Chương 97: Vững tâm cầu sống, trời không tuyệt đường.

Đến giờ ăn thì có Nha Sai mang thức ăn đến. Là một bát cháo loãng và một cái bánh chiên. Nữ đạo tặc liền ăn lấy ăn để, đột nhiên nhận ra Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân bên kia cũng ăn mà không có lời than vãn nào, trong lòng nảy sinh nghi hoặc. Làm gì có ai ăn mặc như vậy mà lại chấp nhận ăn mấy thứ này.

Nàng ta hỏi.

“Hai người các ngươi cũng… ăn được thứ này sao?”

Lưu Vân nhàn nhạt đáp.

“Chỉ cần không hỏng, không ôi thiu thì có gì không ăn được.”

Vừa dứt lời thì từ xa truyền đến thanh âm.

“Đây là thức ăn cho người sao? Cả chó cũng không thèm!”

Lưu Vân nhún vai, húp một hơi cháo loãng rồi lại cắn một miếng bánh.

Bạch Nguyệt Quân bên cạnh nhai nuốt miếng bánh, giọng điệu tiếc nuối.

“Chúng ta trả tiền phòng cho năm ngày, vậy mà mới ngày đầu đã bị bắt giam. Ta thật là tiếc số bạc đó.”

Nữ đạo tặc tò mò hỏi.

“Thế… tại sao hai ngươi lại bị bắt giam vậy?”

Bạch Nguyệt Quân đáp.

“Bọn ta đánh người. Là con trai của gã mập mạp hồi chiều. Hắn đánh người ta gần chết, ta đánh hắn, cuối cùng bị bắt giam vào đây.”

Nữ đạo tặc đột nhiên òa khóc.

“Thật sự không còn vương pháp nữa mà! Tại sao ta lại phải chết thay cho con trai hắn chứ?”

“Sao thế, nhìn ngươi giống như lăn lộn ngoài đời đã lâu, đạo lý dùng tiền mua mạng, phép vua thua lệ làng cũng không biết sao?”

“Thế tại sao hắn không chọn hai người các ngươi? Không phải các ngươi liên quan trực tiếp sao?”

Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đưa mắt nhìn nhau. Lúc gã Hoàng nhị gia ngó vào buồng giam của hai người thì cả hai đã dùng Chướng Nhãn Pháp để thay đổi nhân dạng, nên gã và hai Nha Sai không nhận ra là phải. Bạch Nguyệt Quân nhún vai.

“Xem như ngươi xui xẻo. Ý trời thôi.”

“Ngươi đừng có nói như thể đó là chuyện hiển nhiên như vậy chứ!”

Nàng ta ôm đầu, cố gắng tự trấn tĩnh bản thân.

Canh ba đêm đó, nàng ta không tài nào ngủ được, cứ trở mình mãi. Mỗi khi nghĩ đến việc ngày mai sẽ bị xử trảm thì nàng lại rùng mình, sởn gai óc. Tay nắm chặt vạt áo đến mức hiện cả gân guốc lên.

Nàng nhìn sang buồng giam của Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân, ánh sáng le lói của ngọn đèn gần đó chiếu nhẹ vào song củi, thấy ẩn hiện bóng dáng của một người đang ngồi thiền. Bên cạnh thì có một người đang gối đùi kẻ còn lại. Dường như cả hai đang nói chuyện với nhau, thì thoảng nàng ta thấy thân hình người đang nằm gối đùi kia hơi run run như thể đang bật cười, nhưng nàng lại không nghe được tí âm thanh nào. Chỉ có tiếng dế kêu truyền đến từ một góc nào đó trong đại lao, cùng với tiếng gió đêm rít qua khe cửa nhỏ.

Đột nhiên người đang ngồi thiền quay đầu nhìn sang bên này, khiến nữ đạo tặc giật mình trở người sang bên kia. Thanh âm của Lưu Vân vang lên.

“Chưa ngủ sao?”

Không có thanh âm đáp lại. Lưu Vân nói tiếp.

“Đại nạn khó qua, nhưng qua được sẽ có phúc báo không thể đong đếm. Thay vì ngươi nằm đó suy nghĩ tại sao mình lại phải chết thay, chi bằng nghĩ cách tìm đường sống thì hơn.”

