Chương 96: Huyện Long Đàm có chuyện xui xẻo.
Sáng hôm nay Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân thức rất sớm. Chỉ vừa đầu canh tư cả hai đã ra khỏi nhà, cùng cưỡi mây đi đâu đấy không biết. Đến canh năm thì mới trở về, lại mang về kha khá thực phẩm, dù cho trong nhà vẫn còn nhiều.
Cả hai tiếp tục hì hục trong bếp, người nhào bột người băm thịt.
Giờ này cũng là lúc Điền Trí Lâm thức dậy, thấy cả hai trong bếp thì cũng vội vàng vào giúp một tay.
Đến khi mấy cô nương thức giấc thì bàn thờ của Tưởng lão đã được bày biện đầy đủ đồ cúng, đều là những món mà lão thích. Khi này Tưởng Du Nhi mới nhớ ra hôm nay là tròn trăm ngày mất của gia gia mình. Nàng không khỏi tự trách bản thân vậy mà lại quên chuyện này.
Nhưng Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đã đến bên an ủi. Hắn nói.
“Tu sĩ tu hành không biết ngày tháng. Con có tính sai ngày cũng là chuyện bình thường.”
Quả thật thời gian gần đây Tưởng Du Nhi đã có thể tĩnh tọa rất lâu để hấp thu linh khí, có khi ngồi một mạch vài ba ngày liền.
Bạch Nguyệt Quân tiếp lời.
“Sáng nay ta và Lưu Vân cũng đã đến thăm mộ của Tưởng lão, cũng ghé vào Âm Ty xem lão như thế nào. Hiện tại lão rất tốt, được Thành Hoàng đại nhân chiếu cố rất nhiều. Xem chừng mười năm nữa sẽ có một suất vào làm trong Âm Ty đấy. Trông vậy thôi chứ âm thọ của lão đến gần năm mươi năm, rất lâu ấy chứ. Ối! Sao con lại khóc thế?”
Tưởng Du Nhi ôm lấy Bạch Nguyệt Quân òa khóc, khiến nàng bối rối, quay sang Lưu Vân cầu cứu thì hắn đã lẻn đi đâu mất. Bạch Nguyệt Quân chỉ còn cách dùng giải pháp quen thuộc, nhẹ ôm lấy Tưởng Du Nhi rồi xoa đầu nàng.
Lưu Vân đứng ngoài cửa thấy vậy cũng yên tâm phần nào. Hắn đi ra sân, thấy Điền Trí Lâm đang ngồi ăn mì ở bàn đá thì cũng làm cho mình một tô rồi ngồi ăn cùng y.
Điền Trí Lâm ăn xong, tò mò hỏi Lưu Vân.
“Tiên sinh, sắp đến lúc ngài và phu nhân đi rồi sao?”
Câu hỏi này khiến hắn bị sặc, như thể bị hỏi trúng. Lưu Vân ho vài tiếng, đáp.
“Sao ngươi biết sao?”
“Ta thấy dạo này ngài và phu nhân rất quan tâm đến nhị tiểu thư, như đang muốn bù đắp vậy.”
“Tên cương thi nhà ngươi từ bao giờ lại để ý mấy chuyện này? Đúng thật, ta và Nguyệt Quân sắp đi rồi. Cũng không phải vì chuyện lớn gì, mà Du Nhi lại ở cạnh chúng ta không lâu, nên muốn dành cho con bé nhiều sự quan tâm hơn.”
Đáp xong, Lưu Vân lại cho một đũa mì vào miệng liền bị lời tiếp theo của Điền Trí Lâm làm cho hắn sặc thêm lần nữa.
“Ngài không định báo trước với tiểu thư sao?”
“Ngươi lo xa rồi. Ta đã nói trước là sẽ đi. Trước khi đi tất nhiên sẽ nói. Chỉ là mong là ngươi có thể giúp chúng ta trông nom mấy tiểu nha đầu này.”
