Chương 1300: Cha ta chỉ có kiếm làm bạn
..........
Hôm nay, công việc vẫn như mọi ngày.
Không may là những đơn hàng giỏ hoa mà Sở Nguyệt Cát phải giao hôm nay gần như đều nằm trên con phố xa hoa nổi danh là khu của giới trâm anh tài phiệt. Khi đặt chân đến đó, thiếu niên hơi thấp thỏm, bước chân cũng chậm lại, hắn mặc cảm tự ti, không kìm được mà cảm thấy đôi giày của mình đang làm bẩn mặt đường sạch sẽ.
“Nhà càng giàu, tính càng khó ưa” – câu này là do gã ăn mày lôi thôi kia dạy cho Sở Nguyệt Cát. Gặp bọn đầu đội ô quan, lưng khoác hoàng bào, tốt nhất là không nên dây dưa để tránh phiền phức.
Sở Nguyệt Cát đưa mắt nhìn một vòng, phố xá của giới thượng lưu hoành tráng khỏi phải bàn, dinh thự nhà họ Trịnh kia thậm chí còn đặt hai con sư tử đá cao bằng người ở cổng, trông vô cùng khí thế. Thầy giáo mới chuyển về huyện tên là Tô Lộc từng nói, thứ này là ma cụ cấm chế, có thể tránh hung trấn tà. Sở Nguyệt Cát không biết hung tà là gì, chỉ tò mò không biết quả cầu đá tròn vo ngậm trong miệng con sư tử đá cao bằng người kia được điêu khắc ra sao?
Thiếu niên cố nén xúc động muốn chạm vào quả cầu đá, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cân nhắc hậu quả, nên hắn chỉ bước lên bậc thang, gõ vang mấy tiếng lên khuyên cửa bằng đồng rồi hô to: “Giao hoa ạ”.
Một tiếng “cách”, chỉ loáng sau đã có một người trẻ tuổi ra mở cửa. Thiếu niên kia vừa trông thấy bộ dạng của Sở Nguyệt Cát đến giao hoa, thái độ liền tỏ ra khinh bỉ chán ghét, lạnh lùng dùng hai ngón tay kẹp lấy giỏ hoa, đồng thời ném tiền vào chiếc giỏ sau lưng Sở Nguyệt Cát, cuối cùng mạnh tay đóng sầm cửa lại.
“Cảm ơn ạ.” Sở Nguyệt Cát vốn đã quen với chuyện này, chỉ khẽ cúi đầu chào rồi quay lưng rời đi.
Thiếu niên cũng không cần đếm tiền. Bọn nhà giàu tuy khinh người, nhưng cũng rất coi trọng thể diện, theo kinh nghiệm mấy lần trước của Sở Nguyệt Cát, họ không bao giờ trả thiếu tiền.
Quá trình giao hoa sau đó diễn ra rất bình thường, chẳng có gì đáng nói.
Ở góc đường trong ngõ Tao Đàn có một căn nhà trông không có gì đặc biệt. Người mở cửa là một nữ nhân có khuôn mặt hiền lành, toát ra thần thái thuần khiết mà Sở Nguyệt Cát chưa từng thấy bao giờ. Nhận hoa xong, nàng hài lòng ôm giỏ hoa hít hà hương thơm, rồi dịu dàng cười nói: “Nhóc con vất vả rồi. Có muốn vào nhà tỷ tỷ nghỉ ngơi, uống ngụm nước ấm không?”
Thiếu niên ngượng đến đỏ cả mang tai, vội lắc đầu rồi quay người bỏ chạy.
Nữ nhân trắng trẻo thuần khiết như nắng mai kia tay vẫn cầm giỏ hoa, nhưng không vội vào nhà, mà ngẩng đầu hướng đôi mắt mông lung nhìn về phương xa. Ánh mắt nàng chuyển từ cao xuống thấp, từ xa đến gần, lướt qua mấy cây mai, cây đào trồng hai bên hẻm. Nàng nhìn đến đâu, bạch ngân nở rộ đến đó, biến cả một dãy phố thành một khu vườn bạch ngân tuyệt đẹp.
Đông qua, xuân sẽ đến.
Mùa xuân năm nay, gió mới hương mới, có thêm sắc bạch ngân này lại càng thêm thích hợp.
Sau đó, Lonna mỉm cười, xoay người vào nhà.
Chẳng bao lâu sau, một con Tiểu Bạch Phượng xinh xắn đậu trên cành đào bay vút lên, lượn lờ trên bầu trời, bay theo bóng lưng của thiếu niên Sở Nguyệt Cát trên phố. Nó vừa bay, vừa dỏng cái mỏ non nớt hót líu lo.
