Chương 1179: Đạm Đài Vân Du
.................
Phong Thanh Dương cẩn thận cân nhắc, cuối cùng quyết định mở lời bằng một giọng điệu vô cùng hãnh diện và khoa trương:
“Tà Thần là một con đường mệnh cách, một quá trình truyền thừa vĩ đại để thế hệ sau phấn đấu hoàn thành. Vào kỷ nguyên đó, hắn và ta là những bằng hữu thân thiết nhất. Chúng ta tung hoành khắp cõi U Minh, đánh đến tận Âm Giới. Dù chưa phải Hắc Ám Chúa Tể, nhưng tương lai tuyệt đối không thua kém. Chúng ta tựa như sấm sét vang dội giữa trời cao, như Thái Cổ Phong Bá Chiến Thần cùng Thái Ất Kiếm Tiên ngạo nghễ trên đỉnh núi, đứng trên vạn trượng uyên sơn nhìn xuống vô số kẻ địch vẫn lạc dưới tay mình.”
“Lão lại bắt đầu chém gió rồi à? Bốc phét thế này có hơi lộ liễu quá không đấy?” Bên trong thế giới tinh thần của Mạc Phàm, Lãnh Tước tức giận, không tin nổi.
Nhưng vừa dứt lời, hắn đã bị Lãnh Liệp Vương trừng mắt, đành phải ngoan ngoãn im lặng cùng các sư huynh sư muội khác đứng một bên tiếp tục lắng nghe.
Trong tám tòa hồn cách của Mạc Phàm, vai vế của Lãnh Tước chỉ lớn hơn Vũ Ngang và Lonna, thuộc nhóm út ít hay bị bắt nạt nhất.
“Thời điểm đó, tại Hắc Ám Vị Diện, ta và hắn có thể coi là tuổi trẻ khí thịnh. Cứ việc ta chưa là Kiếm Đế, hắn chưa là Tà Thần, nhưng trong đám thanh niên đồng lứa, chúng ta đã đánh khắp chư hầu ma giới, lật tung mười tám tầng địa ngục của Âm Gian cũng không tìm thấy đối thủ. Thậm chí, một vài cường giả thế hệ trước từ thời cực cổ có tầm mắt cao hơn đỉnh đầu, ngông cuồng phách lối trước mặt chúng ta, kết quả không ít kẻ bị đánh cho phải bế quan cáo lão về quê, nói không chừng còn có kẻ phải trực tiếp xin một bát canh Mạnh Bà rồi tiến vào luân hồi chuyển kiếp.” Phong Thanh Dương lại một lần nữa kể lại một cách sống động.
Một thời thanh xuân huy hoàng luôn là kỷ niệm mà Phong Thanh Dương tưởng nhớ sâu sắc nhất. Đến bây giờ hồi tưởng lại, hắn vẫn cảm thấy bồi hồi xúc động, như thể mọi chuyện chỉ mới diễn ra ngày hôm qua.
Bất quá, Mạc Phàm hiện tại cũng có cảm giác đồng cảm với Lãnh Tước. Hắn nóng mắt, không ngần ngại tạt một gáo nước lạnh, nhanh chóng kéo Phong Thanh Dương về thực tại: “À, đoạn này thật ra ngài và ta ngầm hiểu là được rồi, ngài có thể lướt qua nhanh một chút.”
Chỉ thấy Phong Thanh Dương dở khóc dở cười, nụ cười có phần qua loa. Hắn lờ đi yêu cầu của Mạc Phàm, tiếp tục diễn giải: “Có một lần, chúng ta quyết định ra biển lớn, muốn vượt biên tung hoành đến một cương thổ khác, lấy tu vi Đế Vương cấp để hiên ngang sang Diêm La Giới và Vạn Tượng Giới lịch luyện.”
Ở kỷ nguyên xa xôi cực cổ đó, ngay cả đối với Hắc Ám Vị Diện, việc một sinh linh đột phá đến Đế Vương cấp cũng có thể tính là một tồn tại phi thường, siêu việt chúng sinh. Phải biết, Thập Điện Diêm Vương lúc bấy giờ, người mạnh nhất cũng chỉ là Đỉnh cấp Đại Đế.
Mạc Phàm đã từng loáng thoáng nghe bố vợ Văn Thái và Ảnh Duệ Trưởng Giả nói qua chuyện này một lần. Hắc Ám Vị Diện ngoài khu vực hoang dã chu du khắp thế giới ra, còn có ba cương thổ siêu khổng lồ khác, đó là Âm Giới, Vạn Tượng Giới và Diêm La Giới.
