Chương 1301: Vận Mệnh Thiên Sát Cô Tinh

............

Nếu không đặt chân đến Thiên Vực, không ghé qua Kinh Thành Triều Ca, không rẽ vào ngõ Tao Đàn, có lẽ cả đời này Mạc Phàm cũng sẽ chẳng bao giờ gặp được Sở Nguyệt Cát, càng không thể gỡ bỏ được nút thắt âm u vẫn luôn canh cánh trong lòng.

Về đến trước cửa nhà, Mạc Phàm phát hiện cửa đã mở, vài thùng nguyên liệu dược phẩm chất cao gần bằng vách tường. Chẳng cần nói hắn cũng biết Triệu Mãn Duyên hôm nay đi dò la tin tức đã về sớm hơn thường lệ.

Trong nhà, quả nhiên có cả Triệu Mãn Duyên, Mục Bạch và Lonna.

Triệu Mãn Duyên thấy Mạc Phàm trở về thì bật phắt dậy, bộ dạng như một đứa trẻ to xác, chạy tới kéo tay áo Mạc Phàm lôi đến ghế dài, sau đó cũng đặt mông ngồi xuống bên cạnh, tò mò hỏi ngay: “Thế nào rồi? Thế nào rồi? Chúng ta đoán đúng không, thằng nhóc Sở Nguyệt Cát đó chính là con trai của Sở Giang phải không? Haiz, ta đã nói mà, làm gì có nhiều chuyện trùng hợp đến thế chứ.”

Tay Mạc Phàm vẫn bị Triệu Mãn Duyên níu chặt, nhưng hắn chẳng buồn gỡ ra. Hắn, người vừa trải qua một ngày dài tựa thiên thu, cứ thế trầm mặc ngồi một mình thật lâu, không thở dài, cũng chẳng hít sâu, từ đầu đến cuối chỉ im lặng.

Lần này, Mục Bạch nhận ra có điều gì đó không ổn. Tay y thoăn thoắt pha xong ấm trà rồi bưng ra bàn, ngồi xuống đối diện Triệu Mãn Duyên và Mạc Phàm, thấp giọng hỏi: “Có chuyện ngoài ý muốn sao?”

Mạc Phàm đã phớt lờ câu hỏi của Triệu Mãn Duyên, bây giờ đến lượt Mục Bạch, hắn cũng im lặng, dường như không có ý định trả lời.

Năm phút trôi qua, Mục Bạch nhìn Triệu Mãn Duyên, Triệu Mãn Duyên lại nhìn Mục Bạch, cả hai đã quá quen với bộ dạng này của Mạc Phàm.

Kể từ khi gặp lại nhau ở Siêu Duy Vị Diện, Mạc Phàm đã thay đổi rất nhiều. Thay đổi lớn nhất chính là tính tình bỗng nhiên trầm lắng hẳn đi. Hắn suy nghĩ quá nhiều, không chỉ trí tuệ đột nhiên nhảy vọt, mà còn thể hiện ở sự cẩn trọng, tỉ mỉ đến từng chi tiết, phảng phất như một người hoàn toàn khác với Mạc Phàm mà mọi người từng biết.

Quan sát dáng vẻ thần bí của Mạc Phàm lúc này, Mục Bạch và Triệu Mãn Duyên đều hiểu, gã này hẳn là đang vắt óc suy nghĩ, phải chắc chắn thông suốt 100% rồi mới chịu kể lại mọi chuyện.

Lonna, Lãnh Lão dưới bếp, Lục Niên trên gác, Vũ Ngang và Lãnh Tước ở sau nhà cũng đã tụ tập đông đủ, chỉ có Tô Lộc đi dạy học là chưa về.

Mười lăm phút cứ thế lặng lẽ trôi qua. Uống xong tuần trà, mọi người mới để ý thấy sắc mặt Mạc Phàm vô cùng phức tạp, vừa có vẻ nhẹ nhõm lại vừa pha lẫn vài phần tiếc nuối.

Lúc này, ánh mắt Mạc Phàm mới có lại chút thần thái, khóe miệng cong lên thở hắt ra một hơi, rồi đi thẳng vào vấn đề: “E rằng chúng ta đã lầm. Sở Nguyệt Cát không phải là con trai của Sở Giang, chính xác hơn, nó là con trai của Phong Thanh Dương và Ngô Hiền.”

Phụt!

