Chương 1180: Tương quan nhân vật chính

...........

“Nhắc đến Cổ Nguyệt Tru Đế... haizz, một chữ ‘Hoàng’, hai chữ ‘Kinh Hoàng’. Năm đó ta đứng trước mặt hắn ngỏ lời nhờ vả, hắn vậy mà lại nhanh chóng gật đầu, lấy danh nghĩa vì Hắc Ám Ý Chí muốn giải phóng Tà Thần, một mình xuất hiện trước Âm Giới, mở ra Đại Ma Thần Vực, trấn áp toàn bộ U Minh Thần Tộc, dọa đến mức các Hắc Ám Chúa Tể khác toàn thân không dám động đậy. Hắn khiến tất cả chúng ta phải minh bạch thế nào là đệ nhất chúa tể, thế nào là đệ nhất Chí Tôn Đế Hoàng của thế giới này. Hóa ra thế giới bao la, trước đó tất cả mọi người chẳng qua chỉ là ếch ngồi đáy giếng.”

Cùng lúc đó, Phong Thanh Dương tản mạn hồi tưởng, cất lời: “Tà Thần được giải phóng, nhưng sự việc còn chưa xong. Đây là sai lầm của ta, ta đã không lường trước được việc Asmodeus tra tấn Tà Thần khi xưa đã khiến hắn hóa điên. Đừng nói thực lực tăng vọt trong nháy mắt, Lĩnh vực Huyết Lục đầy bạo tính khiến hắn không khác gì một Cuồng Ma Chiến Thần, mỗi bước chân giẫm lên mặt đất đều tạo ra những vết nứt sâu hoắm. Lúc đó hắn thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn ta một cái, vừa thoát ra đã lập tức làm phản.”

“Kết quả thì sao? Là ngươi bị hắn phản bội nên tức giận diệt sạch Tà Thần và bè lũ, hay là Tà Thần tấn công U Minh Thần Tộc đến phút cuối cùng thì tử chiến dưới tay ngươi?” Mạc Phàm hỏi.

Phong Thanh Dương lắc đầu, kể lại câu chuyện bi thương đến rơi lệ: “Tà Thần nổi điên, bị Asmodeus dùng Hắc Trưởng Thảo hủy đi thần trí, vậy mà lại buột miệng nói ra sự thật rằng ta đã cấu kết với Cổ Nguyệt Tru Đế để cứu hắn, chọc giận Bắc Âm Nguyên Thiên Đại Đế của U Minh Thần Tộc, biến ta thành kẻ phản đồ.”

“Ta không hề phản bội. Nếu phản bội, ta đã sớm bị Thiên Đạo cửu đỉnh oanh lôi đánh cho hồn bay phách tán, đã sớm bị gạt bỏ khỏi thế giới này. Ta và Cổ Nguyệt Tru Đế chỉ là hợp tác song phương, ta muốn hắn cứu người để Tà Thần có cơ hội nói rõ nguyên nhân, làm đúng trình tự của một phiên thẩm phán trọng án. Còn Cổ Nguyệt Tru Đế thì tích thêm được một công đức cho Hắc Ám Ý Chí.”

“Bắc Âm Nguyên Thiên Đại Đế hẳn cũng biết điều này, thừa sức biết ta không phản bội, nhưng hắn không quan tâm. Bởi vì chính hắn hiểu rõ, nếu giết được Tà Thần thì hắn mới là kẻ hưởng lợi nhiều nhất, và lợi ích đó chính là Thần Hồn. Asmodeus đã trao cho hắn con đường đại đạo để thúc đẩy Thần Hồn, nếu hắn có thể giải quyết Tà Thần, hơn nữa lại có thể mượn tay người khác để giết chứ không phải tự mình ra tay... như vậy hắn vừa không bị ảnh hưởng đạo tâm, lại càng có cơ hội lớn trở thành cường giả vô song trong hàng ngũ Kinh Thế, thức tỉnh Thần Hồn, tiến một bước dài tiệm cận đến cảnh giới Bất Hủ Đế Hoàng.”

