Chương 1081: Ngọc Diệm Tiên Lân, Nam Đế Tiên Lang

.............

“Điện Tôn bảo rằng Trùng Quốc sẽ kéo dài khoảng hơn ba tháng, không đủ một trăm ngày thì chúng nó sẽ không chịu chui về hang ổ đâu. Rất có thể toàn bộ phương bắc Cổ Vực sẽ chịu ảnh hưởng trong suốt thời gian này.” Nhàn Nhàn nói với vẻ mặt cực kỳ bình tĩnh, như thể đó là một chuyện hết sức bình thường.

“Lâu như vậy?” Mạc Phàm vô cùng kinh ngạc.

“Chủ Thượng, không có gì bất ngờ. Đây là bàn cờ do các thế lực sắp đặt, Lạc Nhạn tính toán kéo dài Trùng Quốc vây công cũng là một hậu chiêu để đề phòng vạn nhất ngài thất bại. Ý ta nói là vạn nhất. Thử nghĩ mà xem, nếu ngài thất bại, Trùng Quốc tấn công không kéo dài thì chuyện gì sẽ xảy ra? Có phải sẽ rất nhanh đánh động Đường Bá Hổ, để hắn thoát khỏi nơi này chạy về, báo cáo lại cho Điền gia và Nhật Minh Giáo không? Lúc đó sự việc sẽ càng thêm thê thảm.” Chính hồn tham mưu Lãnh Liệp Vương nói.

Lão nói xong, lại ngẫm nghĩ rồi nói tiếp: “Muốn giết một vị đứng thứ hai trong thiên hạ Điền gia tuyệt đối không đơn giản chỉ là ám sát xong là xong. Các thế lực không ngu ngốc, dù không có manh mối, nhưng họ có thể dựa vào động cơ và thời gian để phán đoán hung thủ là ai.”

“Nhưng nếu nữ nhân kia kéo dài Trùng Quốc vây khốn Hàn Hải Đô Thành tận hơn 100 ngày, vậy thì lại khác. Số lượng giả thuyết về cái chết của Đường Bá Hổ sẽ nhiều hơn, hiện tại nghi phạm lớn nhất sau Trùng Tộc sẽ là Thu Ly và Phong Thanh Dương, thậm chí không loại trừ một kẻ nào đó đến sau nữa... nói chung, âm mưu tầng tầng lớp lớp.”

“Đường Bá Hổ cũng không phải chỉ có Hàn Hải Điện muốn giết. Luận điểm này rất đúng. Thời gian chúng ta bị vây nhốt trong đây càng kéo dài, sự hoài nghi đối với Hàn Hải Điện sẽ càng giảm bớt.” Mạc Phàm gật đầu đồng ý, cảm thấy luận điểm này của Lãnh Liệp Vương không hề sai.

Nhưng đồng thời từ đó suy ra, hắn phát giác được Hàn Hải Điện và triều đình Thanh Vũ đều có vẻ rất kiêng dè Nhật Minh Giáo. Nếu không phải vậy thì chỉ vì một chút nghi ngờ Đường Bá Hổ, họ đã không cần phải bày ra trận thế công phu đến nhường này.

Đừng nhìn triều đình từ đầu đến cuối đứng ngoài không có quan hệ gì. Từ lúc vào trong thạch thất, Mạc Phàm nhìn thấy rất nhiều bộ hạ Điền gia hỏi thành viên Hàn Hải Điện về Đường Bá Hổ, nhưng triều đình từ đầu chí cuối đều đứng về phía Hàn Hải Điện, đã sớm xác định chung một chiến tuyến.

Đi ra đến bên ngoài, Mạc Phàm nhìn thấy Ngô Hiền đã không thể chịu đựng thêm được nữa, đang vùng vẫy với đám thủ vệ của Hàn Hải Điện.

“Ta không thể đợi lâu như vậy, bây giờ Hắc Trùng sẽ giảm bớt rất nhiều, ta muốn ra ngoài.” Ngô Hiền lo lắng nói. Vừa dứt lời, ánh mắt nàng vừa hay thấy Mạc Phàm bước ra, liền dán chặt vào hắn, tựa như muốn nói điều gì, nhưng lại không lập tức mở miệng.

Mạc Phàm tuổi tác tuy nhỏ, nhưng kinh nghiệm sống, trải nghiệm chiến đấu hay những lần bị lừa lọc lại nhiều hơn bất kỳ ai ở đây. Hắn vừa nhìn là hiểu ngay vấn đề, chậm rãi đi tới trước mặt Ngô Hiền lên tiếng trấn an: “Đi thôi, lần này ta lại đi cùng ngươi, ta cũng không muốn tiếp tục sống trong cái hầm oi bức này thêm nữa.”