Triệu Mãn Duyên đang đưa tách trà nóng lên miệng, nghe đến câu này liền bị bỏng, phun cả ngụm trà ra ngoài, suýt chút nữa thì trúng mặt Vũ Ngang.

“Mẹ kiếp, thế giới này đúng là tròn thật mà! Sở Nguyệt Cát không phải con của Sở Giang, sao đi một vòng luẩn quẩn lại dính dáng đến huyết mạch của Phong Thanh Dương?” Triệu Mãn Duyên ngồi thẳng tắp, sống lưng dựng đứng, theo phản xạ nắm chặt lấy cánh tay Mạc Phàm.

Mục Bạch ngồi trên ghế, im lặng nghe Mạc Phàm nói tiếp. Thật ra, lúc nãy khi vẽ câu đối xuân, dùng thần ngữ Phù Thủy Đạo Quả vẽ bùa cho Sở Nguyệt Cát, Mục Bạch cũng đã có chút nghi ngờ về thân phận của thiếu niên này.

Hắn đúng là đã nghĩ Sở Nguyệt Cát là con của Sở Giang, nhưng tình tiết dường như còn ẩn chứa uẩn khúc lớn hơn thế.

Mạc Phàm không vòng vo nữa, hắn đem toàn bộ suy nghĩ của mình kể lại cặn kẽ cho mọi người. Mạc Phàm khẳng định chứ không còn là phỏng đoán nữa, hắn vô cùng chắc chắn rằng Sở Nguyệt Cát là con của Phong Thanh Dương chứ không phải Sở Giang.

Mặc dù Sở Giang mới đúng là người đang âm thầm bảo vệ Sở Nguyệt Cát, thậm chí cả hai còn trùng họ, nhưng thử nghĩ mà xem, nếu Sở Nguyệt Cát là con trai của Sở Giang, thì y thực ra không cần phải bày ra nhiều chuyện khiến người ta nghi ngờ đến vậy.

Dù là đang sắp đặt để dạy dỗ con trai, nhưng chẳng phải đã có không ít người cảm thấy Sở Nguyệt Cát rất huyền bí hay sao? Bề ngoài không ai thừa nhận, nhưng trong những cuộc trò chuyện kín đáo, những lão đế ẩn cư trong thiên thành hay những thế lực lớn có thực lực, không ít kẻ có đầu óc đều nhận định Sở Nguyệt Cát là con của một vị chí tôn đại năng nào đó đang tuần du nhân gian để rèn luyện, tuyệt đối không nên đụng vào, có thể tránh thì cứ tránh.

Rất rõ ràng, nhóm Mạc Phàm mới đến Triều Ca chưa đầy năm năm, nhưng bọn họ đã có thể nhanh chóng tìm ra manh mối liên quan giữa Sở Giang và Sở Nguyệt Cát, thậm chí còn phán đoán gã ăn mày lôi thôi nhưng có vẻ bất phàm ở cổng ngõ Tao Đàn chính là Sở Giang cải trang.

Bọn họ điều tra ra được, đồng nghĩa cũng sẽ có người khác điều tra được.

Triều Ca là thiên thành có trình độ tri thức cao nhất toàn bộ Siêu Duy Vị Diện, hầu hết dân cư đều là tầng lớp ưu tú đã qua giáo dục chính quy, ai ai cũng biết luật pháp, ai ai cũng chăm chỉ đọc sách thánh hiền. Miệng nam mô nhưng bụng một bồ binh pháp, miệng đầy giáo lý đạo gia nhưng mở lời là ‘Khổng Tử thành nhân, Mạnh Tử lấy nghĩa’. Người đọc sách bình thường chỉ để đổi đời có thể không nhìn thấu, nhưng mấy gã chủ nhân của những tòa thư viện cao chọc trời kia, những kẻ quản lý các tổng tháp hải đăng ngồi trên cao, chẳng lẽ lại không nhìn ra vấn đề của Sở Nguyệt Cát hay sao?

Sở Giang âm thầm che giấu Sở Nguyệt Cát là điều thấy rõ, nhưng trong mắt Mạc Phàm, theo những gì hắn suy luận, thủ đoạn của Sở Giang còn cao siêu hơn thế rất nhiều, đến nỗi tất cả mọi người đều tin là thật, đều bị y dắt mũi.

“Các ngươi đã từng nghe câu này bao giờ chưa, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.” Mạc Phàm chậm rãi nói.

