Chương 127: Ta có chín cái đầu!!!
…
Mạc Phàm không ở lại phòng nghiên cứu khuẩn trùng quá lâu. Hắn vốn cảm thấy mình không có nhiều kiến thức về lĩnh vực này, vả lại kế hoạch chi tiết cũng đã bàn bạc xong xuôi, ở lại cũng chỉ thừa tay thừa chân. Ngồi nghe ngóng thêm một lúc, hắn liền âm thầm lẻn ra sân ngoài đi dạo.
Tất nhiên, đây không phải Mạc Phàm tự coi mình là kẻ vô năng thiểu não. Ngược lại, quan điểm của hắn, một nam nhân đứng giữa đất trời, chính là phải biết lượng sức mình, biết chọn đúng thời cơ để tỏa sáng. Lấy một tay dời non lấp bể, đem vai gầy gánh vác sóng to, nhưng quan trọng nhất là phải biết ngọn núi nào có thể mang, con sóng nào không thể cản.
Lảng vảng một hồi, hắn đã đi lạc đến bãi đỗ xe của học viện. Minh Châu học phủ tại Đĩnh Thành quả nhiên khác biệt một trời một vực về mức độ chịu chi của các gia tộc gửi gắm con cái tới đào tạo. Bãi xe không quá lớn, được quy hoạch và phân chia rõ ràng thành hai khu riêng biệt cho giảng viên và học viên. Nhưng ai cũng có thể thấy rõ sự chênh lệch đẳng cấp giữa một bên cũ kỹ, thô sơ khá khiêm tốn và một bên óng ánh, thời thượng.
Sinh viên thời nay… tất cả đều là cậu ấm cô chiêu hay sao? Sao lại lắm siêu xe sành điệu thế này, đèn cứ chớp chớp tự động, kẻ ngốc cũng mờ mờ đoán được là đồ đắt tiền.
Chuyện ở Ma Đô, chẳng phải rất nhiều gia tộc đã tuyên bố phá sản sao? Con cái là pháp sư thì càng nên tích góp tài nguyên chứ, từ khi nào lại ăn chơi xa xỉ như vậy!?
Đừng nói là trước kia, ngay cả đến tận bây giờ, Mạc Phàm cũng chưa từng có đủ tiền túi để mua cho mình một chiếc ô tô tử tế.
“Nhanh lên, làm kiểm toán, làm kiểm toán đi! Thống kê lại toàn bộ tồn kho trong nước, tách công ty ra thành các chi nhánh độc lập…” Một giọng nói oang oang quen thuộc vọng tới từ phía hành lang.
“Lão Triệu? Ngươi cũng ra đây hóng mát à?” Mạc Phàm phì cười hỏi.
Hóa ra là Triệu Mãn Duyên đang chỉ đạo bộ phận tài chính của nhà máy qua điện thoại. Mấy ngày nay, hắn hiển nhiên là người bận rộn nhất trong cả đám. Hồng sâm Triệu Thị dính phải vụ trọng án lần này, dù không bị cáo buộc về mặt pháp lý, hắn vẫn không dễ dàng gì vực lại được khoản doanh thu khủng bố ở thị trường trong nước. Đừng quên, hồng sâm Triệu Thị chính là báu vật mang lại nguồn thu lớn nhất cho gia tộc trong nhiều năm qua.
Triệu Mãn Duyên cúp máy, nhìn Mạc Phàm rồi chua chát thở dài: “Mạc Phàm à, ngươi nói xem, có khi ta lại trở thành tội nhân thiên cổ của Triệu Thị mất. Mất tiền rồi, mất cả đống tiền rồi…”
“Việc này cũng đâu phải lỗi của các ngươi, tội lỗi phải đổ lên đầu đám yêu tộc Vĩ Linh Hoàng. Giả sử ngươi không công bố thông tin, nhân loại có thể đã rơi vào cảnh diệt vong đấy. Ngươi không nghĩ mình càng giống anh hùng hơn sao?” Mạc Phàm tựa lưng vào tường, nhìn thẳng vào mắt hắn và nêu quan điểm.
“Không, không phải, không phải thế. Mạc Phàm, ngươi đừng có châm chọc ta. Vụ anh hùng khám phá ra tài liệu này, ngươi là người điều tra tất cả, khám phá tất cả. Chẳng lẽ ta trông giống loại người đi tranh công của huynh đệ mình lắm sao?” Giọng Triệu Mãn Duyên thoáng chốc trở nên hốt hoảng.
