Chương 128: Lập Kế Hoạch

Vào lúc thiếu tiền, cũng chẳng có pháp sư nào vui vẻ nổi. Với vị thế của Mạc Phàm hiện giờ, hắn chỉ cần thuận tay tuồn ra ngoài thông tin mình điều tra được, chắc chắn sẽ nhận được một khoản tiền thưởng kếch xù, khả năng mình được đặc cách lên làm Liệp Vương cũng không hề nhỏ. Nhưng để làm gì chứ?

Mạc Phàm bật cười. Hắn cảm thấy so với bộ dạng thảm hại và yếu đuối không chịu nổi vào ngày bị Thánh Thành thẩm phán, thà rằng tự mình kinh doanh, sở hữu sản nghiệp riêng còn có tiền đồ hơn. Hôm nay bị lừa, cứ coi như là bài học nhập môn đầu tiên vậy.

Triệu Mãn Duyên đã rời đi, hắn có chút việc cá nhân bắt buộc phải làm trước, cũng đã mang đi hết tinh phách và tủy cốt của sinh vật cấp Đế Vương. Tất nhiên, hắn đảm bảo sẽ không tốn nhiều thời gian và hứa hẹn sẽ sớm quay lại.

Chỉ còn lại Mạc Phàm ngồi bệt một mình thật lâu ở khu vườn sau của học phủ. Theo sự biến đổi của bản thân, khả năng cảm nhận không gian của hắn ngày càng trở nên sắc bén, tính cách cũng tỉ mỉ hơn trước. Dù chỉ ngồi yên trên bậc thềm tam cấp, nhưng một chiếc lá khẽ động cách đó trăm thước cũng không thoát khỏi tầm mắt hắn.

Nghĩ lại cũng thật buồn cười. Vỏn vẹn vài năm ngắn ngủi, cái mong muốn tiến vào Cấm Chú vốn không hề dễ dàng, cái mục tiêu giải cứu Ma Đô, bây giờ nhìn lại, xem ra đều không như mình tưởng tượng. Quả thật, thế giới này vận hành theo một cách khiến người ta vô cùng bất mãn.

Trong đầu hắn thực sự có chút hỗn loạn, hỗn loạn đến mức không biết phải làm sao cho hợp lý.

Theo tin tức cập nhật liên hồi, tử sắc cảnh giới đã lan rộng, bao trùm vô số thành phố lớn nhỏ trên khắp thế giới. Phải, là cả thế giới, không phải riêng Trung Quốc, cũng không phải chỉ một vùng lãnh thổ nào đó. Đây chắc chắn không còn là chuyện một hai quốc gia lâm nguy cần tương trợ, cũng chẳng phải dạng vấn đề mà châu Âu hay châu Mỹ cố gắng là giải quyết được.

Chắc chắn phải chờ đợi một phương thuốc. Không chỉ hắn, mà tất cả mọi người, ai nấy đều thấp thỏm cầu mong ngày đó đến càng nhanh càng tốt.

Nhưng, giả sử chẳng may, chỉ một chút chẳng may thôi, nếu ngay cả vị giáo sư của Tự Do Thần Điện cũng gặp khó khăn trong việc nghiên cứu thì sao?

Bất lực? Diệt vong? Có thể chấp nhận được sao?

Trải qua nhiều chuyện không theo ý muốn, con người thường có xu hướng buông bỏ tất cả, hoặc ngược lại, họ sẽ dần trở nên khôn ngoan hơn, muốn tự mình nắm lấy một con đường lùi. May mắn thay, hắn thuộc loại thứ hai. Trong đầu hắn đã sớm định hình một phương án, đó là truy tìm tung tích của Băng Bích Hạt Chu. Hắn tin rằng nàng ta có khả năng rất lớn sẽ đóng vai trò then chốt trong việc phân giải khuẩn trùng, tạo ra bước ngoặt thay đổi đại cục.

Chỉ có điều, Băng Bích Hạt Chu luôn đi theo Vĩ Linh Hoàng, mà Vĩ Linh Hoàng là ai? Kẻ sở hữu mị lực kinh người và vô cùng giảo hoạt này, động đến ả chẳng khác nào động đến toàn bộ Côn Lôn Yêu Quốc. Dù chưa từng gặp mặt, nhưng đây là lần đầu tiên Mạc Phàm cảm thấy thiếu tự tin khi phải đối đầu với yêu tộc.

Đây không phải là sợ sệt hay muốn cầu toàn, mà càng nhiều hơn là đại biểu cho giết chóc và chiến tranh với yêu ma sắp nổ ra.

Rõ ràng một điều, muốn tìm ra nàng, cách dễ nhất chính là tấn công Côn Lôn Yêu Quốc để gây náo động. Ngoài cách đó ra, thật sự vô cùng khó khăn. Mạc Phàm không có khả năng mở rộng Không Gian Chi Nhãn ra khắp toàn bộ vị diện, càng không thể đi gặp tất cả mọi người trên thế giới để moi thông tin. Vì vậy, cách đơn giản nhất, đỡ phức tạp nhất, chính là trực tiếp tấn công Côn Lôn Yêu Quốc, buộc các nàng phải ra mặt.