Âm Giới, hay Âm Gian, là biên cương lớn nhất, kích thước không hề thua kém thân thể Thần Mẫu Gaia, kẻ thống trị chính là liên minh hoàng tộc U Minh Thần Tộc. Diêm La Giới là vùng dã chiến, Phục Hiên Vương Văn Thái chính là đến từ nơi này. Còn Vạn Tượng Giới, có đánh chết Mạc Phàm cũng không thể quên được địa phương này, đây là địa bàn của Thần Minh theo đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng ở thế giới hắc ám – Chí Tôn Đế Hoàng, Đệ Nhất Chúa Tể Cổ Nguyệt Tru Đế.
Trong tình huống bình thường, Mạc Phàm cũng không nhớ đến vấn đề này, ký ức của hắn bị pháp tắc của Siêu Duy Vị Diện chế tài làm cho mai một, chưa khôi phục hoàn toàn. Nhưng có một số chuyện, chỉ cần có manh mối gợi ý, hắn sẽ tự khắc dần dần nhớ ra.
Phong Thanh Dương không lựa lời hoa mỹ, hắn hiện tại càng giống một lão gia tóc bạc trắng vì sương gió cuộc đời, mở miệng ra là chân thành kể lại, đem hoàn cảnh chân thật diễn tả lại một lần cho con cháu nghe:
“Đầu tiên phải bắt đầu từ Diêm La Giới. Đoạn truyền kỳ ở Diêm La Giới đã khiến chúng ta dần dần ý thức được bí mật của thế giới này còn sâu xa và kinh khủng hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều. Chúng ta biết được phía trên Đế Hoàng cảnh còn có Kinh Thế, Bất Hủ, và Chí Tôn. Trong mắt bọn ta lúc đó, những tồn tại này trông không khác gì Thần Linh sống sờ sờ, họ không chỉ nắm giữ quyền năng khủng khiếp đại diện cho thế giới, mà đáng sợ hơn là họ đang từng giây từng phút đan dệt và bố cục chiều hướng của thế giới này.”
Ai sẽ thăng lên làm Chúa Tể, ai nên có lãnh địa thuộc về mình, ai có quyền sống, ai bắt buộc phải chết, ai phải làm pháo hôi, chủng tộc nào không được phép tồn tại, nhiệm vụ của ngươi là gì, bối cảnh mười vạn năm nữa thiên địa sẽ cấu trúc ra sao, tất cả đều do những Đế Hoàng đó chia chác miếng bánh lớn, toàn quyền ghi chép và quyết định. Một khi ngươi chống lại họ, tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Phong Thanh Dương nghiến răng, lúc này mới âm trầm kể tiếp: “Trong tầng tầng âm mưu đó, bọn ta cũng lần đầu tiên được biết đến đa vị diện, biết rằng bên ngoài tầng không gian tối tăm này còn có rất nhiều tầng không gian khác tồn tại mạnh không kém. Cuối cùng, trong dòng chảy xô bồ đó, ở Diêm La Giới, ta đã gặp được nàng, Đạm Đài Vân Du...”
“Đạm Đài Vân Du?”
“Là Ngô Hiền phải không?” Mạc Phàm suy đoán.
“Ừm, sao ngươi lại nghĩ tới?” Phong Thanh Dương nhíu mày, có chút cảm thấy khát nước.
“Chẳng phải có não là hiểu được sao? Một thần hồn sống dai như quỷ đói hàng triệu năm như ngài, trọng sinh hết lần này đến lần khác, vậy mà chỉ riêng kiếp này gặp Ngô Hiền lại thần trí điên đảo đến vậy. Đại khái chỉ có thể giải thích bằng tiền duyên. Ngài đã dựa vào một thủ đoạn đặc thù nào đó, tại trăm triệu tầng thế giới, tại đa vị diện không gian để tìm kiếm được luân hồi của Ngô Hiền, xem nàng sẽ đi về đâu, đầu thai thành hình hài gì.”
Nói về yếu tố tâm linh, trung hồn Lonna có trực giác rất nhạy cảm về linh hồn, nàng nói cho Mạc Phàm biết, Ngô Hiền và Phong Thanh Dương phảng phất có một loại vòng lặp tơ hồng se duyên của đất trời, hẳn không phải chỉ mới bắt đầu từ kiếp này.
Từ góc độ lý luận, Mạc Phàm có một câu hỏi không dám thẳng thắn nói ra – ví như, phải chăng trong nhiều lần đầu thai ở giữa, quá trình này diễn ra không suôn sẻ lắm, Ngô Hiền đầu thai nhầm thành con bò, con heo, con gà, con dê, con chó, con mèo gì đó. Như vậy, Phong Thanh Dương khi biết sự thật sẽ phải cắn răng mở một trang trại thú cưng, từ từ ôm ấp thủ thỉ sống một cuộc đời thanh tịnh. Bò chết, heo chết, chó chết, hắn sau đó sẽ rút kiếm tự vẫn để chờ thêm một kiếp người.
Đúng là một câu chuyện ngôn tình, đủ chân thật... và đẫm nước mắt!
Phong Thanh Dương im lặng một lúc, không hề bác bỏ Mạc Phàm.