“Ta cho ngươi cái thanh danh này, ngươi không lấy à?” Mạc Phàm lạnh giọng nói.
“Trước kia ta từng nói, nếu giành lại được Triệu Thị, nhất định sẽ cùng ngươi…” Triệu Mãn Duyên lại bắt đầu diễn vai nai tơ.
“Lấy hay không?” Mạc Phàm lần nữa lạnh lùng ngắt lời.
“Ngu gì không lấy, ngươi đã nói thế thì ta lấy!” Ánh mắt Triệu Mãn Duyên lập tức chuyển sang hưng phấn, thiếu điều muốn ôm chầm lấy Mạc Phàm vì mãn nguyện.
Phải nói rằng, trong vụ điều tra dịch bệnh lần này, cả thế giới đều đã biết tin. Nhưng vì thời gian gấp rút, nhóm của họ đã quyết định để cho Thiên Sứ Trưởng Farl công bố chỉ thị trước. Lấy uy danh của Thánh Thành để trấn áp, tất cả các quốc gia cấp cao sẽ lập tức nghe theo. Sau khi mọi chuyện lắng xuống, Farl đã cam đoan sẽ chỉ đích danh người có công lớn nhất. Đây chính là một bước ngoặt 180 độ cho Triệu Thị!
“Thành giao, 51% cổ phần của Ninh Bàn Tháp!” Mạc Phàm ghim chặt ánh mắt vào người Triệu Mãn Duyên.
Nghe thấy điều kiện này, sắc mặt Triệu Mãn Duyên lập tức tái nhợt, cơ miệng hắn run run: “Á, sao ngươi lại tính toán với huynh đệ như vậy? 51% cổ phần của Ninh Bàn Tháp là con số có giá trị tương lai không thể nào đem ra mua bán thương lượng được đâu!”
“Tương lai nếu ta không muốn cứu, các ngươi có ai tháo dỡ được khối tài sản bị đóng băng đó không?” Mạc Phàm nhướng mày đáp lại.
“30%... 30% thôi. Mạc Phàm à, ta giao cho ngươi 30% cổ phần thì tổng của hai người các ngươi đã hơn 60% rồi, có thể nhậm chức chủ tịch hội đồng quản trị luôn đấy. Các ngươi phải chừa cho ta 21% để kiếm sống chứ!” Triệu Mãn Duyên nắm lấy tay Mạc Phàm, trưng ra bộ mặt vô cùng đáng thương.
Hất tay hắn ra, Mạc Phàm không hề tỏ ra vội vã, thậm chí vẫn giữ nguyên quan điểm của mình: “51%. Ta cho ngươi cơ hội lần thứ ba, nhớ cho kỹ, ta chưa bao giờ để ngươi rơi vào tình huống bất lợi!”
Chưa từng bất lợi!?
Triệu Mãn Duyên giật nảy mình, trong lòng thầm nghĩ gã Mạc Phàm này đã đạt tới cảnh giới chém gió vượt xa cả chính hắn rồi. Cái gì mà chưa từng bất lợi!? Rõ rành rành… là ngươi không biết bao nhiêu lần đẩy lão tử suýt đi bán muối rồi đấy…
Nhưng điều duy nhất đúng, chính là nhờ bị áp chế, bị dồn vào nghịch cảnh nhiều lần mà hắn dần trưởng thành hơn, phát triển đến mức độ không tưởng. Nghĩ lại, từ khi kết giao với Mạc Phàm, hắn đã tiến vào cấp Cấm Chú trước 30 tuổi. Đừng nói là bản thân hắn, cho dù là cả thế giới này, không tính những kẻ sinh ra đã được ban đặc ân làm thiên sứ, Triệu Mãn Duyên tuyệt đối có thể được coi là thiên tài tuyệt thế, trăm năm có một.
Thở dài một hơi, Triệu Mãn Duyên có phần không vui nói: “Được rồi, ai bảo ta là huynh đệ của ngươi chứ. 51% thì 51%, Triệu Thị chúng ta trả lại toàn bộ Ninh Bàn Tháp!”
“Tốt, ta đã nói sẽ không để ngươi chịu thiệt. Thứ này, của ngươi…” Mạc Phàm lúc này mới lộ ra vẻ mặt hòa nhã. Hắn lấy ra một chiếc vòng tay không gian loại tốt nhất trên thị trường.
