Chương 1309: Quỷ Dưới Giếng

............

Toàn bộ tiểu trấn xôn xao bàn tán. Từ đầu phố Hàng Mã của huyện Thanh Bình cho đến cuối ngõ Tao Đàn của huyện Phúc Lộc, tin đồn về xác chết ở miệng giếng lan truyền với tốc độ chóng mặt. Báo chí cũng vào cuộc, chỉ trong vòng một hai giờ đã thổi phồng tin tức đến từng nhà trong thành.

Trong nhà, Mạc Phàm cũng đã nhận được tin và đang trầm tư về vụ án mạng ở giếng cổ ngõ Tao Đàn. Nạn nhân tuy không thân quen, nhưng cũng chẳng phải chưa từng gặp mặt. Rõ ràng chiều hôm trước, gã còn vừa va phải hắn, thậm chí còn hung hăng đập phá quầy bói toán của hắn, sao có thể không nhớ cho được.

Đúng vậy, gã thanh niên hốc hác, tay chân khô quắt đang nổi lềnh phềnh trên miệng giếng cổ chính là vị quý công tử nhà họ Trần, Trần Tuấn Kiệt!

Két... cạch!

Âm thanh mở cửa vang lên. Triệu Mãn Duyên và Eileen vừa đi tuần tra một vòng quanh khu vực giếng cổ đã trở về.

“Về rồi à, đúng lúc chúng ta cũng vừa về. Các ngươi tìm thấy manh mối gì khả quan không?” Lãnh Tước từ ngoài vườn sau đi vào, ánh mắt lộ rõ vẻ nghiêm túc khác thường.

Eileen khẽ lắc đầu, dứt khoát đi vào phòng rồi đóng sầm cửa lại. Thái độ kỳ quái của nàng khiến Lãnh Tước, Lãnh Liệp Vương và Lonna không khỏi nghi ngờ.

Trong khi đó, Triệu Mãn Duyên xoa xoa trán, mệt mỏi ngồi phịch xuống chiếc ghế bọc lông Lang Vương, ngả người ra sau với vẻ mặt cau có khó chịu.

“Sao thế? Hai người giận dỗi nhau, hay là đã xảy ra chuyện gì kinh khủng rồi?” Mạc Phàm hỏi.

Một lúc lâu sau, Triệu Mãn Duyên mới chậm rãi ngẩng đầu lên, khuôn mặt xanh xao dần định thần lại. Gã nhìn về phía Mạc Phàm và mọi người, ngập ngừng đáp: “Gặp quỷ rồi, Mạc Phàm! Lần này ta khuyên thật lòng đấy, ngươi đừng dính vào vụ này nữa. Thực sự quá nguy hiểm, nguy hiểm chết người!”

Có thể nghe ra sự kích động và hoảng loạn rõ rệt trong lời nói của gã.

Dù lá gan của Triệu Mãn Duyên vốn chỉ bằng nắm tay, nhưng đây là một trong những lần hiếm hoi Mạc Phàm thấy gã “mai rùa” này sợ hãi đến mức cực đoan như vậy. Lẽ nào đã thực sự xảy ra chuyện gì rất tồi tệ!?

Mọi người đều chăm chú chờ đợi phản ứng tiếp theo của Triệu Mãn Duyên.

Mồ hôi túa ra như tắm, sắc mặt tái nhợt, Triệu Mãn Duyên nói: “Ngay khoảnh khắc ta và Eileen đến gần nhìn chằm chằm vào thi thể, cảm giác như bị một cơn ác mộng tóm lấy. Ngay cả tinh thần lực của ta cũng không thoát ra được, Eileen lại càng không thể. Linh hồn phảng phất như bị đối phương dùng xích sắt trói lại, rồi hung hăng dìm thẳng xuống Địa Ngục Lộ.”

Chỉ cần hồi tưởng lại thôi cũng đủ khiến thần trí gã trở nên bất ổn, lời nói lắp bắp, đứt quãng.

Mạc Phàm thi triển Nhất Niệm Cấm Chú, bỏ qua cả quá trình kết nối 11 vạn Tinh Tử, trực tiếp nhấn ngón tay vào giữa trán Triệu Mãn Duyên, bắt đầu đọc ký ức.

Tê ~~~~~~~~~!

