Chương 1109: Ngươi là Quỷ Bí Giả

................

“Đại nhân, vẫn còn tên Hàn Hải Thẩm Tước và thị nữ của hắn, chúng ta có nên xử lý luôn không?” Lộc Vũ lúc này chợt nhớ ra điều gì, bèn lên tiếng.

“Các ngươi tự xử lý đi.” Linh Đan không mấy quan tâm đến vấn đề này.

Dứt lời, vị Hộ Giáo Pháp Vương này xách theo Quách Hồ rời đi. Nàng không xuống núi để tránh chạm mặt Mạc Phàm, mà bay thẳng từ đỉnh núi, chẳng mấy chốc đã khuất dạng khỏi Thung lũng Lãnh Hà.

Một lúc sau khi bóng lưng nàng đã biến mất, Chu Điên mới nhíu mày hỏi:

“Hắn đang ở đâu?”

“Vẫn đang ngây ngốc chờ ngoài cửa động.” Lộc Vũ cúi đầu đáp.

Thấy vẻ mặt Chu Điên như sắp bốc hỏa, hắn không nghĩ nhiều nữa, nhiều khi cũng chẳng thèm nghe Linh Đan nói gì. Không nghĩ đến thì thôi, chứ một khi nghĩ tới việc Ngô Hiền đồng quy vu tận khiến hắn trọng thương, mất đi ba Hồn ước sủng thú Duy Tâm là cả người lại phát điên không chịu nổi.

Hắn trút ánh mắt vẫn còn hừng hực lửa giận lên người Lộc Vũ, gằn giọng: “Mau đi bắt hắn về đây cho ta! Ta muốn phanh thây hắn để xả giận!”

Lộc Vũ nở một nụ cười đắc ý. Lần này xem như bọn hắn đã lập công lớn, chỉ cần giải quyết xong hai người kia thì chắc chắn sẽ nhận được trọng thưởng.

Hơn nữa, giờ khắc này, cuối cùng cũng có thể xé nát vẻ mặt lạnh lùng ra vẻ của tên Hàn Hải Thẩm Tước kia rồi. Nghĩ đến khoảnh khắc mình một chân giẫm lên đầu hắn, Lộc Vũ lại thấy sảng khoái vô cùng.

“Chu Điên đại nhân, xin nhắc nhở ngài, tên kia cũng là Thú Hồn Sư, thực lực cực mạnh, Ngọc Diệm Tiên Lân của hắn sâu không lường được. Mặc dù khí tức mơ hồ không dám khẳng định, nhưng ta đoán có thể đã là Quân cấp, ngài phải cẩn thận.” Tuân Đỗ vốn tính tình cẩn thận, thấp giọng nói.

“Hả? Quân cấp? Quân cấp hạng gì?” Chu Điên nhướng mày hỏi.

Lộc Vũ cười gằn, nói: “Đại nhân, chỉ là do Hồn Trang của nó lợi hại thôi. Gã mặc trên người là Lôi Khung Lưu Ly Hồn Trang, miễn cưỡng mới đạt đến trình độ chống lại Chuẩn Quân cấp.”

“Lôi Khung Lưu Ly Hồn Trang?” Chu Điên kinh ngạc, trong lòng đột nhiên lóe lên một tia vui mừng.

Nếu thu được chiến lợi phẩm này, Lôi Đình Kiếm Sí Sư Vương của hắn tuyệt đối có khả năng đối đầu với cả cường giả Đỉnh Quân cấp, chắc chắn có thể bù lại vốn liếng đã mất.

Không, thậm chí so với ba đầu Hồn ước bị diệt, Lôi Khung Lưu Ly Hồn Trang còn lợi hại hơn mấy chục lần.

“Kệ xác nó, đã làm đến nước này rồi, không giết hắn thì chúng ta chết hết. Bây giờ không quản được nhiều như vậy, cứ làm theo kế hoạch lúc trước. Xử lý hai đứa chúng nó giống như cách ám sát Ngô Hiền. Chỉ là Chuẩn Quân cấp thôi mà, dẫn chúng lên đây.”

Trên mặt Chu Điên hiện đầy sát khí, hoàn toàn không có ý định lùi bước.

Ba người kia không dám cãi lệnh, vội vàng gật đầu đồng ý.