“Đây là cái gì, không phải chỉ là một ma cụ không gian chứa đồ thôi sao?” Triệu Mãn Duyên vô cùng thắc mắc.
“Thử đưa ý niệm vào trong kiểm tra đi…” Mạc Phàm cười cười nói.
Triệu Mãn Duyên không chút chần chừ, lập tức đưa tinh thần lực của mình thâm nhập vào không gian bên trong.
Thứ đầu tiên hiện ra là một khối trụ giống như thân cây màu bạc đang nằm ngang, các góc cạnh đã được gọt giũa, trông vô cùng cứng cáp. Triệu Mãn Duyên vốn là một thương nhân tu luyện đến cảnh giới Cấm Chú, hắn chỉ cần hít một hơi, con ngươi đã lập tức chuyển sang màu vàng kim, là màu vàng của sự sung sướng tột cùng.
“Tủy... tủy cốt của sinh vật cấp Đế Vương? Mạc Phàm, ngươi cho ta thật sao?” Triệu Mãn Duyên hào hứng hỏi lại cả ngàn vạn lần.
“Là của Băng Ngưu Thú Vương, ta tiện tay vớ được trong một chuyến đi Côn Lôn, phòng thủ của nó cực kỳ mạnh. Vốn dĩ ban đầu ta định tặng cho Mục Ninh Tuyết để xây nhà, làm giường, nhưng nàng ấy lại đánh ta một trận rồi nhất quyết trả lại!” Mạc Phàm lắc đầu tỏ vẻ bất đắc dĩ.
“Khặc khặc… đại gia ơi là đại gia, ngươi định lấy tủy cốt Băng Ngưu Đế Vương ra làm giường à? Ta thấy cái tướng nghèo hèn của ngươi đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ rồi!” Triệu Mãn Duyên không nhịn được buột miệng. Nếu không phải vì nhận được món đồ giá trị quá lớn, có lẽ hắn đã lao tới đấm vào mặt tên điên này rồi.
“Được rồi, còn cả tinh phách của nó nữa, ta cũng cho ngươi luôn…” Mạc Phàm đột nhiên không giữ lại chút giá trị nào trên người Băng Ngưu Đế Vương, toàn bộ đều muốn tặng đi.
“Tinh phách!? Á á… lão tử muốn nhận cha. Mạc Phàm, hay từ nay ngươi làm cha ta luôn đi, ta thêm một cái họ Mạc thấy thế nào?” Triệu Mãn Duyên thực sự động lòng quá đỗi, hắn bất giác ôm chầm lấy Mạc Phàm vỗ vỗ vai.
“Được thôi, 30% gia sản Triệu Thị? Còn việc đổi tên thành Mạc thế gia hay không thì tùy ngươi quyết định…” Mạc Phàm nở nụ cười, một nụ cười khểnh môi đặc trưng của loài hồ ly.
Ai mà ngờ được, chỉ trong thời gian ngắn như vậy, gã tham lam này lại ngày càng trở nên cáo già. Giết một con Đế Vương ở Côn Lôn thôi mà còn cò kè mặc cả trên người chủ tịch một thương hội lớn để kiếm đầy bồn đầy bát.
Nhưng cũng phải nói, Triệu Mãn Duyên từng kể với Mạc Phàm rằng hắn thực sự cần một khối vật liệu cấp Đế Vương, càng thiên về phòng thủ càng tốt. Mà loại Băng Ngưu Đế Vương này, Triệu Mãn Duyên làm sao không biết sức phòng thủ của nó khủng bố đến mức nào…
Một tinh phách Đế Vương chính thống, đổi lấy 30% của Triệu Thị, nếu là bình thường, có điên hắn mới làm. Đó là một sự thiệt hại, một món hời lỗ vốn đến mức nào.
Nhưng nếu là cấp bậc phòng thủ như Băng Ngưu Thú Vương, kết hợp thêm khối tủy cốt kia, hắn đành… cắn răng gật đầu!!!
“Thành giao!” Triệu Mãn Duyên dù sao vẫn vui vẻ chấp nhận.
Mạc Phàm gật đầu cười, cách suy nghĩ của hắn trong nhiều trường hợp không giống người bình thường. Thường ngày nghe Triệu Mãn Duyên kể chuyện, hắn cũng biết được đôi chút, càng biết Triệu Thị có mưu kế thâu tóm gia sản của cả hoàng gia công tước bên châu Âu, cực kỳ giàu có, gia tài cực lớn. Do đó, dùng tư duy thông thường sẽ không thể nào đoán được hắn đang làm gì. Mạc Phàm thực sự đang muốn lập nghiệp cưới vợ rồi.