Sáng sớm, bên cạnh thi thể vặn vẹo của Trần Tuấn Kiệt trên miệng giếng, người hiếu kỳ dần tụ tập đông hơn. Thế nhưng không một ai dám kéo cái xác xuống, tất cả đều đứng cách xa ít nhất mười thước. Đó là vì ai cũng biết cái giếng cổ này rất nguy hiểm, những lời đồn về tiên ma quỷ thần truyền từ đời này qua đời khác thường không phải không có lý, chẳng ai dại dột mà đến gần.

Triệu Mãn Duyên và Eileen là hai trong số ít những người có thực lực Vương cấp trở lên tiến vào hiện trường. Bọn họ quan sát thi thể đáng sợ kia một hồi, giám định khá chính xác thời gian và nguyên nhân tử vong. Nhưng sau đó, khi Triệu Mãn Duyên còn đang lưỡng lự suy nghĩ, bỗng nhiên, Eileen kinh hãi nhận ra từ hốc mắt, lỗ mũi, lỗ tai và khoang miệng của gã thiếu niên xấu số đang rỉ ra một thứ chất lỏng màu đen, bên trong là lũ rết đen lúc nhúc, trông đến sởn cả da gà.

Cùng lúc đó, bầu trời tinh mơ bỗng tối sầm lại như bị một tấm màn đen khổng lồ che phủ.

Eileen kinh hãi nhưng không hét lên, chỉ theo phản xạ túm chặt lấy cánh tay Triệu Mãn Duyên. Sự việc diễn ra quá nhanh, Triệu Mãn Duyên không hề có chút cảnh giác nào, còn những người bên ngoài thì hoàn toàn không phát hiện ra điều gì bất thường, tựa như chỉ có hai người họ bị nhắm trúng.

Bầu trời bị màn đêm che khuất, nhờ có Côn Bằng nhắc nhở, Triệu Mãn Duyên ý thức được chuyện chẳng lành, vội vã nắm lấy tay Eileen, dùng lực lượng tịnh hóa của bản thân công kích vào không gian hắc ám để bỏ chạy.

Thế nhưng, dù Triệu Mãn Duyên dùng quang năng tịnh hóa xé rách không gian năm lần bảy lượt cũng không có tác dụng. Ngược lại, ngay lúc họ sơ hở nhất, xác chết co quắp của Trần Tuấn Kiệt đột ngột bật dậy từ miệng giếng, năm ngón tay gân guốc đen đúa dài ngoằng tóm lấy đầu Eileen, tay kia bịt chặt miệng nàng. Bất chấp Eileen giãy giụa la hét, đối phương vẫn dùng tốc độ cực nhanh kéo nàng xuống giếng.

Chính vào thời khắc này, cơ thể Tiên Thiên Nhân Sâm của Nông Thực Sư đã phát huy tác dụng.

Toàn thân Triệu Mãn Duyên bùng lên kim quang rực rỡ. Từ sau lưng hắn, vô số dây leo ánh sáng (quang tác) bỗng đâm chồi, ào ạt vươn dài. Lưng hắn chính là rễ sâm. Giờ khắc này, trong lĩnh vực Nông Thực Sư, Triệu Mãn Duyên phảng phất hóa thành một cây Tiên Vương Thánh Liễu, mỗi một nhánh liễu ánh sáng sau lưng tựa như một con Liễu Long, số lượng lên đến hàng ngàn, hàng vạn.

Trong quá trình đọc ký ức, đây cũng là lần đầu tiên Mạc Phàm được chứng kiến bản lĩnh Nông Thực Sư chân chính của Triệu Mãn Duyên, quả nhiên không tầm thường.

Đặc biệt nhất chính là kỹ năng ‘hóa giải’ trạng thái xấu. Đương nhiên, sự hóa giải này chỉ nằm ở một mức độ nhất định, nhưng với cảnh giới nửa bước Đế Hoàng của Triệu Mãn Duyên…

Phì một tiếng, mấy ngàn con Thánh Liễu Long sau lưng hắn hóa thành những chiếc mỏ neo, bám chặt vào vách nhà, cắm sâu xuống lòng đất để cố định. Trong khi đó, chính Triệu Mãn Duyên không chút do dự nhảy xuống miệng giếng, dùng tiên quang rực rỡ tấn công vào Trần Tuấn Kiệt đã bị chuyển hóa thành Quỷ Tế kỳ dị.