Ngô Hiền quả thật dự định muốn tự mình rời khỏi nơi này, sau đó chạy về phía bắc tìm kiếm ca ca. Nàng bây giờ trú trong thạch thất cũng không thể an tâm, trước đó nàng dựa vào thân phận thiếu chủ muốn sai khiến bộ hạ đi, nhưng tất cả đều bị cha nàng, Ngô Việt Hùng, ngăn cản.

Mạc Phàm đương nhiên hiểu, cha nàng cùng Điện Tôn Lạc Nhạn là cùng một giuộc, tự nhiên sẽ không muốn để thành viên Hàn Hải Điện đi ra ngoài chịu chết oan trong thời gian này, sức tấn công của Trùng Tộc khủng khiếp đến mức nào.

Mà một mình Ngô Hiền đi lại trong khu vực bọn chúng hoạt động lại càng nguy hiểm hơn nữa.

Vì thế bây giờ Mạc Phàm nói hắn muốn đi, lập tức làm cho Ngô Hiền khôi phục tinh thần, trên mặt hiện lên nụ cười cảm kích.

Ra đến bên ngoài, Mạc Phàm nhận được tín hiệu từ trong khối đá Jeremerevite, Tử Lộc đã tỉnh giấc.

Nó ngủ sâu ôn dưỡng một thời gian dài gần hai tháng, rốt cuộc tiến hóa đến giai đoạn thành thục kỳ, thực lực bạo phóng.

“Hí hi ii ~~~~~~~~~~~~”

Triệu hoán Tử Lộc ra, về mặt thân thể vẫn không có gì khác biệt so với trước đây, vẫn là một thân Thần Thụy Tường Thú, chỉ có khí chất tiên khí lại càng thêm dồi dào, nhìn vào tạo cảm giác vô cùng thân thiện, dễ gần.

Ngô Hiền bị vẻ đẹp của Tử Lộc làm cho hấp dẫn, không nhịn được đến vuốt ve đầu nó. Nhưng đáng buồn thay, Tử Lộc mới thăng cấp nên vô cùng lãnh đạm cao ngạo, ngoại trừ chủ nhân ra, nó không cho phép bất kỳ nhân loại nào khác chạm vào người mình.

Nhìn hành động xa lánh của Tử Lộc, Mạc Phàm liền cười khổ, có chút ngại ngùng, mà Ngô Hiền thì hơi đỏ mặt xấu hổ.

Ngọc Diệm Kỳ Lân lên Đại Đế cảnh trở thành Ngọc Diệm Tiên Lân.

Huyết mạch cao quý, tích lũy năng lượng dồi dào, tài nguyên sung túc, ngọc giản điều huấn đúng hướng, lại thêm giai đoạn trưởng thành phù hợp chính là điểm đột phá khủng khiếp. Tử Lộc không làm thì thôi, một khi đã làm thì khiến người ta phải rùng mình.

Tích lũy ngàn năm của Đỉnh Vị Đế Vương chính thống, ngủ một giấc một tháng rưỡi, lặng lẽ thức dậy đã bành trướng lên đến Thượng Vị Đại Đế, thậm chí sắp tiệm cận Đỉnh Vị Đại Đế...

Đi một lúc nhảy vọt năm cảnh giới, một chữ ‘hack’ cũng không tài nào hình dung nổi.

Mạc Phàm cảm giác được, cho nó ổn định luyện tập một thời gian, chắc chắn có thể tiến vào phạm vi Đỉnh Vị Đại Đế.

“Lộc, giết nó!” Mạc Phàm nhảy lên lưng Ngọc Diệm Tiên Lân, lập tức hạ lệnh công kích.

Ngọc Diệm Tiên Lân ngẩng cao đầu, đôi mắt lóe ra thủy điện. Nhìn thì thấy nó đứng yên một chỗ, nhưng kỳ thật, nó đang chạy cực nhanh tại chỗ, vận dụng dao động năng lượng khuếch tán từ cơ thể, bắn ra một đạo Thâm Hải Tích Lôi không thể né tránh về phía hàng trăm con Hắc Trùng trên bầu trời xa xa.

“Ầm ~~~”

Hải Lôi lập tức nổ tung trên người đám Hắc Trùng, cánh đen nát bấy, máu thịt tung bay đầy trời.

“Các ngươi lên đi, cùng ta trực tiếp nhảy xuống, từ phía sau tòa thành chạy về phía bắc.” Mạc Phàm nói với hai người kia.

Tử Lộc chở ba người, Mạc Phàm ngồi trước, Ngô Hiền và Nhàn Nhàn ngồi sau, nó trực tiếp từ vách đá ngàn trượng nhảy xuống.

Mở ra Lôi Khung Lưu Ly Hồn Trang, tốc độ của Tử Lộc có thể đạp không một đoạn cực dài, những vách đá lởm chởm đối với nó không phải là khó khăn quá lớn.

