Chương 115: Ta là như vậy đấy

Khắp các nẻo đường được quy hoạch tỉ mỉ là những mảnh vườn hoa ninh lan khoe sắc, vài mẫu hồng tím đan xen tinh xảo. Từng đàn Linh Nga xinh đẹp bay lượn lờ, bám trên cánh hoa, hút lấy mật ngọt từ chùm nhụy vàng nhạt. Chúng còn có công dụng lan tỏa hương thơm ngát đặc biệt, bất tri bất giác khiến cả Phàm Tuyết Sơn tựa như một tuyệt sắc nữ tử, làm say đắm lòng người.

Ngoài trời vậy mà đã đổ mưa…

Cơn mưa tầm tã, mang theo hơi lạnh buốt, trút xuống tòa thành Phàm Tuyết Sơn với lưu lượng ngày một lớn. Người ta thường nói nước sinh băng diệt, nhưng mặc cho mưa to gió lớn thế nào, cũng không thể ảnh hưởng nửa điểm đến tòa pháo đài tựa thiên sơn sắt thép kia. Nó vẫn cao ngạo, vững chãi đứng đó, tỏa ra sắc bích lam huyền bí như tiên cảnh.

Pháo đài băng vân dưới mưa trông càng thêm mờ ảo, tầng băng dày đến khó tin, căn bản không có cách nào phá vỡ. Từng giọt mưa chạm vào bề mặt băng giá lại hóa thành những bông tuyết lấp lánh tràn ra đường, nhưng chỉ cần ra xa một chút, chúng liền miễn cưỡng tan đi.

Cả một tòa thành, đặc biệt là khu vực trung tâm quanh tòa tháp, tựa như một hoa viên hoàn mỹ. Những tòa nhà cao tầng góc cạnh gần đó đều được phủ lên một lớp bạch ngân mỹ lệ, trắng muốt như hoa nở rộ. Cảnh tượng ấy mang lại cho lòng người một cảm giác nên thơ, rõ ràng đang đi giữa một thành phố cảng hiện đại, mà lại phảng phất như lạc vào một quốc gia thần thoại cổ xưa, một vườn treo địa đàng.

Phải rồi, đó là Bạch Ngân lĩnh vực đang phát huy tác dụng. Thời tiết lạnh giá, với nhiệt độ thấp vốn là điều kiện lý tưởng nhất cho bạch ngân sinh trưởng. Từ một hạt mầm bé nhỏ, nó nảy thành đóa băng tiên khỏe mạnh, rồi bung nở những đóa hoa trắng tinh khiết, nhanh chóng bao phủ toàn bộ trung tâm thành phố, quấn quanh cả tòa Ninh Bàn tháp đang ngủ đông bằng không biết bao nhiêu lớp bạch ngân dày đặc.

Cái thứ Độc Băng Cúc Tằm cắm rễ lan tràn trước đó, tuy đã bị Ảnh Duệ trưởng giả nhổ sạch nhét vào miệng Mục Đinh Dĩnh, nhưng độc chất đã thẩm thấu quá lâu, là loại cực hàn cực độc. Giờ đây, thành lũy bạch ngân bên dưới đã thôn phệ dinh dưỡng, vơ vét tinh hoa, sớm đã hấp thụ cạn kiệt đám cúc tằm kia.

Hóa ra, người con gái bên trong Ninh Bàn tháp đang dùng luồng chưởng khống Bạch Ngân mạnh mẽ để lấp kín khu vực này, tuyệt đối bảo vệ mọi người.

Nhìn thấy Mục Ninh Tuyết, Mạc Phàm cuối cùng cũng trút được gánh nặng trong lòng, trên mặt bất giác nở một nụ cười.

Có nàng ở cạnh, dù chỉ là một pho tượng băng giá, nhưng với hắn, cảm xúc vẫn luôn dâng trào mãnh liệt. Hắn không rõ là hai năm xa cách dài hơn, hay ba tháng vừa qua khó chịu hơn, chỉ biết trong lòng vẫn mãi mãi mong nhớ khôn nguôi.

Mạc Phàm tiếp tục đưa tay chạm vào gương mặt nàng.

Giống như cái lạnh chí hàn của Mục Ninh Tuyết, Mạc Phàm tuy không gọi Tiểu Viêm Cơ ra, nhưng cũng không có nghĩa là hắn giữ lại nửa điểm thực lực. Âm 100 độ, chính là âm 100 độ khắc nghiệt đến thế!

Sau lưng hắn, một vầng hồng quang liệt nhật tỏa ra, mang hình dạng Tước Viêm, vẫy vẫy bộ lông hoàng kim, thánh vũ thùy thiên được phát động. Chưa đầy một khắc, ngọn lửa ngập trời đã bao phủ tòa cao ốc hơn 80 tầng, theo cái chỉ tay của hắn, vô số hỏa vũ từ từ bám lên các pho tượng và vách tường.