Sắc mặt của Điền Trí Lâm liền trở nên gượng gạo. Nói y trông nom, chi bằng nói y ra sức quản thúc mấy nàng thì hơn. Điền Trí Lâm không hỏi gì thêm nữa, ngồi cùng Lưu Vân đến khi hắn ăn xong thì mang bát đi rửa.
Dù Lưu Vân nói là vậy nhưng mãi đến tối hắn và Bạch Nguyệt Quân vẫn không nói lời nào với mấy cô nương. Chỉ là trước khi đi ngủ thì ghé sang phòng nói lời chúc ngủ ngon thôi.
Sáng hôm sau thức dậy thì đã không thấy hai người đâu, chỉ có một bức thư được chèn dưới cái chặn giấy trên án thư.
“Nếu mọi người đọc được bức thư này thì ta và Nguyệt Quân đã đi rồi. Mọi người cũng không cần tìm, ai làm việc nấy, muốn đi đâu thì đi. Chỉ mong mỗi dịp năm mới có thể tụ họp. Ta và Nguyệt Quân đi du ngoạn đây. Tạm biệt.”
Bức thư ngắn ngủi như vậy, thậm chí còn chẳng căn dặn rõ ràng cho từng người khiến cả đám nháo nhào một phen.
Cách đó trăm dặm, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân ngồi trên bè tre, chèo theo ngược dòng nước đi lên phía bắc. Cách hắn dùng sào nhẹ nhàng đẩy bè đi tới rất thư thái, mà tốc độ đi lại rất nhanh, như thể đang phi băng băng trên mặt nước.
Bạch Nguyệt Quân ngồi chống cằm hỏi.
“Sao chúng ta giống như đang chạy trốn vậy?”
“Có thể xem là vậy. Nếu còn nán lại thì không chỉ có mấy đứa bọn chúng không muốn chúng ta rời đi đâu.”
Bạch Nguyệt Quân khẽ bật cười. Quả thật nếu nán lại lâu hơn thì ngay cả nàng cũng không nỡ rời đi.
Khi này nàng đang mặc y phục xám tro gọn gàng, tóc buộc đuôi ngựa, cài cây trâm đôi với Lưu Vân, bên cạnh có thanh kiếm đặt làm cùng lúc với Lưu Vân khi trước. Còn hắn vẫn mặc bộ trường sam xám tro như trước, chỉ khác là sau lưng đã đeo thanh kiếm của chính mình.
Đến tầm giờ trưa thì cả hai đã đến huyện Long Đàm, cách kinh thành Đại Triệu hai tháng đi đường về hướng tây bắc. Lưu Vân khi nghe tên gọi này thì có chút kinh ngạc. Bạch Nguyệt Quân liền giải thích.
“Nghe nói huyện Long Đàm mấy trăm năm trước là quê của một vị đại nho đương thời. Khi cáo lão hồi hương có nhận hai người học trò, một nam một nữ, tướng mạo phi phàm, tài năng xuất chúng. Năm đó vùng này gặp hạn hán, vị đại nho bèn than thở với trời mấy câu. Hôm sau liền có mưa lớn, nhưng có người thấy trên trời có hai con giao long cuộn mình bay lượn, đến lúc tạnh mưa thì lại thấy hai long ảnh ấy lặn xuống con sông này. Tên gọi Long Đàm mới sinh ra từ đấy.”
Lưu Vân nghe vậy thì có chút suy đoán.
“Ý nàng là hai người học trò đó chính là hai con giao long kia.”
Bạch Nguyệt Quân nhún vai.
“Ta chỉ nghe kể như thế chứ không tận mắt chứng kiến. Nhưng nếu nói đến long tộc thì ta có biết hai vị chân long đấy. Một người là Giang Thần sông Thịnh Dương, là con sông lớn nhất Đại Triệu. Còn lại là một vị Long Quân, là hôn phối của vị Giang Thần kia.”
Lưu Vân nhướng mày.
“Có chút thú vị.”
Hai người lên bờ đi vào trong huyện thành. Nghe tích xưa là vậy nhưng trong huyện thành lại chẳng thấy bao nhiêu thư sinh nho sĩ, cũng không thấy cửa tiệm bán văn phòng tứ bảo nào.
