Chương 2553: Mới cập nhật Đừng bỏ cuộc, gặp gỡ người xưa
Chương 2556: Chớ có xem nhẹ mạng sống, cố nhân tương phùng.
Gió lạnh rít gào qua khe núi, mang theo hơi thở tử vong nồng đậm. Trên đỉnh vách đá dựng đứng, một bóng người gầy gò đứng lặng lẽ, đôi mắt vô hồn nhìn xuống vực sâu vạn trượng, dường như đã hạ quyết tâm rũ bỏ mọi gánh nặng trần gian.
“Tu hành đến cảnh giới này vốn chẳng dễ dàng, hà tất phải tự tìm đường chết?”
Một giọng nói thanh lãnh đột ngột vang lên, phá tan bầu không khí u tịch. Trần Thanh Nguyên từ trong hư không bước ra, tà áo trắng tinh khôi không vương chút bụi trần, khí thái siêu phàm thoát tục.
Người kia giật mình, thân hình lảo đảo suýt ngã xuống vực. Khi nhìn rõ người vừa tới, gã sững sờ như hóa đá, đôi môi khô khốc mấp máy: “Trần... Trần Thanh Nguyên? Là ngài sao?”
Trần Thanh Nguyên nhìn vị cố nhân trước mặt, trong lòng dâng lên một chút gợn sóng. Năm xưa, người này cũng từng là thiên tài một phương, khí phách hiên ngang, vậy mà giờ đây lại tàn tạ đến mức không nhận ra nổi.
“Gặp lại cố nhân, không ngờ lại là trong hoàn cảnh này.” Trần Thanh Nguyên khẽ thở dài, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không. “Mạng sống là do trời ban, nhưng giữ lấy nó là do người. Nếu ngay cả cái chết ngươi cũng không sợ, vậy còn điều gì trên đời này có thể làm khó được ngươi?”
Cố nhân cúi đầu, đôi vai run rẩy kịch liệt. Những uất ức, đau khổ tích tụ bấy lâu nay dường như theo lời nói của Trần Thanh Nguyên mà vỡ òa.
Trần Thanh Nguyên bước tới, đặt tay lên vai gã, một luồng ấm áp từ lòng bàn tay truyền vào, xua tan cái lạnh lẽo thấu xương trong tâm hồn vị cố nhân. “Đi thôi, theo ta trở về. Chuyện của quá khứ, cứ để nó trôi theo gió mây.”
Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như máu, hai bóng người một trước một sau rời khỏi đỉnh núi, để lại sau lưng vực thẳm u tối và những ký ức đau thương đã lùi xa.
Đề xuất Voz: Tử Tù