Một phút, hai phút… rồi dần dần phút thứ chín, thứ mười trôi qua.

Mặc cho sự ngưng đọng vĩnh hằng này, sức nóng bỏng rát táp vào mặt như mưa bão, có thể thấy vầng diễm dương với nhiệt độ cực cao do Thánh Tước phát ra cũng không cách nào khiến lớp băng kết vững vàng mãi được.

“Tách tách tách ~~”

Sí hỏa tùy ý càn quét, nơi nào nó đi qua đều biến thành màu đen thui, lớp băng tuyết tan rã, không ngừng sôi lên sùng sục, lột ra từng mảng tường khiến chúng ầm ầm đổ xuống. Vài mảnh thậm chí suýt rơi trúng những cư dân bị đóng băng thành tượng kia.

“Hình như hơi quá tay rồi...” Mạc Phàm thầm nghĩ.

Hắn điều chỉnh lại một chút, chỉ tay về phía pho tượng Băng Khiết Bạch Hổ. Ngọn lửa tụ lại, liệt diễm trên cao hóa thành một trận hỏa vũ trút xuống, thiêu đốt khiến lớp băng nhanh chóng khô đi. Từ một cơ thể vốn tươi sống sáng bóng, con hổ mở mắt ra, một phần lông trắng đã bị cháy khét, nó nhảy tưng tưng.

“Hống hống hống ~~~”

Tiểu Bạch Hổ rống lên đau đớn, nửa tấm lưng trước chẳng khác gì cục than đen, lông lá xơ xác vì băng tan, trông thảm hại như một con mèo con tội nghiệp bị vứt bỏ, bẩn thỉu đáng thương vô cùng.

“Ha ha, xin lỗi nhé, lửa của ta hơi mạnh, chưa kiểm soát tốt được Băng vực!” Mạc Phàm nắm chùm lông trên đầu Tiểu Bạch Hổ giơ lên, qua loa phủi phủi rồi ôm nó vào lòng cáo lỗi.

Chính vì không lường trước được, hắn mới không nỡ dùng chân hỏa của mình lên người Mục Ninh Tuyết để rã đông, đành miễn cưỡng lấy con bạch hổ số đen này ra thử nghiệm. Mà nói mới để ý, so với lúc ở Thánh Thành cách đây không lâu, con hổ mập này sau khi bị đóng băng cơ thể đã thon gọn đi rõ rệt, chỉ còn lại chút mũm mĩm trên mặt.

Tiểu Bạch Hổ tức giận giãy đành đạch, lập tức trợn mắt nhìn hắn, rồi đột nhiên le lưỡi ra, suýt nữa đã lao vào cắn tay hắn, nhưng cuối cùng lại làm ra bộ mặt tiu nghỉu, cố ý nhảy xuống đất, lủi thủi lại gần pho tượng băng của Mục Ninh Tuyết, liếm liếm chân nàng.

Mạc Phàm thấy cảnh này, không khỏi ngơ ngác, trong lòng càng cảm thấy có chút tội lỗi. Tên nhóc này ra vẻ nghĩa khí phết nhỉ.

Hắn tiến lại gần, một lần nữa bế Tiểu Bạch Hổ lên, đặt nó trên vai mình, thở dài nói: “Được rồi, ta làm sao lại không muốn cứu nàng chứ.”

Mặt Tiểu Bạch Hổ như mếu máo gật đầu, mũi co rúm lại, ngửi ngửi, sau đó mới xoay người yên vị.

Không lãng phí thời gian, Tước Hỏa lần này đã nhu mì hơn. Một luồng tàng ảnh đỏ chót từ thân thể Mạc Phàm xuất ra, theo bước chân nhẹ nhàng của hắn tiến lại, hai tay ôm lấy pho tượng băng của Mục Ninh Tuyết vào lòng. Hắn tựa như biến mình thành một lò sưởi, nửa điểm cũng không muốn để nàng phải chịu đau đớn, tổn thương.

Quả là một hình ảnh tuyệt đẹp.

Bên trong pháo đài xanh biếc tựa như một tấm gương phản chiếu khổng lồ, mà tại trung tâm nổi bật nhất, xuất hiện hai thân ảnh đối lập; một là Tà Thần cương mãnh trong sí hỏa, một là Tuyết Nữ yếu mềm trong băng linh.

“Rã rã rã ~~~”

Dưới cái ôm chặt chẽ của hai cơ thể băng và hỏa, không mất quá nhiều thời gian, một luồng khí ấm màu đỏ tản ra, dễ dàng hòa tan lớp băng sương trên người Mục Ninh Tuyết, khiến nàng ngã về phía trước, hai chân vô lực không thể đứng vững.

