Chương 1307: Đừng tự ý khai quật kho tàng
.............
Nghe câu hỏi đầy thận trọng và nghiêm túc của Mạc Phàm, Chúc Chi Sơn cũng trầm ngâm suy tư một hồi. Hắn bắt đầu xâu chuỗi lại những chuyện kỳ quái mà bản thân đã để ý đến trong thời gian gần đây.
Một lúc sau, Chúc Chi Sơn mới mở miệng hồi đáp: “Triều Ca được xưng là ngã tư long mạch, thuở xưa bị cai trị dưới triều đại của Triệu Hoàng Đế? Ngươi biết chứ?”
Mạc Phàm khẽ gật đầu, kiến thức sách vở như vậy, Lãnh Liệp Vương đã giảng giải cho hắn không dưới mười lần rồi.
Nghe nói Triệu Đế, tên bạo chúa này, căm ghét nhất là giáo lý của Nho, Phật, Đạo tam giáo. Dưới ách thống trị của hắn, ngoại trừ Binh gia, Công Thâu gia và Vu Sư gia (cổ phù thủy) được phép bước chân vào triều đình, còn lại tam giáo lừng lẫy nhất bấy giờ đều bị đàn áp và tàn sát, thậm chí vô số sách vở trong thư viện cũng bị đem ra đốt trụi.
Kinh sử chép lại, năm xưa Triệu Đế cùng thời với Quỷ Cốc Tử, với Hàn Hải Điện chủ Lê Minh và Nhật Minh Giáo chủ Trương Hoàng Tuấn. Sự tàn ác và bản tính hung tàn của hắn e rằng ngay cả đại ma đầu của tà giáo là Trương Hoàng Tuấn cũng không thể sánh bằng. Trong kỷ nguyên thống lĩnh Thiên Vực, Triệu Đế dựa vào địa thế long mạch mà nghênh ngang xâm lược vô số cương thổ, chém giết đến máu chảy thành sông, oan hồn khắp nơi nhiều như cỏ dại. Đã từng có thời điểm Triều Ca không chỉ nằm ở Thiên Vực mà còn bành trướng lãnh thổ, chiếm trọn nửa Tây Giới, biến những Duy Vực, La Vực thành thuộc địa cho thiên đô. Việc này khiến cho cả Nhật Minh Giáo, Hàn Hải Điện và Điền gia đều cảm thấy nóng mặt bất an.
Mãi cho đến sau này, đại đệ tử của Quỷ Cốc Tông xuống núi, việc đầu tiên y làm chính là trở thành bề tôi cho Triệu Hoàng Đế. Tuy xuất thân từ Nho gia nhưng y sẵn sàng đi ngược lại tư tưởng Nho đạo, lập nên vô số chiến công, được đưa đến làm cận thần bên cạnh Triệu Đế, trở thành người đầu tiên được phong thần, ban cho danh hiệu đệ nhất hiệp khách thời nhà Triệu, tục xưng là Hạo Nhiên Văn Thánh.
Cuối cùng, chuyện xảy ra sau đó đã trở thành một giai thoại quan trọng bậc nhất trong lịch sử mười vạn năm gần đây của Siêu Duy Vị Diện. Sở Giang mai phục đủ sâu, gieo mầm thế lực của mình cắm rễ vào tận triều đình, chỉ một lần duy nhất rút kiếm đã lật đổ toàn bộ Triệu Hoàng Thất. Cũng chính y, với tu vi đệ nhất hiệp khách thời nhà Triệu, đã đánh bại kẻ được xem là vô địch, Triệu Đế.
Những chuyện này kinh sử đều có ghi chép, Mạc Phàm đã biết, không có gì mới.
Chỉ thấy Chúc Chi Sơn kể cho hắn nghe chuyện mà kinh sử không chép, một điều mà có lẽ hắn chưa biết: “Thời điểm tại vị, Triệu Đế sở dĩ tàn bạo như vậy, chẳng qua là để mưu cầu quyền lực tuyệt đối. Hắn muốn mình bất tử, muốn đột phá Thần Thoại Cảnh, trở thành Nhân loại Đế Hoàng. Do đó, hắn không tiếc kéo quân xâm lược khắp nơi nhằm tuyển chọn vô số nghệ nhân Cơ Quan Sư cùng vơ vét tài nguyên về để xây dựng những mật thất thánh địa thần bí. Tại mỗi một thánh địa cơ quan bí mật này, có trời mới biết hắn đã đặt vào đó thứ gì, có thể là thần ma dị thú, cũng có thể là bảo tàng, hoặc là những cơ quan máy móc vượt xa thời đại... thực sự điểm này ai nấy đều rất mơ hồ. Chỉ biết rằng, tất cả những thứ đó đều là con át chủ bài lớn nhất của Triệu Đế, là toàn bộ tâm huyết trong mấy chục vạn năm tại vị của hắn, là tất cả căn cơ bí mật mà hắn đã chuẩn bị cho tương lai xa xôi của chính mình.”