Nàng ta bật dậy quát.

“Ta biết phải tìm như thế nào chứ? Ngay cả người thân cũng không có, ai có thể giúp ta kêu oan được đây?”

Bạch Nguyệt Quân cất tiếng.

“Chỉ cần trong lòng cầu được sống, thì trời sẽ không tuyệt đường người. Còn nếu ngươi đã buông xuôi, thì rửa cổ chờ là được.”

Bạch Nguyệt Quân vung vẩy cọng rơm, rồi ngậm một đầu. Sau đó nghịch mái tóc bạc dài của Lưu Vân.

Thấy Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân dù ở trong ngục mà vẫn ung dung, đã vậy còn là do cứu người mà bị bắt, trong lòng nữ đạo tặc nảy sinh suy đoán. Đoán rằng, đây không phải là lần đầu cả hai bị bắt vào ngục.

Vậy mà Lưu Vân như đọc được tâm can của nàng ta, nói.

“Đây là lần đầu bọn ta bị bắt vào đây. Đừng có suy nghĩ lung tung.”

Nữ đạo tặc tái mặt, chấn kinh, lùi xa vào trong góc của buồng giam, lấp bấp nói.

“Sao… Sao ngươi biết ta nghĩ gì?”

“Suy nghĩ của ngươi hiện lên mặt hết cả, có thể không biết được sao.”

Trong thoáng chốc, mắt nàng ta sáng lên, vội lao đến bên song củi.

“Ngươi từng bói cho ta phải không? Ngươi biết bói toán phải không? Hay là bói cho ta lần nữa đi!”

Lưu Vân hơi quay đầu.

“Không phải là mắng ta nói nhăn nói cuội sao? Giờ thì tin rồi à?”

Nàng ta không đáp. Trong lòng này lúc này vẫn nửa tin nửa ngờ lời nói của Lưu Vân lúc ban ngày. Nhưng giờ đã như thế này, thà tin một lần xem sao.

“Ta tin! Ta tin! Ngươi mau bói cho ta đi!”

Lưu Vân xoay người lại nhìn nữ đạo tặc, điềm đạm nói.

“Cũng được thôi. Nhưng ta nói trước, thiên mệnh thế nào, quẻ bói thế ấy. Dù bói thế nào cũng không thay đổi được đâu.”

Nữ đạo tặc gật đầu lia lịa. Thấy vậy Lưu Vân cũng gật đầu.

“Ban ngày đã ta bói chữ, bây giờ cũng nên bói chữ đi. Ngươi cho ta một chữ, rồi ta bói.”

Nàng ta suy ngẫm hồi lâu, liền nói.

“Chữ ‘Diêu’. Bói cho ta chữ ‘Diêu’! Là ‘Diêu’ trong ‘Phiêu diêu’.”

“Là tên ngươi à?”

“Đúng vậy.”

Lưu Vân lấy mấy cọng rơm ghép thành chữ ‘Diêu’ trên nền đá, bắt đầu phân tích.

“Chữ ‘Diêu’ được ghép từ chữ ‘nữ’ và chữ ‘triệu’. ‘Nữ’ yếu gần ‘triệu’, ý nói cuộc đời ngươi không suôn sẻ, nhưng cũng dễ trở mình để vươn lên. ‘Diêu’ cũng có thể hiểu là mỹ nữ. Mỹ nữ trong ngục, nếu vẫn vững tâm thì sẽ có thể cải biến số mệnh.”

Hắn ngẩng mặt lên nhìn nữ đạo tặc tên Diêu, nói tiếp.

“Cũng như nàng ấy đã nói, nếu ngươi vẫn vững tâm cầu sống, thì trời sẽ không tuyệt đường sống của ngươi.”

Lưu Vân chỉ vào Bạch Nguyệt Quân, lúc này đã ngủ trên đùi của hắn. Thấy vậy, hắn không nói gì nữa, để cho nữ đạo tặc tên Diêu tự mình suy ngẫm, còn bản thân thì chỉnh lại tư thế rồi dùng tay áo rộng quạt cho Bạch Nguyệt Quân ngủ.