Chỉ thấy một tia chớp tím xanh liên tục giậm nhảy xuống vô số núi đá cheo leo trên sườn dốc, nó di chuyển với tốc độ khiến cho Trùng Tộc chỉ có thể bó tay kêu gào, không cách nào đuổi kịp.

Vẻn vẹn trong mấy cái chớp mắt, nó đã hoàn toàn cắt đuôi, biến mất nơi chân trời xa thẳm.

Mạc Phàm rất hài lòng về Tử Lộc, xoa xoa cặp sừng Tuần Lộc của nó, khen ngợi: “Ngươi rất tốt, tiến bộ này rất tốt. Chẳng bù cho đại ca ngươi lão lang ngày xưa, ăn cho lắm vào mà vô tích sự, nhất quyết không chịu đột phá.”

“Hí hí i i ~~~~~~~~~~~”

Tử Lộc vẻ mặt đắc chí gáy đáp lại, phảng phất như muốn nói rằng:

‘Hiển nhiên rồi, bản tọa là Thần Thú được trời cao lựa chọn, là thiên sứ của thế gian này, đột phá là chuyện dễ như trở bàn tay, ngủ một giấc cũng tự thăng cấp, không cần lòng vòng.’

.................

.................

“Rú u u u u ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~”

Nơi chân trời xa xôi trên vùng băng địa Nam Cực, một tiếng rít gào dày đặc nổ ra...

Thập Uyên Chúa Tể Ngục Nhung Tiên Lang hướng trời cao tru ngâm một tiếng, cảm giác mơ hồ giống như mình lại bị gã chủ nhân không đáng tin cậy của mình chê bai sau lưng nữa rồi.

Vâng, là Thập Uyên Chúa Tể Ngục Nhung Tiên Lang...

Đúng vậy, chính là nó đó, không nghe lầm đâu.

Không phải Mục Ninh Tuyết, lão lang mới chính là Thập Uyên Chúa Tể của Nam Cực. Chuyện này không phải do Nhật Ánh, mà là do đích thân Nam Cực Đế Hoàng Ymir sắp đặt.

Đây không phải là sự giúp đỡ đặc biệt to lớn gì. Mặc kệ vụ việc Cổ Nguyệt Đế thế nào, nhưng hiện tại thế chân vạc tam cực vẫn cần được duy trì. Ymir giúp Mạc Phàm bảo hộ lão lang khỏi Leviathan cũng không hoàn toàn xuất phát từ tấm lòng tốt, ngược lại, phần lớn là có ý đồ riêng của mình.

Mục Ninh Tuyết có đầu óc, có chính kiến riêng, rất khó sai khiến. Để nàng làm Thập Uyên Chúa Tể, Ymir không cảm thấy mình có lợi lộc gì, nhưng nếu là lão lang thì câu chuyện lại hoàn toàn khác.

Bố thí cho nó một khúc xương, nó chính là chó gác cổng.

Lão lang gây sự với Hải Mộ Đế Leviathan trước đó, Leviathan vậy mà thù dai không bỏ, bây giờ rất cần một người bảo hộ, cuối cùng lão lang chỉ có thể ở lại Nam Cực, được Ymir đào tạo, bố trí trở thành Thập Uyên Chúa Tể thay thế Vĩnh Dạ Ma Kiếm.

Mặt khác, lão lang có thể trở thành tay sai trung gian đắc lực cho Ymir. Ymir lợi dụng lão lang để vừa hưởng lợi từ sự thỏa hiệp của các thế lực cấp cao nhân loại, vừa dựa vào tính cách hiếu chiến của lão lang mà tiến hành tranh đoạt địa bàn với đám Hải Yêu xung quanh.

Về phần lão lang, đương nhiên cũng không phải không có điểm thu lợi. Huyết mạch của nó vốn không cao, đó là cản trở rất lớn để đột phá thêm một bước nữa. Nhưng trong màn giao dịch này, cản trở huyết mạch đã không còn là vấn đề. Huyết mạch có thể không tăng, có thể bị hạn chế, nhưng lực lượng cá nhân vẫn có thể tăng dựa vào thiên đạo.

Nhận được Vị Diện Chúa Tể Thần Quyền, nhận được sự chiếu cố và chúc phúc từ Thiên Sát Cô Tinh của Ymir, Thương Văn U Lang trở thành Nam Đế Tiên Lang, khuếch đại thực lực lên đến Đỉnh Vị Đại Đế.

Khi khoác lên mình bộ giáp, nó có được sức mạnh ít nhất tiệm cận Thượng Vị Quân Vương.

Phải biết, bộ giáp của lão lang vừa được Giroud cô đọng thêm vào khối tượng Nữ Thần Tự Do cấp Đỉnh Vị Quân Vương, gọi là Siêu Thần Trang bậc nhất thế giới ma pháp cũng không hề quá lời.

.................

Đề xuất Linh Dị: [Dịch] Cửu Long Kéo Quan
BÌNH LUẬN