Một lúc lâu sau, đôi mắt hắn lại lóe lên chút ánh sáng, ôn tồn kể tiếp: “Ở Diêm La Giới, ta trở thành Diêm La Vương, hắn trở thành Tà Thánh Vương. Nhưng con đường của chúng ta chia làm hai ngả, ta cùng Đạm Đài Vân Du về Âm Giới phiêu bạt tu luyện, còn hắn thì khác, chí của hắn sau đó ngày càng bành trướng, muốn đứng trên đỉnh thế giới này, siêu việt tất cả mọi người, muốn trở thành thiên đạo Đế Hoàng, thậm chí siêu việt cả thiên đạo Đế Hoàng.”
Không thể không nói, Phong Thanh Dương quả thực có bản lĩnh kể chuyện rất lôi cuốn. Cho dù không thể trực tiếp dẫn dắt thính giả du hành thời gian để tận mắt chứng kiến, nhưng trình độ này nếu ra trà lâu làm người kể chuyện, đoán chừng cũng có thể kiếm được đầy bồn đầy bát.
Mạc Phàm nghe đến nhập tâm, từng phút từng giây đều chăm chú lắng nghe.
Phong Thanh Dương giảng giải: “Mấy ngàn năm trôi qua ở Hắc Ám Vị Diện, hắn rốt cục đã đột phá thành Cổ Thần Tà Thần chí cao vô thượng tại Vạn Tượng Giới. Với tính khí trời sinh phách lối ngang tàng, không biết ẩn nhẫn, hắn thực ra đã sớm va phải không ít tảng đá vĩnh hằng sừng sững như Bắc Âm Nguyên Thiên Đại Đế của U Minh Thần Tộc ở Âm Giới, Đức Thánh Mẫu Quảng Cung Công Chúa, thậm chí đụng chạm đến cả Cổ Thần Asmodeus và Quỷ Chúa Belphegor của Diêm La Giới.”
“Ta còn nhớ năm đó hắn thật lỗ mãng. Rõ ràng là đến U Minh Thần Tộc cầu viện để chống lại Diêm La Giới, kết quả vừa bị kẻ gác cổng ngăn lại liền tung một cước đạp bay hắn, sau đó bỗng nhiên nhảy một cái, từ chân núi trực tiếp nhảy đến chính tháp của U Minh Thần Tộc, rồi dùng lĩnh vực của mình bao phủ U Minh Tháp quậy một trận. Mạc Phàm, có lẽ ngươi không biết, Tà Thần lúc đó cũng giống như ngươi khi lần đầu gặp ta vậy, mang theo ánh mắt cuồng vọng, tự tin và coi trời bằng vung.”
“Ở trong tháp Âm Giới, Hoàng Vương quản lý toàn bộ U Minh Thần Tộc là Đức Thánh Mẫu Quảng Cung Công Chúa gai mắt hắn đến cực điểm. Nàng vốn đang tiếp đón đoàn sứ giả từ Diêm La Giới, nào ngờ lại xảy ra chuyện mất mặt đến mức này. Thế là nàng nổi trận lôi đình, triệu tập Tứ Cung, Cửu Tư Quân, Thập Tam Động Ma Thiên Phán Quan, toàn bộ âm ti pháp điện đến vây quét tên càn rỡ, nhưng không một ai thắng nổi hắn. Mãi cho đến khi ba vị Thập Điện Diêm Vương đồng loạt xuất thủ trấn áp thì mới dẹp yên được. Mặc dù lúc đó ta không ra mặt, nhưng một mình hắn căn bản không thể chống lại cùng lúc ba vị Thập Điện Diêm Vương, nên rất nhanh đã bị bắt giam.”
Suy cho cùng, thứ khiến người ta dằn vặt nhất chính là hoài niệm. Nói đến đây, ngữ khí của Phong Thanh Dương càng lúc càng lộ ra tâm sự buồn man mác.
“Ta và Đạm Đài Vân Du là hai người duy nhất tin tưởng Tà Thần. Ta có thể khẳng định chắc chắn, cho dù hắn điên cuồng thế nào, tuyệt đối cũng phải có nguyên nhân, nói không chừng động cơ phía sau còn có thể khiến toàn bộ thế giới phải kinh ngạc xoay chuyển. Bất quá, U Minh Thần Tộc vậy mà lại để vị Cổ Thần Asmodeus đến từ Diêm La Giới trực tiếp ra tay giày vò tra tấn Tà Thần. Ngay cả ta, một trong những lãnh tụ của Thập Điện Diêm Vương, cũng không thể nào lén cướp ngục cứu hắn. Kết quả không còn cách nào khác, vì muốn cứu Tà Thần, ta buộc phải đến Vạn Tượng Giới, cầu kiến Đệ nhất Chúa tể Cổ Nguyệt Tru Đế.”
.......................
Đề xuất Tiên Hiệp: Đế Quốc Bóng Tối