Thông tin Chúc Chi Sơn vừa tiết lộ quả thực rất mới mẻ đối với Mạc Phàm.
Thiên Vực màu mỡ, tài nguyên rộng lớn như vậy, đúng là khó tránh khỏi việc bên dưới lòng đất phải có những thứ còn quan trọng hơn dẫn dắt. Hóa ra, đó chính là dã tâm mà Triệu Đế đã gầy dựng năm xưa. Và một khả năng lớn hơn nữa là chúng có liên quan đến những chuyện kỳ quái mà Mạc Phàm gặp phải ở Triều Ca gần đây.
“Đã nhiều năm như vậy trôi qua, các ngươi không khai quật hay khám phá sao?” Mạc Phàm tò mò hỏi.
Trút ra một hơi dài thườn thượt, Chúc Chi Sơn chậm rãi lắc đầu.
Nhìn thấy thái độ của đối phương, Mạc Phàm không cần nghe giải thích cũng có thể hiểu ra, hắn nói: “Sở Giang lo sợ rằng một khi khai quật, những quả bom nổ chậm này sẽ lập tức châm ngòi cho chiến tranh?”
Đây là một hiệu ứng domino.
Hàn Hải Điện, Nhật Minh Giáo, Thanh Vũ Đế Quốc, Điền Gia, Trung Châu Ma Tộc, Quỷ Tộc, Yêu Tinh Tộc... và rất nhiều thế lực, tông môn, gia tộc lớn nhỏ khác, bao gồm cả Quỷ Cốc Tông và Triều Ca chắc chắn sẽ khó tránh khỏi kiếp nạn mà bị cuốn vào.
Chẳng cần biết bên dưới những thánh địa bảo tàng mà Triệu Đế xây dựng là thứ gì, chỉ cần chúng trồi lên mặt đất, thiên hạ nhất định sẽ đại loạn.
Có ai mà không có lòng tham?
Thù mới nợ cũ.
Triệu Hoàng Đế năm xưa đã nhuộm máu bản đồ Siêu Duy Vị Diện để chiếm đoạt tài sản. Những thứ bên dưới thánh tích Triều Ca hẳn đã thấm đẫm máu của tổ tông mười tám đời nhà ai đó, thậm chí có khả năng là thượng cổ chí bảo truyền thừa của nhà người ta bị đánh cắp.
Xưa nay người ta không ai dám xông vào Triều Ca đòi lại đồ, đó là bởi vì mọi người đều nể mặt Sở Giang, làm gì cũng phải ngẩng đầu nhìn Thiên Đạo Đế Hoàng một cái, uốn lưỡi ba lần trước khi chất vấn Hạo Nhiên Văn Thánh. Hơn nữa, những thế lực nhỏ yếu đơn lẻ hoàn toàn không có tư cách tiến vào Triều Ca.
Song, ở chiều ngược lại, Sở Giang cũng không dám manh động. Một khi hắn khui bảo tàng lên, Hàn Hải Điện, Nhật Minh Giáo, Thanh Vũ Đế Quốc đang ở trong tư thế bom nổ chậm nhất định sẽ đem quân xông vào. Một mặt là để chiếm một chén canh, mặt khác là mượn cớ trả nợ ân oán, lấy Triều Ca làm chiến trường. Có cá mập đầu đàn dẫn lối, lũ cá con tự nhiên sẽ mặt dày bơi theo kiếm chác, không có gì khó hiểu nếu sau đó những thế lực nhỏ bé kia cũng tranh giành miếng mồi ngon. Nếu bảo tàng thực sự đủ lớn, cá chép hóa rồng là chuyện hoàn toàn có thể.
Ngoài ra, lãnh địa Yêu Tổ bên phía Trung Châu cũng là một biến số nguy hiểm không thể nghi ngờ. Sở Giang cho dù có là Bất Hủ Đế Hoàng, dù nắm giữ sức mạnh kinh khủng hơn nữa, nhưng nếu nói muốn lấy sức một mình đứng ở ngã tư đường chống lại cường địch tám phương thì có chút kiêu ngạo.
“Đó là lý do chủ yếu. Thứ yếu chính là, bởi vì Công Thâu Cơ Quan Thuật dùng để xây dựng bảo tàng tương đối kín đáo, thực sự ngay cả ta ở Triều Ca lâu như vậy, nếu không cố ý dành thời gian công sức đi tìm thì đi qua đi lại bình thường cũng không thể nào phát hiện được.” Chúc Chi Sơn nói tiếp.
“Ngay cả ngươi cũng không biết vị trí sao?” Mạc Phàm sửng sốt, khó tin hỏi lại.