Giỏ hoa cuối cùng mà Sở Nguyệt Cát phải giao hôm nay là cho vị diễn viên xiếc ở trấn Trụy An, trên giỏ hoa ghi đầy đủ thông tin, diễn viên xiếc tên là Vũ Ngang.
Trên đường đi, Sở Nguyệt Cát đi ngang qua một quầy bói bài Tarot. Một nam tử da ngăm khoác trên mình bộ đạo bào, đầu đội chiếc mũ cao chóp trông vô cùng kỳ dị đang ngồi ở đó, dáng vẻ thần bí quỷ dị.
Thấy thiếu niên nhà nghèo rảo bước đi qua, nam tử trẻ tuổi vội vàng ho khan vài tiếng, cất giọng mời chào: “Chàng trai trẻ, đã đi qua thì đừng bỏ lỡ. Lại đây rút một lá bài Tarot đi, bần đạo bói quẻ cực chuẩn, để ta xem giúp ngươi một quẻ hung cát, dòm ngó thiên cơ.”
Sở Nguyệt Cát không dừng bước, chỉ quay đầu lại xua tay.
Nam tử giả dạng đạo nhân vẫn chưa từ bỏ ý định, cả người nhoài về phía trước, hô phong hoán vũ, mây đen tức thì kéo đến che kín bầu trời. Ngay sau đó, một luồng quang minh từ trên cao rọi xuống, xé tan mây đen, chiếu thẳng vào người Sở Nguyệt Cát, khiến thiếu niên có chút không mở mắt ra được.
Nam tử cao giọng hô: “Trên người ngươi có khí vận bất phàm, nghe lời ta, lại đây đi. Ngày xưa ở quê nhà, bần đạo được mệnh danh là cao thủ dòm ngó thiên cơ đấy, đoán bài Tarot cho người khác chưa bao giờ sai đâu.”
Thiếu niên vẫn đứng yên tại chỗ, tay che mắt để tránh luồng ánh sáng chói lòa trên bầu trời.
Chỉ thấy gã đạo sĩ giả mạo cười hề hề, ngọt ngào nói: “Thấy hôm nay ta ế ẩm quá, ngày thường ta thu của người khác tới 30 kim tệ một lần coi bói, hôm nay phá lệ chỉ lấy ngươi 5 kim tệ thôi, thế nào! Đương nhiên, nếu bói ra lá ‘Người Treo Ngược’ trong bộ Tarot cổ điển, vậy thì ngươi đừng tiếc cho bần đạo thêm 5 kim tệ tiền hỉ. Gặp vận may rút được lá bài tốt như vậy, bần đạo cũng chỉ lấy ngươi 10 kim tệ, còn không thì cứ 5 kim tệ, được không?”
Sở Nguyệt Cát vẫn lắc đầu rời đi.
Đạo nhân lại dùng Huyền Âm hệ truyền âm: “Bần đạo không lừa ngươi đâu, chỉ cần ngươi ngồi xuống rút bài, bần đạo sẽ vẽ cho ngươi vài lá bùa vàng để cầu phúc, tịnh hóa khí vận cho người nhà đã khuất. Ngươi xem, với năng lực ma pháp đầy mình của bần đạo, không dám hứa chắc sẽ giúp họ đầu thai vào nhà giàu sang quyền quý, nhưng ít nhiều cũng có thể tích thêm vài phần phúc báo, hóa giải âm đức, thậm chí còn có thể soi rõ căn cơ nhân quả cho ngươi.”
Vác giỏ hoa sau lưng, Sở Nguyệt Cát đã chạy đi một đoạn, nhưng không hiểu sao khi nghe được những lời này, bước chân bất giác dừng lại, vẻ mặt đầy do dự.
Gã đạo nhân trẻ tuổi giả mạo không bỏ lỡ cơ hội, lập tức đứng phắt dậy, dùng Không Gian hệ kéo thiếu niên lại gần sạp của mình, tranh thủ mời chào: “Ha ha, giữa trưa tìm đến ta bói quẻ là đúng rồi đấy. Hôm nay bần đạo có thể nói cho ngươi biết, ngươi là vị khách may mắn đầu tiên của ta, bần đạo quyết làm người tốt đến cùng.”
Sở Nguyệt Cát ngẩn ra, nửa tin nửa ngờ, cuối cùng cũng ngồi xuống chiếc ghế dài trước sạp hàng.
Một gã đạo sĩ giả mạo nghèo kiết xác, một thiếu niên bán hoa rách rưới, một lớn một nhỏ, hai kẻ cùng khổ đến từ hai vị diện khác biệt, cứ thế ngồi đối diện nhau.
Đạo nhân... chính là Mạc Phàm.
Mạc Phàm mỉm cười vươn tay, xòe ra bộ bài Tarot 22 lá, ra hiệu cho thiếu niên bắt đầu chọn.
