Chương 1072: Thi Hào Đối Văn
...........
“Ngô tiểu thư, lão gia căn dặn người mang các bằng hữu của mình về đình các an tọa, chuẩn bị thưởng thức thi hào đối chữ.” Một thị nữ tiến đến, đầu tiên là hành lễ, sau đó mới nói với Ngô Hiền.
“Ừm, được!” Ngô Hiền khẽ gật đầu.
Đám quan khách có chút không nỡ rời khỏi vị trí gần kết giới, dù sao Cấm Viên này quả thực vô cùng hiếm có. Đây không chỉ là một không gian thứ nguyên ảo có sự sống, mà những thứ bên trong lại càng đặc biệt phong phú, duy tâm linh khí nồng đậm đến kinh người. Thân là tu hành giả, mỗi ngày thức giấc đều khao khát trở nên mạnh hơn, bọn họ hận không thể ở lại trong Cấm Viên này, lén lút thu thập tài nguyên để tu luyện. Biết đâu 500 năm, 1000 năm sau có thể phá vỡ bình cảnh, đột phá đến Vương cảnh, Đế cảnh, thậm chí có xác suất trước khi thọ nguyên cạn kiệt sẽ cảm ngộ được Duy Tâm mà tiến vào Quân cảnh.
Bất quá, một thanh âm dễ nghe đột nhiên vang lên, Điện Tôn Lạc Nhạn dõng dạc tuyên bố rằng tại quảng trường lớn đã chuẩn bị một số ma cụ pháp bảo hảo hạng để tặng cho đám thanh thiếu niên nhân ngày vui của ái nữ Hàn Hải Điện. Nghe vậy, đám tiểu bối của các gia tộc tức thì phấn khích reo hò, vội vã quay trở về các gian đình...
Người trẻ tuổi chính là dễ dàng bị dỗ ngọt như vậy. Ở độ tuổi này, với thân phận là hậu duệ gia tộc, người kế thừa tông môn, tương lai sẽ dẫn dắt các thế lực, kỳ thực bọn họ cũng không thoát khỏi việc phải diễn một màn con ngoan hiếu thuận trước mặt các trưởng bối. Chỉ cần cho chút bánh ngọt, chỉ cần có động lực trước mắt là đủ.
Ngược lại, nếu dùng phương pháp răn đe bạo lực, tinh thần của chúng rất dễ sụp đổ, thậm chí tìm đến đường chết.
“Chúng ta đã chuẩn bị những pháp bảo ma cụ tương đối hữu ích, các ngươi có thể vừa xem hai vị Kỳ Văn đại sư thi thố, vừa dùng chính pháp bảo này để cảm ngộ, vạn nhất tìm được cơ duyên bên trong...” Lạc Nhạn nhìn đám thiếu niên thiếu nữ đang ngồi ngay ngắn, trên mặt hiện lên nụ cười ấm áp.
Mấy vị trưởng bối cũng có một trận vui mừng bất ngờ. Tuyệt đối không ngờ tới yến tiệc hôm nay lại đặc sắc và nhiều phúc lợi đến vậy.
Cổ Vực nổi tiếng là lò rèn pháp bảo ma cụ tốt nhất toàn cõi Siêu Duy Thần Châu. Mặc dù những vật phẩm được tặng không thể sánh với hàng cực phẩm đem ra đấu giá, nhưng chúng được đem tặng cho đám tiểu bối này, ý nghĩa tự nhiên cũng không tầm thường.
Phải biết rằng, vật phẩm cùng cấp của Hàn Hải Điện so với một phiên bản tương tự ngoài thị trường, ý nghĩa hoàn toàn khác biệt!
Ma cụ nơi đây, tiềm lực không thể đo lường!
Hàn Hải Điện cũng cần thể diện, không thể lấy phế phẩm ra tùy tiện lừa người. Có thể mang đi một món ma cụ từ đây, về cơ bản tương đương với việc có ít nhất một món vũ khí cấp Chủ ưu tú để phòng thân, nếu bồi dưỡng tốt, con đường tương lai hẳn sẽ càng thêm rộng mở.
“Quá tốt rồi, quá tốt rồi! Bọn tiểu bối đều thích thể hiện bản thân, hôm nay được Điện Tôn miện hạ ưu ái chúng, thật sự là trân quý không gì sánh được.” Một lão sư của học viện ở Nông Vực lên tiếng, có thể nghe ra sự cảm kích vô bờ trong lời nói của lão.
