Chương 2554: Gặp lại người bạn cũ
Trần Thanh Nguyên đứng trên đỉnh núi cao, gió lạnh rít qua kẽ tóc, tà áo bào tung bay phần phật trong không trung. Ánh mắt hắn thâm trầm như mặt hồ mùa thu, lặng lẽ nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những áng mây mù đang cuồn cuộn chuyển động.
Hôm nay, hắn đi gặp một người bạn cũ.
Bước chân hắn nhẹ nhàng mà vững chãi, mỗi bước đi như đạp lên quy tắc của thiên địa, thu hẹp khoảng cách vạn dặm chỉ trong gang tấc. Không lâu sau, trước mắt hắn hiện ra một tòa đình đài cổ kính, rêu phong phủ đầy, mang theo hơi thở của tuế nguyệt tang thương.
Dưới mái đình, một bóng người đang ngồi tĩnh lặng bên bàn đá, trên bàn đặt một bầu rượu và hai chiếc chén sứ thanh nhã. Người đó ngẩng đầu lên, gương mặt lộ ra vẻ phong trần nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc như xưa.
“Ngươi đến rồi.”
Giọng nói trầm thấp vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh mịch của núi rừng. Trần Thanh Nguyên khẽ gật đầu, tiến lại gần rồi tự nhiên ngồi xuống đối diện.
“Đã lâu không gặp.”
Hắn đáp lời, thanh âm lạnh nhạt nhưng ẩn chứa một chút gợn sóng cảm xúc khó nhận ra. Người bạn cũ rót đầy một chén rượu, đẩy về phía hắn, hương rượu nồng nàn lan tỏa, gợi nhớ về những năm tháng cùng nhau tung hoành thiên hạ.
“Rượu vẫn là loại rượu đó, nhưng người thì đã không còn như xưa.”
Người kia thở dài, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi những đỉnh núi mờ ảo trong sương sớm. Trần Thanh Nguyên bưng chén rượu lên, nhấp một ngụm nhỏ, vị cay nồng xộc thẳng vào cổ họng, khiến tâm trí hắn thoáng chốc trở nên minh mẫn lạ thường.
“Thế sự xoay vần, ai rồi cũng sẽ thay đổi. Chỉ có đạo tâm là trường tồn.”
Hắn thản nhiên nói, gương mặt không chút biểu cảm, giống như một pho tượng đá đã trải qua ngàn năm sương gió. Người bạn cũ cười khổ, lắc đầu vẻ bất lực trước sự lạnh lùng của hắn.
“Ngươi vẫn luôn như vậy, Trần Thanh Nguyên. Chẳng bao giờ để lộ tâm tư của mình cho bất kỳ ai.”
Cuộc trò chuyện cứ thế tiếp diễn, giữa hai người không có quá nhiều lời hoa mỹ, chỉ là những câu hỏi thăm ngắn gọn và những khoảng lặng đầy ý vị. Trong không gian u tịch này, dường như thời gian cũng ngừng trôi, nhường chỗ cho những ký ức xưa cũ ùa về.
Khi bầu rượu đã cạn, Trần Thanh Nguyên đứng dậy, ánh mắt nhìn lướt qua người bạn cũ một lần cuối. Hắn biết, lần gặp gỡ này có lẽ là lần cuối cùng trong kiếp này của bọn họ.
“Bảo trọng.”
Hắn để lại hai chữ rồi quay người bước đi, bóng dáng cô độc dần tan biến vào màn sương mù dày đặc, để lại sau lưng tòa đình cổ và người bạn già đang lặng lẽ nhìn theo.
Gió vẫn thổi, mây vẫn bay, con đường tu hành phía trước của hắn vẫn còn dài đằng đẵng và đầy rẫy những chông gai, nhưng bước chân hắn chưa bao giờ do dự. Hắn là Trần Thanh Nguyên, kẻ đi tìm kiếm đỉnh cao của kiếm đạo, cô độc mà kiêu hãnh giữa nhân gian đại đạo này.
Đề xuất Huyền Huyễn: Tu La Thiên Đế