Chương 1308: Đi đi, nơi này không nên ở lâu
.........
"Xuân sang năm mới, Chúc tiểu huynh đệ nếu tránh được thì nên tránh. Học theo bậc thiên nhân thì danh thơm lừng lẫy, nhưng lên voi xuống chó mới là kiếp nhân sinh của người thường." Mạc Phàm hiếm khi nói một câu thâm sâu ẩn ý như vậy.
Chúc Chi Sơn đứng dậy, cũng không bói quẻ xem tướng. Đôi mắt của thiếu niên thư sinh ôn hòa như mặt hồ, hắn ngẩng đầu nhìn trời một lát, sau đó lại nhìn về phía vị đạo nhân đã sống hai mươi bảy vạn năm đang tĩnh lặng xếp bài, cao giọng ngâm: "Tinh thần đắc ý dương dương chí. Công danh tựa bèo dạt mây trôi, nhờ cơn gió lộng mà phiêu bạt muôn nơi. Trạng nguyên vốn là con nhà nhân gian, tể tướng trong triều chẳng qua cũng chỉ là người thế tục. Chuyện lên voi xuống chó, có thể gặp chứ không thể cầu. Mạc huynh đệ, xin cáo từ."
Rõ ràng Mạc Phàm đã nghe thấy những lời Chúc Chi Sơn vừa nói, nhưng hắn có hiểu hay không thì chẳng ai biết, chỉ thấy hắn chẳng có ý định đáp lời, hai tay chắp lại trước ngực làm một cái lễ.
Chúc Chi Sơn định xoay người rời đi, lại chợt nhận ra ánh mắt Mạc Phàm có chút chán nản, miệng lẩm bẩm như đang thều thào: "Quen biết thì quen biết, hàn huyên thì hàn huyên, nhưng nói chuyện cả buổi mà chẳng làm ăn được gì, thế này thì sống sao nổi?"
Thiếu niên thư sinh hơi sững người, kinh ngạc há hốc miệng mất nửa nén nhang mới hoàn hồn. Hắn từ trong túi áo lấy ra một đồng tiền, ném xuống bàn cho Mạc Phàm, cười tươi nói: "Mượn lời lành lúc nãy của ngươi!"
Chắp tay một cái, Chúc Chi Sơn mắt nhìn thẳng, cất bước rời đi.
Đợi hắn đi được một lúc lâu, Mạc Phàm mới vội vàng nhặt đồng tiền trên bàn lên, xòe tay ra xem thì mặt lại xịu xuống.
Mẹ kiếp, nhị sư huynh Quỷ Cốc Tông giàu nứt đố đổ vách như vậy mà nói chuyện cả buổi trời chỉ cho người ta có mười đồng kim tệ thế này ư? Keo kiệt quá không tốt đâu.
Nhưng nói thì nói vậy, Mạc Phàm vẫn đặt đồng xu lên đốt ngón tay cái, rồi dùng ngón trỏ búng một cái, đồng tiền bay cao chừng ba, bốn mét, sau đó rơi gọn gàng trở lại mu bàn tay của hắn.
Liu líu... Bỗng một chú chim vàng anh từ đâu bay tới, nhẹ nhàng đáp xuống mu bàn tay hắn, cúi đầu mổ nhẹ lên đồng kim tệ rồi dùng mỏ quắp lấy bay đi. Mạc Phàm tay còn nhanh hơn, chộp lấy thân nó, bắt nó phải nhả đồng tiền ra.
Chim vàng anh ngẩng đầu nhìn vị đạo nhân trẻ tuổi, đôi mắt linh động ngập tràn sợ hãi.
Nhân loại này, đặc biệt ham tiền...
Mạc Phàm như hiểu được ý nó, thấp giọng nói: "Tiền thì ai mà không ham, ta vất vả khô cả cổ họng mới được có bấy nhiêu, ngươi không làm mà đòi có ăn thì cạp đất mà ăn à."
Nói xong, hắn lại có chút thẫn thờ, lặng lẽ suy tư về những chuyện đã qua, nghĩ đến Phong Thanh Dương, nghĩ đến Bee, nghĩ đến Thiên Phụ Chaos, rồi bất giác thở dài não nề.
Có thể ăn được đất vẫn còn là may mắn... chứ đừng để đất ăn lại mình...
Đến ngày bị đất ăn lại, khi mở mắt ra, đã là chuyện của kiếp sau.