Coi như thực lực bản thân vừa có một bước tiến dài, nắm trong tay một nửa số hệ đạt tới Cấm Chú, lại thêm hậu phương có được sự hậu thuẫn của lực lượng Thánh Thành bên châu Âu, mà đại biểu là Hình Thiên Sứ Farl, Mạc Phàm vẫn không khỏi hoài nghi, bất giác có mấy phần nhạy cảm khi đối diện với vùng đất lạnh lẽo đó.

Nếu như đại quân nhân loại tấn công Côn Lôn Yêu Quốc, quét sạch được thì không nói làm gì, bằng không, Côn Lôn Yêu Quốc tất nhiên sẽ trong cơn thịnh nộ mà toàn lực trả thù nhân loại.

Nhưng ngược lại, nếu không phát động công kích, thì biết tìm Vĩ Linh Hoàng ở đâu đây?

Chọc vào tổ kiến lửa vạn năm, cuối cùng chắc chắn sẽ vỡ đầu chảy máu. Đây vừa là kế hoạch trả thù của Mạc Phàm, vừa là mong muốn tìm ra một phương án hoàn mỹ để chiếm chút lợi thế, giành lấy cơ hội tìm ra phương thuốc đặc trị.

Vì vậy, việc có thể làm lúc này chính là nhẫn nại, nhẫn nại tìm một phương án tối ưu hơn, hoàn thiện hơn, không cần thiết phải lấy trứng chọi đá với bầy yêu tộc.

Yêu tộc và nhân loại tranh đấu, Hải Dương Thần Tộc bên kia sẽ mừng rỡ vô cùng. Sớm hay muộn chúng cũng có thể thuận thế thu hoạch được nhiều lợi ích hơn, đồng thời có đủ thời gian để phản kích, đánh úp trên diện rộng. Xa hơn nữa, Farl từng kể rằng Côn Lôn Yêu Quốc không phải là mối nguy duy nhất đang nhen nhóm, mà cả vùng hoang mạc Sahara gần đây cũng đã rục rịch, đẩy vị diện vào tình thế sắp sửa bùng nổ.

Thánh Thành nên án binh bất động, vẫn còn nhiều chốt chặn cần trấn giữ, quân đội các quốc gia cũng phải duy trì an toàn cho thềm lục địa trước. Tốt nhất, lần này vẫn nên do chính tay mình cứu vãn. Đừng nói đến chính nghĩa gì cả, chỉ riêng việc Ngải Giang Đồ bị thao túng, Ninh Bàn Tháp cần được giải cứu, hắn nhất định sẽ không bỏ qua.

Một mình Mạc Phàm không đủ thực lực để đối đầu với Vĩ Linh Hoàng và Băng Bích Hạt Chu. Nhưng miễn cưỡng dùng chút thủ đoạn để khiến các nàng sứt đầu mẻ trán thì vẫn có thể làm được, không đến mức vô vọng.

Dù sao, theo tư duy thông thường, hai ả nhất định rất tự tin vào lực lượng của mình, sự tự tin thái quá sẽ sinh ra chủ quan. Đồng thời, biết khuẩn trùng là do chính mình tạo ra, chắc chắn ban đầu các ả sẽ chỉ ngồi đó uống trà xem kịch. Vì thế, cho dù có trực tiếp giao thủ, Mạc Phàm cũng không tin mình sẽ bị dính sát chiêu ngay lập tức.

Tất nhiên, trong kế hoạch của hắn, hai gã Mục Bạch và Triệu Mãn Duyên đừng hòng chạy thoát. Chỉ đáng tiếc là kể từ ngày về nước, Trương Tiểu Hầu không hiểu vì sao đã lập tức mất tích, Mạc Phàm không cách nào liên lạc được, nhưng hắn hy vọng mọi việc rồi sẽ tuần tự được giải quyết.

Thoáng ngừng suy nghĩ, trước mắt vẫn cần phải tìm kiếm. Trong quá trình này, Mạc Phàm bỗng nhớ đến một cái tên rất có khả năng sẽ cho mình thông tin rõ ràng. Người này nhất định có manh mối, bởi hắn chính là kẻ tồn tại trong ký ức của Mục Đình Dĩnh trước khi chết, kẻ đã cầm trên tay tấm hộ chiếu giả của Vĩ Linh Hoàng.

“Oài, may thật, cũng may lần trước kịp trao đổi số điện thoại!” Mạc Phàm cười khổ.

Trên tay hắn, màn hình điện thoại sáng lên, danh bạ được kéo xuống một dòng chữ khá ngắn gọn nhưng nổi bật hơn cả: “…Lucifer”.

“Tít… tít… tít…”

“Tít… tít… tít…”

“Lucifer huynh, tìm ta có việc gì sao?” Bên kia đầu dây, một giọng nam khàn khàn vang lên.

……………………

…………………...