Triệu Mãn Duyên lẩm bẩm đáp lại: “Mạc Phàm, ngươi ra vẻ đạo mạo làm gì. Nói như thế không phải càng khẳng định Sở Nguyệt Cát là con trai của Sở Giang thì hợp lý hơn sao. Sở Giang giấu thân phận của Sở Nguyệt Cát không bị bại lộ ở...”

Nói đến đây, mắt Triệu Mãn Duyên sáng lên, cảm thấy có gì đó lấn cấn trong chính lời nói của mình.

Chỉ thấy Mục Bạch đã thông suốt vấn đề, nhẹ nhàng bổ sung: “Bề ngoài thì giả vờ đó không phải con mình, nhưng lại ngấm ngầm tung ra những manh mối giả để dẫn dắt mọi người tin rằng đó chính xác là con mình. Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, đạo lý ở đây chính là, muốn người khác không còn nghi ngờ gì nữa, phải tạo ra một bối cảnh ngụy trang cực kỳ nguy hiểm, dễ bị vạch trần. Khi đó, bọn họ sẽ giống như chúng ta hôm nay, tự tin cho rằng mình đã thông minh nhìn thấu manh mối, nhưng thực chất lại bị dắt mũi ngay từ đầu. Sở Giang không lừa người bình thường, mà lừa tất cả những kẻ thích suy nghĩ.”

Mạc Phàm nhìn Mục Bạch, chậm rãi gật đầu.

Chính là như vậy.

Sở Giang nửa giấu nửa lộ, giống như gia chủ cố ý mở hé một cánh cửa, bề ngoài thì muốn cho thiên hạ biết rằng, Sở Nguyệt Cát và y không có bất cứ quan hệ nào, Sở Nguyệt Cát chẳng qua chỉ là một đứa trẻ tội nghiệp bị bỏ rơi ở ngõ Tao Đàn.

Mặt khác, Sở Giang lại ngụy tạo quá nhiều manh mối vụn vặt lệch hướng, tựa như y không cẩn thận để lộ sơ hở chứng minh Sở Nguyệt Cát đúng là con của mình vậy. Một khi chắp vá toàn bộ manh mối lại với nhau, bất cứ ai điều tra ra được, tự nhiên sẽ càng thêm tin tưởng vững chắc vào lý luận của mình.

Trên đời này vốn có đạo lý như thế, lời nói thật ngay trước mặt chưa chắc đã đáng tin, nhưng chỉ cần nhìn thấy sơ hở sau lưng người khác, lén lút phát hiện ra cái mà người ta đang cố che giấu, tự mình vô tình thấy và phán đoán được, tất nhiên sẽ tin đó là sự thật không chút nghi ngờ.

Mạc Phàm giảng giải cho tất cả mọi người cùng hiểu.

Việc biết Sở Nguyệt Cát là con của Sở Giang sẽ không khiến cậu bé gặp nguy hiểm. Ngược lại, nó càng khiến những đại năng khác phải dè chừng, không dám đụng chạm, cũng không dám chạy ra giữa đường vạch mặt.

Nhưng nếu biết Sở Nguyệt Cát là con trai Phong Thanh Dương, vấn đề sẽ hoàn toàn khác, thậm chí có thể khiến cho Triều Ca chìm vào một hồi tai ương kéo dài, tất cả những người liên quan đều bị kéo xuống vực sâu.

Nhân quả của Phong Thanh Dương quá lớn, ngay cả Thiên Đạo Thần Mẫu cũng không thể đi ngược lại chức trách để hóa giải nhân quả cho y được. Con trai của Phong Thanh Dương ngay từ khi sinh ra, số mệnh đã định sẵn là ‘Thiên Sát Cô Tinh’, là mầm mống của vô số ác nghiệp nhân quả.

Ngay cả Mạc Phàm lúc mới gặp Sở Nguyệt Cát, hắn cũng phát hiện trên người thằng bé không có nổi một chút khí vận nào, toàn là ách vận, xui xẻo cho cả bản thân lẫn những người ở gần, một luồng khí tức âm u khiến bạn bè đồng trang lứa đều xa lánh.

Cho nên, đây mới có thể là lý do Sở Giang che giấu vấn đề liên quan đến Phong Thanh Dương, âm thầm đứng sau yểm hộ cho Sở Nguyệt Cát.

........................

▷ Vozer — Nơi cộng đồng dịch VN tụ họp ◁

Đề xuất Voz: Nếu tôi nói nhớ, em có ngoảnh lại
BÌNH LUẬN