Nữ đạo tặc nghe xong thì lùi vào trong góc, không ngừng lẩm bẩm.

“Vững tâm cầu sống, trời không tuyệt đường. Vững tâm cầu sống, trời không tuyệt đường.”

Đến sáng hôm sau, khi Nha Sai đi vào kiểm tra, thấy nàng ta như ngồi co người trong góc, miệng lẩm bẩm gì đó, còn tưởng nàng ta đã điên rồi, bèn mở cửa buồng giam vào trong kiểm tra thử.

“Này! Ngươi bị làm sao vậy?”

Y cầm lấy thanh đao ở hông chọc chọc thử vào cánh tay nàng, khiến nàng như bừng tỉnh, quay sang nhìn Nha Sai.

“Quan sai? Ngươi làm gì đấy? Giờ đang là nửa đêm canh ba mà, ngươi không ngủ à?”

“Ngươi không bị điên đấy chứ? Giờ đã là giờ Mão rồi. Ôi điên thật rồi!”

Nha Sai phất tay, lui ra khóa cửa lại rồi đi tiếp vào trong.

Nữ đạo tặc ngẩng đầu nhìn cửa thông gió, thấy bên ngoài thật sự trời đã sáng. Vậy mà nàng đã thức suốt một đêm?

Nhìn sang buồng giam đối diện, thấy không còn ai nữa thì hốt hoảng, lớn tiếng hỏi Nha Sai.

“Quan sai! Quan sai! Hai người ở buồng giam đối diện ta đâu cả rồi?”

Thanh âm của Nha Sai vọng đến.

“Hai người đó bị phạt đánh hơn trăm trượng rồi thả đi rồi. Nghe nói còn bị phạt tiền nữa, hình như là hơn hai mươi lượng bạc.”

Trong lòng này bỗng cảm thấy hụt hẫng. Dù nàng từng cho rằng vì hai người này nên mình mới bị bắt vào ngục, nhưng cũng chỉ có hai người này mới chịu trò chuyện mà không mắng nhiếc nàng câu nào, còn khuyên nàng cầu sống. Giờ thì đi hết cả rồi, nhưng cũng phải, họ đâu phải là gì của nàng. Nàng còn chẳng biết họ là ai, tên là gì.

Nàng ta nằm dài trên đống rơm, chờ thời gian trôi qua. Đầu óc cũng trở nên trống rỗng, không còn suy nghĩ đến gì nữa.

Đến gần giờ Ngọ, Nha Sai mang đến một bát cơm đầy ấp, đầy đủ rau thịt, đặt ở cửa buồng giam của nàng. Y dùng đao gõ vào khung củi, lớn tiếng gọi.

“Tiểu nha đầu, cơm chém đầu của ngươi đây. Mau ăn cho xong đi, rồi chúng ta ra pháp trường!”

Nữ đạo tặc nghiêng đầu nhìn bát cơm, mới nhớ đến bản thân sắp chết. Nàng lồm cồm bò đến chỗ bát cơm, nghĩ.

‘Bữa cơm cuối có thể ăn ngon như thế này sao? Nếu ta ăn xong thì sẽ phải chết à? Nhưng ta không muốn chết!’

Nghĩ đến đây, nàng lùi xa khỏi bát cơm. Nha Sai thấy vậy thì nói.

“Ngươi chê đấy sao? Nếu không ăn thì ta ăn giúp ngươi. Ngu ngốc!”

Tầm hai khắc sau, nàng bị mang ra pháp trường, quỳ giữa trời nắng, dưới ánh mắt của người dân đến xem. Có người nhận ra nàng liền chỉ chỏ.

“Kia không phải là tiểu nha đầu hay ăn trộm vặt trong huyện đó sao? Sao lần này lại bị mang đi chém đầu vậy?”

“Suỵt! Ngươi nói nhỏ một chút. Là người được Hoàng nhị gia chọn trúng đấy.”

“Ai! Lại có người phải chết thay rồi.”

Nghe mấy lời này, nàng lại nảy lên suy nghĩ.

