kỳ ai, con vật gì cũng như bất kỳ thứ gì.

“Lời giảng hợp đạo quan trọng hơn người giảng đạo. Ta dùng hình dáng này, tất nhiên là có sự đồng ý của Thanh Viễn Chân Nhân. Như vậy sẽ nhẹ gánh nhân quả về sau này.”

Đào Nương thích thú, giật giật chòm râu bạc của lão nhân khiến lão kêu đau. Như thế càng làm nàng thích thú hơn. Đào Nương hỏi.

“Đây là pháp thuật gì vậy, cha?”

Bạch Nguyệt Quân giải đáp.

“Đây là phép biến thân. Hiện tại có rất ít người biết đến. Nếu là vạn năm trước thì có lẽ sẽ có người biết, nhưng hiện tại thì…”

Lão nhân biến trở lại Lưu Vân, tiếp lời Bạch Nguyệt Quân.

“Dù có là Thanh Viễn Chân Nhân cũng không nhìn ra. Lúc ta biến thân, y cũng mấy vị Trưởng Lão rất kinh ngạc, như mấy đứa lúc này vậy.”

Sở Uyển Đình như hiểu ra, liền “a” một tiếng rồi nói.

“Thì ra đây là lý do lúc tiên sinh trở về lại vui vẻ hơn lúc đi.”

“Có thể xem là vậy.”

Lưu Vân cười khì.

Mấy ngày sau, Đào Nương cứ bám lấy Lưu Vân, xin hắn dạy cho phép biến thân. Lưu Vân thì làm như không có gì, để mặc nàng nắm kéo vạt áo đi khắp nơi. Lời nói nài nỉ của Đào Nương đều đều như tụng kinh, làm cho tai Lưu Vân ù hết cả.

Nhưng hắn không mềm lòng, biết khi Đào Nương học được rồi sẽ bày trò trêu chọc người khác, nên hắn không dạy.

Thấy xin cha không được, Đào Nương bèn chuyển hướng sang xin Bạch Nguyệt Quân. Nàng là hồ tiên, thuật biến thân này cũng biết được chút ít, không biến hóa đa dạng được như Lưu Vân nhưng cũng dùng được.

Sở Uyển Đình và Tưởng Du Nhi nhìn Đào Nương ngày nào cùng theo đuôi Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân không khỏi lắc đầu cảm thán, phải chi trong tu hành nàng cũng có thể kiên trì được như thế này thì đã tốt rồi.

Cảm thấy như thế này mãi cũng không ổn, Lưu Vân bèn bày ra một kế. Lưu Vân sẽ đeo ở thắt lưng một cái túi gấm, chỉ cần Đào Nương có thể lấy được, liền có thể học phép biến thân.

Lưu Vân đeo túi gấm đứng giữa sân, tay chắp sau lưng, thân trụ như cột trời. Đào Nương hí hửng, nói.

“Cha đã nói thì phải giữ lời đấy!”

“Ta đã nuốt lời bao giờ.”

Đào Nương chầm chầm tiến đến gần, Lưu Vân vẫn bình chân như vại, tay phe phẩy quạt phiến. Thấy vậy, Đào Nương liền bức tốc phi thân, nhắm vào túi gấm ở thắt lưng hắn.

Lưu Vân bèn lách người tránh né, Đào Nương bẻ gập cổ tay chộp lấy, bị quạt phiến trong tay Lưu Vân chặn lại. Hắn vung quạt một cái, trận gió lớn không biết từ đâu đến đỉnh núi nơi căn nhà của Lưu Vân được đặt, khiến cho tán cây đào nghiêng ngã, còn Đào Nương thì bị thổi bay ra xa tít đỉnh núi gần đó.

Sở Uyển Đình và Tưởng Du Nhi dường như đã quen với chuyện này, hôm nay cũng ra ngồi ở hiên nhà để xem, bị gió thổi tung tóc hết cả lên. Sau khi cả hai vuốt lại tóc thì đúng lúc Đào Nương cưỡi gió về đến, đầu tóc rối bù dính đầy lá cây bụi đất. Nàng không phục, nói.

“Cha ăn gian, thế mà lại dùng pháp bảo! Con không chịu!”

“Pháp bảo gì chứ. Đây chỉ là cây quạt ta dùng thường ngày mua ở chợ thôi mà.”