Mạc Phàm đã nghe loáng thoáng về Thần Ý Chí, cũng biết rằng khi đã lên đến cấp Thiên Đạo Đế Hoàng thì mọi chuyện trong thế giới đều phải tính toán cẩn thận từng li từng tí, nhưng không ngờ sự sắp đặt giữa các bậc Đế Hoàng với nhau lại còn thận trọng và nhức đầu hơn cả tưởng tượng.

“Cuối cùng, U Minh Thần Tộc bắt giam Đạm Đài Vân Du, buộc ta phải giết Tà Thần để chuộc lỗi, bọn chúng đã đem phần nhân quả của Hắc Ám Ý Chí đặt lên tay ta. Huống chi... lúc đó ta cũng thực sự rất hận hắn. Ta không biết ai đã khiến hắn ra nông nỗi này, nhưng ta thực sự muốn hắn phải trả lại toàn bộ danh dự cho ta. Kết cục, chúng ta đã đánh mười ngày mười đêm, đánh từ Vong Xuyên đến Ngạn Quỷ Hoàng Tuyền, từ tinh hải xuống tận đáy biển. Mười ngày đó, toàn bộ các bộ lạc hắc ám yêu tộc đều không dám ra ngoài kiếm ăn. Cuối cùng, tại ải La Vọng, Tà Thần hắn bừng tỉnh đại ngộ, tác dụng của thuốc đã tan biến, hắn trở về với con người chân thực nhất của mình.”

“Nhưng lúc đó đã quá muộn. Hắn đã khóc, đã hối hận, nhưng hắn không cầu xin ta tha thứ, chỉ chấp nhận để màn kịch này kết thúc, đón nhận một đòn cuối cùng để Ỷ Thiên Kiếm xuyên tim. Ta không kịp dừng kiếm lại... Sau đó, hắn trăn trối bảo ta chặt thủ cấp của hắn đem về để chuộc lại Đạm Đài Vân Du từ tay Bắc Âm Nguyên Thiên Đại Đế.”

Hôm đó, toàn bộ Âm Giới trời đổ mưa máu, sấm sét gầm vang dữ dội.

Tại ải La Vọng, sương mù mãi không tan. Diêm La Kiếm Đế tay cầm đầu lâu Tà Thần bước lên tháp đài của U Minh chính điện. Mà U Minh chính điện cũng đón tiếp hắn rất nồng hậu, bằng cách treo cổ Đạm Đài Vân Du vì tội dám đắc tội với Đức Thánh Mẫu Quảng Cung Công Chúa.

Kỳ thật, không cần ai nói, ai cũng biết Diêm La Kiếm Đế sau khi cứu được Đạm Đài Vân Du, hắn nhất định cũng sẽ phản. Người như Diêm La Kiếm Đế, tuyệt đối sẽ không để mình phải chịu ủy khuất và sỉ nhục như vậy.

Trước sau gì cũng phản, vậy thì phản trước hay phản sau cũng không thành vấn đề.

Ngày hôm đó, Diêm La Kiếm Đế mang theo Kiếm Phủ của mình viết nên một trong những giai thoại đẫm máu nhất của U Minh Thần Tộc. Bọn họ thề chết đến người cuối cùng, đánh từ đông cung đến bắc đàn, một đường quét sạch 18 tầng âm la địa phủ, gặp thần trảm thần, gặp ma trảm ma. Trong Thập Điện Diêm Vương, một nửa đã bị hắn chém chết.

Phong Thanh Dương không chết dưới tay Thập Điện Diêm Vương, mà chết vì tự sát. Hắn đánh tới Nhạn Môn Quan, đứng trên đài Luân Hồi Cốc, tự tay đâm xuyên trái tim mình và Đạm Đài Vân Du.

Hắn thà tự sát chứ quyết không cho phép bất kỳ một kẻ dơ bẩn nào dám chạm vào hai người họ thêm một lần nữa.

