Chương 1071: Cầm Viên Chính Là Pháp Trường

..............

Thu Ly đại sư cuối cùng cũng mở miệng chất vấn: “Đường tiểu hữu, ngươi tài cao bắc đẩu, tâm cơ lại mưu mô xảo quyệt, ta thật sự không xứng làm sư tôn của ngươi.”

“Một ngày làm thầy, cả đời làm thầy, người chẳng lẽ không biết đạo lý này sao?” Đường Bá Hổ đối đáp trơn tru.

“Từ nãy đến giờ, ngươi có còn xem ta là sư tôn không? Bàn tay của ta, chẳng phải cũng vì ngươi ám toán hay sao?” Giọng điệu của Thu Ly đại sư càng lúc càng gay gắt.

Đường Bá Hổ khẽ lắc đầu, phủ nhận tất cả: “Ngài nói vậy oan cho ta quá. Tai ương ở Trung Châu hàng năm hoành hành nhân gian, ta vì cứu vớt bá tánh, noi theo đạo của ngài. Ta cũng đâu có nhờ ngài cứu, là ngài chủ động cứu ta mới bị phế đi một bàn tay. Nhân quả thầy trò giữa chúng ta nếu đã là nghiệt duyên, vì sao ngài còn muốn cứu? Vì sao cứu xong lại trách tội ta?”

Thu Ly bị giọng điệu của Đường Bá Hổ làm cho tức đến lồng ngực phập phồng.

Rõ ràng là ngụy biện tráo trở thiên hạ. Đường Bá Hổ chính là kẻ đầu sỏ dụ nàng ra tay cứu hắn, điều này tuyệt đối không sai, nhưng khi bị hắn đối chất như vậy, nàng lại không có gì để tranh cãi.

“Điện chủ Ngô Việt Hùng và Điện tôn Lạc Nhạn đến!” Một thị giả cao giọng thông báo.

Trong phút chốc, các tân khách nhanh chóng đứng thành hai hàng, sự ồn ào cũng dần lắng xuống. Mọi người từ từ lui ra, chỉ chừa lại Đường Bá Hổ và Thu Ly đứng ở trung tâm.

Tất cả mọi người đều hành lễ, mắt thấy Ngô điện chủ và Lạc Nhạn điện tôn đang tiến về phía đình đài. Bọn họ mỉm cười, gật đầu chào từng đồng đạo.

“Hai vị đang tranh cãi chuyện gì vậy?” Ngô Việt Hùng có chút không vui, trong ngày vui của con gái rượu, sao lại có kẻ gây sự ở đây.

Đường Bá Hổ miệng lưỡi trời ban, cúi đầu hành lễ, cười duyên nói: “À, thì ra là Ngô điện chủ, Lạc điện tôn, ta đã làm ồn ào rồi, thật đáng trách. Chúng ta là cố nhân lâu ngày gặp lại, chỉ ôn lại chút chuyện cũ dang dở mà thôi.”

Lạc Nhạn không thèm để ý đến Đường Bá Hổ, quay sang hỏi Thu Ly: “Thu Ly đại sư, ngài vẫn khỏe chứ? Bàn tay của ngài sao rồi?”

Thu Ly gật đầu đáp lại Lạc Nhạn và Ngô Việt Hùng, ôn hòa nói: “Không sao, ta tuy mất đi căn cơ Họa Pháp, nhưng Thần Ngữ văn pháp vẫn có thể miễn cưỡng viết ra, xem như không làm hổ danh Hoa Đà tổ tông.”

Ngô Hiền lúc này cũng dẫn đám người Mạc Phàm, Phong Thanh Dương đến, đột nhiên nhìn thấy Thu Ly đại sư, lập tức tò mò hỏi Phong Thanh Dương một câu:

“Thanh Dương ca, ta nghe nói ở Đông Châu gần đây có lời đồn về một vị nam thần Hoa Đà Thánh Tôn khác xuất thế, gọi là Họa Tiên Lãng Khách gì đó phải không? Không biết vị Họa Tiên đó so với Thu Ly a di thì thế nào?”

