Chương 1061: Thiên Cơ
...........
“Để ta thử xem.” Tiểu Mei nhìn vào những đồ án phức tạp trên tường, chậm rãi tiến đến, đặt tay lên và truyền vào một luồng ý niệm dò xét.
Mấy chục phút trôi qua mà không hề có động tĩnh gì. Tiểu Mei vẫn nhắm mắt đứng yên bất động, khiến cho đám người Diệp Tâm Hạ trong lòng càng thêm thấp thỏm, vừa hồi hộp lại vừa mong chờ.
*Keng!*
*Keng keng keng!*
Đột nhiên, tám bức tường và trần điện bắt đầu xoay chuyển biến ảo, khắp nơi vang lên những âm thanh chói tai khiến Diệp Tâm Hạ choáng váng mặt mày, hai người còn lại thậm chí đứng cũng không vững.
Lãnh Linh Linh loạng choạng ngã xuống đất, tay vịn vào một tấm thảm, kinh ngạc mở to hai mắt. Nàng bỗng phát hiện những ký hiệu trên tường đang lập lòe phát sáng, quỷ dị hơn là chúng đang chậm rãi trôi nổi giữa không trung rồi từ từ bay về phía Tiểu Mei.
Diệp Tâm Hạ vô cùng hoảng hốt nhìn về phía Tiểu Mei. Nàng thấy những ký hiệu cổ văn đang lượn lờ quanh thân Tiểu Mei, rồi thân thể của Tiểu Mei vậy mà tan biến đi một nửa, hóa thành một dạng linh thể hư ảo đang không ngừng phai nhạt.
“Nguy rồi, là Thần Ngữ cấm chế! E rằng một mình Tiểu Mei không chống nổi sức mạnh phản phệ cổ xưa!” Saga kinh hãi nhận ra, nhưng nàng lại bất lực trong tình huống này.
Bạch quang lộng lẫy bỗng tỏa ra, Diệp Tâm Hạ nhanh chóng khởi động Tinh Vũ Bỉ Ngạn, gần như ngay lập tức đã phác thảo xong đồ án mười vạn tinh tử, dùng tâm linh cấm chú kết nối thẳng đến linh hồn của Tiểu Mei, tựa như một bàn tay dịu dàng đang cố kéo linh hồn nàng trở về.
Dưới tác dụng của tâm linh cấm chú, năng lực của Diệp Tâm Hạ không chỉ đơn giản là đọc được suy nghĩ của một người. Nàng là Thần Nữ chí cao vô thượng, người nắm giữ pháp môn dung hợp của Mạc Phàm và cả thần thuật của Athena. Nàng có thể ôn dưỡng linh hồn cho người khác, giúp nó trở nên thanh tịnh, tâm trí trở nên vững vàng bất xâm, mạnh mẽ hơn bội phần.
Phải biết, Tương Thiểu Nhứ trước khi rời khỏi thế giới ma pháp đã được Diệp Tâm Hạ truyền cho một tia ý niệm. Nàng dùng chính cảm ngộ của mình để truyền đạo, dẫn dắt Tương Thiểu Nhứ thẳng tiến đến cấm chú tâm linh.
Tình huống của Mục Nô Kiều cũng tương tự. Mục Nô Kiều vốn không có khả năng lĩnh hội thực vật hệ bán cấm chú, nhưng Diệp Tâm Hạ thì có thể. Khoảnh khắc Diệp Tâm Hạ xâm nhập vào tâm trí Mục Nô Kiều để dẫn dắt, thay nàng lĩnh hội, nàng đã có thể trực tiếp đột phá lên cấm chú cảnh giới.
Đương nhiên, kiểu đột phá này cũng cần vài năm để ổn định căn cơ, bởi vì đây là cách khai thác năng lượng từ đạo văn pháp tắc để đột phá, giống như học thuộc sách văn mẫu để vượt qua kỳ thi, cho nên không thể lĩnh ngộ được áo nghĩa cấm chú. Dù vậy, nó vẫn tuyệt đối xếp trên ngụy cấm chú, có thể xem là một phổ thông cấm chú.