Sở Nguyệt Cát do dự một lát rồi đột nhiên nói: “Ta không tin vào số mệnh. Đạo trưởng, lúc nãy ta đồng ý ngồi xuống là vì ngài đã hứa sẽ vẽ cho ta một lá bùa vàng. Ngài chỉ cần vẽ lá bùa đó thôi được không?”
Trong trí nhớ của Sở Nguyệt Cát, vị đạo nhân vân du trẻ tuổi này hình như chỉ mới xuất hiện ở kinh thành Triều Ca khoảng ba, bốn năm nay. Hắn xuất hiện sau vị công tử nhà giàu Triệu Mãn Duyên kia một chút, à, hình như là cùng thời điểm với giảng viên Tô Lộc và đoàn kịch Hắc Giáo Đình của Vũ Ngang với vở “Nụ Cười Duyên”.
Vị đạo nhân này trông có vẻ khó gần hơn, rất thần bí, nhưng lại đối xử với ai cũng ôn hòa cởi mở, thường giúp người ta xua đuổi tạp niệm, giải quyết tâm ma, hóa giải nhân quả, cũng như xử lý những chuyện ma quái thường xảy ra trong tiểu trấn và các thành lân cận.
Ngoài ra, nghề kiếm cơm chính của hắn là bói bài Tarot, quảng cáo là có thể dự đoán thiên cơ, ban tặng phúc vận. Điều thú vị nhất là trong suốt mấy năm qua, nghe nói trong bộ bài 22 lá thần kỳ kia có một lá bài tương đương đại cát đại lợi về tình duyên và tiền tài, thế mà bao nhiêu nam thanh nữ tú trong trấn lui tới chưa một ai rút được lá bài may mắn đó, cũng chẳng thấy ai rút ra lá đại hung. Cứ như thể cả tiểu trấn này ai ai cũng là hạng người thường, không có phúc vận của tổ tiên che chở, cũng chẳng có kẻ nào bị nhân quả nặng nề đè nặng.
Sở Nguyệt Cát không tin vào mê tín dị đoan. Nhưng nói vị đạo nhân đạo mạo điển trai này là kẻ lừa đảo thì cũng oan cho người ta. Triều Ca có luật pháp nghiêm minh, lại có tam giáo cửu lưu giám sát, nếu hắn là phường lừa gạt hại người, giả thần giả quỷ thì đã bị tống cổ đi từ lâu rồi. Cái tài của vị đạo nhân trẻ tuổi này nhất định không nằm ở việc xem bói, mà chắc chắn đến từ phép thuật thần kỳ của hắn.
Giống như vừa rồi, hắn có thể gọi mây đen, cũng có thể dùng quang minh ánh sáng mặt trời, đủ loại ma pháp Phong hệ, Không Gian hệ, Huyền Âm hệ kỳ ảo đã khiến cho Sở Nguyệt Cát được một phen mở rộng tầm mắt, tựa như trăm năm mới gặp được tiên nhân.
Mạc Phàm thấy Sở Nguyệt Cát không muốn bói quẻ, hắn liền làm bộ lắc đầu nói: “Bần đạo làm ăn trước nay không lừa già dối trẻ, ngươi rút bài thì ta mới vẽ bùa. Tiền nào của nấy, thu ngươi mười kim tệ thì phải làm cho đáng.”
Sở Nguyệt Cát nhỏ giọng phản bác: “Năm kim tệ chứ, lúc nãy ngài còn bảo năm kim tệ cơ mà.”
Mạc Phàm cười ha hả: “Lỡ như rút trúng lá ‘Người Treo Ngược’ thì sao? Hôm nay ta có linh cảm, ngươi sẽ là người đầu tiên tại Triều Ca rút được lá bài đại cát này. Lúc đó chẳng phải là 10 kim tệ à?”
Sở Nguyệt Cát hạ quyết tâm, vươn tay ra bàn, lướt qua 22 lá bài, trong lòng có chút mong mỏi rút được lá bài tốt.
Bỗng nhiên không biết thế nào, hắn lại ngẩng đầu hỏi: “À phải rồi, cả tiểu trấn ai cũng biết ta nghèo rớt mồng tơi, sao đạo trưởng biết trong túi ta có đủ 10 kim tệ? Hôm nay ta thực sự có vừa đúng 11 kim tệ, ngày thường đều không có quá 5 kim tệ.”
Chỉ thấy Mạc Phàm ngồi nghiêm chỉnh trở lại: “Ta đã nói rồi, ta có thần thông. Ta chưởng quản nhân quả, khống chế khí vận, nhìn thấu tương lai. Nhìn vào phúc khí dày mỏng của ngươi trong tương lai, ta liền có thể đoán được tài vận của ngươi, cực kỳ chuẩn xác.”