Phong Thanh Dương cầm lấy một nhánh Đoạn Trường Thảo và Mẫu Đan Thức do Cổ Nguyệt Tru Đế ban cho để cả hai sớm được trọng sinh một kiếp khác ở Siêu Duy Vị Diện.

Hóa ra, Cổ Nguyệt Tru Đế đã tính toán vô cùng sâu xa. Y không lâu trước đó đã lập mưu hãm hại Thần Mẫu Gaia, sau khi Thần Mẫu Gaia bị đánh bại, y đã sớm tính đến chuyện Siêu Duy Vị Diện sẽ được tái lập bằng cách kiến tạo dựa trên ký ức của ngoại nhân.

Cho nên, tận dụng thời điểm này, khi thiên đạo chỉ vừa mới đặt những viên gạch nền móng đầu tiên là tốt nhất. Phong Thanh Dương dùng Mẫu Đan Thức lấy từ trên người Gaia, cộng thêm Thần Hồn, khả năng trọng sinh thành công sẽ càng thêm chắc chắn, thậm chí là chắc chắn lấy lại được ký ức trước khi Thần Mẫu Gaia kịp thời giám sát. Nếu không, nàng ta sẽ đọc được ký ức của Phong Thanh Dương có liên quan đến Cổ Nguyệt Đế.

Thần Mẫu Gaia có lẽ nằm mơ cũng thấy ác mộng. Cổ Nguyệt Tru Đế vừa mới đánh giết xong nàng, đáng lẽ hắn sẽ không thể làm gì được nữa, bởi vì Thiên Đạo Vị Diện bị trọng thương, chắc chắn trong một thời gian nhất định sẽ bế quan để xây dựng lại cơ chế mới, giống như cách mà thế giới ma pháp đang làm.

Nhưng một sinh mệnh mới đầu thai xuyên qua thì lại khác. Chẳng có thiên đạo nào lại đi hoài nghi một đứa trẻ sơ sinh vừa đầu thai kiếp nhân sinh cả. Hơn nữa, Thần Mẫu Gaia xác thực không ngờ tới, Mẫu Đan Thức của mình có thể giúp một sinh vật đột phá cấp Sử Thi, vậy mà lại được Phong Thanh Dương dùng cho việc đồng hóa cải tạo bộ gen, lấy huyết thống nhân loại của Siêu Duy Vị Diện để xuyên qua.

Triệu năm trước, Siêu Duy Vị Diện đã bị Cổ Nguyệt Tru Đế bố cục. Mà vạn năm sau đó nữa, sau khi Thiên Đạo Thần Mẫu dung hợp hoàn chỉnh, Cổ Nguyệt Tru Đế ở đầu dây bên kia mới ném món quà Ỷ Thiên Kiếm sang cho Phong Thanh Dương.

Sở dĩ có khoảng cách thời gian lâu như vậy cũng là để tránh cho thiên đạo nghi ngờ. Một gã đồ tể của Hắc Ám Vị Diện mang Ỷ Thiên Kiếm sang Siêu Duy Vị Diện, Ỷ Thiên Kiếm vừa xuất hiện, Phong Thanh Dương lập tức đoạt mệnh giành lấy kiếm, bất kể thân phận của kẻ mang nó là ai.

Câu chuyện cụ thể chính là như vậy, những gì Phong Thanh Dương có thể nói cho Mạc Phàm biết, đại khái cũng chỉ có chừng đó.

Phong Thanh Dương vì muốn được ở bên Đạm Đài Vân Du một lần nữa, hắn đã đồng ý làm người đưa thư cho Cổ Nguyệt Tru Đế. Trăm vạn năm sau, nếu Cổ Nguyệt Đế có một ngày đưa người sang Siêu Duy Vị Diện, Phong Thanh Dương chính là quân bài được tìm đến, đem tín hiệu của Cổ Nguyệt Đế lưu trên người những kẻ đó mà nhanh chóng giúp họ tìm về ký ức nguyên bản của mình.