‘Đúng vậy! Ta không đáng chết! Là người khác ép ta phải chết thay!”

“Ta không muốn chết!”

Nữ đạo tặc hét lớn. Nhưng đao phủ lẫn người dân đứng xem đều đã quen với chuyện này rồi, cũng không có phản ứng gì.

Tri Huyện ngồi sau án ngẩng mặt nhìn trời, thấy đã chính ngọ thì ra lệnh xử trảm. Bỗng có tiếng hô vang lên.

“Đao hạ lưu nhân!”

Nhưng đao lúc này đã chém xuống, không thể rút tay lại kịp.

Một thân ảnh lao vút đến, trong chốc lát đã đứng trên đài hành hình, đá bay thanh đao của đao phủ ra. Người đến chính là Tống Vân Chi, tay cầm trường kiếm, khí độ ngời ngời.

Tri Huyện thấy vậy thì đập bàn, chỉ vào Tống Vân Chi quát.

“Người đến là kẻ nào, dám làm náo loạn pháp trường?”

Tống Vân Chi giơ tấm lệnh bài lên, dõng dạc nói.

“Ngự Tiền Thị Vệ, Tống Vân Chi. Ta phụng lệnh Bát Phủ Tuần Án, Tư đại nhân đi trước điều tra tình hình của huyện, còn ngài sẽ đến đây sau. Người này phạm tội gì mà Tri Huyện đại nhân lại phải xử trảm?”

Tri Huyện biến sắc, ra khỏi án thư tiến đến chắp tay hành lễ với Tống Vân Chi, cười gượng nói.

“Bẩm Tống đại nhân, người này phạm tội giết người.”

“Thế biên bản tra hỏi đâu?”

Chủ Bộ liền ôm đến một chồng tài liệu, sau một hồi tìm kiếm thì lấy ra tờ ghi chép lời khai có ấn điểm chỉ đỏ, tiến tới cung kính đưa cho Tống Vân Chi. Chỉ vừa nhìn qua, Tống Vân Chi đã thấy có vấn đề, ghi chép sơ sài qua loa, ngón tay điểm chỉ dường như lớn hơn ngón tay của nữ đạo tặc nhiều.

Y hỏi nữ đạo tặc đang quỳ dưới đất.

“Ngươi tên gì?”

“Ta tên Lục Diêu.”

Tống Vân Chi quát lớn.

“Nếu phạm nhân này tên Lục Diêu thì tại sao trong biên bản ghi chép lại đề trên Trương Quý?”

Tri Huyện và Chủ Bộ tái mặt, ấp úng cố gắng giải thích nhưng liền bị Tống Vân Chi vạch trần. Lục Diêu sau đó được đưa lại vào đại lao, chờ Bát Phủ Tuần Án đến thẩm tra lại vụ án.

Trong đám đông, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân thân hình trong suốt đứng xem, thấy mọi chuyện đã an bài thì quay người bước đi, thân hình dần dần hiện rõ trở lại, nhưng xung quanh chẳng có ai để ý đến hai người xuất hiện từ hư không.

Lưu Vân nhàn nhạt nói.

“Gặp dữ hóa lành, phúc báo không thể đong đếm. Thật là tò mò cô ta gặp được phúc báo lớn đến thế nào.”

“Ta thì không muốn xem nữa, chúng ta đi tìm đặc sản của vùng này đi. Nghe nói ở thành đông có muốn mì nổi tiếng đấy.”

Bạch Nguyệt Quân nắm tay Lưu Vân, kéo đi về phía trước. Nụ cười của nàng rất rạng rỡ, có lẽ không bị chuyện hôm qua làm cho buồn lòng. Lưu Vân cũng thấy nhẹ lòng, cùng nàng tiếp tục thăm thú huyện Long Đàm này.

Đề xuất Voz: Ngày Ấy Ở Hiện Tại
Quay lại truyện Thiên Địa Lưu Tiên
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
1 tuần trước

Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.

Ảnh đại diện Tiên Đế

[Trúc Cơ]

3 tuần trước

Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.

Ảnh đại diện Phế Đạo Nhân
2 tuần trước

Chời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.