Chúc Chi Sơn lần nữa lắc đầu: “Không phải, ta không nói như thế. Ta kỳ thực đã tìm thấy, nhưng đây là bí mật, không cho phép người ngoài biết.”
“À, ừm.” Mạc Phàm nhẹ giọng đáp lời.
Cũng không thể kỳ vọng em trai của chủ nhà lại đưa bản đồ cho mình đi đào mỏ được.
Thấy đối phương ăn nói khách sáo, câu từ chỉn chu, Mạc Phàm cũng thuận theo hàn huyên đến tận trưa.
“Mạc Thẩm Tước... à, nên gọi là Mạc huynh đệ, con đường tu luyện dài đằng đẵng mà gian khổ. Trăm năm trước, ta cũng như ngươi, một con ngựa non háu đá, tính tình nóng nảy, cảm thấy bản thân có thể một tay che trời, chưa từng nghĩ tới trời ngoài còn có trời, người trên còn có người. Bây giờ gặp lại, âu cũng là duyên phận.” Chúc Chi Sơn cười khổ nói.
Hắn không nói về tuổi tác, mà là nói về tâm cảnh.
“Ai, ta cũng chỉ đến giây phút trọng yếu nhất quyết định tương lai mới ý thức được mình còn cách Ma Thần chân chính bao xa, may mắn là không chọn lầm đường. Bất quá nhân sinh chính là như vậy, trải qua bao thăng trầm, long đong lận đận. Hôm nay có thể ở đây cùng ngươi ôn lại chuyện cũ, trong lòng cũng sáng tỏ rất nhiều. À, ngươi đang làm đại sự gì ở đây, có cần ta hỗ trợ không?” Mạc Phàm dò hỏi.
Chúc Chi Sơn cũng nói vài câu hoa mỹ hàm hồ, sau đó dừng lại một chút.
Hai con người từng lên voi xuống chó ngồi giữa lòng phố tấp nập, cứ thế trò chuyện như đôi bạn cũ, câu được câu chăng. Quy tắc sinh tồn trong cuộc sống này kỳ thực ai cũng hiểu, không nên dễ dàng tin tưởng bất kỳ ai, kể cả đạo lữ chung chăn chung gối.
Mạc Phàm hiện tại nhìn thấy một Chúc Chi Sơn đã thay đổi, thu liễm hơn xưa, có thể cảm nhận được khí chất thanh cao đặc thù của Văn Thánh trên người đối phương. Đương nhiên, hắn cũng càng thêm khẳng định thiếu niên Chúc Chi Sơn này nhất định sẽ là một lão quái vật cấp bậc trong tương lai, một ngày nào đó y sẽ lại đạp lên đỉnh phong, đứng trên quần hùng, thậm chí có khả năng bước đến Đế Hoàng.
Bất quá...
Chỉ là...
“Thật ra, ta đúng là đang gặp một chút trở ngại. Ngươi thấy đấy, Triều Ca đang ở giai đoạn thịnh thế nhất, cũng là lúc dầu sôi lửa bỏng nhất, nguy hiểm từ khắp nơi rình rập. Những sự kiện kỳ quái gần đây hẳn có liên quan đến một đám người vừa mới đến từ bên ngoài Thiên Vực, giống như một đám giáo phái cực đoan vậy, có khả năng liên quan đến Nhật Minh Giáo bên kia.”
“Mấy năm nay ta vừa điều tra một vòng bên ngoài nên mới về thị trấn chậm trễ. Tuy nhiên, thông tin điều tra được vô cùng có hạn, ta chỉ là một thiếu niên 16 tuổi, lời nói tương đối kém trọng lượng. Nếu có thể, phiền ngươi thay ta đi điều tra đám giáo phái kia một chút, nói không chừng ngươi cũng sẽ biết được manh mối liên quan đến kho tàng. Chúng ta không thể nói ra, nhưng cũng không cấm ngươi tự mình điều tra.”
Có một câu nữa mà Chúc Chi Sơn không nói, nhưng hắn biết Mạc Phàm sẽ hiểu.
Đó là đừng tự ý khai quật kho tàng.
Việc này nguy hiểm lắm, sẽ chết người, thậm chí diệt tộc đấy!!!
Mạc Phàm dở khóc dở cười.
Cảnh tượng mà Thiên Cơ báo trước tương lai, dường như hắn thật sự phải khai thác đống bảo tàng này mới có được sức mạnh to lớn cuối cùng.
Người không trái lệnh trời.
Haiz, ta lại tin vào bói toán, Thiên Cơ khó cãi.
Chúc huynh, thành thật xin lỗi, Mạc mỗ không dám hứa...
...................
Đề xuất Tiên Hiệp: Long Phù (Dịch)