Hắn đồng thời nói thêm rằng, không chỉ có một mình hắn xuyên qua. Mặc dù Phong Thanh Dương không muốn công khai đích danh người nào, bản thân hắn cũng không quá rõ, nhưng có lẽ trong nội bộ Nhật Minh Giáo, nội bộ Điền gia, nội bộ Trung Châu, thậm chí là Hàn Hải Điện, hay triều đình Thanh Vũ, rất có thể sẽ không thiếu tín đồ của Cổ Nguyệt Tru Đế.

Đương nhiên, không phải ai hắn cũng biết, không phải ai hắn cũng tìm tới, mà là để vận mệnh quyết định tất cả. Trong lịch sử, không ít lá bài mà Cổ Nguyệt Đế gửi sang đã chết trước khi kịp biết mình là ai. Ngược lại, nếu hắn làm quá nhiều việc bao đồng, Thiên Đạo Thần Mẫu sẽ đặc biệt sinh nghi và chú ý đến Phong Thanh Dương, như vậy cũng không phải là chuyện tốt.

Cho nên, hắn chỉ cần phục hồi ký ức cho một số rất ít phần tử mà hắn cảm thấy Cổ Nguyệt Tru Đế sẽ thực sự cần đến, vậy là được.

Phong Thanh Dương chưa chắc đã chọn Cổ Nguyệt Tru Đế, Cổ Nguyệt Tru Đế biết điều đó, nhưng Phong Thanh Dương chắc chắn muốn U Minh Thần Tộc bị diệt trừ, đây chính là mấu chốt của vấn đề kéo dài cả triệu năm qua. Tả Hữu Sứ Huỳnh Nguyên luôn miệng nói Phong Thanh Dương là đồ đệ của Cổ Nguyệt Tru Đế cũng chính vì nguyên nhân này. Thực tế, hắn không phải là đồ đệ thật sự, nhưng vì Phong Thanh Dương đã giải thích theo hướng đó khi Huỳnh Nguyên giáng lâm xuống Siêu Duy Vị Diện, cốt là để đối phương khỏi hỏi nhiều, đỡ tốn nước bọt.

“Thời điểm ta giết cổ đại Tà Thần, hắn đã nói với ta, sẽ có một ngày truyền thừa Tà Thần trở lại. Người có thể chết, nhưng tín ngưỡng và ý chí truyền thừa nhất định không thể cứ thế mà chết đi.” Phong Thanh Dương kết thúc câu chuyện truyền kỳ của mình tại đây.

Mà Mạc Phàm nghe xong, trong lòng vừa mở mang tầm mắt lại vừa thổn thức hổ thẹn, hắn hết lần này đến lần khác không biết nên nói gì vào giây phút này.

Phong Thanh Dương so với những gì hắn thấy, còn cao thượng hơn, còn huy hoàng chói lọi hơn.

Mỗi một người trên thế giới này, ai cũng có thể là nhân vật chính trong niên đại của họ.

Chỉ là...

Phong Thanh Dương rốt cuộc vẫn chọn Cổ Nguyệt Tru Đế...

Sự khác biệt về lý niệm này, đã khiến cho nhân vật chính của thời đại cũ và nhân vật chính của thời đại mới không thể song hành.

Mạc Phàm thật ra cũng không biết nếu mình rơi vào tình huống tương tự như Phong Thanh Dương hay Lucifer, bản thân có thể làm tốt hơn họ hay không.

Hắn thậm chí cũng không biết, nếu đứng ở góc độ của Cổ Nguyệt Đế, liệu y có được tính là nhân vật chính với vầng hào quang đệ nhất hay không.

Cách tốt nhất để biết ai mới là nhân vật chính sau cùng, chính là khi lật đến trang cuối cùng của cuốn sách, người đó là kẻ duy nhất mỉm cười...

.................

Đề xuất Tiên Hiệp: Tu Luyện Giản Lược Hóa Công Pháp Bắt Đầu
BÌNH LUẬN