Đang định rời đi, Lộc Vũ nán lại hỏi thêm một câu: “Đại nhân, thị nữ đi bên cạnh hắn có một nửa là cơ quan, khuôn mặt chằng chịt vết khâu vá. Tuy không đến nỗi xấu xí nhưng chắc chắn không phải gu của ngài. Lát nữa ngài có thể ban nàng cho ta không? Ta muốn hành hạ con nhỏ này một phen, lúc nãy nó dám hỗn xược với ta.”

“Nàng ta đi theo hắn, là một cơ quan sư?” Chu Điên hỏi lại.

Lộc Vũ gật đầu lia lịa, trong mắt tràn ngập tia sáng dâm dục.

“Bốp!” Một cái tát trời giáng nện thẳng vào mặt Lộc Vũ, đánh cho hắn lảo đảo ngã sõng soài trên đất.

“Phế vật, ngu xuẩn! Ngươi có biết cơ quan sư lợi hại nhất là ở chỗ để lại manh mối không? Một khi có manh mối lộ ra ngoài, hậu quả ngươi gánh nổi không?” Chu Điên giận dữ hét lớn.

“Không dám, không dám.” Lộc Vũ lập tức cúi đầu im bặt.

“Còn không mau cút đi!” Chu Điên trừng mắt, lại giơ tay lên định tát thêm cái nữa.

Thấy vậy, Lộc Vũ sợ hãi xoay người rối rít xin lỗi rồi bỏ đi.

Trên thực tế, Chu Điên cũng vô cùng hứng thú với mỹ nhân, nhất là trước khi động thủ giết người, hắn từng nghĩ có nên giữ Ngô Hiền lại chơi đùa một chút hay không.

Thế nhưng, Chu Điên rất sợ xảy ra sơ suất, vậy thì phiền phức to. Vì thế hắn mới quyết đoán giết chết Ngô Hiền, không cho nàng cơ hội lật kèo.

Về phần thị nữ của tên Hàn Hải Thẩm Tước kia, nàng là cơ quan sư, Chu Điên càng phải cẩn trọng hơn, tuyệt đối gặp là giết, không chừa đường sống.

Bọn họ rời đi một lúc, Chu Điên bỗng nghĩ tới điều gì đó, trên mặt hiện lên nụ cười gian tà:

“Vui thật đấy, Lôi Khung Lưu Ly Hồn Trang, Lôi Khung Lưu Ly Hồn Trang, Lôi Khung Lưu Ly Hồn Trang, khà khà.”

“Có món đồ này, thử hỏi mấy tên trong Ngũ Tán Nhân, gã Phạm Như Dũng, gã Minh Trí, gã Đỗ Xuân Dương, gã Lê Khánh Thiện, còn ai dám không nghe lời ta. Thậm chí, chẳng bao lâu nữa ta có thể leo lên vị trí Hộ Giáo Pháp Vương rồi.”

Một lúc lâu sau, ba người của Nhật Minh Giáo sắc mặt tối sầm quay trở lại. Bọn họ không dám nói gì, chỉ cúi gằm mặt, dáng vẻ suy sụp, trái tim như rơi xuống vực sâu vạn trượng.

Khỏi cần phải nói, Chu Điên trừng mắt, thân hình loạng choạng, liên tiếp tung ra những cái tát giáng thẳng vào mặt Lộc Vũ, Tuân Đỗ và Ngọc Hiền.

“Người đâu? Ta hỏi các ngươi người đâu?”

Hai người kia còn đỡ, Lộc Vũ là bị tát mạnh nhất.

Tiếng “bốp bốp” vang lên liên hồi, tát cho hắn xây xẩm mặt mày. Hắn nhìn ra cửa động trống không, đưa tay lau vết máu trên khóe miệng, sợ hãi nói: “Ta đã dặn bọn họ không được đi lung tung mà, chắc là... chắc là...”

Chu Điên tức đến nổ phổi, lập tức tung một cước đá Lộc Vũ ngã lăn ra đất.

“Hừ, may mà Linh Đan đại nhân chuẩn bị kỹ lưỡng, bọn chúng chỉ có thể đi theo con đường này. Bất kể là xuống núi hay lên núi đều sẽ gặp chúng ta. Hiện giờ không thấy ai đi lên, vậy có nghĩa là bọn chúng đang xuống núi, mau đuổi theo!” Chu Điên lạnh lùng quát.

.................