Sở Nguyệt Cát trầm mặc suy nghĩ một hồi, rồi mới yên lòng gật đầu.
Mạc Phàm mỉm cười nói: “Cho ngươi một lời khuyên, đừng căng thẳng. Số mệnh đã định thì ắt sẽ đến, nếu không phải của mình thì cũng chẳng thể cưỡng cầu. Cứ bình thản đối mặt với sự vô thường của cuộc đời, đó mới là thượng sách. Tin ta đi, hôm nay ta cảm giác rất tốt, tương lai của ngươi sẽ đại cát đại lợi.”
“Đại cát tương lai sao...” Sở Nguyệt Cát lẩm bẩm lại mấy chữ này.
Tương lai đại cát, cha mẹ nhất định sẽ rất mừng.
Nghĩ vậy, Sở Nguyệt Cát lại rụt tay về, đặt hết thảy 10 kim tệ vào tay Mạc Phàm, đôi mắt trong veo hỏi: “Đạo trưởng, ta đưa ngài cả mười kim tệ, ta không rút bài nữa, cũng không cần biết tương lai ra sao. Chỉ xin ngài vẽ tấm bùa kia đẹp hơn một chút, ta muốn dành tặng phúc đức này cho cha mẹ ta nơi suối vàng, có được không?”
Mạc Phàm khẽ ngây người một lúc, sau đó vẫn mỉm cười, gật đầu bảo: “Cũng được.”
Trên bàn, giấy bút và nghiên mực đã sẵn sàng từ lâu. Mạc Phàm dĩ nhiên đâu biết vẽ bùa. Hắn lẳng lặng truyền âm cho Mục Bạch ở nơi rất xa, nhờ y vẽ giúp, sau đó dùng không gian ma pháp dịch chuyển lá bùa vàng tới đây. Còn về phần Mục Bạch vẽ cái gì thì Mạc Phàm cũng bó tay.
Mạc Phàm cẩn thận hỏi tên tuổi, quê quán, ngày sinh của cha mẹ Sở Nguyệt Cát, nhưng Sở Nguyệt Cát không trả lời được, chỉ nói rằng hắn được người ta nhặt về nuôi dưỡng trong tòa thư viện cổ sau trường học.
“Ký ức của ngươi có gì đặc biệt ấn tượng về cha mẹ mình không?” Mạc Phàm hỏi.
Thiếu niên suy nghĩ một lúc lâu, ậm ừ hồi lâu, đôi mắt đã rưng rưng ngấn lệ, nhưng cuối cùng vẫn không thể trả lời.
Gác bút, nhấc lá bùa lên, Mạc Phàm dùng ma pháp Chúc Phúc hệ thổi vào nét mực thần ngữ do Mục Bạch viết, rồi giao tận tay cho Sở Nguyệt Cát, nói: “Cầm về nhà, đầu xuân này dán nó lên cổng, âm đức của cha mẹ ngươi sẽ được tích lũy, họ nơi suối vàng cũng sẽ được an lòng.”
Thiếu niên nhà nghèo vội quệt đi giọt nước mắt trên má, đứng dậy trịnh trọng nhận lấy lá bùa bằng hai tay, cẩn thận cất đi như báu vật, rồi không quên cúi đầu cảm ơn đạo nhân rối rít.
Khi hắn quay người đi được mấy bước, lại chợt nhớ ra điều gì đó, nói rằng: “Đạo trưởng, ta nhớ ra rồi. Cha của ta ngày xưa... người... người dường như chỉ có một thanh kiếm làm bạn.”
“...”
Mạc Phàm vẫy tay, ra hiệu cho thiếu niên đi làm tiếp việc của mình.
Đợi đến khi Sở Nguyệt Cát đi xa rồi, hắn mới ngả đầu ra sau ghế, hơi thở có chút rối loạn.
Một thanh kiếm làm bạn...
Trên thế gian này, có bao nhiêu người lấy kiếm làm bạn, có thể nói ra câu này?
E rằng... chỉ có một người mà thôi!!!
“Sở Nguyệt Cát à Sở Nguyệt Cát, ngươi không biết, nhân quả của ngươi kinh thiên động địa đến mức nào đâu.”
Câu đối xuân năm nay, ta sẽ đích thân đến thăm nhà ngươi.
Trong đầu Mạc Phàm hiện lên một hình ảnh buồn bã, tựa như ký ức ùa về.
Người làm quân tử, chỉ có một kiếm, chỉ có một bạn.
Thiên hạ có ta.
Thiên hạ vui, ta cũng vui, xin đừng quên ta.
Năm nay, trong thiên hạ này, xuân đi rất muộn, hạ đến rất trễ.
................
Đề xuất Huyền Huyễn: Dị Hoá Võ Đạo