Lân la dò hỏi hồi lâu mới tìm được một khách điếm. Cả hai liền đến đặt một phòng chữ Thiên, sau đó mới bắt đầu đi dạo, tìm đặc sản địa phương để thưởng thức.
Đang đi, Lưu Vân vô tình va vào một tiểu cô nương ăn mặt nhếch nhác. Hắn chắp tay xin lỗi, rồi lại tiếp tục đi. Tiểu cô nương sau đó tìm một góc vắng mà nhanh chân chạy vào, thấy không ai để ý đến mình mới kiểm tra túi vải mình lấy được trong người Lưu Vân.
Cái túi khá nặng, làm cho nàng ta nghĩ bên trong có rất nhiều bạc, cảm thán một câu.
“Khí vận của bổn cô nương hôm nay không tệ!”
Vậy mà mở ra bên trong không có chút vụn bạc nào, chỉ có một tấm thẻ gỗ lớn bằng ngón tay cái. Nàng ta tức tối ném mạnh thẻ gỗ xuống đất mà mắng thầm.
“Nghèo như vậy mà ra vẻ nho nhã gì chứ! Chỉ được cái mã!”
“Ta nghèo vậy sao?”
Giọng của Lưu Vân vang lên làm nàng ta giật thót, vội vàng nhìn quanh tìm kiếm. Lưu Vân lần nữa cất tiếng.
“Ở trên này.”
Thời điểm này, Lưu Vân đang ngồi cheo leo ở mép mái ngói, bên cạnh là Bạch Nguyệt Quân. Thấy vậy nàng ta toang bỏ chạy, liền bị Bạch Nguyệt Quân phi thân chặn đường, kề kiếm vào cổ. Nàng hỏi.
“Ngươi là con cái nhà nào? Tại sao lại đi ăn trộm như thế?”
“Ta là ai thì liên quan gì đến các ngươi chứ! Mau thả ta đi!”
Lưu Vân cũng nhẹ nhàng đáp xuống đất, cúi người nhặt thẻ gỗ lên, thấy trên mặt xuất hiện vết nứt hình chữ “Lạc”. Hắn hơi nhướng mày, tiến đến gần để nhìn cho rõ khí sắc của nàng ta. Hắn rít lên hơi, làm vẻ mặt nghiêm trọng, nói.
“Ấn đường màu đen. Sắp gặp dữ hóa lành như ấn đường lại có màu đen, chứng tỏ khó vượt qua được họa sắp đến để hưởng được lành sau đó.”
Bạch Nguyệt Quân thu kiếm lại, liếc nhìn thẻ gỗ trong tay Lưu Vân, rồi lại nhìn khí sắc của tiểu cô nương trước mặt, nhưng nàng lại không có phản ứng gì mạnh, chỉ hơi mở to mắt gật gù mà thôi.
“Ngươi nói nhăn nói cuội gì thế?”
Lưu Vân điềm đạm giải thích.
“Thẻ gỗ hành mộc, chữ ‘Lạc’ cũng hành mộc. Nhưng chữ ‘Lạc’ này lại do vết nứt tạo thành, là nghịch hành. Ý nói cô sắp gặp phải biến cố. Nhưng gặp được chữ ‘Lạc’ thì sẽ thành ‘Cực khổ tất vui, đại nạn sinh đại hỷ’. Thế nhưng ấn đường của cô tối sầm, là điềm báo đại nạn này rất khó vượt qua. Nếu cô vượt qua được, thì xem như đó là phúc báo của cô rồi.”
Lưu Vân nói xong, ném thẻ gỗ trong tay cho tiểu cô nương đấy rồi cùng Bạch Nguyệt Quân quay người bước đi, làm cho nàng ta kinh ngạc bối rối, đến khi cả hai đã đi xa mới tỉnh lại mà mắng.
“Ngươi là thấy bói sao, nói nhăng nói cuội gì thế!”
Nàng ta không khỏi tức tối, đã không kiếm được gì còn bị nói mấy lời xúi quẩy, thật là xui xẻo không tả được.