Bóng tối dần bị ánh sáng xua tan, sương mù giá lạnh cũng tản đi vài phần, chân núi Lãnh Hà mờ ảo hiện ra giữa tầng mây. Một luồng khí tức huyết tinh kỳ lạ bỗng nhiên lan tràn bốn phía, bao phủ toàn bộ chân núi.

“GÀOOOOOOOOOOOOOOOO!”

Đột nhiên, một tiếng gầm vang dội từ chân núi vọng lên đến đỉnh, sau đó xuyên thẳng lên trời cao, cả ngọn núi cũng bị âm thanh kia làm cho rung chuyển dữ dội. Tiếng gầm này ngay lập tức khiến cho Yêu Chủ Lãnh Hà là Bàn Côn Thiên Sứ Long cũng phải liếc mắt nhìn sang.

Nham thạch từ trên đỉnh núi cao chót vót lăn xuống. Hơn trăm lính đánh thuê của Đơn Dương Thành, bất luận là môn phái nào, gia tộc nào, là người của thành chủ hay triều đình, của Hàn Hải Điện hay Điền gia, hay Nhật Minh Giáo, tất cả lúc này đều giống như một đám sâu bọ giun dế dưới chân Thần Minh.

Ngẩng đầu nhìn lên đám mây đen kịt trên cao, lòng bọn họ lúc này cực kỳ ảm đạm và bất an, hoàn toàn không biết phải làm gì.

Chân Long...

Dạ Hoàng Kim Quân Long!

Thương khung có Thần Long giáng thế, lân phiến ba màu hắc kim, ngân kim, hoàng kim hội tụ. Màu đen chủ đạo bao trùm toàn thân, màu bạc làm đường viền, màu vàng hoàng kim thánh quang tựa như một lớp trọng giáp bao phủ những điểm nổi bật như xương đầu, móng vuốt, đuôi rồng và cánh rồng.

Và trên đầu Chân Long, dường như có một người đang đứng.

“Mạc Thẩm Tước gia, đó không phải là Mạc Thẩm Tước gia sao?” Một tên thị vệ của Hàn Hải Điện nhận ra bóng người kia có dáng dấp của Mạc Phàm, vui mừng quá đỗi thốt lên.

Mạc Phàm cũng nhìn thấy hắn, nhưng không nói một lời nào, nửa chữ cũng không.

Hắn chỉ xoa đầu Austin một cái, sau đó quay lưng rời đi.

Nghĩa hồn Austin ở lại, một đôi long đồng quỷ dị xuất hiện trên đỉnh đầu đám người, hai tròng mắt tựa hồ in sâu vào vòm trời, hàn quang lóe lên như hung thú đang chờ đợi con mồi.

Dạ Hoàng Kim Quân Long giương đôi cánh khổng lồ, vỗ một cái, ánh sáng hắc kim lập tức vẫy rắc xuống nhân gian. Bầu trời đêm như bị khoét một lỗ xoáy khổng lồ, cuồn cuộn chuyển động. Ban đầu, nó chỉ tạo ra một luồng sóng xung kích ập đến, gây ra vài chấn động nhẹ.

Sau đó khoảng 30 giây.

“ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM ~~~~~~~~~~~~~~~!”

Long Tức Dạ Hoàng phun xuống! Vô tận khí tức hắc kim và ngân kim tựa như sóng thần, hung hãn bao trùm mọi ngóc ngách dưới chân Thung lũng Lãnh Hà.

Sức nóng hủy diệt lạnh lẽo này hoàn toàn là một cuộc diệt chủng. Đừng nói là con người, ngay cả một con kiến, một ngọn cỏ trong phạm vi ngàn dặm của thung lũng cũng không thể sống sót.

Đám nhân loại ở đây, hầu hết là cấp Quân Chủ, cao nhất cũng chỉ tiệm cận Á Đế Vương. Thế nhưng, Á Đế Vương của nhân loại có sinh mệnh lực và cường độ thân thể kém xa Á Đế Vương của yêu ma.

Dạ Hoàng Kim Quân Long sau thời gian dài ngủ say được Mạc Phàm bồi bổ, khi tỉnh lại, khí huyết phồn thịnh, sở hữu lực công kích của Thượng Vị Quân Vương, một đòn diệt sát tất cả sinh linh.

Mạc Phàm ra lệnh cho Dạ Hoàng giết sạch đám người này. Lý do chỉ có một: Nhật Minh Giáo đã trà trộn vào trong đó...