Phàm là người tu luyện bạch ma pháp, chỉ cần được Diệp Tâm Hạ thưởng thức và đạt tới siêu giai viên mãn trở lên, đều có thể phi thăng cấm chú chỉ sau vài tháng nghe nàng giảng đạo.
Tiểu Mei thì không cần, tâm linh ma pháp của nàng là nguyên sơ và tự nhiên nhất, đến từ Bạch Thánh Linh chân chính, có thể coi là đã đạt đến trình độ áo nghĩa. Dĩ nhiên nàng không cần Diệp Tâm Hạ giảng đạo.
Nhưng được Diệp Tâm Hạ song hành tăng phúc lại là chuyện khác, có thể trong nháy mắt trở thành một đạo pháp tắc tâm linh, chân chính chống lại Thần Ngữ cổ xưa.
Linh Linh và Saga không thấy được gì, nhưng trong tầm mắt của Diệp Tâm Hạ và Tiểu Mei lúc này, trước mắt phảng phất là một thế giới chỉ toàn những văn tự ký hiệu màu vàng.
Diệp Tâm Hạ hóa thành một ý chí thể, một đạo thần quang màu vàng đứng bên cạnh đạo thần quang màu trắng của Tiểu Mei, kinh ngạc hỏi: “Thư Văn thế giới?”
Tiểu Mei nhẹ nhàng lắc đầu, nói: “Không phải đâu Tâm Hạ tỷ, đây là Thần Ngữ Olympus, là ý chí viễn cổ của Đế Thánh Tộc, của trăm ngàn bạch linh tinh linh cùng quân vương miện hạ.”
“Ý nghĩa của nó là gì?” Diệp Tâm Hạ hỏi.
“...Có lẽ là tiết lộ thiên cơ.” Chỉ thấy Tiểu Mei thì thầm.
Diệp Tâm Hạ càng nghe càng khó hiểu, nàng thực sự không biết nhiều về những chuyện này, lại hỏi:
“Thế nào là tiết lộ thiên cơ?”
Thần quang của Tiểu Mei vung tay, xé toạc từng lớp Thần Ngữ, mở ra một tầng không gian mới.
Trong không gian, đột nhiên xuất hiện một bức tường hình chiếu màu vàng, đang chiếu lại một viễn cảnh nào đó.
Tiểu Mei chấn động đến rơi lệ, những giọt nước mắt màu trắng của nàng tuôn rơi không ngớt, tựa như đang phải chứng kiến một chuyện vô cùng thống khổ và bi thương.
“Là tương lai.”
Ở Bạch Linh Vị Diện, Thần Mộc Tỉnh vốn là một Siêu Thần Khí thuộc thực vật hệ, có thể sánh ngang với thiên đạo pháp tắc. Đối với Đế Thánh Tộc mà nói, giá trị của nó còn cao hơn cả một vị Đế Hoàng.
Là hậu duệ của Đế Thánh Tộc, Tiểu Mei chắc chắn nhận thức được điều này.
Người nắm giữ phần gốc thụ lớn nhất của Thần Mộc Tỉnh, dĩ nhiên Athena đã nhìn thấy thiên cơ xa hơn. Nàng có lẽ đã sớm dự cảm được quỹ đạo vận mệnh của mình, thậm chí cả sự diệt vong và sụp đổ của Bạch Linh Vị Diện cũng đã nằm trong dự liệu của nàng.
Chỉ là, hết lần này đến lần khác, nàng đều không có cách nào chống lại.
Mà Thần Ngữ Olympus truyền lại này, dĩ nhiên chính là cảnh tượng cuối cùng về Thần Mộc Tỉnh được ghi lại trong kinh thư, là quỹ đạo vận mệnh sau cùng mà Athena nhìn thấy.
Thiên Cơ!
*Hít!*
Ý chí của Thần Ngữ phản chiếu ra một vài hình ảnh, dường như đang miêu tả lại một sự kiện cực kỳ trọng đại.