Tầm ba khắc sau, nàng ta ngồi chờ ở bậc thềm quán rượu nọ. Thấy có khách uống say đi từ trong quán ra thì lặng lẻ tiến đến gần. Động tác linh hoạt, dứt khoát, thần không biết quỷ không hay liền lấy được túi bạc trong người vị khách xui xẻo đó.
Nữ đạo tặc cầm túi bạc trong tay vui vẻ không bao lâu thì đã bị hô hoán bắt trộm, chưa đến nửa khắc đã bị giải đến huyện nha, bị giam vào nhà lao.
Ngồi trên đống rơm thất thần nhìn song củi, nàng ta không chịu được mà mắng.
“Xui xẻo! Xui xẻo! Ta thật là xui xẻo mà!”
Nữ đạo tặc khóc rống lên. Buồng giam bên cạnh bỗng vang lên tiếng nói.
“Ồn quá! Đừng khóc nữa! Bọn ta mới bị ngươi lây xui xẻo ấy.”
Thanh âm quen thuộc truyền đến khiến nàng ta định thần lại, căng mắt nhìn xuyên qua buồng giam tối tăm, liền thấy Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đang ngồi ở buồng giam đối diện. Thấy vậy, nữ đạo tặc lên cơn giận dữ, lao đến như muốn phá song củi mà sang phía bên kia.
“Là hai người các ngươi! Là các ngươi khiến ta xui xẻo như thế này! Ta sẽ đánh cho hai người các ngươi một trận!”
Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân mệt mỏi ngồi dựa tường, nhìn nữ đạo tặc đang ra sức khua tay múa chân qua song củi bằng ánh mắt buồn chán không tả được. Chờ đến khi nàng ta thấm mệt, Bạch Nguyệt Quân mới lên tiếng hỏi.
“Sao thế, hết sức rồi à?”
“Ta… vẫn còn nhiều sức lắm… Đủ để tẩn hai người các ngươi đấy!”
Nữ đạo tặc thở dốc, dùng tay áo lấm lem lau mồ hôi trên mặt. Lưu Vân lên tiếng nhắc nhở.
“Đại nạn, nhớ chứ. Nhưng đây chỉ là khởi đầu thôi. Lúc chúng ta bị bắt vào có nghe mấy Nha Sai nói đang cần tìm người chết thay cho một công tử bột nọ. Ngươi chuẩn bị tinh thần là vừa rồi.”
Nữ đạo tặc cười khẩy.
“Sao lại chắc chắn là ta mà không phải là hai ngươi?”
Lưu Vân không đáp, chỉ đưa tay lên ra hiệu im lặng khiến nàng ta không khỏi hoang mang.
Bỗng có tiếng bước chân nặng nề vang lên mỗi lúc một gần. Ngay sau đó xuất hiện một nam tử có thân hình đầy đặn đi cùng hai Nha Sai. Gã nhìn thử Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân, rồi lại nhìn sang nữ đạo tặc. Gã mỉm cười, chỉ tay vào nữ đạo tặc nói.
“Tiểu nha đầu này được đấy. Chọn nó đi.”
“Vâng, vâng. Hoàng nhị gia, chúng ta sẽ cho sắp xếp ngay. Giờ ngọ ngày mai tiểu nha đầu này sẽ bị mang đi chém đầu thị chúng. Ngài cứ yên tâm.”
Gã cười sảng khoái, đi về phía lối ra cùng một Nha Sai. Người còn lại ở lại dặn dò.
“Nha đầu, xem như ngươi xui xẻo. Nhưng mà không sai đâu, trước khi ra pháp trường ngươi vẫn được ăn một bữa thật ngon, sẽ không phải làm quỷ đói.”
Y nói bằng ngữ điệu thương tâm, sau đó nhanh chân rời đi. Tiếng cửa sắt đóng sầm lại khiến nữ đạo tặc đang ngơ ngác tỉnh lại.
“Cái quỷ gì thế! Này!”
Đề xuất Đô Thị: Cực Phẩm Thiên Sư
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.