Phong Thanh Dương thấp giọng nói: “Họa Tiên Lãng Khách ta có gặp qua một lần, nhất trụ thần bút, kỳ nghệ cực cao. Có lẽ so được với Thu Ly tiền bối ở thời kỳ đỉnh cao.”

“Oa, lợi hại như vậy.” Ngô Hiền kinh ngạc thốt lên, suýt nữa thì hét lớn.

Một bên, Mạc Phàm không quan tâm bọn họ nói gì, chỉ chăm chú nhìn màn kịch hay trước mắt, trong lòng không khỏi âm thầm chấn động.

Dường như không phải trùng hợp.

Hai người này mâu thuẫn với nhau, lại cùng bị kéo đến yến tiệc này, chín phần mười là có bàn tay của Lạc Nhạn sắp đặt.

Lúc này Ngô Việt Hùng mở miệng nói: “Chuyện của hai vị cũng không phải không ai biết. Đừng trách ta nhiều chuyện, không bằng để ta thay hai vị chủ trì công đạo.”

Đường Bá Hổ hơi sững sờ, nhìn chằm chằm vào Ngô điện chủ, khó hiểu hỏi: “Chủ trì công đạo? Ý của ngài là gì?”

Ngô Việt Hùng không hề do dự, nhanh chóng đưa ra một giải pháp: “Văn pháp đối chương.”

Hắn giải thích: “Thu Ly đại sư là Hoa Đà Thánh Tôn thế hệ cũ, mặc dù đã mất đi lực lượng của mình, nhưng văn đối vẫn còn dùng được chứ? Điền nông Đường chủ lại là đệ tử cũ của Thu Ly, nổi danh là đạo quả Thi Hào Phong Ngữ, có thể dùng lời văn giết người. Đã như vậy, nhân dịp sinh nhật con gái ta, hai vị sao không thi thố một phen?”

“Chỉ đối văn thi pháp, không đối thực lực, hai vị hãy vận dụng Thần Ngữ lên vách tường cho mọi người được mở rộng tầm mắt. Nếu Thu Ly đại sư thắng, ta đề nghị Điền nông Đường chủ cúi đầu tạ lỗi với lão sư của mình. Nếu Điền nông Đường chủ may mắn chiến thắng, ta lại đề nghị Thu Ly lão sư nể mặt ta, nể mặt người đệ tử cũ đã thành tài mà xóa bỏ ân oán, để cho đạo tâm của hắn được giải thoát, tương lai càng có thể phát triển.”

Từng lời Ngô Việt Hùng nói ra đều rất có trọng lượng, dù sao ông cũng là Điện chủ Hàn Hải Điện, càng là cường giả cấp Sử Thi. Phóng mắt khắp Siêu Duy Thần Hành, cái gọi là truyền thuyết sử thi, vĩnh viễn là một đời đại năng, là bậc nhân vật vô song, không ai được phép khinh nhờn.

Tất cả mọi người trong đình viện đều tán đồng, thành tâm hy vọng được chiêm ngưỡng tài nghệ của Hoa Đà Thánh Tôn.

Đường Bá Hổ mỉm cười, hướng Ngô Việt Hùng, Lạc Nhạn và Thu Ly thi lễ, ra vẻ nói: “Rất tốt, đã như vậy ta chỉ có thể cảm tạ Ngô điện chủ đã cho ta một cơ hội để được ân sư tha thứ cho lỗi lầm xưa. Ta hoàn toàn không có vấn đề gì với đề nghị của ngài, dẫu sao được đối đầu thi thố với ân sư cũng là một vinh hạnh chỉ dám mơ ước.”

Thu Ly nghe những lời này mà cảm thấy buồn nôn. Nàng cũng chẳng thèm chấp, càng không có gì phải kiêng dè tên bội bạc này.