Cứ cho là bây giờ gặp lại Mục Ninh Tuyết hay Diệp Tâm Hạ, hắn chỉ cần mở lòng bàn tay ra đã là chủ nhân tương lai của tòa tháp, nắm giữ 51% cổ phần, lại còn có 30% của Triệu Thị… không phải nói, trên lý thuyết cả hai nàng đều có thể cùng ngã vào lòng hắn sao!
Triệu Mãn Duyên nói hắn gạ gẫm Eileen để đổi lấy cổ phần buôn bán trứng rồng, rồi khoe mẽ trước mặt Mạc Phàm ngây thơ. Nhưng trên thực tế, Mạc Phàm đã dòm ngó gia sản Triệu Thị từ lâu. Có cổ phần của Triệu Thị, về lý thuyết hắn sẽ có ảnh hưởng đến cả bên Anh Quốc. Huống chi, Diệp Tâm Hạ cũng nói nàng sở hữu một lượng cổ phần khủng bố. Đây là đại cát đại lợi.
Không ăn thì thôi, đã ăn là phải vét cho sạch!!!
Bát hồn thiên địa hội tụ, Tà Thần vốn có chín cái đầu, trí tuệ của ta đây phải hơn người thường gấp tám lần chứ!!!
“Chớp chớp chớp ~~~~”
Đột nhiên, toàn bộ mấy trăm chiếc siêu xe trong bãi đỗ cùng lúc sáng đèn lên. Triệu Mãn Duyên vừa búng tay xong, đang định ra ngoài lấy chút đồ.
“Cái gì thế? Toàn bộ xe ở đây đều là của ngươi à?” Mạc Phàm hai mắt lóe sáng, sửng sốt hỏi.
“Ừ, vốn dĩ Ma Đô bị nhấn chìm, rất nhiều xe của ta ở các thành phố ngoại vi mất chỗ đậu. Mà ta lại vướng luật mua thêm bất động sản dưới danh nghĩa Triệu Thị tại Đĩnh Thành, nên đành phải mua đứt Minh Châu học phủ luôn. Tất nhiên, chủ yếu là dưới tên ta, chứ không phải Triệu Thị!” Triệu Mãn Duyên gãi đầu cười nói.
“Ý của ngươi là Minh Châu học phủ này, ngươi là…?” Mạc Phàm run run khóe miệng.
“Ta là chủ tịch hội đồng quản trị! Ngươi nghĩ xem, vì sao Trần Khương lão sư lại về nước?” Triệu Mãn Duyên nói.
Trong phút chốc, thế giới quan trong đầu Mạc Phàm hoàn toàn sụp đổ. Cái gì thế này? Triệu Thị đã bị chia năm xẻ bảy từ lâu rồi à…
Cái gì mà siêu xe? Cái gì mà sinh viên ngày càng giàu… Cái tên Triệu Mãn Duyên này, vẫn cứ là một tên phá gia chi tử nứt vách đổ tường như vậy!!
Khốn nạn, hóa ra hắn đã sớm chia nhỏ Triệu Thị thành nhiều mảnh, cắt xén tài sản về dưới tên riêng của mình. Nếu suy nghĩ cẩn thận lại, rất có khả năng bên Hoàng gia nước Anh, Triệu Mãn Duyên cũng không dùng danh nghĩa Triệu Thị để mua.
Vậy cuối cùng, người chịu thiệt lại có khả năng là mình…
“Khụ khụ… ta thấy mình nên lấy 90% của Triệu Thị mới phải…” Mạc Phàm mếu máo nói.
“Không được, chúng ta đã chốt kèo rồi nha, ta cũng đang rất cao hứng!!!” Triệu Mãn Duyên cười to nói.
Cứ việc trong lòng hắn cũng rất bất ngờ về biểu hiện của Mạc Phàm, nhưng về phương diện suy luận, trí tuệ, ta có thể thua ngươi. Nhưng nói về kinh doanh, lão tử đây từ lúc còn trong bụng mẹ đã nghĩ ra cách giết huynh trưởng cướp tài sản rồi đấy!!!
Đề xuất Tiên Hiệp: Thái Hư Chí Tôn (Vô Sắc Linh Căn)