Bình minh ở nơi đây đặc biệt nhiều sương mù. Hiện tượng này đã tồn tại từ rất lâu, lâu đến nỗi hầu hết cư dân đều không còn để ý đến nguyên nhân hình thành của nó. Làn sương tựa như một lớp phấn nền mỏng manh phủ lên tòa thành trì màu xám trắng. Vừa thùy mị, lại vừa oai nghiêm…

Dưới khu dân cư ở tận cuối thành, một thảm hoa mẫn cảm sinh trưởng vô cùng hoàn mỹ. Mà trên nền móng cao hơn hàng chục thước, hiện ra một ngôi đền cổ xưa màu trắng, tựa như thiên đỉnh trong truyền thuyết, được chống đỡ bởi vô số những cột trụ tròn cứng cáp. Tại các bậc thềm tam cấp, đếm sơ sơ cũng có đến mười hai bóng người mặc áo giáp xanh vàng và đen kim loại, trông hệt như mười hai vị kỵ sĩ thiên giới đang đứng trấn thủ, bảo vệ cho sự uy nghiêm thần thánh của nơi này.

Bên trong, một pho tượng thướt tha, nổi bật đứng sừng sững. Chỉ cần vừa bước vào, thoáng ngẩng đầu là có thể trông thấy. Pho tượng sống động như thật, tựa như một nữ thần tinh linh khoác lên mình tấm áo voan mỏng hòa cùng sương sớm long lanh, dáng người ẩn hiện trong màn sương mông lung khiến người ta bất giác muốn thành kính quỳ xuống.

Phải rồi, là thành kính…

Hôm nay, cũng như mọi ngày, không dưới hàng trăm, hàng vạn người đang khom lưng quỳ gối, kéo dài từ đại sảnh đền thờ ra đến khu vườn thiêng xa tít tắp.

Bóng tối vô tận đã bao trùm lên mảnh đại địa này. Nó không đến từ bầu trời, cũng không phải một hiện tượng kỳ lạ nào. Bóng tối ở đây, hẳn là đến từ nội tâm dằn vặt, từ tinh thần yếu đuối đang rất cần một bàn tay hiền hòa của vị thần trong tín ngưỡng dẫn dắt.

“Đại huynh, đại huynh, đại huynh… xin hãy nói cho con biết. Thần nữ… thần nữ, ngài có thật sự tồn tại không?” Một đứa bé chừng chưa đến 6 tuổi khóc lóc nài nỉ. Toàn thân nó trông như đã quỳ gối ở đây nhiều ngày mà không có gì lót dạ.

Cảnh tượng có chút đau lòng, nhưng vị kỵ sĩ kia không hề xoay người hay thay đổi tư thế. Hắn biết rõ, một khi mình nói ra điều gì với một người, tất yếu sẽ gây ra dị nghị cho toàn bộ người dân ở đây. Cuối cùng, hắn chỉ đành cắn răng im lặng.

Đại dịch, dĩ nhiên đáng sợ như vậy, dĩ nhiên không ai lường trước được như vậy…

Thành Athens, Hy Lạp. Thất thủ.

Parthenon Thần Miếu. Thất thủ.

“Đại huynh, con xin người, mẹ… mẹ con sắp không qua khỏi rồi, hãy cho con biết thần nữ sẽ nghe thấy lời cầu xin mà, phải không…” Tiếng khóc càng lúc càng to hơn, khiến cho mỗi người có mặt ở đây đều ít nhiều cảm thấy cay cay sống mũi.

Vị kỵ sĩ áo lam siết chặt bàn tay, cố gắng nuốt xuống một ngụm nước bọt. Hắn chỉ phát ra một thanh âm rất nhỏ, nhưng vẫn duy trì tư thế đứng thẳng nghiêm nghị.

“Cạch, cạch, cạch…”

Một làn hương thơm thuần túy lan tỏa, dịu dàng len lỏi từ trong đền thờ ra ngoài, phảng phất mùi vị khác biệt của thần linh.

Một tia sáng xuất hiện…

Một bộ váy trắng lung linh, một bạch y nữ tử…

Nàng hiện ra trong bóng tối tựa như một đóa quang hoa, gương mặt thánh khiết, đoan trang bước đến. Sự xuất hiện của nàng khiến trái tim của tất cả lưu dân, bao gồm cả dàn kỵ sĩ đứng gần, đều bất giác đập loạn nhịp. Đó là một cảm giác thăng hoa, dễ chịu vô cùng.

Tay cậu bé được nàng nắm lấy. Trong phút chốc, bao nhiêu muộn phiền, bao nhiêu cảm giác đói khát cồn cào, cứ thế mà triệt để biến mất. Đây là thứ tri thức của nhân loại nào có thể hình dung nổi?

Nước mắt ngừng chảy, cậu bé ngẩng đầu lên, miệng nhỏ mấp máy: “Tỷ… Thần tiên tỷ tỷ…”

“Bé con, ta không phải thần tiên. Nhưng ngươi đã gọi ta một tiếng tỷ tỷ, vậy hãy dẫn tỷ tỷ đi gặp mẹ của ngươi nhé!” Vị nữ tử sánh ngang thần tiên ấy nở một nụ cười ôn hòa.

Đề xuất Đô Thị: Dư Tội
BÌNH LUẬN