Chương 98: Thủy phủ trong long đàm.
Đến tận mấy ngày sau, Bát Phủ Tuần Án mới đến nơi. Lục Diêu tưởng mình đã được minh oan rồi, thế nhưng Tuần Án đại nhân vẫn chưa vội tra hỏi nàng ta, để nàng ta trong đại lao thêm vài ngày nữa rồi mới truyền gọi thẩm vấn.
Nàng được Nha Sai đưa đến trước cửa công đường, bảo chờ được gọi mới vào trong. Lục Diêu thử nhìn vào trong, Hoàng nhị gia và con trai gã đang đứng bên trong, dáng vẻ rất hiên ngang, dường như không xem Tuần Án đại nhân ra gì.
Bỗng vang lên tiếng gọi.
“Truyền Lục Diêu vào công đường!”
Lục Diêu giật mình, rón rén đi vào. Đến trước công án cách vài bước chân, nàng mới hành lễ.
“Lục Diêu bái kiến Tuần Án đại nhân.”
Ở Đại Triệu, người ta chỉ quỳ với tổ tiên, phụ mẫu hoặc là thần linh chứ không quỳ với quan nhân, kể cả có đứng trước Hoàng Đế cũng vậy, trừ khi là phạm phải trọng tội mà thôi.
Lục Diêu khẽ ngước mắt nhìn Tuần Án đại nhân, trông y còn khá trẻ, không lớn hơn Tống Vân Chi bên cạnh là mấy.
Tuần Án đại nhân gõ mộc bản hai cái ‘cộp cộp’ chát chúa, khiến Lục Diêu giật mình cúi gầm mặt. Y hỏi.
“Lục Diêu, ngươi phạm phải tội gì, bị bắt như thế nào? Cớ sao lại bị mang đi xử trảm?”
“Hồi bẩm Tuần Án đại nhân, thảo dân bị bắt gặp khi trộm túi tiền, nên mới bị mang đến huyện nha. Sau đó Hoàng nhị gia được Nha Sai dẫn vào trong ngục, bị ông ta chọn để mang đi xử trảm.”
Hoàng nhị gia khinh khỉnh liếc nhìn Lục Diêu.
“Lời của kẻ trộm cắp đầu đường xó chợ này, đại nhân cũng tin được sao?”
“Đại nhân, thảo dân không có nói dối! Đối diện buồng giam của thảo dân còn có hai người. Họ có thể làm chứng cho thảo dân.”
“Thế thì cho truyền hai người này lên công đường.”
Nghe vậy, Tri Huyện ngồi bên dưới gượng gạo lên tiếng.
“Bẩm đại nhân, hai người này đã được thả đi rồi.”
“Thả đi rồi? Lục Diêu, ngươi có biết hai người họ trông như thế nào không?”
“Bẩm đại nhân, bọn họ một nam một nữ. Nam tóc bạc dài, ăn mặc như tiên sinh. Nữ thì như như hiệp giang hồ.”
Tri Huyện phản bác.
“Nào phải! Bẩm đại nhân, bọn họ đúng là một nam một nữ. Nhưng đều là nông phu, không phải tiên sinh nữ hiệp gì cả.”
“Cái gì! Ta tận mắt nhìn thấy bọn họ trước khi bị bắt vào ngục, sao có thể nhầm được!”
“Ta tự mình thẩm vấn, còn xem họ bị đánh trượng, sao có thể nhầm được!”
Hai bên bắt đầu cãi nhau, làm ồn cả công đường. Tuần Án đại nhân gõ mộc bản, quát.
“Yên lặng!”
Mà Tống Vân Chi nghe mô tả của Lục Diêu liền nhận ra đó chính là Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân, không sai vào đâu được. Y ghé sát nói với Tuần Án, nói nhỏ sau đó vội vàng chạy ra khỏi huyện nha tìm Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân.
Theo suy đoán của Tống Vân Chi, hai người được thả ra vào sáu ngày trước, mà có khả năng thấp là cả hai vẫn còn ở trong huyện thành. Vậy nên, y phải tức tốc đi tìm cho ra càng sớm càng tốt.
Thời điểm này, Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân đang đứng bên bờ sông mà được cho là nơi Giao Long mấy trăm năm trước đã lặn xuống. Cả hai căng mắt nhìn xuống đáy, quả thật bên dưới có một cửa hang lớn chừng bảy mươi, tám mươi thước.
Lưu Vân cảm thán.
“Lớn thật đấy! Nhưng mà có đến hai con Giao Long mà phải không, chẳng lẽ chúng chen chúc nhau trong cái hang bé tí đó?"
“Có thể bên trong rất rộng. Hay là…”
Lưu Vân hiểu ý, lập tức nắm tay Bạch Nguyệt Quân nhảy xuống nước, nhập vào làn nước mát lạnh. Cả hai chẳng làm gì nhiều, chỉ thả lõng thân thể cho tự chìm xuống đáy. Phải đến chừng nửa khắc sau cả hai mới chạm xuống đáy sông, đứng trước cửa hang.
Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân chầm chậm ngự thủy đi vào trong. Đường vào là một con dốc xuống rất sâu. Khác với bên ngoài toàn là bùn đất, trong hang này như một cái hang đá trơn nhẫn, cách vài trượng lại có ba vết cào lớn, đoán chừng là do hai con Giao Long kia để lại.
Khi đi đến đoạn không còn ánh sáng lọt vào, Lưu Vân đưa tay lên búng tay mấy cái như đánh lửa, liền có một ngọn lửa bùng lên ở đầu ngón tay chỏ của hắn, thắp sáng đường đi.
Hắn chỉ đánh lửa mà không dùng thêm bất kỳ pháp thuật nào khác, vậy mà ngọn lửa vẫn có thể cháy ở dưới nước mà không bị dập tắt, đồng thời cũng có thể thắp sáng cả một không gian tương đối lớn bên trong.
Đến một đoạn, bỗng cả hai dập tắt lửa mà khuỵu xuống, căng hết các giác quan của bản thân để cảm nhận động tĩnh xung quanh. Lờ mờ nghe được phía trước có tiếng nói, cũng cảm nhận được dòng nước dao động, rất rất gần. Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân lập tức nép sát vách, dừng Chướng Nhãn Pháp che giấu bản thân.
“Hôm nay các ngươi đi tuần ở đoạn sông nào?”
“Bọn ta đi tuần ở đoạn nối vào sông Thịnh Dương, còn các ngươi?”
“Bọn ta thì ở đoạn thượng nguồn.”
Một toán binh tướng đi đến, đếm nhẩm chừng hai mươi tên, thân mặc đầy đủ giáp trục, tay cầm trường thương. Thanh âm truyền đến là do hai tên dẫn đầu nói với nhau. Bọn chúng có đầu tôm cá, nhưng thân lại giống người, cao đến mười thước. Đoán chừng đây là thủy binh, có lẽ là thuộc hạ dưới trướng Giao Long đang đi tuần sông.
Chờ khi toán binh tướng đi xa, Lưu Vân mới hỏi nhỏ.
“Xem ra đây là nhà của người ta. Chúng ta đi thôi!”
Dứt lời, Lưu Vân quay người đi về phía cửa động, liền bị Bạch Nguyệt Quân kéo lại. Nàng nói.
“Đã đi đến đây rồi, không lẽ lại ra về. Chúng ta đi vào trong xem thử thủy phủ của Giao Long lớn đến mức nào!”
“Nhưng mà nếu bị hai đầu Giao Long phát hiện thì sao?”
Bạch Nguyệt Quân nghe vậy thì mỉm cười, một nụ cười nham hiểm. Lưu Vân nhắc nhở.
“Nàng đừng có mà làm như lần ở Đông Hải! Ở đây có người sống đấy.”
Chuyện ở Đông Hải Lưu Vân không rõ tường tận, chỉ đoán là nàng từng làm náo loạn cả lên mới lấy được phép Đằng Vân của Long tộc. Nhưng ở đây không giống với ngoài biển, nếu mà gây sự với hai con Giao Long ở đây thì không những có thể đánh sập cái hang này mà còn làm cho dòng chảy của con sông phía trên bị xáo trộn, gây ảnh hưởng đến người dân trong vùng.
Bạch Nguyệt Quân không nói gì, nhanh tay kéo dài một sợi lông đuôi buộc vào hông của hắn, rồi tức tốc ngự thủy tiến lên, kéo theo Lưu Vân ở phía sau không kịp phản ứng.
Rất nhanh, Bạch Nguyệt Quân đã nhìn thấy ánh sáng ở cửa hang phía dưới.
Bên trong là một cái động vô cùng rộng lớn. Ở giữa là tòa thủy phủ làm bằng vàng, bên trên mái ngói đính trân châu, san hô phát sáng. Xung quanh thủy phủ toàn là thủy binh canh gác. Nhìn tổng thể còn phô trương hơn hoàng cung Đại Triệu gấp mấy lần.
Trong hoa viên của thủy phủ lúc này có một đầu rồng đang nhắm mắt ngủ, cảm thấy dao động lạ trong dòng nước liền mở mắt. Nó ngẩng đầu nhìn quanh bốn hướng rồi lại nhìn về phía lối vào động, thấy ẩn hiện thân hình của hai người mờ ảo thì nheo mắt. Nó nặng nề giậm chân xuống nền, đẩy thân hình to lớn nổi lên phía trên.
Bên kia, Bạch Nguyệt Quân đang thích thú ngắm nhìn thủy phủ hoa lệ, thì bị Lưu Vân chọc nhẹ, chỉ về hướng hoa viên nói.
"Nàng xem kia có phải Giao Long không? Trông nó không giống Giao Long lắm, hình như là Chân Long mà. Có phải nó đang nhìn về phía chúng ta không?”