“Lạc Điện Tôn, thế còn những trưởng bối chúng ta thì sao?” Một vị Tư Khấu đến từ triều đình hài hước nói.
Chỉ thấy Lạc Nhạn nhìn chằm chằm hắn, thâm thúy đáp lại: “Trưởng bối nếu tự nhận mình ngang hàng với hậu bối, xuống ngồi cùng bàn thì có thể nhận được.”
Các quan khách nghe câu này liền bị chọc cho phá lên cười. Mà vị Tư Khấu kia lập tức cứng họng, xấu hổ cúi gằm mặt xuống.
“Hậu lễ như vậy, chúng ta thay mặt bọn tiểu bối cảm tạ Điện Tôn.” Đám trưởng giả vội vàng hành lễ lần nữa.
Theo thời gian, mọi người dần ổn định, tân khách từ những nơi khác cũng lần lượt đến, ngồi vào ghế trong những đình các bao quanh quảng trường lớn, dán mắt theo dõi lên màn hình.
Màn hình lớn không phải là thiết bị kỹ thuật số không dây nào đó của thế giới ma pháp, mà đơn giản chỉ là một phiến đá bạc được mài nhẵn bóng, sau đó thông qua một loạt các trận pháp phản quang, đem ánh sáng từ bên trong kết giới Cấm Viên phản chiếu liên tục, thẳng từ ngoài Tây Viện đến tận trung tâm quảng trường.
Phương pháp này tựa như phép chiết xạ ánh sáng vật lý, dùng nhiều tấm gương lớn sắp xếp xen kẽ để đem toàn bộ khung cảnh từ góc khuất ra bên ngoài cho mọi người cùng thưởng thức. Chỉ có điều, khi ứng dụng thêm quang bàn trận pháp, hình ảnh trở nên chân thực và sống động hơn rất nhiều, phảng phất như hiệu ứng 3D, tạo cảm giác như đang tận mắt chứng kiến.
Mạc Phàm đứng trên đài cao, thấy được màn mượn cớ tặng đồ này của Lạc Nhạn, ngay lập tức hiểu được dụng ý của nàng.
Tặng đồ cho hậu bối vốn chỉ là cái cớ. Đừng nhìn Điện Tôn của Hàn Hải Điện hào phóng như thế mà hiểu lầm, trên thực tế, mục đích chính là kéo đám hậu bối rời xa kết giới, từ đó lấy lý do kéo luôn đám quan khách cũng rời xa Cấm Viên, trong đó bao gồm cả những tên thị vệ bộ hạ của Đường Bá Hổ, và cả đám kỳ đà cản mũi Lục Trang Đường Chủ của Điền gia.
Tất cả bọn họ đi rồi, bên ngoài kết giới Cấm Viên hiện tại không một bóng người, tự nhiên cực kỳ thuận lợi cho Mạc Phàm xông vào ám sát.
“Bây giờ chỉ thiếu gió Đông, cần một chút khói lửa.” Mạc Phàm thầm nghĩ trong lòng.
Hắn tự hỏi không biết tiếp theo Lạc Nhạn sẽ chuẩn bị gì.
“Bộp bộp bộp!”
Vỗ tay ba tiếng, điện chủ Ngô Việt Hùng hướng mọi người nhìn lên màn đá lớn, bên trong Cấm Viên, cuộc thi đấu đã bắt đầu.
“Các vị, chúng ta hãy cùng xem đại sư Thu Ly cùng điền nông Đường Bá Hổ thi tài.” Ngô Việt Hùng lên tiếng.
Những quan khách trưởng bối lẫn tiểu bối lập tức ngừng việc riêng là chọn lựa bảo vật, lần lượt tập trung vào màn hình.
“Hay lắm, trước đó chúng ta luôn nói muốn để các đệ tử có cơ hội chiêm ngưỡng đệ nhất tài tử Điền gia Đường Bá Hổ xuất bút để học hỏi, nhưng mãi không có cơ hội, vừa vặn mượn dịp này...”
“Bọn tiểu bối xem kỳ văn, chúng ta một bên ngồi phân tích chỉ giáo, rất tốt, rất tốt.”