Lưu Vân ném cây quạt cho Đào Nương. Nàng liền thử quạt mạnh vào Lưu Vân, thế nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Đào Nương giậm chân, ném mạnh cây quạt xuống đất. Cây quạt chưa kịp chạm đất đã bay trở lại tay của Lưu Vân, càng khiến cho nàng tức tối. Lưu Vân nhàn nhạt nói.

“Thế nào, không muốn học nữa sao?”

Bạch Nguyệt Quân thấy trận gió lớn ban nãy thì đi ra xem, thấy hai cha con đang bày trò, lại nghe Sở Uyển Đình và Đào Nương kể lại thì hô lớn.

“Cha con hai người muốn làm gì thì làm, đừng có làm phiền đến tiểu trấn bên dưới đấy!”

Nói xong, nàng quay người đi vào trong nhà.

Đào Nương và Lưu Vân, người muốn cướp, kẻ chặn đường. Cả hai giao thủ rất lâu, đến mức Điền Trí Lâm đọc sách xong ra ngồi xem cùng hai người Sở Uyển Đình và Đào Nương, pha hai lần nước trà, ba lần thêm bánh ngọt mà vẫn chưa xong.

Mỗi khi tay Đào Nương sắp chạm được vào túi gấm liền bị cây quạt chặn lại, rồi lại bị quạt thổi bay ra xa. Thế mà Đào Nương vẫn không bỏ cuộc. Hết lần này đến lần khác xông lên, dẫu cho có bị thổi bay bao nhiêu lần.

Đến khi mặt trời lặn, Bạch Nguyệt Quân và Điền Trí Lâm nấu xong một bàn thức ăn, Lưu Vân mới nói.

“Con có muốn thử lại không? Mẹ con nấu bữa tối xong rồi. Hay là ăn xong hẳn tiếp tục.”

Đào Nương mệt lừ, nằm dài trên đất. Mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm cả trán, tụ lại chảy thành từng dòng. Nàng đáp.

“Con không phục! Chúng ta tiếp tục đi!”

Lưu Vân nghe vậy không nói gì thêm, tháo túi gấm ném cho Đào Nương còn bản thân thì ngồi vào bàn ăn cơm. Đào Nương vui lắm, cười tít cả mắt. Nàng ngồi dậy tiến đến hỏi.

“Vậy khi nào cha sẽ dạy cho con phép biến thân?”

Bạch Nguyệt Quân cầm khăn tay lau mồ hôi cho Đào Nương, nhẹ nhàng nói.

“Con mở túi gấm ra xem đi.”

Đào Nương bèn mở túi gấm ra, bên trong có mảnh giấy viết mấy câu.

“Tâm hóa tướng, đạo hóa thần. Đạo trung dung là gốc của vạn vật, dưỡng thành tâm trong sáng, từ đó mới sinh ra hình tướng. Cái không hình không tướng, những gì muốn hóa sinh cũng từ đó mà sinh ra.”

Đào Nương đọc lớn mấy câu này, chau mày suy nghĩ. Sở Uyển Đình và Tưởng Du Nhi nghe thấy cũng chụm đầu đọc thử. Cả ba đều không hiểu ý tứ mà Lưu Vân muốn nói là gì.

Đào Nương hỏi.

“Cha, như thế này là sao?”

Lưu Vân gắp miếng thịt cho vào miệng nhai nuốt, rồi nói.

“Khi nào con hiểu mấy câu này nói gì thì sẽ học được phép biến thân. Được rồi, đừng huyên náo nữa, ăn cơm thôi. Nếu không thì sẽ nguội mất.”

Ba nàng gác chuyện này sang một bên, ngồi vào bàn ăn tối.

Bạch Nguyệt Quân thấy Đào Nương dẫu không hiểu mảnh giấy nói gì nhưng vẫn vui vẻ như vậy thì truyền âm cho Lưu Vân.

‘Chàng nói sẽ không dạy mà. Mềm lòng sao?’

‘Thì ta có dạy đâu. Khi nào con bé hiểu ra sẽ tự học được thôi.’

‘Chàng thật sự mềm lòng mà.’

Ánh mắt Bạch Nguyệt Quân hiện ý cười nhìn Lưu Vân, hắn liền đút miếng thịt vào miệng nàng. Nàng cũng không nói gì thêm nữa.

Đề xuất Tiên Hiệp: Kiếm Đạo Độc Tôn
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

3 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.