"Đi đi, có cánh thì phải bay, nơi này không nên ở lâu."
Chim vàng anh được thả tự do, hoảng hốt vỗ cánh bay đi, trong nháy mắt đã biến mất tăm, chạy như ma đuổi, không bao giờ dám quay lại cái tiểu trấn hung hiểm này nữa.
Mạc Phàm bắt đầu dọn quầy, một vị phụ nhân có dung sắc mặn mà đi tới. Nàng vốn là người quen của Mạc Phàm, hai năm trước, nàng kết duyên phu thê cũng là nhờ xem tình duyên ở chỗ hắn mà thành, thậm chí đã sinh được một bé trai kháu khỉnh, đáng yêu. Hôm nay nàng trở về tiểu trấn muốn nói lời cảm tạ, thấy vị đạo nhân tuấn tú trẻ tuổi có vẻ lạ thường nên dịu dàng hỏi han, đem một ít bánh ngọt biếu tặng.
Thực ra, tay thì biếu bánh, miệng thì ríu rít cảm tạ nhân duyên trời ban, nhưng đôi mắt long lanh kia lại dán chặt trên gương mặt anh tuấn đầy khí khái hào kiệt của Mạc Phàm.
Mạc Phàm im lặng nhìn nàng. Hắn bị động, bị nàng chủ động áp sát lại gần cảm tạ, tầm mắt vừa vặn thấy ngay hình ảnh căng tròn như chực chờ phá toang lớp vải mà bổ nhào về phía trước, bất giác nuốt một ngụm nước bọt, tự động nói một câu nghe có vẻ thần bí: "Hôm nay bần đạo tự bói cho mình một lá, bói trúng lá ‘Kẻ Phán Xét’ trong bài Tarot. Phu nhân, hôm nay đóng sạp, khi khác có duyên gặp lại."
Mạc Phàm tay chân cuống cuồng thu dọn thật nhanh, đeo chồng chéo lên người rồi đứng dậy bỏ chạy.
Gái một con trông mòn con mắt quả không sai, đây chính là quẻ đại hung, tuyệt đối không đùa được đâu, mức độ báo động đã lên tới cực kỳ nguy hiểm rồi. Nếu để một trong mấy bà vợ hay người yêu cũ phát giác, đây đúng là đại hung.
Phải biết rằng, một phần tâm thức của hắn đang phụ thể lên Tiểu Viêm Cơ, trốn trong lòng Mục Ninh Tuyết ngủ say sưa. Một phần khác lại phụ thể lên Tiểu Mei, cùng Diệp Tâm Hạ song tu lĩnh hội ma pháp hệ mới. Một con mắt thì đang lén lút ngắm nhìn bờ mông quyến rũ của người yêu cũ đang đứng thổi sáo phía trước. Ài, còn một con mắt nữa thì lại tia vào Kiếm Đạo Trường Hà, chiêm ngưỡng thân hình siêu phẩm của Asha Corea.
Vốn là tâm bình khí hòa, thế nhưng Pháp Thần vẫn là con người, vẫn không thể tự chủ được bản thân khi ở gần các nàng.
.......
Ngoài cổng ngõ Tao Đàn, chẳng biết từ khi nào, Chúc Chi Sơn vừa đi vừa nghĩ, đi mãi cũng tới biên giới tiểu trấn. Hắn phóng tầm mắt nhìn thấy gã ăn mày lôi thôi lếch thếch đang nằm chỏng vó ở đó, muốn mở miệng nói gì đó nhưng lại thôi, cứ tiếp tục đi về phía trước, làm việc của mình.
Bên quầy sạp bố thí đồ ăn, gã ăn mày lôi thôi đang nhắm mắt dưỡng thần, cũng đã phát giác ra Chúc Chi Sơn vừa đi ngang qua, miệng lẩm bẩm cảm khái: "Đầu xuân sẽ có mưa giông, sau cơn mưa trời sẽ lại sáng, nhưng giếng sâu ngập nước, ếch nhái kêu vang, thứ đâm vào lòng người chính là nhân tâm, suy cho cùng... haiz... là kẻ nào đã nói thiên đạo tuần hoàn, tuyệt đối công bằng?"
Thiên Đạo hỡi, vì sao người không thể ngừng giao phó bi kịch cho Quỷ Cốc Tông ta?
.................