Những lão già trưởng bối này tụ lại một chỗ, vài câu chuyện phiếm đơn giản liền quyết định con đường học vấn cho đám thiếu niên thiếu nữ đang hoan hỉ ở phía dưới.
Ung Ung Ung Ung Ung ~~~~~~~~~~~~~!
Không gian bên trong Cấm Viên rung lên không ngớt.
Thiên hạ văn hào tranh bút thi tài.
Đây không phải huyền âm ma pháp, cũng không có thánh ngôn thay đổi đạo hàm kinh thiên động địa.
Duy tâm đạo quả của Đường Bá Hổ và Thu Ly đều là ngưng tụ ra Lông Ngỗng Bút Pháp của riêng mình.
Tại Đông Các Cấm Viên, bàn tay tài tử của Đường Bá Hổ thoăn thoắt mà điệu nghệ vung mực giữa không trung. Mực đen từ bút Lông Ngỗng vẽ ra những lời văn ý từ dạt dào, từng con chữ trôi nổi giữa bầu trời.
_ Nhất nguyên phục thủy; Vạn tượng canh tân.
(Sau một năm lại trở về từ đầu; Vạn vật đều đổi mới)
_ Thiên tăng tuế nguyệt, nhân tăng thọ;
Xuân mãn càn khôn, phúc mãn môn.
(Trời thêm năm tháng, người thêm tuổi; Xuân khắp đất trời, phúc đầy nhà)
Hắn vừa bắt đầu đã có nhã ý tung ra lời văn công kích lão sư của mình, chủ yếu dùng thiền đạo của Phật Tông để thấm thía bình phẩm sự cổ hủ của Thu Ly.
Ý muốn nói rằng --- nàng đã quá già rồi, cổ hủ đến mức không còn kịp đón mùa xuân sang.
Từng hàng chữ mực đen hướng thẳng vào bức tường Vạn Cổ Vạn Thước trong Cấm Viên, con chữ in hằn lên tường, hoa lệ không gì sánh được.
Ở bên ngoài quan sát, các vị trưởng bối lẫn tiểu bối đều kinh ngạc đến sững sờ.
Vị đại học sĩ của triều đình vuốt râu, khen ngợi Đường Bá Hổ mà bình phẩm: “Hay, quả nhiên là đệ nhất tài tử của Điền gia.”
Lão diễn giải cho đám thanh thiếu niên: “Nhân thọ, niên phong, gia gia lạc. Quốc thái, dân an, xứ xứ xuân.”
(Người sống lâu, năm được mùa, nhà nhà vui. Nước thái bình, dân an lành, nơi nơi là mùa xuân.)
Gió hiu hiu se lạnh thổi qua, vạt áo của đại sư Thu Ly bị gió cuốn lên rồi lại hạ xuống.
Nàng không hề bị lời văn kia làm cho đạo tâm của mình lung lay. Chỉ thấy bàn tay nàng nhấc lên, bàn tay Thu Ly không trắng nõn như làn da trên mặt, chủ yếu là vì nó đã bị độc tố ăn mòn, tay nàng vốn được lắp ráp từ linh kiện cơ quan.
Nàng không dùng bút lông ngỗng, mà ngón tay chính là bút. Mười đầu ngón tay lướt nhẹ như đang gảy đàn, viết ra một thể chữ bình phẩm của Nho gia, lấy triết lý Nho gia để đối lại Thiền gia Phật Tông.
_ Tổ tông công đức thiên niên thịnh;
Tử hiếu tôn hiền vạn đại xương.
(Công đức tổ tông nghìn năm thịnh; Con hiếu cháu hiền vạn đời hưng thịnh.)
Dùng đạo hàm tôn ti lễ nghĩa, Thu Ly viết văn tựa như đang dạy cho Đường Bá Hổ biết, ăn quả phải nhớ kẻ trồng cây, phải nhớ ơn tiên tổ và mong muốn con cháu thảo hiền, coi đó là nguyên nhân chính để cuộc sống muôn đời được tốt đẹp.
.....................
✦ Vozer . vn — Dịch bằng VN (Cộng đồng Vozer) ✦
Đề xuất Voz: Lần đầu bị xà tinh ám thân, buộc tôi phải kết hôn với cô ta!