“A…”

Nàng chậm rãi tỉnh lại, cảm nhận mùi vị quen thuộc lan tỏa trên vành môi. Nàng khó khăn mở mắt, mi mắt vẫn còn bị một lớp tuyết ẩm vẩn đục che phủ, nhưng rất nhanh, bóng người mờ ảo trước mặt quả nhiên là hắn.

“Ngươi trở về rồi!” Mục Ninh Tuyết đứng không vững, phải dựa vào lồng ngực hắn, đôi mắt vô thức mở to như nai tơ, ngước lên nhìn.

“Sao nào, ngươi nghĩ ta nỡ bỏ ngươi lại đây một mình à?” Mạc Phàm ôm chặt vòng eo, đỡ Mục Ninh Tuyết đứng dậy. Hơi trơn một chút, hóa ra chiếc váy liền thân của nàng đã ướt sũng vì băng tan.

“Ta…” Mục Ninh Tuyết nhất thời không nói nên lời.

“Xinh đẹp như vậy, đặc biệt xinh đẹp!” Mạc Phàm không nhịn được đưa tay lên véo véo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, đặc biệt co dãn, đặc biệt trắng mịn, da thịt tinh tế, chỉ cần bóp nhẹ liền ửng lên một vệt hồng.

Mái tóc Mục Ninh Tuyết hơi bết lại vì ẩm ướt, đôi mắt nàng vẫn không rời khỏi Mạc Phàm. Nàng chậm rãi ngắm nhìn, chậm rãi ghi nhớ, không trả lời, nhưng khóe miệng lại nở một nụ cười, nụ cười ấm áp đến mức khiến hắn cảm thấy như vừa có được một loại hạnh phúc bất ngờ.

“Tuyết Tuyết, ngươi mà cứ nhìn ta bằng ánh mắt đó là ta không giữ nổi mình đâu, có chút phấn khích đấy!” Mạc Phàm một tay gãi đầu, bắt đầu hoài nghi có phải nàng đang cố tình hay không.

“Còn như vậy, ta sẽ…” Mục Ninh Tuyết không vui nói, đồng thời nàng đấm nhẹ một cái oán hận vào ngực hắn.

Chỉ là chưa dứt lời, cả hai tay nàng đã bị hắn giữ chặt lại, mềm nhũn ra, không có nửa điểm sức lực giãy dụa.

“Nhiều người nhìn quá nhỉ, không ngờ bà xã của ta lại thích nơi đông người thế này!” Mạc Phàm trực tiếp lộ ra bộ mặt thật.

Mà nhiều người thì đã sao. Đối với hắn, ở đâu cũng không quan trọng. Trước mặt là nàng, ôm ấp, hôn môi hay thậm chí trải giường ra cả ngày cũng được. Lời lãi gì đó, tất cả đều không là gì cả.

Lùi về sau, lưng chạm vào cột băng đá, Mục Ninh Tuyết cũng không còn đường nào để chạy, cũng chẳng thể phản kháng được nữa, nàng đỏ mặt nói: “Ngươi có phải lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện đó không?”

“Đúng vậy, lúc nào cũng nghĩ, mà không bao giờ là đủ!” Vừa nói, Mạc Phàm vừa cười gian xảo, cúi đầu xuống định làm bậy với váy của Mục Ninh Tuyết…

Tiểu Bạch Hổ dụi dụi mắt, gầm gừ vài tiếng nho nhỏ, đồng tử lập tức chú ý đến tay phải của Mạc Phàm. Tuy hắn quay lưng lại, nhưng bàn tay kia dường như đang vẽ ra thứ gì đó lấp lánh ánh bạc về phía nó.

A… chả lẽ...

Vốn là thánh thú, lại tu luyện đến cấp bậc Đế Vương, nó không mất nhiều thời gian để nhận ra ý đồ đê tiện của tên này, vội vàng co người lại, dốc hết tốc lực bỏ chạy ra xa. Nhưng không kịp nữa rồi, rất nhanh trên người nó lóe lên mấy điểm hào quang xán lạn, một vòng sáng lam hoàng ụp xuống.

“Phốc...”

“Grừ ~~”

Tiểu Bạch Hổ rống lên một tiếng vô cùng tức giận, bị tinh mang truyền tống trận mà Mạc Phàm đã định vị sẵn mang đi rất xa khỏi Phàm Tuyết Sơn. Bản thân nó cũng không biết mình rốt cuộc đang ở nơi nào.

Loay hoay nhìn quanh, nó thấy vài cái thùng rác xanh đỏ đậy nắp, bên dưới là vô số túi rác thải bốc mùi khó chịu. Mặt Tiểu Bạch Hổ đen thui, trong lòng đầy oán hận…

Đề xuất Tiên Hiệp: khởi tận bách diệt
BÌNH LUẬN