Triệu Mãn Duyên ra tay vẫn rất nhanh, trong không gian chật hẹp của miệng giếng, hắn dùng lực lượng kim quang trên người chiếm được nửa bước thượng phong, đoạt lại Eileen.

Nhưng điều đáng sợ nhất vẫn chưa dừng lại ở đó.

Dưới đáy giếng, một loại Khoáng Cổ Thần Ma đang trừng mắt nhìn chằm chằm Triệu Mãn Duyên.

Triệu Mãn Duyên kinh hãi tột độ, toàn thân lạnh cóng. Hắn không do dự ôm mỹ nhân bay ngược trở lại miệng giếng. Thế nhưng hắn đã chậm một bước. Một tiếng gầm kinh thiên động địa khiến hắn choáng váng. Hắn kinh hãi khi thấy một gương mặt giống hệt mình bay lên từ đáy giếng, song song bên cạnh.

Triệu Mãn Duyên nhìn kỹ lại, trong bóng tối đen kịt, những con Liễu Long sau lưng hắn như một cụm đèn pin khổng lồ, hắt ánh sáng về phía trước giúp hắn nhìn rõ kẻ địch.

Hắn đúng là đã thấy chính mình. Đó chính là một Triệu Mãn Duyên khác đã bị Hắc Hóa, một phiên bản bị thiêu cháy. Nửa khuôn mặt trái sưng tấy mưng mủ, máu mủ chảy ròng ròng trên một nụ cười quái dị, một bên da thịt, một bên xương khô, trông vô cùng ghê rợn.

Bản thể hắc ám này vừa xuất hiện, sau lưng nó cũng mọc ra Thánh Liễu, nhưng đã bị hắc hóa thành Quỷ Liễu. Quỷ Liễu màu đen và Thánh Liễu kim quang đại chiến ầm ầm khắp miệng giếng. Lần này, do tinh thần đang sa sút, Triệu Mãn Duyên ngược lại rơi vào thế yếu.

May mắn thay, nhục thể Tiên Thiên Nhân Sâm của Triệu Mãn Duyên vô cùng cường đại, khả năng phòng ngự còn mạnh hơn công kích gấp mấy ngàn lần. Hơn nữa, với Côn Bằng là một quân sư trác tuyệt, kết hợp nhuần nhuyễn với các pháp môn phòng ngự của nó, trong tình huống không quá chênh lệch, bỏ chạy vẫn là có thể.

Vừa thoát ra khỏi miệng giếng.

Vụt!

Bầu trời bỗng sáng tỏ trở lại.

Triệu Mãn Duyên và Eileen mở mắt, kinh ngạc phát hiện thi thể Trần Tuấn Kiệt vẫn nằm vất vưởng trên miệng giếng, mặt nước vẫn tĩnh lặng như tờ.

Mà đám đông hiếu kỳ xung quanh, không một ai có vẻ gì là vừa chứng kiến một trận chiến long trời lở đất.

Triệu Mãn Duyên hoang mang, Eileen lại càng hoang mang gấp vạn lần.

Không thể nào, tuyệt đối không thể nào.

Cảm giác vừa rồi hoàn toàn chân thật, Triệu Mãn Duyên vừa thoát khỏi cửa tử, thật đến không thể thật hơn.

Chẳng lẽ... đó chỉ là một cơn ác mộng giống hệt nhau?

Hai người cứ thế nhìn chằm chằm đối phương, nội tâm dâng lên một nỗi kinh hoàng không lời nào tả xiết...

...

“Lão Triệu, thứ mà các ngươi vừa đụng phải là một Sa Đọa Thiên Đạo Đế Hoàng.”

Mạc Phàm buông tay khỏi trán Triệu Mãn Duyên, gần như đã đưa ra phán đoán cuối cùng.

Xem ra, bên dưới giếng cổ đúng là có quỷ.

Hơn nữa, còn là một con quỷ không hề tầm thường.

Mạc Phàm bắt đầu hoài nghi, lẽ nào đây mới chính là “tác phẩm” của Triệu Đế...

...................

Đề xuất Tiên Hiệp: Quân Hữu Vân
BÌNH LUẬN