Một đầu Chân Long có thân màu ngọc bích, dài đến trăm trượng ngự thủy tiến đến gần. Mấy thủy binh thấy vậy thì lấy làm lạ, liền tiến đến gần hỏi.
“Long Quân, ngài định ra ngoài sao?”
Nhưng Chân Long không đáp, vẫn nhằm phía Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân mà tiến đến. Bạch Nguyệt Quân không có gì bất ngờ, mỉm cười nhìn Chân Long. Thấy vậy Lưu Vân cũng không có ý định kéo Bạch Nguyệt Quân rút lui, điềm tĩnh ở cạnh nàng.
Miệng của Chân Long mấp máp, phát ra thanh âm uy nghiêm.
“Bạch tiên tử, ngài tìm đến thủy phủ của ta, là muốn lấy thứ gì nữa đây?”
Lời vừa dứt, Chân Long biến thành một nam tử tuấn tú mặc trường bào xanh ngọc bích, đến chắp tay với Bạch Nguyệt Quân, sau đó khẽ liếc mắt nhìn Lưu Vân. Cả hai thu lại Chướng Nhãn Pháp, hiện thân với Long Quân, khiến thủy binh có mặt phải chấn kinh, cảnh giác giươm vũ khí.
Long Quân nhẹ phất tay, ra lệnh cho đám thủy binh lui ra, rồi mới nói tiếp.
“Nếu đã đến, vậy thì mới tiên tử vào thủy phủ, chúng ta từ từ nói chuyện. Mời!”
Long Quân làm động tác mời, rồi đi trước dẫn đường. Đã được chủ nhà ra cửa mời, cả hai đành đi theo vào trong thủy phủ.
Đến chính điện, Long Quân cho người mang lên bình trà, sau đó mới mở lời.
“Tiên tử, thật ra ngài tìm đến đây là có chuyện gì?”
Bạch Nguyệt Quân nghiêng bình trà, dòng nước trà chảy ra đổ vào trong chén mà không có dấu hiệu tan vào dòng nước xung quanh. Nàng nói bằng giọng điệu dửng dưng.
“Cũng không có chuyện gì quan trọng. Ta và phu quân đi du ngoạn mà thôi. Đến huyện Long Đàm thì nhớ đến tích cũ của bổn huyện nên tò mò đến xem nơi hai Giao Long năm xưa lặn xuống, không ngờ lại là thủy phủ của ngươi.”
Long Quân đang uống trà nghe xong thì ho sặc sụa, hỏi lại.
“Phu quân? Bạch tiên tử ngài có phu quân từ khi nào thế?”
Long Quân hướng mắt về phía Lưu Vân, bề ngoài vẫn còn trẻ nhưng tóc bạc trắng, có thể dùng pháp thuật nhưng chẳng để lộ chút dấu vết nào. Càng nhìn, y càng khó nhìn thấu người này, như thể đang lạc trong sương mù vậy.
Lưu Vân nhận ra Long Quân đang nhìn mình, bèn chắp tay với y. Thế nhưng chưa kịp giới thiệu thì Bạch Nguyệt Quân đã ngăn lại. Nàng nói với Long Quân.
“Tiểu tử, đây là phu quân của ta, Lưu Vân. Lưu Vân đây là Tề Huy, là Long Quân mà ta từng kể cho chàng, là Chân Long chi thân trẻ nhất trong đám Long tộc ở Đông Hải.”
Lưu Vân định chờ nàng nói xong thì thi lễ, nhưng nàng vừa nói xong đã trực tiếp quát Long Quân Tề Huy.
“Tiểu tử, còn không mau bái kiến tiên sinh!”
Tề Huy và Lưu Vân kinh ngạc tròn mắt nhìn Bạch Nguyệt Quân. Cả hai bối rối, người hành lễ người đáp lễ.
“Tề Huy bái kiến Lưu tiên sinh.”
“Hân hạnh! Hân hạnh!”
Rồi Lưu Vân khẽ truyền âm.
‘Nàng đang làm gì vậy?’
‘Tiểu tử này là Chân Long chi thân, nhưng chỉ mới hơn năm trăm tuổi mà thôi. So với ta thì chẳng khác gì một đứa nhóc con. Còn so với chàng thì giống như một đứa trẻ sơ sinh vậy.’
‘Nhưng dù sao y cũng là chủ nhà, cũng nên cho chút mặt mũi, phải không?’
Bạch Nguyệt Quân không đáp, nhấp một ngụm trà rồi đưa mắt nhìn quanh chính điện.
Tề Huy bên kia thì nhận ra đạo hạnh của Lưu Vân không kém Bạch Nguyệt Quân, mà còn vượt xa nàng rất nhiều, trong lòng sinh ra cảm giác kinh hãi xen lẫn tò mò, muốn xem thử phu quân của Bạch tiên tử từng náo loạn Đông Hải là cao nhân bậc nào.
Đề xuất Ngôn Tình: Đào Hoa Ánh Giang Sơn
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.