Nàng trực tiếp khoát tay áo, mở miệng nói: “Được thôi, nhưng ta mạn phép hỏi, thi thố ở đâu? Thần Ngữ giáng thế, không thể cứ khắc bừa lên tường trắng được.”

Lạc Nhạn làm ra vẻ suy tư, sau đó hướng về phía Ngô Việt Hùng nói: “Không sao, Hàn Hải Đô Thành của Ngô điện chủ có một không gian cấm chế tên là Cầm Viên. Nơi đó hẳn là được phải không?”

Ngô Việt Hùng gật đầu, kỳ thực chính ông cũng có ý này.

“Cầm Viên?” Đường Bá Hổ và Thu Ly đồng thanh hỏi.

“Ta vẫn luôn nghe đồn Cổ Vực Hàn Hải Đô Thành có một khu vườn quý báu chính là Cầm Viên, không biết nơi này có gì kỳ diệu? Lần đầu đến đây, còn xin Ngô điện chủ và Lạc điện tôn giảng giải một chút về lai lịch của nó.” Đường Bá Hổ mở miệng nói.

“Cũng không có gì đặc biệt, mọi người chắc hẳn cũng từng nghe nói qua Không Gian pháp thuật có thể mô phỏng lại một phần rất nhỏ của thiên địa tạo hóa chứ?” Ngô Việt Hùng nói.

“Dĩ nhiên rồi, giống như không gian trữ vật, nhưng sinh vật sống cũng có thể tiến vào. Thú Hồn Sư của Nhật Minh Giáo cũng tu luyện theo cách này phải không?” Một vị đạo sư nói.

“Đúng vậy, Cầm Viên là một không gian có sự sống do Hàn Hải Điện nghiên cứu và tích lũy hàng vạn năm mới sáng tạo ra. Mặc dù kích thước không lớn lắm, nhưng cũng đủ chứa một nửa tòa thành này. Bên trong trồng đủ loại hoa dược, thảo cầm, hơn nữa, ta còn bố trí rất nhiều thiên tài địa bảo chôn bên dưới để ôn dưỡng không khí và duy trì linh khí phồn thịnh. Ngay tại trung tâm có một bức tường đá lớn, thuận lợi cho mọi người tiến vào thi thố.” Ngô Việt Hùng giải thích.

“Đáng nể, thật đáng nể, Ngô điện chủ quả nhiên làm người ta bội phục.” Đường Bá Hổ nói.

Thu Ly một bên cũng chắp tay, không ngờ Hàn Hải Điện lại giàu có đến vậy.

Giữa lúc mọi người còn đang rung động bởi thuật ngữ “Cầm Viên” mang tính cách tân thời đại.

Mạc Phàm chỉ đành gắng sức xoa xoa thái dương.

*“Cũng có nghe qua rồi. Nói trắng ra, chẳng phải giống như ở thế giới ma pháp trước đây sao, một mình mình cũng có thể dùng pháp môn Không Gian Cấm Chú tạo ra được.”*

Phản chiếu thiên không Thánh Thành, phản chiếu thiên không Ninh Bàn Tháp, Thánh Nguyên không gian – Phượng Hoàng Thiên Tích Thần Đảo, Hư Vô Đảo, Hải Lâu Sahara...

Ân, mấy thứ đồ chơi này ở thế giới ma pháp, hình như mình búng tay một cái là có, cũng đâu cần làm màu đến vậy.

Các tân khách nghe xong, trên mặt đều lộ ra vẻ mong đợi.

Thế là mọi người bắt đầu hiếu kỳ, bị hấp dẫn mà đi theo điện chủ Ngô Việt Hùng tiến về phía không gian kết giới Cầm Viên.

Sư phụ và đệ tử của Hoa Đà Thánh Tôn thi thố Thần Ngữ đại pháp, nghe nói có thể dùng tay viết ra những con chữ nho nhã giữa không trung, sau đó biến chữ thành binh khí.