Triều Ca rất lớn, nhưng tiểu trấn của Sở Nguyệt Cát thì lại rất nhỏ. Tiểu trấn tựa như một thửa ruộng lúa đang chờ mùa gặt bội thu.
Nhưng vài người trong đó lại chỉ là những ngọn cỏ dại, người ta liếc qua một lần rồi thôi, không vô tình giẫm phải đã là may mắn lắm rồi.
Cũng như thiếu niên nhà nghèo đang lẻ loi đi trong ngõ Tao Đàn vậy, sinh ra là một cọng cỏ, cọng cỏ duy nhất bị cắm vào cánh đồng lúa nước Triều Ca.
Chẳng biết từ khi nào, Sở Nguyệt Cát đã giao hoa xong xuôi và về đến nhà.
Trước cổng nhà hắn, gã công tử nhà giàu cao lớn họ Trần, Trần Tuấn Kiệt, dắt theo một đám bộ hạ và cô nương bạn lữ tình cờ đi ngang qua, mở miệng trêu ghẹo Sở Nguyệt Cát: "Đi dạo một vòng không, cuối ngõ có xe ngựa, ta dẫn ngươi đi chơi."
Sở Nguyệt Cát thừa biết bụng dạ Trần Tuấn Kiệt thế nào, thành thật ngẩng đầu đáp: "Không đi đâu."
Trần Tuấn Kiệt bĩu môi: "Đồ cô hèn tẻ nhạt."
Cô hèn, chính là ám chỉ cô nhi và bần hèn.
Trần Tuấn Kiệt khoác tay lên vai bạn lữ, ngẩng đầu ưỡn ngực, cứ thế đi ngang qua mặt Sở Nguyệt Cát, miệng nói: "Nàng thấy không, không phải ta ăn hiếp hắn, ta có rủ hắn đi chơi, nhưng là do hắn từ chối đó chứ, không lẽ lại bắt ta quỳ xuống cầu xin hắn à. Mà nghĩ cũng đúng, người nhà họ Trần ta quen sống trong xa hoa, thế phiệt trâm anh, chơi với cái đồ bần tiện như Sở Nguyệt Cát thì khác gì làm nhục gia phong."
Sở Nguyệt Cát có chút quặn lòng.
Thiếu niên ngồi bên ngưỡng cửa giơ tay xoa xoa lại bụi bám trên lá bùa cầu an tích âm đức cho cha mẹ mà Mạc Phàm tặng. Thật ra lúc không nói mấy câu dở người như thế thì tên Trần Tuấn Kiệt này cũng mang tới cảm giác không tồi cho mọi người, chẳng qua, mỗi khi hắn đụng chạm tới nỗi đau của Sở Nguyệt Cát, Sở Nguyệt Cát vẫn sẽ rất tức giận, tức giận nhưng giấu trong lòng, cũng không nói ra.
Khuya xuống, Sở Nguyệt Cát đắp tấm chăn rách đi ngủ. Thiếu niên có chút buồn tủi, thầm nghĩ ngày mai thể nào cũng sẽ y như hôm nay, ngày mốt thì lại giống ngày mai. Cứ tiếp nối như thế, cuộc đời của thiếu niên nhà nghèo hắn cũng sẽ tiếp tục như vậy, đến cuối đời thì nhắm mắt xuôi tay trong cô quạnh...
À không, không hẳn cô quạnh, hắn còn có Trịnh Khắc Thiên...
Hắn còn có Chúc Chi Sơn làm bạn...
Nghĩ tới hai người này, Sở Nguyệt Cát dặn lòng thật kĩ, phải đối đãi thật tốt với bọn họ, bởi họ là những người thân duy nhất trong cuộc đời của mình. Nếu kẻ nào dám động đến hai người họ, Sở Nguyệt Cát hắn chắc chắn sẽ không bao giờ bỏ qua.
.............
Sáng tinh mơ.
"A a a a a a!!!" Gà còn chưa gáy, một tiếng thét thất thanh đã vang lên inh ỏi khắp ngõ Tao Đàn.
"Có người chết, có người chết rồi!"
"Miệng giếng cổ, ở miệng giếng cổ có người chết!"
Nước đã ngập đến miệng giếng. Đêm qua trời không mưa, chẳng biết kẻ nào đã rảnh rỗi đem nước đổ đầy cái giếng sâu vạn trượng này.
Nhưng trên miệng giếng, quả thật có một thi thể của một bé trai...
......................
Đề xuất Voz: Lang thang trong nỗi nhớ