Chỉ cần suy nghĩ đơn giản cũng có thể thấy, tất cả những người đến Thung lũng Lãnh Hà đều có liên quan đến nội gián của Nhật Minh Giáo. Bọn chúng cẩn thận như vậy, lẽ nào lại để cho đám lính đánh thuê này đến ngáng đường sao?

Cho nên Mạc Phàm chỉ đành xin lỗi, hắn phải giết sạch.

Tại Thung lũng Lãnh Hà ngày hôm nay, hắn cũng giống như Nhật Minh Giáo.

Người chết thì không biết nói, tội lỗi cứ đổ hết cho Yêu Chủ Lãnh Hà là được.

Nhật Minh Giáo nếu chết... cũng sẽ như vậy!

“Vù vù vù vù!”

Gió lớn thổi tung mái tóc dài của Mạc Phàm. Lẩn khuất trong bóng đêm trên sườn núi, ánh mắt hắn giấu mình trong rừng cây, nhìn chằm chằm vào bốn người Chu Điên, Tuân Đỗ, Lộc Vũ, Ngọc Hiền đang hoảng loạn chạy xuống chân núi.

Một phút sau, hắn xuất hiện ngay sau Ngọc Hiền, kẻ đang chạy cuối cùng.

“Á...”

Ngọc Hiền còn chưa kịp triệu hoán sủng thú, chưa kịp khởi động thủ đoạn phòng ngự, đã bị Mạc Phàm một tay bóp chặt mặt, tay kia giữ lấy vai, dùng sức xé toạc thân thể ra làm hai nửa.

Tiếng hét đứt quãng càng khiến cho màn đêm trong khu rừng thêm phần kinh dị, rợn người.

Lôi Đình Kiếm Sí Sư Vương của Chu Điên đang dẫn đầu phản ứng cực nhanh, trong chớp mắt đã đẩy Tuân Đỗ và Lộc Vũ ra, cùng với Chu Điên quay đầu lại nhìn Mạc Phàm.

Máu tươi văng tung tóe, máu của Ngọc Hiền thấm ướt cả khuôn mặt Mạc Phàm, chảy ròng ròng trên người hắn.

Mà gương mặt hắn vẫn lạnh lùng như cũ, không có nửa điểm cảm xúc.

Khi Mạc Phàm ném hai nửa thi thể của Ngọc Hiền xuống đất, đám người Nhật Minh Giáo không khỏi lùi lại mấy bước. Ngay cả Sí Sư Vương cấp Quân Chủ giờ đây cũng ý thức được sự nguy hiểm, lông mày nó giật giật liên hồi, trái tim đập thình thịch đến khó chịu.

Không biết vì sao, lần này tuy chỉ thấy tên Hàn Hải Thẩm Tước xuất hiện một mình, nhưng cảm giác sợ hãi mà hắn mang lại còn đáng sợ hơn trước rất nhiều.

Cứ như thể...

Cứ như thể con Thần Thụy Tường Thú kia chỉ là kíp nổ giữ cho quả bom không phát nổ. Không có nó, Hàn Hải Thẩm Tước Tù Đảo Thánh Vương mới trở về nguyên hình.

“Ngươi... ngươi không phải là Thú Hồn Sư sao? Thú Hồn Sư sao có thể có sức mạnh tay chân như vậy... Ngọc Hiền ít nhiều gì cũng...” Lộc Vũ ba hồn bảy vía như muốn bay ra khỏi cơ thể, lắp ba lắp bắp nói.

Mạc Phàm im lặng không trả lời.

“Quỷ Bí Giả! Hắn là Quỷ Bí Giả! Mau cẩn thận, triệu hoán Hồn ước!” Tuân Đỗ mặt tái mét, lập tức niệm chú định gọi ra Ban Lan Quang Hổ của mình.

Chỉ thấy Mạc Phàm giẫm chân một cái đã đến bên cạnh Quang Hổ của hắn, thân thể hóa thành một làn sương bạc xám kỳ dị.

Rồi từ trong làn sương bạc, tà diễm ngùn ngụt bốc lên giữa rừng sâu hun hút.

“Xuống địa ngục đi, ta cho phép các ngươi quỳ xuống gọi ta hai chữ… Tà Thần.”

.............

✻ Vozer ✻ Dịch giả VN

Đề xuất Linh Dị: Số 13 Phố Mink
BÌNH LUẬN