Không cần nói cũng biết sẽ hoa lệ đến nhường nào!

Cũng hay, tiệc tối vừa vặn có một màn kịch hay, mọi người có thể ung dung vừa cắt bánh thưởng trà mừng Ngô Hiền, vừa chiêm ngưỡng bình phẩm một phen.

Bọn tiểu bối lại càng chưa bao giờ được thấy qua kỳ tài nhân gian này. Nếu có thể xem, biết đâu lại lĩnh hội được nhiều điều mà bình thường không bao giờ có cơ hội.

Trong dân gian có rất nhiều kỳ tài nghệ nhân, họ đều sẽ gửi con mình đến cho bằng hữu hoặc các đại sư khác dạy dỗ, chứ không phải bản thân họ không thể dạy. Khoan đã, nói vậy là sai, kỳ thực là không thể dạy. Cầm, Kỳ, Thi, Họa, cộng thêm Y thuật là ngũ tuyệt mà chỉ có thiên tài dị bẩm mới có thể lĩnh hội.

Mặc dù giỏi năm bộ môn này không nhất định sẽ có thực lực cao hơn người khác, nhưng chí ít, tâm tính sẽ trưởng thành, trí não phát triển, ra đường không bị tiểu nhân lừa gạt.

Bất quá, dù có cưỡng ép học, cũng không thể thành tài.

Cha mẹ thường đối mặt với con mình luôn không nỡ nhẫn tâm, con cái than khổ một tiếng liền đau lòng. Bị ép quá nặng, không chịu được khổ sẽ sinh tâm ma, có khi còn thắt cổ tự vẫn, nhảy từ trên phù vân xuống tự sát, ngược lại đem phần nhân quả đó gieo vào đạo tâm của người khác.

Phận làm cha mẹ, ai cũng muốn con cái trưởng thành dưới đôi cánh bao bọc của mình, chung quy không nỡ để chúng đối mặt với sóng to gió lớn.

Giờ con cái có cơ hội được chứng kiến màn xuất thủ trăm năm hiếm gặp của Hoa Đà Thánh Tôn, dĩ nhiên là một cơ hội tuyệt vời, chỉ có thể cầu chứ không dám mong.

Đến kết giới đài, mọi người đứng ở ngoài, chỉ có Đường Bá Hổ và Thu Ly tiến vào bên trong Cầm Viên.

Từ bên ngoài nhìn vào, Mạc Phàm vốn tưởng Cầm Viên chỉ là một khu vườn trồng cây cỏ để thưởng ngoạn.

Nhưng khi nhìn kỹ lại, bằng thần thức cường đại, Mạc Phàm phát hiện nơi này không hề đơn giản. Bên trong có vô số cấm chế cách âm, lại có nồng đậm vật chất hắc ám chưa được kích hoạt. Mạc Phàm sở dĩ nhận ra, bởi vì hắn chính là Tà Thần, một nửa bản nguyên là hắc ám, được tôn xưng là Hắc Ám Vương.

“Đây là tín hiệu?” Mạc Phàm sững sờ.

Hắn lập tức nhìn sang Lạc Nhạn.

Chỉ thấy vị điện tôn yểu điệu thảo mai này gật đầu.

Cầm Viên chính là chặng cuối cùng, đã sớm nằm trong bố cục của Hàn Hải Điện.

Đây là quan trường, là nha môn hắc ám ư?

Thi hào thử bút uyển chi phong...

Bút ngưng hạ pháp trảm quan tài.

Tưởng rằng đây là một giai thoại dùng Thần Ngữ để nhận lại sư tôn, Đường Bá Hổ có chết cũng không ngờ rằng, ngày hôm nay khi hắn dừng bút, cũng là lúc bị Hàn Hải Thẩm Phán kết liễu cuộc đời.

............................

Đề xuất Linh Dị: Thiên Tài Câu Lạc Bộ
BÌNH LUẬN