Lúc này, ánh mắt của cả Tiểu Mei và Diệp Tâm Hạ đều đã mất đi tiêu cự. Các nàng nhìn lên màn chiếu, nội tâm tràn ngập tuyệt vọng, há to miệng như đang gào thét trong câm lặng, nhưng không thể hét thành tiếng, đưa tay ra như muốn ngăn cản nhưng tất cả đã quá muộn.
Ánh mắt thê lương, thần quang nhỏ lệ đã thấm đẫm mùi vị tuyệt vọng, tay chân các nàng rã rời, tựa như đã mất đi ý nghĩa sinh tồn.
Nhân gian luyện ngục...
Hắc ám vĩnh hằng...
Thái Dương bị bóng tối thôn phệ, Diệu Nguyệt bị tử khí màu đen cắn nát, toàn bộ tinh hà không còn một ngôi sao nào chuyển động, tất cả đều vẫn lạc, bao gồm cả nơi mà mọi người vẫn gọi là nhà, Trái Đất cũng đã biến mất, tổn thương nặng nề.
Khô lâu chất thành núi, hài cốt dựng thành rừng, máu không chảy trên mặt đất mà lơ lửng giữa không gian của Hỏa Tinh, Mộc Tinh, Thổ Tinh.
Khi Cổ Nguyệt Tru Đế thật sự giáng xuống sức mạnh của mình, ngay cả mặt trời cũng không thể chịu nổi mà sớm bị bóng tối bao trùm. Trật tự của vạn vật đảo điên, cả vị diện biến thành một chốn luyện ngục.
Lãnh Linh Linh, Saga, Michael, các Đồ Đằng Thú... tất cả đều bị bộ hạ của Cổ Nguyệt Đế sát hại, bị vặn cổ rồi treo lên đài cao của Niết Bàn Tháp để khiêu khích Mạc Phàm.
Mục Ninh Tuyết bị ức vạn mũi tên xiềng xích tử vong đâm xuyên lồng ngực, bị kéo đến phong ấn trên Thái Dương một cách thê thảm, thiêu đốt đến hủy cả dung nhan rồi tắt lịm, sau đó hoàn toàn bị bóng tối vĩnh hằng bao phủ.
Diệp Tâm Hạ nhìn thấy chính mình bị móc đi đôi mắt, trở thành một cái xác trôi nổi giữa khoảng không cô tịch. Bên cạnh nàng, người kia hẳn là Asha Corea, bởi vì không thấy đầu lâu nên Diệp Tâm Hạ cũng không chắc chắn lắm.
Bất quá, từ phần thân thể bầm tím, rách nát còn lại, Diệp Tâm Hạ có thể đoán đó là Asha Corea.
Chết!
Tất cả đều chết!
Triệu Mãn Duyên, Mục Bạch, Trương Tiểu Hầu thậm chí đã hóa thành tro bụi, thi thể cũng không còn.
Thanh Long bị lột da, trở thành một long thi đúng nghĩa, quấn quanh Trái Đất.
Tiểu Mei cũng nhìn thấy cái chết của mình, nàng chết bên cạnh ác nhân Lucifer. Lucifer vẫn giữ tư thế đưa tay ra, dường như muốn cứu một ai đó, trong mắt có thể thấy lệ, khóc ra máu đỏ, toàn thân bốc lên lửa giận có thể sánh với Thái Dương. Nhưng rồi, hắn vẫn không thể làm được gì.
Một tia sáng chậm rãi lóe lên, Mạc Phàm, người đã trở thành Bất Hủ Đế Hoàng Tà Thần, bị đánh cho ý chí sụp đổ, bị rút cạn tinh thần ma pháp, đạo tâm tan vỡ, hắn trở nên yếu đuối đến cùng cực.
Thân thể Mạc Phàm vặn vẹo nằm trên một Hằng Tinh, hắn chua xót lê đến bên thi thể của Tiểu Thiên Hy, khóc nấc thành tiếng như đang cầu xin ông trời tha cho nàng.
Thực sự là không thể chống lại...
...........
» Vozer . vn — Truyện dịch VN chất lượng «
Đề xuất Võng Hiệp: Cuộc đời vô thường